Vừa mới trong xe, thắt dây an và mở điện thoại lên, màn hình hiển thị hai tin nhắn mới.
[Bà xã ~]: [Định vị —— Hội sở Thái Minh]
[Bà xã ~]: Anh dứt khỏi Từ Minh , em trực tiếp qua đây đón .
Trước cổng hội sở Thái Minh.
Một gã Alpha cao lớn đang bừng bừng sát khí, quát tháo ầm ĩ: "Cậu mới làm cái quái gì thế hả? Tại khi Tổng giám đốc Tạ ở riêng với một lát xong thì ông quyết định hủy ký hợp đồng ngay lập tức?"
"Chẳng bảo tiếp đãi ông cho thật ? Cậu tiếp đãi kiểu gì mà khiến bỏ chạy mất dép luôn ?"
Đứng đối diện gã là Từ Thước, đang thong thả hút một điếu thuốc, lười biếng búng tàn t.h.u.ố.c , khẽ ngẩng đầu lộ đường xương hàm thanh mảnh đầy quyến rũ: "Đại ca, bớt giận ."
Trông vẻ như say, ánh mắt chút mơ màng nhưng giọng vẫn vô cùng rõ ràng: "Tôi với cái ông họ Tạ đó chẳng thiết gì, cũng chẳng chút cảm tình nào, đồng ý ký kết chẳng là chuyện bình thường ? Anh lợi hại như , về dùng chút thủ đoạn chẳng lẽ giữ dự án chắc?"
Gã Alpha suýt chút nữa thì tức điên: "Cái hạng khác mà so với Tạ gia ? Cậu Tạ Thức chuẩn thành ý lớn đến mức nào ..."
Ánh mắt Từ Thước lạnh lẽo: "Thành ý lớn như mà còn kịp gì ông bỏ ?"
Gã Alpha nghẹn họng, sắc mặt lập tức đỏ bừng vì tức giận. Gã vung tay định giáng một cái tát mặt Từ Thước, nhưng nhanh tay túm chặt lấy cổ tay.
Từ Thước hất mạnh tay gã : "Từ Minh, đừng mà đằng chân lân đằng đầu. Anh làm loạn thì cứ việc làm cho to chuyện , để cho tất cả đều Từ Minh là kẻ vô dụng, đ.á.n.h mất hợp đồng cầm chắc trong tay. Đừng ở mặt mà vô năng cuồng nộ nữa, nào cũng , thấy phiền ?"
Sắc mặt Từ Minh trông cực kỳ đáng sợ, gã nghiến răng nghiến lợi một hồi lâu nhưng cuối cùng chẳng thể thốt lời nào. Gã tức đến mức giọng run rẩy: "Từ Thước... Cậu nhất định đối đầu với đến cùng mới chịu đúng ?"
Từ Thước khẽ nhạt, đổi tay cầm chiếc áo khoác tây trang, điếu t.h.u.ố.c tùy ý rơi xuống từ kẽ ngón tay. Anh thong thả xắn tay áo sơ mi lên, lộ cánh tay săn chắc, đôi tay đút túi quần, thẳng tắp đầy hiên ngang.
"Chẳng chính là đang coi như quân cờ để đùa giỡn ?"
Muốn hết lời ý để mang hợp đồng về cho gã, đó gã chỉ việc mát ăn bát vàng ? Mơ mộng hão huyền quá đó!
Dưới ánh đèn lung linh huyền ảo phía , vẻ lãnh đạm và kiêu ngạo gương mặt Từ Thước càng hiện rõ hơn bao giờ hết. Trong đáy mắt Từ Minh thoáng qua một tia hoảng loạn: "Tôi..."
Ly
Từ Thước lạnh một tiếng, chẳng thèm để tâm đến cái hạng dám làm dám nhận nữa. Anh nhíu mày xoay , nhắn cho Mạnh Duy Nhất một cái tin.
[X]: Sao em còn tới?
[X]: Anh mới cãi một trận với Từ Minh xong, vứt đây một mất . Em mau đến mà nhặt về .
[X]: Mạnh Duy Nhất, nhớ em...
Khi Mạnh Duy Nhất đến nơi, Từ Thước đang với tư thế đầy phóng khoáng bậc thềm cổng hội sở. Hai khuỷu tay chống phía , chiếc áo khoác tây trang đắt tiền lót tay, làm nổi bật đôi bàn tay trắng trẻo với những khớp xương rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-sinh-con-nhu-the-nao/chuong-4.html.]
Gió đêm thổi lướt qua, vén nhẹ những lọn tóc trán , để lộ đôi mắt thâm trầm chút mệt mỏi. Hai gò má khẽ ửng hồng, khiến cho khuôn mặt tuấn tú trông bớt vài phần lạnh lùng thường ngày.
Mạnh Duy Nhất vội vàng xuống xe, rảo bước đến bên cạnh và đỡ Từ Thước dậy.
"Sao ở đây?" Cậu đưa mắt quanh mà thấy bóng dáng Từ Minh , khẽ nhíu mày trách cứ: "Sao gã thể bỏ mặc đây cơ chứ? Thật là thiếu trách nhiệm quá mất!"
Từ Thước giơ tay ôm lấy cổ Mạnh Duy Nhất, khì khì: "Anh phá hỏng cái hợp đồng mà Từ Minh hằng mong đợi, chắc tức điên lên mà bỏ ." Anh bật khoái chí: "Đã mát ăn bát vàng, còn định cướp đoạt công sức của , đúng là đáng đời!"
Mạnh Duy Nhất ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, lo lắng hỏi: "Anh uống bao nhiêu rượu ?"
Từ Thước xua xua tay: "Không bao nhiêu ." Anh nghiêng đầu tựa vai Mạnh Duy Nhất: "Em còn nhớ Tạ Thức , cái thằng nhóc chuyên gia lẽo đẽo theo em hồi . Hắn còn làm bẩn chiếc váy mua cho em nữa... Thế nên chỉ uống nhiều hơn một ly thôi."
Mạnh Duy Nhất: "..."
Thôi xong, xem Từ Thước uống ít . Cậu thầm đưa kết luận.
"Thôi, chúng về nhà tiếp nhé."
Mạnh Duy Nhất nhặt chiếc áo khoác bậc thềm lên, một tay khác vòng qua ôm lấy eo Từ Thước, dìu phía xe, mở cửa đỡ trong.
Suốt dọc đường về nhà, lái xe vô cùng vững vàng. Khi về đến nơi, Mạnh Duy Nhất bế xốc Từ Thước lên lầu.
Từ Thước chút tự nhiên, khẽ cọ cọ đầu hõm cổ Mạnh Duy Nhất: "Thả xuống , tự mà."
Động tác của Mạnh Duy Nhất khựng , ôn nhu khuyên bảo: "Ngoan nào, đừng động đậy, chúng đang lên cầu thang đó."
Mãi cho đến khi bước lên bậc thang cuối cùng, mới đặt Từ Thước xuống. Ngay lập tức, Từ Thước túm lấy tay áo Mạnh Duy Nhất, ép dựa tường, xoay đảo khách thành chủ, đôi tay chống hai bên .
Anh khẽ , giọng trầm thấp đầy quyến rũ: "Hôm nay em im lặng thế hả? Hửm?"
Trong ánh mắt vẫn còn vài phần men say, nhưng nụ rạng rỡ hơn thường ngày nhiều. Mạnh Duy Nhất sững , khẽ cúi đầu tránh ánh mắt .
Cậu vốn là thích dây dưa kéo dài, chỉ là lúc thực sự mở lời với Từ Thước như thế nào.
Từ Thước nhướng mày: "Làm ? Ở bên ngoài xảy chuyện gì ?"
Chuyến công tác kéo dài, còn đến một nơi xa lạ, Mạnh Duy Nhất vốn tính tình nhút nhát, cách từ chối khác, chắc hẳn là mệt mỏi lắm nên mới nhiều trả lời tin nhắn của .
Nhìn chằm chằm biểu cảm do dự đầy vẻ ủy khuất của Mạnh Duy Nhất, Từ Thước chợt thoáng thấy hình bóng của cả hai hồi còn phân hóa. Trong phút chốc, bản năng che chở trỗi dậy, khẽ đặt một nụ hôn lên má Mạnh Duy Nhất, : "Nói cho xem xảy chuyện gì nào, sẽ giúp em giải quyết tất cả."
Mạnh Duy Nhất ngước mắt vẻ mặt say của Từ Thước, đấu tranh tư tưởng nên sự thật . Sau một lúc ngập ngừng, mới lấy hết can đảm hỏi khẽ:
"Nếu như... ý em là nếu như em là một cây đậu Hà Lan, liệu còn yêu em nữa ?"