Mạnh Duy Nhất thở dài: "Sắp đến kỷ niệm ngày cưới của và thương ."
"Bạn đang lo lắng nên tặng quà gì ? Có lẽ giúp đấy. Mình thể tìm cho bạn những đóa hoa tươi nhất trong cánh đồng , chẳng ai thích chúng cả."
"Cảm ơn bạn, nhưng chuẩn quà xong ."
Mạnh Duy Nhất chống cằm: "Mình chỉ đang lo lắng về những việc sắp sửa xảy thôi."
Thực vật hiểu lắm: "Kỷ niệm ngày cưới thì gì mà lo lắng chứ?"
Giọng điệu Mạnh Duy Nhất trùng xuống: " , kỷ niệm ngày cưới thì gì đáng để lo ."
Thay vì cứ mãi bất an, chi bằng dũng cảm đối mặt với tương lai.
Tình cảm giữa và Từ Thước bao nhiêu năm qua, thể là giả .
Mạnh Duy Nhất thấp giọng lời cảm ơn dậy về phòng ngủ.
Mãi đến khi trời sập tối Từ Thước mới về tới nơi. Anh trực tiếp quần áo xuống bên cạnh Mạnh Duy Nhất.
Mạnh Duy Nhất vẫn ngủ, trở đối mặt với Từ Thước: "Sao về muộn thế? Mệt ?"
Từ Thước lấp liếm: "Bị mấy việc vặt vãnh vướng chân chút thôi, cũng mệt lắm."
Nghĩ đến kế hoạch ngày mai, vỗ nhẹ lên vai Mạnh Duy Nhất: "Ngủ sớm , ngày mai chúng cùng ngoài."
Trong bóng tối, Mạnh Duy Nhất vẫn thấy rõ sắc mặt chút mệt mỏi của Từ Thước.
Cậu truy hỏi thêm, chỉ ôm chặt lấy như khi, từ từ chìm giấc ngủ.
Sáng hôm , Từ Thước dậy từ sớm.
Trước khi Mạnh Duy Nhất tỉnh giấc, đồ rời phòng.
Sau khi tới cánh đồng hoa xác nhận thứ bố trí thỏa, mới canh giờ gửi tin nhắn cho Mạnh Duy Nhất.
[X]: Em mặc bộ quần áo là phẳng treo trong tủ nhé. Trên bàn một lá thư để , xong em sẽ đang ở .
Gửi tin xong, liền tắt máy, lặng lẽ chờ đợi.
Mạnh Duy Nhất thức dậy thấy Từ Thước , đoán chừng hôm nay sẽ bất ngờ dành cho .
Cậu làm theo chỉ dẫn, mở bức thư bàn để tìm .
Bức thư trong một phong bì màu hồng ép kim, nét chữ bên trong vô cùng nắn nót, dòng ngày tháng ký tên là từ tám năm .
Mạnh Duy Nhất chút thể tin nổi —— đây chính là một bức thư tình.
Trong thư : "Nếu em cũng cảm thấy là một đáng tin cậy, nguyện ý phó thác quãng đời còn cho , cùng nắm tay hết đoạn đường phía , thì hãy tới nơi chúng đầu gặp mặt. Anh sẽ ở đó đợi em cả ngày."
Đó là một Từ Thước tuổi 18 đầy khí phách hăng hái, lập chí trở thành một Alpha mạnh mẽ khiến kẻ khác kính sợ, đang bộc bạch tình cảm một cách vô cùng thẳng thắn.
Tuy còn ngây ngô nhưng nóng bỏng vô cùng.
Hóa còn suy tính về tương lai của hai sớm hơn cả Mạnh Duy Nhất.
Vành mắt Mạnh Duy Nhất trong nháy mắt đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-sinh-con-nhu-the-nao/chuong-13.html.]
Cậu chút do dự, nắm chặt lấy mảnh tình cảm thời gian vùi lấp bấy lâu, chạy thật nhanh về phía yêu.
Khi Mạnh Duy Nhất rời khỏi phòng và xuất hiện nơi cánh đồng hoa, tiếng nhạc bỗng vang lên.
Âm thanh ấm áp, vui tươi đầy lời chúc phúc vây quanh lấy .
Từ Thước đang giữa cánh đồng hoa mà Mạnh Duy Nhất từng tặng cho , tay ôm một bó hồng rực rỡ, nụ vô cùng ôn hòa.
"Em tới nhanh thật đấy. Anh còn kịp chuẩn tâm lý để mấy câu sến súa nữa. Mà thôi..."
Anh tiến lên một bước quỳ một chân xuống, giọng trầm : "Mạnh Duy Nhất , tuy rằng chúng kết hôn, nhưng hôm nay vẫn mạo hỏi một câu, em nguyện ý gả cho ?"
Mạnh Duy Nhất đăm đăm Từ Thước, trong mắt lấp lánh ánh lệ, hồi lâu nên lời.
"Sao cảm động đến phát thế ?" Từ Thước sững một chút: "Vậy coi như là em đồng ý nhé."
Anh nhét bó hoa lòng Mạnh Duy Nhất, dậy nhéo nhẹ má , chút dở dở .
Từ Thước nghiêm túc : "Mạnh Duy Nhất, tưởng tượng nhiều phản ứng của em khi thấy ngày hôm nay, nhưng duy nhất ngờ tới là em ..."
Anh ghé sát lau nước mắt cho , trêu chọc: "Cảm động đến phát ?"
Mạnh Duy Nhất chút nghẹn ngào: "Lão bà ~"
Từ Thước ngờ phản ứng của Mạnh Duy Nhất lớn như , bèn sửa lời: "Được , là gả cho em."
Mạnh Duy Nhất vốn ý đó.
Cậu đang quá đỗi vui mừng, vui đến mức suýt chút nữa kiềm chế nổi mà công khai bí mật che giấu bấy lâu sự chứng kiến của bao nhiêu .
Tuy nhiên, giờ đây chắc chắn Từ Thước sẽ dễ dàng ly hôn với , nên cũng vội vã nhất thời.
Đợi qua hết lễ kỷ niệm , sẽ cho .
Ngày kỷ niệm diễn vô cùng suôn sẻ theo đúng kế hoạch của Từ Thước.
Mãi đến khi mặt trời sắp xuống núi mới kết thúc.
Sau khi tiễn những bạn đến hỗ trợ về, hai trở phòng, lúc Mạnh Duy Nhất mới lấy món quà chuẩn từ .
Đó là một cặp đồng hồ pha lê.
Mạnh Duy Nhất giải thích: "Lần công tác em ngang qua một khu mỏ, ở đó em tìm mấy viên thạch hồng, thấy hợp với nên nhờ nhà thiết kế làm thành một cặp."
Ly
Chiếc còn đang đeo tay Mạnh Duy Nhất.
Từ Thước hôn lên môi một cái: "Anh thích lắm."
Nói đoạn, liền đeo chiếc đồng hồ tay.
Anh đưa tay lên ngắm nghía : " em từng khu mỏ nhỉ? Những nơi đó thường nguy hiểm, đừng mạo hiểm như thế nữa nhé."
Mạnh Duy Nhất gật đầu: "Sẽ ."
Thực tế, khối pha lê là do Mạnh Duy Nhất mang theo khi tự "nhổ" khỏi đất, nó thể cộng hưởng với , đời tuyệt đối khối thứ hai.
Từ Thước bảo: "Vậy thì ."
Dừng một lát, như chợt nhớ điều gì, đột ngột hỏi: "Bạch Ninh hôm nay cũng ở Khê Sơn giải sầu, nhưng thấy đẩy một chiếc xe nôi nhỉ? Trong xe là con cái nhà ai thế?"