Mạnh Duy Nhất thẫn thờ trong phòng khách, tâm thần bất định.
Trên tay là một đóa hoa cúc bứt đến trụi lủi từ lúc nào.
Có nên cho Từ Thước ngay bây giờ ?
hôm nay công tác về chắc chắn sẽ mệt. Nếu chuyện gây hao tổn tâm trí , e rằng sẽ khó lòng tin nổi, thậm chí khả năng nổi trận lôi đình là cao.
Hay là tìm một cơ hội khác ?
Đợi đến lúc Từ Thước đang vui vẻ, sẽ thuận thế nhắc đến sự tồn tại của hai đứa nhỏ. Khi đó nhất định sẽ kiên nhẫn tiếp.
Thế nhưng cảm xúc của Từ Thước vốn cực kỳ định, Mạnh Duy Nhất hiếm khi thấy đại hỷ đại bi, cơ hội như quả thực nhiều.
Thôi thì cứ chờ thêm mấy ngày nữa .
Đợi qua lễ kỷ niệm ngày cưới mới cho .
Dù cũng chẳng còn bao lâu nữa.
Từ Thước ngờ Mạnh Duy Nhất về .
Anh giày, đặt đồ đạc mang về lên bàn, cởi bỏ áo khoác tây trang xuống bên cạnh Mạnh Duy Nhất. Cánh tay vươn , tự nhiên choàng lên vai , khẽ hỏi: "Sao trông em vẫn rầu rĩ vui thế?"
Mạnh Duy Nhất lắc đầu: "Không gì, em chỉ đang suy nghĩ chút chuyện thôi."
Từ Thước cứ ngỡ Mạnh Duy Nhất vẫn còn đang muộn phiền vì chuyện ruộng thí nghiệm của .
Đây vốn chủ đề mà thể xen góp vui.
Anh vỗ vỗ vai Mạnh Duy Nhất như để an ủi, thở dài hỏi: "Bạch Ninh thế nào ? Cậu rốt cuộc làm chuyện gì mà khiến bác Bạch nổi trận lôi đình như thế? Giờ chứ?"
Mạnh Duy Nhất mím môi, né tránh ánh mắt dò hỏi của Từ Thước: "Cậu bảo trở thành luật sư, mục đích là để thuận tiện ngóng các loại bát quái. Bác Bạch mắng là lo làm việc đàng hoàng."
Ly
Từ Thước phì : "Chuyện đúng là đàng hoàng thật."
" loại lời cứ coi như trò đùa là , bác Bạch cần thiết nổi cơn lôi đình đến thế."
Mạnh Duy Nhất thở dài: "Để thực hiện giấc mơ , Bạch Ninh sưu tập bát quái đóng thành mấy cuốn sổ dày cộm. Cậu còn nghiêm túc sắp xếp mốc thời gian, còn sưu tập các điều khoản pháp luật liên quan dán đó nữa."
Từ Thước tò mò: "Đây coi như là một thói quen đấy chứ. Sao bác Bạch sinh khí?"
"Bởi vì bác tìm thấy bát quái của chính trong những cuốn sổ đó."
Mạnh Duy Nhất dở dở : "Từ năm bác Bạch 23 tuổi đến tận bây giờ, thứ ghi chép vô cùng ngăn nắp. Bạch Ninh còn tự cho là đúng mà nghi ngờ nhân phẩm của cha , đem nhiều tin đồn thất thiệt coi là thật, cho rằng bác là một Alpha đa tình vô nghĩa, dối trá giảo hoạt. Bác Bạch chọc tức đến mức chịu nổi, lạnh lùng quát mắng, cấm tiệt cái ước mơ trở thành luật sư đó. Hai vì thế mà cãi một trận ầm ĩ."
Dĩ nhiên, tình hình thể phát triển đến mức cũng là do lúc Bạch Vân Đình vô cùng tán thành ước mơ của con trai, còn bỏ ít tiền bạc và tâm sức để ủng hộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-sinh-con-nhu-the-nao/chuong-12.html.]
Thử hỏi ai mà chịu nổi khi tiền bỏ biến thành lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m ngược chính cơ chứ.
Mí mắt Từ Thước giật liên hồi: "Cậu nhóc Bạch Ninh thật là... quá sức sáng tạo."
Anh nở nụ gượng gạo, hỏi thêm: "Vậy bác Bạch thế nào ? Bạch Ninh vẫn chứ?"
Mạnh Duy Nhất kể: "Bác Bạch xé bỏ bộ những tin tức lá cải về chuyện tình ái của , cắt tiền tiêu vặt của Bạch Ninh trong hai tháng, đồng thời cho đăng ký chuyên ngành luật. Lúc em về, vẫn còn đang sức kháng nghị."
Thực , chính Mạnh Duy Nhất cũng cảm thấy Bạch Ninh thích hợp để học luật.
Cậu thở dài một tiếng, sang Từ Thước: "Đừng nhắc chuyện đó nữa, còn thì ? Hoạt động hôm nay chuyện đều thuận lợi chứ?"
Từ Thước bĩu môi, nhiều: "Cũng tàm tạm thôi. Cuối tuần tăng ca, ai nấy đều vội vàng, chỉ tùy tiện trò chuyện vài câu là xong."
Anh mở chiếc hộp mang về : "Lúc về ngang qua nội thành phía Đông, nhớ lâu em ăn điểm tâm của tiệm đó nên thuận đường mua một ít, vẫn còn ấm đấy, em ăn thử ."
Anh đưa cho Mạnh Duy Nhất một chiếc nĩa, thuận miệng hỏi: "Chờ bận xong việc hiện tại, chúng chơi đó hai ngày nhé. Để tinh thần thả lỏng một chút."
"Được ạ."
Mạnh Duy Nhất lý do gì để từ chối.
Cậu thể nhân dịp tặng món quà kỷ niệm ngày cưới chuẩn từ .
Cậu Từ Thước, do dự mỉm , cuối cùng hạ quyết tâm: "Sau chuyến đó, lẽ em cần với một chuyện khó tin. Tuy chút kinh tâm động phách nhưng... chắc là sẽ tiếp nhận thôi nhỉ?"
Từ Thước nhận sự bất an của Mạnh Duy Nhất, liền trấn an: "Chuyện cũng sẽ qua thôi, gì quan trọng bằng em cả."
Về phần những thí nghiệm đáng ghét , tin Mạnh Duy Nhất sớm muộn gì cũng tìm cách. Nếu thực sự tìm ... thì làm nữa cũng chẳng . Đến lúc đó sẽ khuyên từ bỏ.
...
Trước ngày kỷ niệm lễ cưới một hôm, Mạnh Duy Nhất tới núi Khê Sơn ở ngoại ô thành phố. Từ Thước lấy cớ còn việc cần xử lý nên sẽ tới một chút.
Sau khi thu dọn phòng ốc xong xuôi, xuống lầu dạo quanh.
Khê Sơn đương độ mùa hoa, ong bướm dập dìu, khắp nơi tràn ngập sức sống.
Mạnh Duy Nhất cảm nhận nguồn năng lượng sinh mệnh từ xung quanh, xổm xuống trò chuyện với các loài thực vật.
"Hình như bạn đang vui ? Có lẽ nên phơi nắng nhiều một chút ." Một đóa hoa hướng dương lên tiếng gợi ý.
Mạnh Duy Nhất nhỏ giọng đáp : "Không do chuyện đó , chỉ đang tâm sự thôi."
"Tâm sự? Thực vật tâm sự nhỉ?" Đóa hoa hướng dương liên tục truyền đạt quan niệm của : "Chắc chắn là do bạn ở trong phòng quá lâu , cứ phơi nắng là sẽ ngay thôi."
"Không loài cây nào cũng thích phơi nắng giống bạn ." Một giọng yếu ớt truyền đến, một nhành cát cánh nhẹ nhàng lay động cành lá, phát âm thanh ôn hòa: "Đã chuyện gì xảy ? Bạn thể kể cho một chút."