Alpha Này Yêu Vợ Lắm! - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-04-22 14:13:32
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoạn Dư Lạc đầu tiên thấy Lục Tinh Hách đến mức như .

Một Alpha cao lớn như thế mà bên giường bệnh, nước mắt cứ trào dứt. Trong đôi mắt tràn ngập sự đau khổ, tự trách và cả nỗi xót xa mà thể thấu hiểu rõ ràng. Nhìn như , Đoạn Dư Lạc cảm thấy lồng n.g.ự.c cũng thắt vì đau đớn.

“Ngôi Sao.” Cậu vươn tay , lòng bàn tay còn chút sức lực nào, chỉ thể khẽ động đậy các đầu ngón tay.

Lục Tinh Hách cúi đầu hít một sâu để định cảm xúc. Khi nắm lấy bàn tay lạnh và run rẩy của Đoạn Dư Lạc, sững sờ ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt cũng đỏ hoe của thương. Trông lúc thực sự yếu ớt.

“…… Đau quá.” Đoạn Dư Lạc dùng tay còn chỉ n.g.ự.c , đôi lông mày nhíu chặt.

Lục Tinh Hách lập tức bật dậy nhấn chuông gọi bác sĩ, cuống quýt cúi xuống, nâng lấy gương mặt khẽ dỗ dành: “Anh xin , quên mất gọi bác sĩ ngay. Bây giờ em thấy thế nào? Đau lắm ?”

“Anh đừng nữa.” Đoạn Dư Lạc thấy giọng nhỏ và hụt . Cậu khẽ nghiêng đầu, ghé sát tai Lục Tinh Hách: “…… Anh làm lòng em cũng đau lắm, đừng nữa nhé, ?”

Lục Tinh Hách mím môi, cố kìm nén cảm xúc. Hắn tạm thời dám thẳng mắt Đoạn Dư Lạc vì sợ sụp đổ thêm nữa, chỉ khẽ "ừm" một tiếng lau mặt.

lúc đó, một đoàn bác sĩ và y tá đẩy cửa bước .

Đoạn Dư Lạc đó, bao quanh bởi đội ngũ y tế. Họ hỏi về tình trạng vết thương, cảm giác đau đớn và các triệu chứng khác. Cậu nỗ lực trả lời từng câu một, nhưng ánh mắt vẫn luôn dán chặt Lục Tinh Hách đang bên cửa sổ, lưng về phía .

Cậu thấy cái tên lúc thì lau mặt, lúc thì chống hông, ngửa đầu hít sâu - một bộ dạng yên, dám . Chắc chắn là đang .

Tai nạn xảy quá đột ngột, ngay cả bản còn kịp hồn, gì đến Lục Tinh Hách. Điều duy nhất cảm nhận rõ rệt lúc là lồng n.g.ự.c đau thấu xương, cử động thôi cũng khó khăn, huống chi là dậy ôm lấy .

Bây giờ gọi gần cũng thể to , chỉ đành chờ bác sĩ kiểm tra xong.

Dường như tâm linh tương thông, thấy Lục Tinh Hách khẽ đầu , lẽ là lén một chút. Không ngờ Đoạn Dư Lạc bắt quả tang, liền vội vàng lấy tay che mặt .

[Chắc chắn nữa .]

Đoạn Dư Lạc thực sự nhịn mà bật , nhưng nụ kéo căng vết thương khiến đau đến rơi nước mắt.

Nghe thấy tiếng động, Lục Tinh Hách lập tức xoay , chẳng màng gì nữa mà gạt các bác sĩ sang một bên để lao tới. Hắn hốt hoảng, tay chân luống cuống đặt khi thấy sắc mặt Đoạn Dư Lạc tái vì đau: “Sao thế nhóc con? Đau ở ?”

Rồi thấy Đoạn Dư Lạc cứ chằm chằm mặt . Lục Tinh Hách theo bản năng đưa tay lên lau mặt.

Chưa kịp gì, thấy Đoạn Dư Lạc nâng bàn tay vẫn còn kẹp thiết đo lên, khẽ vẫy vẫy gọi .

Lúc bác sĩ kiểm tra xong, họ dặn dò Lục Tinh Hách một vài điều hẹn lát nữa sẽ kiểm tra phòng. Khi phòng bệnh yên tĩnh trở , Lục Tinh Hách mới xuống cạnh giường, nắm lấy bàn tay đang vươn của Đoạn Dư Lạc, chăm chú .

Càng , càng thấy xót xa.

Rõ ràng đang là mùa hè, nhưng bàn tay lạnh ngắt, thậm chí còn run. Chiếc áo bệnh viện rộng thùng thình để lộ lớp băng gạc trắng toát ngực. Mặt nạ oxy vẫn bao phủ mặt , thở tạo thành từng vệt sương mù mờ ảo. Sau ca phẫu thuật dài, trông Đoạn Dư Lạc mệt mỏi và tái nhợt vô cùng.

Mới hai ngày , còn thể nhào lòng , cả hai còn cuộn tròn sô pha thủ thỉ tâm tình, mà giờ đây chỉ thể bất động giường bệnh như một con búp bê bằng sứ vỡ khâu , đầy rẫy sự mong manh.

Lục Tinh Hách dời tầm mắt, hít sâu vài . Dù cố gắng thế nào, vẫn thể kiểm tra cảm xúc. Hắn cúi đầu, áp trán bàn tay lạnh của , tiếng nức nở kìm nén phát từ kẽ môi.

Lúc , thực sự chịu nổi khi thấy Đoạn Dư Lạc đau đớn như .

“Ngôi Sao.” Đoạn Dư Lạc khẽ gọi qua lớp mặt nạ oxy, giọng chút nghẹt nhưng môi vẫn nở nụ nhạt. Cậu Lục Tinh Hách: “Đừng thế mà. Anh mà còn là em ngủ đấy, em buồn ngủ quá .”

Mu bàn tay giờ thấm đẫm nước mắt của Lục Tinh Hách.

Cậu luôn Lục Tinh Hách , nếu vì thực sự quá đau lòng, sẽ bao giờ yếu lòng như .

Lục Tinh Hách đỏ hoe mắt, một nữa điều chỉnh tâm trạng. Nhìn nụ của Đoạn Dư Lạc, dùng tay véo mạnh đùi một cái để nhắc nhở bản tỉnh táo mà chuyện, đó nắm lấy tay áp lên má .

Hai cứ thế suốt mười mấy giây, như thể thời gian ngưng đọng , cần một lời nào.

“Ngôi Sao, em ngủ bao lâu ?”

“Ba ngày.”

“Lâu thế cơ .”

“Ừm.”

“Còn ? Không ngủ chút nào ?” Đoạn Dư Lạc thấy quầng thâm mắt Lục Tinh Hách. Đôi mắt sưng đỏ vì , cả toát vẻ tiều tụy, xơ xác. Thấy gương mặt , khẽ trêu: “Không lẽ cũng ba ngày tắm đấy chứ?”

Cơ mặt Lục Tinh Hách khẽ giật. Thấy Đoạn Dư Lạc vẫn còn tâm trạng để trêu chọc và dỗ dành , mím chặt môi, cố nén dòng lệ đang chực trào: “…… Ừm, ngủ .”

“Vậy thể ngủ với em một lát ?” Đoạn Dư Lạc bây giờ lúc để chuyện hệ trọng, nên khẽ vỗ vỗ trống bên cạnh .

Lục Tinh Hách lúc làm dám lên đó, sợ sẽ chạm vết thương của , hơn nữa Đoạn Dư Lạc vẫn còn đầy dây nhợ và thiết y tế.

Đoạn Dư Lạc thấy do dự liền giả vờ tủi : “Ôm cũng ôm, cạnh một lát cũng ?”

Lục Tinh Hách thể cưỡng giọng điệu , chỉ đành cẩn thận xuống mép giường nghiêng qua, cố gắng chiếm quá nhiều chỗ.

Hai cách cực gần, nhưng lớp mặt nạ oxy ở giữa giống như một rào cản ngăn cách họ. Cuối cùng, lớp nhựa trong suốt chạm nhẹ môi đối phương, một hành động đủ để sưởi ấm trái tim.

“Ngôi Sao, em mơ một giấc mơ.”

“Mơ thấy gì?”

“Một nơi tối lắm, đáng sợ vô cùng. Có cứ mắng em, mắng mãi thôi.”

“Anh xử lý cô .”

“Anh đ.á.n.h cô ?”

“Lẽ , nhưng nếu thể cũng dùng bạo lực trị bạo lực, đ.â.m một nhát cho nhà cô nếm trải cảm giác sụp đổ bên ngoài phòng phẫu thuật.”

“Anh sụp đổ đấy.”

“Anh suýt soát giới hạn .”

Teela - Đam Mỹ Daily

Đoạn Dư Lạc cảm thấy đầu Lục Tinh Hách khẽ tựa lên vai . Khoảnh khắc , cảm giác an dần lan tỏa, xua tan dư âm của cơn ác mộng. Cậu khẽ nghiêng đầu chạm tóc : “Dự án nguy hiểm, đúng ?”

“Rất nguy hiểm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-nay-yeu-vo-lam/chuong-51.html.]

“Anh sẽ ngăn cản em chứ?”

“Anh , nhưng sẽ làm .”

“Thật ?”

“Ừm, vì em hạnh phúc. Anh em đam mê nó nên sẽ ngăn cản. nhất định bên cạnh em. Sau dịp lên sân khấu nào, dù mặt dày cũng sẽ theo em bằng .”

Đoạn Dư Lạc khẽ , sự mệt mỏi khiến mắt dần nhắm . Cậu thầm thì: “Anh đừng tấu hài như thế.”

“Không đùa , t.h.ả.m lắm đấy.”

“Em , xin mà bảo bối, em sẽ đ.â.m ngược .”

“KHÔNG CÓ LẦN SAU!”

“Được ……”

Một lát , tiếng thở đều đặn, Lục Tinh Hách Đoạn Dư Lạc ngủ . Cơ thể còn quá yếu, mới tỉnh đầy nửa tiếng trụ vững. Hắn chậm rãi dậy, nhẹ nhàng xoa trán .

Đôi mắt đỏ hoe của dần trở nên u ám, tỏa một khí thế hung ác khác hẳn với vẻ ôn nhu lúc nãy.

Dỗ dành thì dỗ dành, nhưng chuyện tuyệt đối thể xảy thứ hai. Hắn chằm chằm gương mặt đang ngủ của Đoạn Dư Lạc, trong mắt còn che giấu tình yêu sâu đậm và nỗi xót xa vô hạn.

[Phải mất bao lâu để bồi bổ cho hình gầy gò trở như cũ đây? Liệu em thể tung tăng nhảy nhót như ?]

Cộc, cộc, cộc——

Lúc , tiếng gõ cửa nhẹ nhàng kèm theo một giọng trầm thấp quen thuộc.

“Là đây.”

Lục Tinh Hách dậy mở cửa. Thấy Lạc Dư Đoạn đang bên ngoài, ngạc nhiên: “Sao đây? Trốn ?”

Lạc Dư Đoạn giật giật khóe mắt. Hai cái đứa coi là hạng vô dụng gì thế , đến mức trốn : “Nhóc con thế nào ? Nghe bác sĩ bảo nó tỉnh .” Nói đoạn, định bước thăm em trai.

Lục Tinh Hách lập tức giữ vai , hạ giọng: “Nói khẽ thôi, đừng đ.á.n.h thức em , em còn yếu lắm.”

“Tôi .”

Lạc Dư Đoạn bước đến bên giường, đứa em trai đang đeo mặt nạ oxy ngủ ngoan ngoãn. Hắn im lặng một hồi, cúi đầu lau mặt hít sâu để trấn tĩnh tâm trạng. Cuối cùng, vẫn nhịn mà c.h.ử.i thề một tiếng:

“C.h.ế.t tiệt.”

Lục Tinh Hách: “……” Đây là đầu tiên thấy cả thô lỗ như , nhưng cũng dễ hiểu, chính còn đ.â.m mà.

“Hiệu J?” Lạc Dư Đoạn chợt nghĩ điều gì, Lục Tinh Hách với ánh mắt dò hỏi.

Lục Tinh Hách nhướng mày: “Sao đoán ?”

“Đại bá của sớm mặt làm mấy chuyện nữa , ông giờ chỉ bận đu idol thôi. Ngoài chẳng nghĩ ai cả.” Lạc Dư Đoạn vỗ vai Lục Tinh Hách, hạ giọng: “Ra ngoài chuyện.”

Hai Alpha cao lớn lượt bước khỏi phòng bệnh, khẽ khàng đóng cửa . Ở hành lang, hai xuống băng ghế.

“Tôi chỉ mười phút, ngắn gọn thôi.” Lạc Dư Đoạn đan tay đặt gối, thần sắc nghiêm nghị: “Cuộc biểu tình tuyệt đối chỉ nhắm dự án gene. Chi tiết thể tiết lộ, nhưng điều là thái độ của và bà nội sẽ quyết định dự án thể tiếp tục ở đây .”

“Thực tế cũng là mục tiêu của chúng, nhưng bà nội bảo vệ quá kỹ, nên nhóc con nhà mới chịu trận , hiểu mà.”

“Thái độ của rõ ràng, nhóc con làm gì cũng tôn trọng. Còn phía bà nội, sẽ nỗ lực thuyết phục bà. Tôi sẽ để em chịu uất ức vô ích .”

Lạc Dư Đoạn hừ lạnh một tiếng, khí trường Alpha đầy áp lực tỏa . Hắn liếc Lục Tinh Hách: “Tập đoàn Ngân Hà mang thành ý đến hợp tác, nhưng sự việc và cách xử lý hiện tại khiến chúng hài lòng. Cậu tự xem mà làm , đừng để nhóc con khó xử giữa và tập đoàn. Ngoài , nhóc con cần làm 'khách quý' của các , nó là bảo bối của gia đình .”

“Em cũng là bảo bối của con. Con sẽ xử lý thỏa, rể cứ yên tâm.”

“Anh rể cái gì, đồng ý chuyện , đừng gọi như thế.” Lạc Dư Đoạn thoáng thấy bóng dáng cao gầy của cấp ở cuối hành lang đang kiểm tra, liền dậy: “Tôi đây.”

Thấy Lạc Dư Đoạn định rời , Lục Tinh Hách với theo một câu: “Con rõ với bà nội , nếu bà ngăn cản con và nhóc con, con sẽ từ bỏ tước vị.”

Lạc Dư Đoạn khựng bước, đầu đầy nghi hoặc: “?”

“Anh cả, con nghiêm túc đấy.” Lục Tinh Hách khẳng định: “Không nhóc con, con sống nổi.”

Dưới ánh đèn trắng của hành lang, trai thành khẩn những lời tâm can với vẻ mệt mỏi hiện rõ nơi quầng mắt. Lạc Dư Đoạn im lặng hai giây rời , chỉ để một câu: “Tùy .”

Trong lòng thầm nghĩ: [Cái nhà là lũ lụy tình thế .]

________________________________________

“Nói chuyện xong ?”

Lạc Dư Đoạn bước tới chỗ thủ trưởng đang tựa lưng lan can. Trên tay đó là điếu t.h.u.ố.c châm, làn khói trắng bao phủ lấy gương mặt xinh đầy ngạo kiều và lãnh diễm, trái ngược với phận binh nghiệp.

Ai mà ngờ vị thủ trưởng lái máy bay chiến đấu là một Omega cơ chứ.

Lạc Dư Đoạn bước lên, giật lấy điếu t.h.u.ố.c tay cấp dụi tắt thùng rác bên cạnh: “Hút ít thôi, để còn sống thêm vài năm nữa.”

Thủ trưởng rút một điếu khác định châm, nhưng ngay lập tức giữ tay . Người đó khẽ nheo mắt, đối diện với ánh mắt thâm trầm của Lạc Dư Đoạn, gạt tay , lạnh lùng : “Đồng chí Lạc, yêu cầu chấp hành mệnh lệnh, buông tay .”

Lạc Dư Đoạn buộc buông tay. Hắn cúi đầu đàn ông mặt. Rõ ràng thấp hơn một chút, mà ánh mắt cứ như đống rác .

Vị thủ trưởng châm thuốc, rít một bất ngờ vươn tay túm chặt lấy cổ áo Lạc Dư Đoạn, từ từ nhả khói mặt .

Lạc Dư Đoạn bất ngờ kéo gần, sợ chạm đối diện nên theo bản năng giữ lấy vai để giữ cách. Bị khói t.h.u.ố.c làm cho sặc, mặt , thái dương giật giật: “Thủ trưởng!”

Kết quả là buông cổ áo ngay lập tức.

Thủ trưởng dụi tắt điếu t.h.u.ố.c còn đang cháy dở thùng rác, thêm lời nào mà lưng bỏ .

Lạc Dư Đoạn: “……” Có đôi khi thực sự thể hiểu nổi cái tính nết của , còn khó chiều hơn cả em trai nữa.

Hắn vội vàng sải bước đuổi theo.

Loading...