"Cậu ý kiến giề?" Tôi rõ tiếng, trừng mắt .
"Một năm ngắn quá."
"Thế thấy bao lâu thì hợp lý?"
"Cả đời."
**Ngoại truyện 1:**
An Nguyên bình thường, kể từ khi phân hóa thành Omega, dù bầu khí tới bến, hôn đến trời đất cuồng, vẫn sẽ dừng ngay "khung thành".
Tình trạng kéo dài suốt nửa năm trời.
Mặc dù làm Beta hai mươi năm, nhất thời khó mà chấp nhận phận Omega.
cơ thể quả thực đang đổi từng giờ từng khắc, nảy sinh những khát khao khó tả nào đó.
Tôi thừa nhận, nhưng bộ phận nào đó thành thật.
Khó chịu c.h.ế.t .
Lại một nữa tình ý , châm lửa An Nguyên, vụng về giải phóng tin tức tố.
Mùi bạc hà vờn quanh chóp mũi nồng nàn, trong một khoảnh khắc, vùi đầu rên khẽ, mái tóc run rẩy.
Sau đó, An Nguyên chống dậy, hoảng loạn chạy trốn khỏi phòng, túm lấy cổ tay , giật ngược trở .
Đồng thời, lôi cái còng tay giấu sẵn gối, còng đầu giường.
Chạy, chạy nữa , xem chạy đằng nào.
Tôi bắt đầu sờ soạng khắp An Nguyên, dần dần kìm nén tình cảm, trong lòng dâng lên một khoái cảm kỳ quái.
An Nguyên thấy chuẩn lên, mặt mày tái mét.
"Từ từ, !"
Cảm xúc kìm nén bấy lâu của bùng nổ, bóp mặt , ép buộc đối diện với .
"Được thôi, miễn là cho một lý do chấp nhận ."
An Nguyên khựng , chậm rãi : "Anh... sẽ đau bụng."
Tôi từng nghĩ ngoại tình, chán , mất hứng thú với , nhưng ngờ là cái lý do củ chuối .
Khóe miệng giật giật, chút do dự xuống.
An Nguyên bật tiếng rên ngắn ngủi, ánh mắt vốn đang lảng tránh kiềm chế mà dời trở về.
"Vậy thì nhờ bác sĩ An kiểm tra giúp xem, khỏi hẳn nhé."
**Ngoại truyện 2: An Nguyên**
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-gia-dang-omega-de-duoc-beta-theo-duoi/chuong-8.html.]
Tôi quen Lâm Lân từ hồi cấp hai, nhưng bây giờ còn nhớ nữa.
Tôi phân hóa khá sớm, thời gian đầu tuyến thể cũng yếu ớt hơn đa , thể chịu sự kích thích từ tin tức tố của khác.
Lần đầu tiên ngất xỉu là gục trong nhà vệ sinh, lấm lem nước bẩn.
Cơn đau dữ dội khiến thể dậy, mắt mờ , chỉ thấy ở cửa đầy những kẻ vây xem.
Bọn họ bàn tán xôn xao, nhưng chẳng một ai chịu đưa tay giúp đỡ.
Cảm giác bất lực mãnh liệt bao trùm lấy , nhắm mắt , cố gắng dùng cách để trốn tránh cảnh khốn cùng.
Bỗng nhiên, nắm lấy cánh tay .
Sức lực đó lớn, còn kịp phản ứng, kéo dậy khỏi mặt đất.
Đó là đầu tiên gặp Lâm Lân, biểu cảm hung dữ, lớn tiếng quát tháo đám đông đang chắn đường, nhưng tay vỗ về nhẹ nhàng lưng .
Tôi và Lâm Lân quen một thời gian ngắn, luôn kéo đến những nơi yên tĩnh vắng để kể về game, tiểu thuyết và những ảo tưởng viển vông.
Thỉnh thoảng còn về tiêu chuẩn chọn bạn đời trong tương lai.
Anh bảo: "Tớ thích đáng yêu! Phải dịu dàng đáng yêu!"
Tôi sờ sờ mặt .
"Tớ chắc chắn sẽ phân hóa thành Alpha, tớ sẽ cưới Omega sinh một đống nhóc con!"
"Nếu thì ?"
Lâm Lân ngẩn , rõ ràng từng nghĩ đến vấn đề .
"Thì tớ làm Beta! Cưới một Omega sinh một đống nhóc con!"
Suy nghĩ của nhảy , mấy câu lái sang chuyện khác.
Năm lớp 9, gia đình sắp xếp cho nghỉ học về nhà, từ đó về còn gặp Lâm Lân nữa.
Tôi nhờ nhiều ngóng tin tức về Lâm Lân, thông tin đều dừng đột ngột năm học lớp 10.
Lâm Lân chuyển trường, còn thấy bất cứ chuyện gì về nữa.
Tôi vốn tưởng sẽ trở thành niềm tiếc nuối, nhưng một ngày, thấy cái tên trong danh sách tân sinh viên.
Ngày khai giảng, giả vờ làm hướng dẫn, chủ động tiến lên bắt chuyện.
Anh vẫn tuấn tú như xưa, chỉ điều, dường như nhớ nữa.
Đến lầu ký túc xá, Lâm Lân đưa cho một viên kẹo, coi như quà cảm ơn.
Tôi mân mê vỏ kẹo, quyến luyến cảm nhận ấm cơ thể còn sót .
Tôi bóng lưng đến xuất thần, cho đến khi khuất hẳn hành lang.
Không nhớ em cũng , chúng còn nhiều thời gian, để em giúp nhớ .