Cảm xúc mới bình của câu đ.á.n.h cho tan nát.
"Cậu... căn bản là Omega, lừa ."
"Em đương nhiên là Omega của ."
Đầu vùi hõm vai cọ cọ chậm rãi, tay cũng thuận thế đặt lên, tìm chính xác chỗ vẫn còn đau nhức mà nhẹ nhàng xoa bóp.
Là cái rắm !
"Cậu... hôm đó rõ ràng, rõ ràng là..."
Tôi lắp ba lắp bắp, sự kích động, nửa ngày trời thốt nên lời.
"Ừm, ai Omega thể là , huống hồ..."
Cậu cố ý kéo dài giọng, dán tai thì thầm: "Lúc đó trông vẻ hưởng thụ lắm mà."
Mặt đỏ bừng, vành tai cũng nóng đến tê dại, giãy giụa trong lòng An Nguyên, tìm đường chuồn.
cứ như tảng đá, đẩy thế nào cũng xê dịch mảy may.
Trong lúc cấp bách, cúi xuống c.ắ.n mạnh cổ tay .
"A..."
An Nguyên đau, nhân cơ hội đó thoát khỏi vòng tay bỏ chạy.
Nhìn bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của , An Nguyên đuổi theo.
Cậu tại chỗ, khẽ, ngắm nghía dấu răng đều tăm tắp cổ tay .
Sau đó, đưa cổ tay lên miệng...
6
Có lẽ do chạy quá gấp nên bụng đau quặn.
Giờ cũng chẳng màng đến chuyện đó, vội gọi điện cho Cố Phong Dương.
Cố Phong Dương là bạn nối khố của , một Alpha chính hiệu.
Trong vụ theo đuổi An Nguyên, ít nhờ quân sư.
Điện thoại kết nối, giọng Cố Phong Dương lười biếng vang lên: "Gì đó?"
"Ờ thì..." Tôi bỗng dưng cứng họng, kể đầu đuôi sự việc thế nào với .
Không thấy trả lời, đầu dây bên bắt đầu mất kiên nhẫn: "Lâm Lân? Không tao cúp đấy."
Tôi suy nghĩ một lúc mới đáp: "Tao thằng bạn..."
Mấy ngày , Cố Phong Dương hẹn gặp mặt ở cổng trường. Vừa thấy , lập tức tới, hít hít ngửi ngửi .
Tôi hành động của dọa cho giật , lùi vài bước: "Mày làm cái gì thế?"
Anh dụi mũi, hỏi: "Hôm nay mày gặp những ai ?"
"Ngoài bạn cùng phòng thì tao gặp ai cả."
"Ký túc xá chuyên dụng cho Beta ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-gia-dang-omega-de-duoc-beta-theo-duoi/chuong-3.html.]
"Ừ, đừng lề mề nữa, nhanh lên." Tôi lười trả lời mấy câu hỏi vô nghĩa của , kéo chạy về phía thư viện.
Theo giờ giấc sinh hoạt của An Nguyên, sáng thứ Bảy thường sẽ tự học ở thư viện.
Chỉ cần để Cố Phong Dương ngửi thử một cái là ngay An Nguyên rốt cuộc là Alpha Omega.
Tôi dẫn Cố Phong Dương tìm trong thư viện, tầng một, tầng hai, tầng ba...
Cái thư viện to đùng mà chẳng thấy chút tăm nào của An Nguyên.
Tôi vò đầu bứt tai: "Vô lý thật, rõ ràng đây thứ Bảy nào cũng đến thư viện mà."
"Biết hôm nay bận việc thì ?"
Cố Phong Dương huýt sáo, hào hứng hỏi : "Trước đó chẳng vẫn ngon nghẻ lắm , bảo là sắp cưa đổ , rốt cuộc chuyện gì, kể cho tao vui cái coi."
"Việc của bố mày, bớt quản."
"Chậc chậc, giờ lúc mày cầu xin tao dạy tán gái nữa hử?"
Cố Phong Dương khoác vai , định dùng vũ lực để ép cung.
Hai thằng từ nhỏ, hành động kiểu cũng chẳng lạ lẫm gì, cứ thế đùa giỡn về phía nhà ăn.
Cho đến khi gọi tên .
Giọng quen thuộc , giả vờ quen cũng khó.
Tôi cứng đờ ngẩng đầu lên.
"Ơ, An Nguyên?"
7
Lúc đang cưỡi lưng Cố Phong Dương, tay vòng qua cổ , đang tính kẹp cổ .
Trong lòng bỗng chột , động tác nhanh gọn dứt khoát, nhảy phắt xuống đất.
An Nguyên mím chặt môi, chằm chằm hai cánh tay đang bá vai bá cổ , mặt ẩn hiện vẻ giận dữ.
"An Nguyên?"
Tôi gọi một tiếng.
Cậu rũ mắt, che sự sắc bén bất thường nơi đáy mắt, khi ngước lên khôi phục vẻ dịu dàng thường ngày.
Cậu chủ động bước tới, chào hỏi Cố Phong Dương.
An Nguyên càng đến gần, mày Cố Phong Dương càng nhíu chặt.
An Nguyên vươn tay về phía Cố Phong Dương: "Chào , là... bạn trai của Lâm Lân."
"Không ." Tôi cuống quýt xua tay giải thích, nhưng chẳng ai thèm .
"Bạn trai á?" Cố Phong Dương khẩy, "Chưa từng nó nhắc đến bao giờ."
Hai bàn tay nắm lấy giữa trung, nụ mặt Cố Phong Dương tắt ngấm, lập tức dùng sức siết chặt .
"Là do mấy hôm nay bận quá, chăm sóc cảm xúc nhỏ nhặt của , để chê , chuyện của chúng tự chúng giải quyết ." Nụ của An Nguyên khiến thấy lạnh sống lưng, chỉ vắt chân lên cổ mà chạy.
An Nguyên xong, giọng điệu đổi, vẻ mặt chân thành tha thiết.