Alpha Được Bao Nuôi - 6
Cập nhật lúc: 2025-12-06 06:36:14
Lượt xem: 529
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
14
Lục Kinh Vân bốc hết tất cả hàng hóa trong vòng hai mươi phút.
Tranh thủ lúc nhà vệ sinh rửa tay, mang hai chai nước đến cho Vu.
Lúc mới mở siêu thị, chẳng gì cả mấy nhà cung cấp đều là Vu giới thiệu cho .
Tôi thật lòng ơn .
Anh Vu chỉ nhận lấy một chai.
Tôi đang định mời thêm điếu t.h.u.ố.c nữa, sờ túi quần mới nhớ hộp t.h.u.ố.c Lục Kinh Vân tịch thu mất .
Tôi đành gượng.
Anh Vu cũng , liếc :
"Gặp nha, Tiểu Tuần."
Tiễn Vu , đầu , thấy Lục Kinh Vân đang mặc áo sơ mi đen đó.
Không đó bao lâu.
Tôi tới trả áo khoác cho , tiện thể đưa chai nước còn trong tay: "Cảm ơn vất vả, để với hai cô bé một tiếng..."
"Không cần."
Tay đưa nước của khựng giữa trung, cần thì thôi.
Sau khi dặn dò Tiểu Mỹ xong, tìm Thẩm Dĩnh trong kho hàng.
"Chiều nay em trực một lát, nếu 6 giờ về, thì đóng cửa sớm, , bữa tối tự lo cần đợi , rõ ?"
Mắt Thẩm Dĩnh sáng lấp lánh :
"Anh, em thật sự sắp làm cô ?"
"..."
Thấy gì, Thẩm Dĩnh hoảng hốt giải thích: "Anh, em cố ý lén , trai đó siêu thị một vòng thẳng kho hàng, mặt lạnh tanh làm em tưởng đến tìm gây chuyện, cầm chổi đến cửa thì ... gầy , em tưởng hai đang ôn chuyện cũ, nên em cứ tiếp... Anh, em xin ..."
Thẩm Dĩnh càng càng nhỏ, bất lực, xoa đầu con bé: "Không trách em , xin làm gì. Còn chuyện cô gì đó, em đừng nghĩ nữa, chuyện đó ."
"Hả?"
"Hả cái gì mà hả, còn trai mặt lạnh em đó, coi như là... sếp cũ của . Giữa và ... như em nghĩ ."
Thẩm Dĩnh "Ồ" một tiếng, ủ rũ bỏ .
Khi lên xe của Lục Kinh Vân, đang cầm điện thoại nhắn tin.
Đợi đặt điện thoại xuống, mới hỏi: "Chúng đến bệnh viện từng khám ?"
Lục Kinh Vân dường như thấy, lặng lẽ thắt dây an , một tay lái xe lên đường.
Tôi làm gì khiến phật ý ?
Lục Kinh Vân hôm nay thật sự hành xử kỳ lạ.
Con đường mắt ngày càng quen thuộc, kìm mở lời nữa: "Anh là định đưa về nhà chứ? cơ thể bây giờ thể..."
"Thẩm Tuần." Giọng Lục Kinh Vân ẩn chứa sự tức giận: "Bây giờ chúng là quan hệ hợp đồng."
"Biết , đừng giận."
"..."
Lục Kinh Vân im lặng.
Trong lúc chờ đèn đỏ, thăm dò hỏi: "Vậy đưa về làm gì?"
Đèn đỏ chuyển xanh, Lục Kinh Vân , khôi phục vẻ mặt vô cảm thường thấy: "Không thể là đưa về ăn một bữa cơm đơn giản ?"
"Ồ, nhưng ăn ."
"Húp hai ngụm cháo đó mà bảo là ăn ?"
"Ừ, dù bây giờ cũng no ."
Lục Kinh Vân phá lên vẻ bực bội: "Vậy ăn."
"..."
Đồ tồi.
15
Bữa cơm Lục Kinh Vân mời hề đơn giản.
Gần như đủ cả tám món ăn chính.
Nhìn thế nào cũng giống... bữa cơm cuối cùng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-duoc-bao-nuoi/6.html.]
Lục Kinh Vân lên lầu quần áo, chú Lý cứ gắp thức ăn đĩa của bằng đũa gắp.
Một lát , Lục Kinh Vân xuất hiện ở phòng ăn, tự kéo ghế cạnh .
Anh xuống, kéo đĩa đồ ăn đầy ắp mặt , bắt đầu bóc tôm.
Tôi liếc sắc mặt , đang định hỏi khi nào bệnh viện thì điện thoại reo.
Lục Kinh Vân hề vội vã, đặt một con tôm lớn nguyên vẹn bát xong, mới đưa tay lên, : "Lấy giúp ."
Tôi giúp lấy điện thoại , thấy màn hình hiển thị là "Mẹ", liền ném nó xuống bàn như thể tay bỏng.
Lục Kinh Vân liếc , tiếp tục cầm một con tôm khác lên và từ từ bóc.
"Nhận cuộc gọi, bật loa ngoài."
"... Được."
Tôi nhanh chóng chạm hai cái, giây tiếp theo, một giọng đầy giận dữ truyền :
"Tại trưa nay con thất hẹn?"
Lục Kinh Vân bỏ con tôm thứ hai bóc sạch đến miệng , đang bận hóng chuyện, theo bản năng há miệng nhận lấy, nhai : "Thứ nhất, con hề đồng ý sẽ đến buổi hẹn của , là tự ý sắp xếp; thứ hai, con với từ lâu , con thích Omega."
"Lục Kinh Vân, thái độ của con là gì ?"
"Thái độ của con những năm nay vẫn hề đổi, ngược là , vẫn luôn làm những việc vô ích."
"Lục Kinh Vân."
Sau một tiếng hét giận dữ, trong điện thoại chỉ còn tiếng thở dốc nhẹ.
Tôi thể tưởng tượng cảnh bà Lục nhắm nghiền mắt và thở hổn hển vì tức giận.
Tuy nhiên Lục Kinh Vân dường như hề , thản nhiên : "Không việc gì khác thì con cúp máy đây."
Lục Kinh Vân hiệu cho cúp điện thoại.
nào dám nhúc nhích, khoanh tay trời đất, giả vờ bận rộn.
Lục Kinh Vân tháo găng tay , giọng phu nhân Lục truyền đến từ điện thoại, mang theo chút nghẹn ngào: "Lục Kinh Vân, con nhất định ... dây dưa dứt với cái tên Alpha đó ?"
"Mẹ theo dõi con?" Lục Kinh Vân nhíu mày khó chịu.
"Theo dõi? . Mẹ theo dõi con, Lục Kinh Vân, chị cả và hai con đều còn nữa, chỉ còn một con, tại ... tại con lời ."
Trực giác mách bảo nên phần tiếp theo bà Lục sắp . Tôi đang định chuồn thì Lục Kinh Vân ấn vai .
Tôi như đống lửa, tiếng phu nhân Lục lóc gần như suy sụp trong điện thoại: "Viện trưởng trung tâm điều trị... đích đảm bảo với , con quên hết thứ, con đổi . khi con gặp nó, con vẫn nó dắt mũi... Nó rốt cuộc gì chứ, còn là một Alpha... Tại con quên nó."
Sau một tràng nức nở, bà Lục cúp điện thoại .
Lục Kinh Vân vẫn im lặng, rũ mắt chằm chằm điện thoại cho đến khi màn hình tắt, sắc mặt tái nhợt, lâu phản ứng.
Tôi chú Lý, chú Lý khó xử lắc đầu với .
Tôi hiểu lầm ý, cứ tưởng ông bảo né tránh một chút.
Tôi dậy, Lục Kinh Vân đột nhiên nắm chặt cổ tay .
Khoảnh khắc , ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn kịp che giấu.
Quả táo Adam của nhấp nhô hai khi cuối cùng cũng cất giọng : "Ăn no ?"
Tôi gật đầu.
Lục Kinh Vân gì nữa, ánh mắt rơi một hư vô nào đó, đang nghĩ gì.
Tôi cảm thấy bất an, khẽ ho khan, thận trọng hỏi: "Cái đó... khi nào chúng bệnh viện?"
Lục Kinh Vân hồn: "Lại khỏe ?"
Tôi lắc đầu.
Lục Kinh Vân hình như thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì cần vội bệnh viện, ngày mai cũng ."
Tôi nhướng mày: "Không đang vội vàng bỏ cái t.h.a.i ..."
"Không ." Giọng Lục Kinh Vân đột nhiên cao lên, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của , gục xuống như một quả bóng xì .
"Xin , là của rõ ràng với . Ở siêu thị đưa bệnh viện, là vì thấy thoải mái, như nghĩ."
Lục Kinh Vân ngẩng đầu : "Thẩm Tuần, sẽ chịu trách nhiệm với cả và đứa bé."
"Ồ, cần chịu trách nhiệm, còn đứa bé, cơ hội đó."
"Ý là ?" Giọng Lục Kinh Vân vốn luôn định lúc chút run rẩy.
Tôi mỉm , nhớ lời bác sĩ , nhưng còn kịp sắp xếp ngôn ngữ thì điện thoại reo.
Vừa nhận cuộc gọi, tiếng của Thẩm Dĩnh truyền đến: "Anh... Thẩm Hồng Chương... đến siêu thị ..."