Alpha Cao Cấp Quấn Lấy Beta Trong Kỳ Mẫn Cảm - Chương 50: Nốt ruồi trên xương cùng, nhìn là muốn liếm
Cập nhật lúc: 2025-12-31 08:44:13
Lượt xem: 195
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Gia Hữu đeo cặp sách, chơi game hỏi Trương Thạc: “Lát nữa qua nhà mày chơi nhé?”
Trương Thạc đáp: “Ok, chúng cùng cày game.”
“Đừng chơi nữa, tới kìa.” Kim T.ử Kỳ nhỏ giọng ghé tai Đường Gia Hữu .
“Ai cơ? Ở ? Sao tao thấy?” Trương Thạc ngó nghiêng khắp nơi.
Kim T.ử Kỳ mặc kệ , thì thầm với Đường Gia Hữu: “Ngay cửa tiệm văn phòng phẩm bên tay , cái mặc áo sơ mi trắng, siêu trai.”
“Lần nào cũng chằm chằm mày, ánh mắt thèm thuồng lắm .”
Đường Gia Hữu kéo cặp sách xuống, ném cho Kim T.ử Kỳ: “Cầm hộ tao.” Nói xong phóng vút .
Tên sơ mi trắng thấy chạy tới, đầu bỏ chạy.
Đường Gia Hữu đuổi theo một mạch, nọ chạy nhanh, mắt thấy sắp thoát thì xui xẻo chạy một con ngõ cụt.
“Chạy ! Có bản lĩnh thì mày chạy tiếp cho ông xem!” Đường Gia Hữu lao tới, túm lấy áo nọ, xoay đối diện với .
Ngước mắt lên, trai quá! Cao hơn , làn da rắn chắc khỏe mạnh hơn , ngũ quan cũng lập thể sắc nét hơn, nước da ngăm màu lúa mạch đầy nam tính.
“Biến thái, mày trộm ông đây làm gì?” Đường Gia Hữu túm cổ áo , kiễng chân lên, thẳng mắt .
Người nọ xoay một cái, liền ép chặt Đường Gia Hữu tường.
Hai tay dùng sức, giữ chặt hai cánh tay Đường Gia Hữu, ghim lên đỉnh đầu, còn hai chân chen giữa hai chân , tách rộng , khiến thể vững.
“Khốn kiếp, mày làm gì thế?”
“Liếm em đó!” Giọng phả nóng, mùi hương đàn mộc ập mặt. Đường Gia Hữu còn kịp phản ứng, lưỡi trực tiếp cạy mở môi , tách hàm răng , tiến quân thần tốc bên trong.
“Ưm ưm ưm ——” Đường Gia Hữu hôn đến choáng váng mặt mày, cơ thể vốn vững nay càng mềm nhũn như bún.
“Ngoan, để thương em thật .” Giọng lả lơi của nọ vang lên, mang theo hương đàn mộc nồng nàn, bàn tay an phận bắt đầu mò mẫm xuống phía của .
“Không!” Đường Gia Hữu đột nhiên hét lên một tiếng, mở bừng mắt.
Hóa là một giấc mơ.
Đường Gia Hữu ngẩn , đưa tay sờ xuống .
“Đệch!”
Sao mơ cái loại giấc mơ chứ? Mà cho dù mơ, cũng là đè Tô Trạch mới đúng, đảo ngược thế ?
Đường Gia Hữu c.h.ử.i thề bò dậy đồ lót, giặt sạch sẽ đem treo ngoài ban công.
Hôm nay là ngày đầu tiên chuyển ở, ban công trống huơ trống hoác chỉ mỗi một cái quần lót treo lủng lẳng, quá mức chướng mắt.
Đường Gia Hữu đỏ mặt, đem cái quần treo ở góc khuất nhất trong nhà vệ sinh.
Leo lên giường , nhưng trằn trọc mãi cũng ngủ nữa.
Trong cơn mơ màng, Đường Gia Hữu lờ mờ nhớ chuyện cũ. Hồi còn học cấp hai, từng thấy một siêu cấp trai ở cổng trường. Chỉ là một cái liếc mắt kinh hồng, thoáng qua như gió thoảng.
Bây giờ ngẫm , hình như đó chính là dáng vẻ của Tô Trạch.
Bởi vì xuất hiện quá thường xuyên nên gây ít chấn động trong trường. Lời đồn đãi đều rằng giáo thảo của trường Nhất Trung để ý đến hoa khôi trường bọn , nên mới qua đây "cày" cảm giác tồn tại.
Đường Gia Hữu lúc vô tâm vô phế, chẳng thèm bận tâm.
Tô Trạch đúng là học sinh trường Nhất Trung, cho nên sai. Khi đó, thực sự thường xuyên tới trường cấp hai để ngắm .
Đường Gia Hữu cảm thấy mặt nóng ran. Những chuyện từng để ý, giờ xâu chuỗi mới thấy thứ đều dấu vết rõ ràng.
Trương Thạc từng : "Hình như chai nước mày cầm là của Tô Trạch đấy?"
"Tô Trạch? Ai thế?" Đường Gia Hữu uống ừng ực vài ngụm mới hỏi .
"Tô Trạch mà mày cũng ? Chính là cái siêu cấp trai nhưng ít khi đến trường vì tin tức tố hỗn loạn !"
Đường Gia Hữu "À" một tiếng: "Anh đưa thì tao cầm thôi, ?"
Trương Thạc đáp: "Không gì, chỉ là tao cảm giác ánh mắt mày chút bình thường."
"Không bình thường chỗ nào? Có coi tao là Omega ? Đệt! Để tiểu gia rõ ràng với , bảo bớt nhớ thương tao ." Nói xong định luôn.
Trương Thạc vội kéo : "Tao linh tinh thôi, mày đừng tưởng thật. Hơn nữa đang rối loạn tin tức tố, sức khỏe , tao thèm chấp nhặt với ."
Khi đó Đường Gia Hữu ghét nhất là khác coi là Omega. Dù Trương Thạc ngăn , hình như vẫn đầu , giơ ngón giữa về phía .
Tô Trạch cứ lẳng lặng tại chỗ, đôi mắt đen láy chằm chằm . Đối với hành động phản kích thô lỗ của Đường Gia Hữu, chẳng hề bận tâm.
"Đồ khốn nạn!" Đường Gia Hữu đ.ấ.m mạnh xuống gối, "Đáng ghét, hóa từ lúc đó tăm tia tiểu gia . Quá tức mà!"
"Không nghĩ nữa, mau ngủ !"
Thế nhưng, càng ngủ càng tỉnh như sáo.
Mãi đến khi bên ngoài tờ mờ sáng, Đường Gia Hữu mới mơ màng chợp mắt một chút.
Chưa kịp ngủ say thì tiếng bước chân ngoài hành lang vang lên.
Tô Trạch ở ngay phòng bên cạnh, chắc chắn là tiếng của .
Cơn buồn ngủ hiếm hoi của Đường Gia Hữu lập tức tan biến sạch sẽ.
Cậu thấy tiếng Tô Trạch xuống lầu, liếc đồng hồ, mới hơn 6 giờ sáng.
Kéo rèm cửa , trời sáng rõ.
Sau đó, Đường Gia Hữu thấy Tô Trạch mặc một chiếc áo ba lỗ đen, quần thể thao rộng thùng thình, bắt đầu chạy bộ buổi sáng.
Đường Gia Hữu: "......"
Đêm qua tên bao nhiêu lời xằng bậy, hại cả đêm chỉ ngủ một tí, kết quả trong mơ vẫn thấy tên khốn .
Hắn thì , thế mà còn tâm trạng và thể lực để chạy bộ buổi sáng?
Ánh nắng ban mai dịu dàng phủ lên Tô Trạch. Chiếc áo ba lỗ bó sát bao lấy những khối cơ bắp săn chắc, đường nét cơ thể ẩn hiện lớp vải, quyến rũ c.h.ế.t .
Cơ bắp quá phô trương nhưng rắn rỏi, tràn đầy sức sống và sự dẻo dai. Bước chân nhẹ nhàng mà mạnh mẽ, mỗi bước chạm đất đều mang theo nhịp điệu độc đáo. Mỗi vung tay đều tràn trề lực lượng, kéo cả cơ thể lao về phía , toát lên hormone nam tính nồng đậm.
Đường Gia Hữu bực bội kéo rèm . Chạy bộ cái gì chứ, rõ ràng là làm màu.
Mắt thấy, tâm sẽ tịnh.
giường lăn qua lộn vẫn tài nào ngủ .
Tiếng của Tô Trạch cứ văng vẳng bên tai: "Ngoan, để thương em thật nhiều."
"Anh l.i.ế.m em."
"Anh nhét trứng rung miệng em!"
...
"A a a a! Ngủ nghê cái rắm !"
Đường Gia Hữu tung một cước đá bay chăn, mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, xỏ dép lê, đẩy cửa xông ngoài.
Tô Trạch đang chạy bộ theo thói quen, chạy xong một vòng thì thấy Đường Gia Hữu đang khoanh tay, mở to đôi mắt tròn xoe, hùng hổ trừng trừng .
Trên đầu còn một chỏm tóc ngốc (ahoge) dựng lên, trông y hệt một chú vịt con vàng ươm mọng nước.
Tô Trạch thả chậm bước chân, huýt sáo với .
"Cáu gắt khi ngủ dậy ? Sao ghê thế?"
"Cáu gắt cái gì? Ông đây cả đêm ngủ, lấy sức mà cáu khi ngủ dậy?" Đường Gia Hữu mặt mày bí xị, chỉ thiếu nước c.h.ử.i thề.
Tô Trạch dừng bên cạnh : "Cả đêm ngủ? Sao thế? Lạ giường ? Để lát nữa cho chuyển giường ở ký túc xá về đây, đặt phòng nhé."
Đường Gia Hữu ngẩn : "Mới ."
"Thế thì làm ? Ai chọc vui?"
"Anh, chính là đấy." Đường Gia Hữu chỉ thẳng mặt , bắt đầu xả cơn bực, "Anh chạy bộ cái gì? Định xây dựng hình tượng sống healthy ? Có ai xem ? Có ai thèm để ý ? Anh làm màu cái gì chứ?"
Tô Trạch ngớ .
Chuyện gì thế ?
"Cậu ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?" Tô Trạch nghiêng đầu, kỳ quái .
Tên khốn kiếp đáng c.h.ế.t, đều tại mà mất ngủ cả đêm, giờ còn bảo ăn t.h.u.ố.c súng!
"Tóm một câu, cấm chạy bộ, rõ ?" Đường Gia Hữu chốt hạ.
Tô Trạch nhíu mày: "Tại ? Có thể cho một lời giải thích ?"
"Ảnh hưởng đến giấc ngủ của ." Đường Gia Hữu đáp.
Lúc Tô Trạch mới quan sát kỹ Đường Gia Hữu, quả nhiên thấy quầng mắt thâm, ủ rũ cụp đuôi, đúng là bộ dạng nghỉ ngơi .
Tô Trạch bỗng nhiên ghé sát , cọ cọ cánh tay : "Cậu thật , đêm qua mộng xuân ?"
Đường Gia Hữu giật lùi một bước, vội la lên: "Bớt... bớt bậy!"
Tô Trạch thấy phản ứng là ngay đoán trúng phóc.
Hắn bật , nữa áp sát Đường Gia Hữu, thì thầm: "Tôi cá là mơ thấy cảnh với làm tình. Cậu ở bên , rên rỉ gọi là ông xã, khen giỏi quá, dùng sức nữa !"
Đường Gia Hữu đẩy mạnh , hai má đỏ nóng bừng.
Tên khốn nạn , rốt cuộc là sửa đổi ở chỗ nào chứ?
"Không , cấm mơ thấy !" Đường Gia Hữu c.ắ.n môi, cố nhịn để tung cước đá .
Tô Trạch vẫn chẳng hề để ý, ngược còn thấy dáng vẻ thẹn giận của Đường Gia Hữu – mặt đỏ như quả táo chín – trông mắt vui mắt.
"Tối qua giặt quần lót, còn thì ? Để kiểm tra là ngay." Nói xong, Tô Trạch xoay định lên lầu.
Đường Gia Hữu rốt cuộc nhịn nổi nữa, nhảy chồm lên từ phía , ôm chặt lấy cổ Tô Trạch, dùng sức kéo ngược : "Không !"
Cậu hét toáng lên, giọng lạc cả vì hoảng hốt.
Tô Trạch hiểu rõ, nhịn "ha ha ha" ngớt.
Đường Gia Hữu thấy tiếng chói tai của , càng thêm dùng sức siết cổ .
Đột nhiên, Tô Trạch cõng Đường Gia Hữu chạy vụt . Đường Gia Hữu hoảng sợ, hai tay theo bản năng ôm chặt lấy Tô Trạch.
Tô Trạch đầu , ánh mắt tràn ngập ý : "Cậu thể mơ thấy , thật sự vui."
"Không , ! Cấm bậy." Đường Gia Hữu dùng khuỷu tay kẹp cổ Tô Trạch, "Thả xuống, nhanh lên!"
Tô Trạch cõng chạy một đoạn mới dừng .
Đường Gia Hữu rơi mất một chiếc giày, thở phì phò lò cò một chân tại chỗ.
Tô Trạch xoay , nhặt giày về cho .
Đường Gia Hữu đưa tay định nhận lấy, ngờ Tô Trạch cúi thấp xuống, một tay nắm lấy cổ chân Đường Gia Hữu, tay cầm giày, nhẹ nhàng xỏ cho .
Đường Gia Hữu sững sờ, chút dám tin Tô Trạch đang từ từ ngẩng đầu lên. Ánh nắng vàng rực rỡ rơi gương mặt, thể , nhuộm một tầng hào quang nhàn nhạt.
Dưới ánh mặt trời, ánh mắt thâm thúy lạ thường. Trong khoảnh khắc , Đường Gia Hữu bỗng thấy toát lên vẻ phong độ ngời ngời.
Đôi bàn tay vốn dĩ là để cầm cần điều khiển cơ giáp, là để làm chỉ huy, mà giờ đây đang xỏ giày cho .
Hô hấp của Đường Gia Hữu trở nên dồn dập, mặt , dám nữa.
Tô Trạch gì, cũng cử động, cứ thế lẳng lặng chờ .
Đường Gia Hữu điều chỉnh tâm trạng, đầu , hừ lạnh một tiếng: "Không ngờ Tô đại thiếu gia cũng quỳ l.i.ế.m cơ đấy! Nói mau, rốt cuộc xỏ giày cho bao nhiêu ?"
"Tôi mới chỉ xỏ cho thôi." Tô Trạch rũ mắt xuống thấp.
"Ha hả, bớt điêu, thành thục như thế, chắc chắn là phục vụ cho cả đống ."
Tô Trạch khẽ: "Nếu thích như , sẽ phục vụ thêm vài nữa."
Nói xong, đợi Đường Gia Hữu kịp phản ứng, cúi xuống tóm lấy chân . Đường Gia Hữu mất thăng bằng sắp ngã, chỉ thể theo bản năng bám lấy vai Tô Trạch.
Tô Trạch cởi giày , xỏ . Lại cởi , xỏ .
...
Đường Gia Hữu tức điên, đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c một cái: "Đủ đấy, buông !"
Quản gia từ xa híp mắt với dì Trương bên cạnh: "Bà xem kìa, hai đứa nó ở chung thật đấy."
Dì Trương cay cay sống mũi: "Đã lâu lắm thấy thiếu gia vui vẻ như ."
Quản gia gật đầu: "Thiếu gia nhà chúng cũng coi như khổ tận cam lai. Cuối cùng cũng tìm Omega của đời ."
Đường Gia Hữu rốt cuộc cũng giành quyền kiểm soát đôi dép lê của . Cậu lùi xa Tô Trạch vài bước, chỉ tay mặt : "Từ nay về , buổi sáng cấm chạy bộ."
"Tại ?" Tô Trạch hỏi.
Đường Gia Hữu đáp: "Cấm là cấm, ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-cao-cap-quan-lay-beta-trong-ky-man-cam/chuong-50-not-ruoi-tren-xuong-cung-nhin-la-muon-liem.html.]
Tô Trạch nhịn , mặt Đường Gia Hữu đỏ bừng lên.
"Được , lời ." Tô Trạch phối hợp đồng ý.
Đường Gia Hữu hừ một tiếng, xoay bỏ .
Về đến phòng, Đường Gia Hữu vẫn tài nào ngủ .
Cậu lấy điện thoại , vay online mười vạn tệ, cộng với tiền sẵn để trả 30 vạn cho nick "Sinh sôi thôi".
"Xin , lấy quần lót của Tô Trạch." Đường Gia Hữu nhắn tin trả lời thẳng thừng.
Dù hiện tại thể trộm , nhưng cũng đưa đồ riêng tư của Tô Trạch cho một tên biến thái. Ai mà sẽ dùng đồ lót của Tô Trạch để làm cái trò gì chứ.
Bên nhận tiền, trả lời nhanh.
Sinh sôi thôi: "Của cũng ."
Quả nhiên là biến thái.
Đường ca: "Của cũng thể cho , tiếp tục hợp tác với nữa. Tiền trả , hủy kèo."
Sinh sôi thôi: "Ha hả, nghĩ nhỉ."
Đường Gia Hữu ngay tên dễ giải quyết.
Đường ca: "Tôi trả tiền , chỉ thể làm đến thế thôi."
Sinh sôi thôi: "Chúng thỏa thuận, lấy quần lót của Tô Trạch thì dùng của ."
Đường ca: "Không . Tóm là thế, hợp tác chấm dứt."
Đường Gia Hữu quyết định chơi bài cùn.
Sinh sôi thôi: "Vậy sẽ chằm chằm , gắt gao theo dõi . Lúc vệ sinh, lúc ăn cơm, lúc ngủ..."
Đường ca: "Anh là ma chắc? Mà đòi chằm chằm ."
Sinh sôi thôi: "Cậu cứ coi như âm hồn bất tán ! Dù thấy quần lót thì sẽ bám lấy buông."
Đệt! Đệt! Đệt! là biến thái chúa!
Đường ca: "Anh tưởng sợ chắc?"
Sinh sôi thôi: "Ở đốt xương cùng cuối cột sống của một nốt ruồi, l.i.ế.m quá !"
Đường Gia Hữu giật ném phăng điện thoại, ngửa đầu dáo dác xung quanh.
Trong tiểu thuyết cũng ma ? Đây truyện ngôn tình cẩu huyết ? Chuyện quái gì thế ?
Tại xương cùng của nốt ruồi? Chỗ đó, ngoài thì ai cả.
Khoan , còn một nữa .
Tô Trạch!
Cái tên c.h.ế.t tiệt , nhiều hôn đến mức đầu óc choáng váng, nhân cơ hội ăn đậu hủ ít.
Khốn kiếp, làm gì chuyện nhiều biến thái trùng hợp xuất hiện cùng lúc như thế.
Hóa , tất cả đều là do tên hỗn đản bày trò!
Đường Gia Hữu chộp lấy điện thoại, hừng hực khí thế đẩy cửa xông ngoài nữa.
Cậu dậm chân thình thịch xuống sàn nhà, mỗi bước nặng như ngàn cân, dáng vẻ tức sùi bọt mép, xung quanh tỏa sát khí đằng đằng.
Hèn chi cứ cảm giác quen thuộc, hóa là !
Còn cả cái phòng livestream "Sinh sôi thôi" nữa, tất cả đều là một diễn.
Đáng ghét, dám xoay như chong chóng.
Đường Gia Hữu suýt chút nữa thì nhặt cái quần lót bẩn thỉu lên . Quá tức, quá đáng hận!
Đường Gia Hữu mang theo một bụng lửa giận, mắt tối sầm , lao thẳng xuống lầu.
Tô tướng quân đang sô pha uống , Tô Trạch đối diện, hai cha con dường như đang chuyện gì đó.
"Đường thiếu gia, thế?" Dì Trương phát hiện Đường Gia Hữu đang đằng đằng sát khí.
Tô tướng quân đầu , thoáng qua, đặt chén trong tay xuống, dậy quát: "Quản gia, lấy roi đây."
Tô Trạch ngẩn : "Ba, ba lấy roi làm gì?"
Tô tướng quân bắt đầu xắn tay áo: "Tao , cấm mày bắt nạt Tiểu Đường nữa. Sao mày nhớ hả? Hôm nay tao quất cho mày một trận để mày nhớ đời."
"Ai cũng ngăn cản, tránh hết." Tô tướng quân gầm lên.
Quản gia dám chọc Tô tướng quân giận, tuy tình nguyện nhưng vẫn mang roi tới: "Tướng quân, gì cũng hỏi xem thiếu gia làm sai cái gì chứ."
"Không cần hỏi, giám định xong, nó sai ." Nói ông vung roi quất về phía Tô Trạch.
Tô Trạch nhanh nhẹn né tránh, chạy vọt ngoài sân.
"Đường Gia Hữu, làm cái gì chứ? Tôi đang chuyện với ba mà, đắc tội gì ?" Tô Trạch chạy hét.
Dì Trương ghé tai Đường Gia Hữu : "Đường thiếu gia, xảy chuyện gì ?"
Đường Gia Hữu chút hồ đồ: "Tô Trạch nãy giờ vẫn luôn ở cùng Tô tướng quân ?"
"Chứ còn nữa. Tô tướng quân bình thường bận, hiếm khi thời gian chuyện phiếm với . Hai cha con chuyện một lúc lâu ." Dì Trương .
"Tô Trạch nghịch điện thoại?"
Dì Trương vội : "Trước mặt tướng quân, dám nghịch điện thoại."
Đệt! Chẳng lẽ đoán sai thật?
Đường Gia Hữu vội vàng chạy ngoài, đuổi theo hai cha con họ đến tận vườn hoa nhỏ.
Tô Trạch còn trẻ, thể lực hơn Tô tướng quân nhiều. Tô tướng quân cầm roi dài, căn bản cần chạy nhanh, một roi quất xuống suýt chút nữa thì trúng Tô Trạch.
Tô Trạch may mắn tránh , một roi nữa quất tới.
Đường Gia Hữu vội lao tới, chắn ngang: "Tướng quân, đừng!"
Đường Gia Hữu chạy nhanh, loáng cái đến mặt Tô Trạch. Tô Trạch theo bản năng ôm lấy Đường Gia Hữu, khom lưng, che chở trọn vẹn trong lòng ngực.
Roi của Tô tướng quân suýt chút nữa thì rơi lên Tô Trạch. Thực tế, phần đuôi roi quệt trúng áo .
Tô Trạch vội la lên: "Cậu chạy đây làm gì? Tôi da dày thịt béo sợ đau, xem náo nhiệt cái gì chứ? Để xem nào, thương ?"
Nói tỉ mỉ kiểm tra Đường Gia Hữu từ đầu đến chân, may quá, vết thương nào.
Tô tướng quân : "Tiểu Đường, cháu cần che chở cho nó. Không dạy dỗ nó thì sửa nết ."
Đường Gia Hữu Tô Trạch ôm trong ngực, nhiệt độ cơ thể nóng hổi hun đến mức choáng váng, mùi gỗ đàn hương thoang thoảng truyền tới, nhàn nhạt nhưng dễ chịu.
Đường Gia Hữu chui khỏi lòng Tô Trạch, đỏ mặt : "Là cháu nghĩ sai , oan uổng cho . Xin bác."
Tô tướng quân ngẩn , đó xua tay: "Không , sai cũng . Nó đáng dạy dỗ." Nói ông mắng Tô Trạch thêm vài câu nữa mới cầm roi rời .
Đợi Tô tướng quân xa, Đường Gia Hữu mới thở phào nhẹ nhõm.
Cậu đầu Tô Trạch, chút ngượng ngùng : "Xin nhé, nãy hiểu lầm ."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tô Trạch khẽ: "Không , cho xem quần lót của là ."
"A a a a a! Quả nhiên là , đồ biến thái !" Đường Gia Hữu hét lên một tiếng, xoay định đuổi theo Tô tướng quân để mách lẻo.
Tô Trạch từ phía ôm chặt lấy , một tay bịt miệng : "Hà tất thế, chỉ là trêu chơi thôi mà. Cậu hại ba quất roi đấy. Hơn nữa, là bán đấu giá quần lót của , quên ?"
"Ư ư ư ư ——" Đường Gia Hữu nhảy dựng lên giãy giụa, nhưng dù thế nào cũng thoát .
Tô Trạch : "Đừng quậy nữa, là sai , xin ? Tiền cũng cần trả , coi như là tiền bồi thường tinh thần nhé?"
"Ư a ư a ——" Đường Gia Hữu vẫn thành lời.
Tô Trạch tiếp tục: "Tôi sẽ dạy học cơ giáp t.ử tế, mua đồ bảo hộ cơ giáp cho , tha cho , ?"
Đường Gia Hữu trừng mắt , miệng bịt kín mít, một chữ cũng thốt nổi.
"Nếu đồng ý thì gật đầu, chúng coi như đạt thành thỏa thuận, ?"
Đường Gia Hữu gật gật đầu.
Tô Trạch xác định Tô tướng quân khuất bóng, lúc mới buông tay .
Đường Gia Hữu trừng mắt: "Phòng livestream 'Sinh sôi thôi' là đúng ?"
Tô Trạch hì hì: "Cảm nhận ? Giỏi ghê nha!"
Đường Gia Hữu nhíu mày: "Anh rảnh rỗi sinh nông nổi ! Còn donate nhiều tiền như thế, giàu lắm ?"
Tô Trạch đáp: "Dù cũng giàu hơn ."
"Anh là nền tảng sẽ cắt phế một nửa ? Cái đồ phá gia chi t.ử !" Đường Gia Hữu tức c.h.ế.t, một nửa đấy! Đó là bao nhiêu tiền chứ.
Tô Trạch , đầu tiên là ngẩn , đó liền hiểu ý.
Hắn bật , càng càng lớn tiếng. Đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm Đường Gia Hữu.
Đường Gia Hữu chợt nhận điều gì, đẩy một cái: "Tiền của chẳng liên quan gì đến , thèm mà quản." Nói xong định .
Tô Trạch vươn tay kéo , ha hả : "Tôi đúng là đồ phá gia chi tử, cái nhà còn dựa quản lý mới ."
"Cút, ai chung một nhà với ." Đường Gia Hữu dỗi, hất tay chạy biến.
Vừa nãy Đường Gia Hữu thực sự tức giận, nhưng giờ nghĩ , gì bên cạnh cũng chỉ một tên biến thái , ngược làm cảm thấy an tâm hơn chút.
Chỉ là nghĩ đến việc nền tảng ăn mất một nửa tiền, càng nghĩ càng thấy tiếc đứt ruột!
Hai ngày nay bên nền tảng cứ liên tục tìm bàn chuyện ký hợp đồng, nhưng Đường Gia Hữu vẫn cứ bơ , thèm để ý.
Triệu Trác cũng giục tranh thủ cơ hội đăng nhiều ảnh và video để tăng tương tác.
Đường Gia Hữu cũng từ chối, hiện tại một lòng chỉ học cơ giáp, nắm chắc cơ hội làm cuộc đời.
Tô Trạch chọn cho nhiều sách cơ bản, bảo tìm hiểu về lý thuyết.
Lần Đường Gia Hữu cùng Tô Trạch lái cơ giáp, bên trong thấy chi chít nút bấm, chẳng cái nào với cái nào. Mang tiếng là cùng lái, nhưng thực là Tô Trạch điều khiển, bên cạnh chẳng khác nào thằng ngốc.
Đường Gia Hữu đình sách, cách đó xa Tô Trạch đang dẫn Tiểu Nguyên chơi bóng.
Tiểu Nguyên làm tranh với Tô Trạch, Tô Trạch cũng chẳng hề chút lòng thương hại nào, chơi cả buổi mà Tiểu Nguyên chạm bóng nào.
Tiểu Nguyên tuy tức tối nhưng càng chơi càng hăng, chạy toát cả mồ hôi, còn Tô Trạch thì trêu thằng bé càng lúc càng hăng say.
Đường Gia Hữu cúi đầu, tiếp tục xem sách cơ giáp.
Điện thoại reo lên, Đường Gia Hữu liếc , là Tạ Phong.
Lại tiền túi .
Đường Gia Hữu vui vẻ bắt máy: "Cậu chuyển khoản WeChat là , còn bày đặt gọi điện thoại làm gì."
Tạ Phong: "Ý là ?"
Đường Gia Hữu ngớ , ý gì á? Vay tiền thì trả chứ !
Đường Gia Hữu: "Cậu mượn 3000 tệ, bảo là ngoài sẽ trả ngay, giờ mấy ngày ? Chẳng lẽ định quỵt tiền?"
Tạ Phong ngây .
Hệ thống trong đầu Tạ Phong lên tiếng: "Ta sớm mà, chỉ nhớ thương mấy đồng bạc lẻ của thôi. Cậu kiếm tiền dễ dàng, cả nhà đang chờ nuôi. Hắn một ăn no cả nhà đói, làm thấu hiểu nỗi vất vả của . Đây đích thị là pháo hôi ác độc."
Tạ Phong c.ắ.n môi: "Hiện tại tiền, khả năng... khả năng đợi một thời gian nữa."
Không tiền? Đường Gia Hữu tụt mood ngay lập tức.
"Vậy gọi điện thoại tới làm gì?" Giọng điệu Đường Gia Hữu trở nên khó chịu.
Hệ thống: "Đừng để ý đến , mau bảo giúp hẹn Tô Trạch ."
Tạ Phong nhíu mày: "Hắn sẽ giúp ?"
Hệ thống : "Chắc chắn sẽ giúp! Hắn thích Tô Trạch , thành cho các là quá . Hơn nữa, chỉ là một tên pháo hôi ác độc, chẳng lẽ còn tranh vị trí của ?"
"Nói chuyện chứ!" Đường Gia Hữu thấy đầu dây bên cứ im lặng mãi.
"Không là cúp đấy." Đã tiền thì thôi, Đường Gia Hữu chẳng dây dưa nhiều lời.
"Đừng, đừng cúp!" Tạ Phong hô lên.
Tay Đường Gia Hữu khựng , thấy bên đứt quãng: "Tôi... ... theo đuổi Tô Trạch, giúp !"
Một cơn gió thổi qua, rõ ràng trời đang khô nóng, nhưng Đường Gia Hữu cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Cậu ngẩng đầu lên, lúc chạm ánh mắt thâm thúy của Tô Trạch.
Hắn đang ôm quả bóng, dáng cao lớn đĩnh đạc, nghiêng đầu, với vẻ sủng nịch: "Đừng nữa, đây chơi một lát ."
Tiểu Nguyên bệt đất, thở phì phò : "Anh Đường mau tới đây, chúng cùng cướp bóng, đ.á.n.h bại !"
---