Alpha Cao Cấp Quấn Lấy Beta Trong Kỳ Mẫn Cảm - Chương 49: Đã yêu em từ rất lâu về trước

Cập nhật lúc: 2025-12-31 08:44:11
Lượt xem: 225

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn bồi thường nữa ? Đường Gia Hữu thể tin tai .

Là mấy vạn đồng tiền ? Dù Tô Trạch nay cũng thiếu tiền, tay cũng coi như hào phóng.

Chờ đến khi nhận lấy tập tài liệu, rút tờ giấy bên trong , mấy chữ cùng đập mắt: "Giấy báo nhập học hệ cử tuyển của Đệ Nhất Trường Quân Đội".

Trái tim Đường Gia Hữu đập thình thịch liên hồi, vội vàng xuống .

Tô Trạch bên cạnh giải thích: "Khi cơ giáp mới nghiên cứu , đều là phi công trong quân đội chuyển sang làm điều khiển. Khi đó một trường huấn luyện chuyên biệt dành cho điều khiển cơ giáp, các đơn vị quân đội sẽ gửi nhân tài phi hành đỉnh cao của đến đó để đào tạo bài bản."

"Sau Đại học Quân sự thành lập khoa Cơ giáp, chính thức tuyển sinh viên. một bộ phận học viên khác vẫn là phi công do quân đội cử đến học tập."

“Suốt thời gian qua, chất lượng nhân sự do quân đội cử đến cứ vàng thau lẫn lộn. Không cử thì oán khí ngút trời, lãnh đạo lấy việc công làm việc tư, dùng khách quan. một khi quân đội cử đến mà học hành chẳng , thì kẻ đó sẽ trở thành cái bia cho thiên hạ chỉ trích.”

“Sau đó, bên quân đội và nhà trường cùng nâng cao tiêu chuẩn đầu cho diện cử học. Sinh viên bình thường học bốn năm, nhưng của quân đội chỉ hai năm. Sau hai năm, nếu thành tích điều khiển cơ giáp lọt top 10 khóa, thì chẳng những lấy bằng nghiệp đại học mà còn tước quyền quân ngũ. Quy định ban , nhiều bỏ cuộc, dám theo con đường tu nghiệp nữa. Lối , dần dà chẳng còn ai dám bước .”

“Năm nay, Tư lệnh Thường của Quân đoàn 3 một nữa đề xuất cử đến trường học tập. Ba nhân cơ hội nhét . cho rõ, chỉ cơ hội học tập trong hai năm. Tốt nghiệp thuận lợi, bắt buộc về trướng Tư lệnh Thường. Còn nếu nghiệp, chỉ mất bằng đại học mà còn vĩnh viễn thể nhập ngũ tòng quân nữa.”

Đường Gia Hữu Tô Trạch mà trong lòng kích động vạn phần.

Vốn dĩ trắng tay, đây chẳng khác nào mở cho một con đường sống!

Nếu thông, cùng lắm thì về vạch xuất phát như bây giờ, gì để mất ? Dù thì ngay từ đầu cũng nhân tài mũi nhọn gì của quân đội.

“Tôi đồng ý! Tôi thử xem!” Đường Gia Hữu phấn khích hô lớn.

Được lái cơ giáp, đó là giấc mơ của thằng con trai.

Tô Trạch dội gáo nước lạnh: “Cậu đừng vội mừng sớm. Người của quân đội cử tới, dùng hai năm xác thực thể làm , bởi vì bọn họ vốn dĩ là phi công chiến đấu, kỹ thuật bay và kinh nghiệm thực chiến đều cực cao. Còn thì cái gì cũng .”

“Không cả, sợ khổ, chịu khổ , thử một .” Đôi mắt Đường Gia Hữu sáng lấp lánh, còn chói lóa hơn cả ánh mặt trời.

Tô Trạch ngay sẽ phản ứng như , món quà tuyệt đối đ.á.n.h trúng tim đen của Đường Gia Hữu.

? Cậu sẽ nhập học cùng khóa với sinh viên năm nhất đợt . Năm nhất học kỳ đầu căn bản sờ cơ giáp, bộ đều là học lý thuyết. Phải đến học kỳ hai mới bắt đầu thực hành, cách khác, chỉ còn một năm rưỡi để luyện tập.”

“Mà cơ giáp ở đại học lái là lái, một tuần lái hai là may mắn lắm . Hơn nữa còn luân phiên, đời nào chuyện mỗi sinh viên một máy. Bình thường, giờ thực hành chuyên ngành, mỗi lái mười mấy phút lắm . Nghỉ đông và nghỉ hè càng chạm , tính thời gian thực tế thể luyện tập là cực kỳ ít ỏi.”

“Lái cơ giáp cũng giống như b.ắ.n súng, cần lặp lặp việc luyện tập, bay thử, hình thành phản xạ cơ bắp thì mới thể đưa phản ứng nhanh nhất trong lúc nguy cấp. Không sự huấn luyện quanh năm suốt tháng, bay thử liên tục thì thể đạt hiệu quả đó.”

Thiên phú về cơ giáp của Tô Trạch cao đến mức dọa , lời , Đường Gia Hữu thể tin.

“Cho nên ý của là, thể nào thông qua bài kiểm tra cuối cùng?” Đường Gia Hữu nhíu mày. Vậy tặng món quà làm cái quái gì? Làm mừng hụt ?

Tô Trạch khẽ: “Học giỏi thì thể thuê gia sư mà. Cậu cũng thể làm thế.”

Đường Gia Hữu nháy mắt hiểu ngay. Còn thầy nào giỏi hơn Tô Trạch chứ? Trình độ cơ giáp của tên nhiều đại lão trong quân đội công nhận. Ở chỗ chắc chắn thừa cơ giáp để luyện tập.

Đường Gia Hữu hít sâu một . Cậu ngay mà, làm gì chuyện từ trời rơi xuống.

Đầu tiên là tháo bỏ xiềng xích hợp đồng , giờ dùng cái bẫy ngọt ngào để dụ nhảy hố.

“Nói , cái gì?” Đường Gia Hữu nín thở, liếc mắt Tô Trạch.

Còn xác ? Đường Gia Hữu thầm khinh bỉ trong lòng.

Tô Trạch chằm chằm : “Tôi cần gì cả, chỉ là huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc, đừng nhè là .”

Đường Gia Hữu ngẩn : “Anh... đưa yêu cầu gì ?”

Tô Trạch bật : “Ý gì đây? Cứ nhất định để đòi hỏi gì đó mới chịu ?”

Đường Gia Hữu ngậm miệng, hiểu Tô Trạch đổi tính nết như .

Dường như thấu sự nghi hoặc của , Tô Trạch nhẹ: “Tôi hứa với ba thì sẽ làm . Từ nay về , sẽ ép làm bất cứ chuyện gì thích nữa.”

Đường Gia Hữu ngửa đầu trời.

“Sao thế?”

Đường Gia Hữu đáp: “Tôi xem thử ông trời mở mắt .”

Nhìn bộ dạng của , Tô Trạch : “Cậu bớt khinh thường khác , là làm . Ngày mai với một chuyến, trả nhà cho .”

“Hả?” Đường Gia Hữu ngây .

Tô Trạch như làm ảo thuật, từ trong n.g.ự.c móc một cuốn sổ đỏ.

“Biệt thự nhà , ngày mai sẽ sang tên cho . Căn nhà đó mấy năm ở, lộn xộn lắm. Cậu cứ ở tạm nhà một thời gian, cho tu sửa . Chờ sửa sang xong, bay hết mùi sơn thì dọn về.”

Đường Gia Hữu xưa nay vốn tham tiền, nhưng lúc dám nhận món quà hậu hĩnh .

Biệt thự nhà , ít cũng trị giá cả chục triệu tệ. Món quà quý giá như , thể nhận.

tờ giấy báo nhập học của Đệ nhất Trường quân đội cũng giá trị liên thành kém, lỡ nhận .

Đường Gia Hữu chút ngượng ngùng : “Ý của xin nhận, nhưng cái thì thôi. Tôi về đó ở, một mà chẳng . , bùa hộ mệnh của đây, trả cho .”

Đường Gia Hữu đưa tấm bùa bình an trong n.g.ự.c cho Tô Trạch.

Tô Trạch từ chối: “Thứ tặng lấy lắm. Ngày mai trung tâm thương mại, mua cho bộ đồ bảo hộ cơ giáp nhé.”

“Không cần, cần , cần tặng nhiều đồ như .” Đường Gia Hữu chút vui, “Tôi làm gì. Anh chẳng qua là ngủ với chứ gì? Tôi cho , đối với thế nào nữa, cũng sẽ cho ngủ .”

Tô Trạch : “Nếu cho ngủ, mà cũng hứa sẽ ép , sợ cái gì?”

Đường Gia Hữu sững sờ. sợ thật. Một loại cảm giác từng bỗng chốc ập đến.

Khi Tô Trạch dùng sức mạnh ép buộc, còn thể mãnh liệt chống trả.

khi Tô Trạch bỗng nhiên đổi thái độ, Đường Gia Hữu ngược trở nên luống cuống tay chân.

“Dù đồ của , sẽ nhận.”

“Thế tờ giấy báo nhập học ?” Tô Trạch nhắc nhở.

Đường Gia Hữu hung hăng nghĩ thầm tranh một , ném trả giấy báo nhập học cho , nhưng mà... đây chính là thứ mơ cũng dám nghĩ tới.

Đường Gia Hữu giơ tay, đập mạnh xuống bàn một cái: “, cứ cái đấy, thì nào? Tôi còn dạy lái cơ giáp nữa đấy? Được ?”

Tô Trạch nén , bởi vì nếu tiếng, con mèo nhỏ Đường Gia Hữu chắc chắn sẽ xù lông lên mất.

“Được, , mà!” Anh liên tục đáp, “Cậu gì thì là cái đó, ?”

Đường Gia Hữu hừ một tiếng: “Tốt nhất là nhớ kỹ lời hôm nay, ép .”

Tô Trạch : “Chẳng những ép , mà còn sẽ đối xử với thật , thật .”

Đường Gia Hữu nhíu mày: “Ai mượn với ?”

Tô Trạch đáp: “Tốt với là việc làm. Cậu cần để ý, cũng cần đáp . Muốn thì nhận, thì cứ việc đẩy .”

Nghe những lời , trái tim Đường Gia Hữu đập thình thịch.

Tuy chỉ là hoa ngôn xảo ngữ, tuy mục đích riêng.

từng ai với những lời như .

Mẹ đối với , nhưng cũng hy vọng ưu tú, giỏi hơn đám con riêng của ba để bà nở mày nở mặt.

Ánh mắt ba luôn mang theo sự soi xét, dường như đ.á.n.h giá xem và những đứa con trai khác, đứa nào giá trị hơn.

Cho nên nỗ lực học tập, tỏ rạng rỡ, hoạt bát, nhiệt huyết, sống thành cái dáng vẻ mà bọn họ mong .

“Anh với nữa cũng vô dụng thôi, nhất quyết cho ngủ!”

Đường Gia Hữu xong, chộp lấy giấy báo nhập học rời khỏi bàn ăn.

Trước đây từng ở đây, tự nhiên đường tìm về phòng cũ.

Chờ tới, đẩy cửa , phát hiện bên trong chất đầy đồ đạc linh tinh.

“Sao thế ? Không cho phòng ở nữa hả?” Đường Gia Hữu lầm bầm, cái gì mà với , là xạo ke.

“Phòng ở bên , theo .” Tô Trạch vốn dĩ vẫn theo .

Đường Gia Hữu đầu , thấy đút hai tay túi quần, nghiêng dựa hành lang.

Tên thật sự trai, lúc nào cũng toát lên vẻ lười biếng tùy tính.

Tô Trạch dẫn đường, Đường Gia Hữu lẽo đẽo theo .

Vài phút , Tô Trạch đẩy cửa phòng, bật đèn lên. Một phòng ngủ cực rộng hiện mắt. Có khu vực tiếp khách nhỏ, phòng để quần áo, bồn tắm lớn, một dãy kệ sách, tầng cao nhất còn trưng bày một loạt mô hình cơ giáp.

“Đây... đây là phòng ?” Đường Gia Hữu kinh ngạc.

Tô Trạch : “Vừa mới sửa sang xong, vẫn còn nhỏ. Nếu đập thông tường sang phòng bên cạnh thì sẽ hơn.”

Đường Gia Hữu cũng coi là kẻ mắt , nhưng căn phòng còn xịn hơn cả nơi từng ở .

“Đã lắm .” Đường Gia Hữu , tay đẩy cửa phòng để quần áo.

Bên trong treo đầy quần áo, mũ nón, thắt lưng, túi xách, thứ gì cũng . Cậu tùy tiện xem thử một bộ, thế mà đúng đo của .

“Cũng thích kiểu dáng nào nên mua đại một ít. Cậu thích thì thể đổi.” Tô Trạch từ xa vọng .

“Còn cả chăn đệm, bàn ghế trong phòng nữa, thích thì cứ đổi.”

Đường Gia Hữu trong phòng để quần áo một hồi lâu, bỗng nhiên xoay , bước vài bước đến mặt Tô Trạch, sát sạt .

“Anh , rốt cuộc động tâm tư với từ bao giờ? Anh cho rõ ràng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-cao-cap-quan-lay-beta-trong-ky-man-cam/chuong-49-da-yeu-em-tu-rat-lau-ve-truoc.html.]

Đường Gia Hữu mới thức tỉnh mấy ngày, tên bỗng nhiên nảy sinh nhiều tình cảm như thế?

Nếu chỉ thèm khát thể , cứ việc cưỡng ép là xong, dù cũng hợp đồng, mang phận , khả năng phản kháng.

Nếu chữa bệnh, rõ ràng Tạ Phong mới là lựa chọn nhất.

Cậu ngửi qua tin tức tố của Tạ Phong, chắc chắn Tô Trạch tin tức tố của Tạ Phong hiệu quả với hơn nhiều.

Vậy thì, rốt cuộc là vì cái gì?

Chẳng lẽ chỉ để lấy lòng thôi ?

Hắn mưu cầu điều gì?

Tô Trạch lộ vẻ khó xử, xoay định bỏ .

Đường Gia Hữu chịu buông tha, chặn ngay đường của : “Anh mồm ? Mấy tên vai chính các , tên nào tên nấy đều mở miệng chuyện ?”

“Không mồm thì làm ăn ?” Tô Trạch theo bản năng đáp trả một câu.

Đường Gia Hữu giật lùi một bước. Quả nhiên, vẫn là cái nết mồm miệng độc địa quen thuộc của Tô Trạch.

Tô Trạch như lỡ lời, lùi một bước, xuống ghế sofa.

“Hút t.h.u.ố.c ?” Anh hỏi.

Đường Gia Hữu , những lúc tâm trạng hoặc khi thỏa mãn, đều thói quen hút thuốc.

“Được.” Đường Gia Hữu , “Đây là nhà mà.”

Tô Trạch rít hai thuốc, dường như đang sắp xếp ngôn từ. Mãi thật lâu , khi Đường Gia Hữu sắp mất kiên nhẫn, mới chậm rãi mở miệng: “Từ hồi cấp hai gặp .”

“Hả? Cấp hai?” Đường Gia Hữu ngẫm nghĩ, “Chúng học cùng trường!” Nếu hồi cấp hai nhân vật cỡ Tô Trạch, thì cái danh hiệu hotboy trường của thể giữ vững như bàn thạch .

Tô Trạch lắc đầu: “Không , là đồn bên trường 11 một siêu cấp soái ca, tin, đám bạn cũng tin. Thế là cứ lôi kéo xem cho bằng . Sau đó thấy .”

Đường Gia Hữu chằm chằm , Tô Trạch chút ngượng ngùng tiếp: “Cậu đeo cái cặp sách màu xanh da trời, mặc đồng phục trắng tinh, khoác vai bá cổ với hai bạn cùng ngoài. Cũng bọn họ gì mà làm rạng rỡ như hoa.”

“Cái gì mà rạng rỡ như hoa? Anh dùng từ sai bét .” Đường Gia Hữu phản bác.

Tô Trạch ngẫm nghĩ: “Nói chung là . Bây giờ nhắm mắt vẫn còn nhớ như in dáng vẻ lúc đó. Thanh xuân phơi phới, ngây thơ vô tư, dùng tất cả những từ ngữ ca ngợi đời đặt lên cũng quá đáng.”

Đường Gia Hữu kể chuyện bình thản như , còn đúng màu cặp sách và quần áo, liền bừa.

“Sau đó tự đến xem vài nữa, nghĩ cách bắt chuyện, kết bạn với . mỗi thấy dám tiến lên. Về , tin tức tố của xảy vấn đề. Cậu đấy, trong kỳ mẫn cảm (dễ cảm kỳ), chẳng những cả khó chịu mà còn xuất hiện đối tượng ảo tưởng tình dục.”

“A! Hóa hồi đó tơ tưởng bậy bạ đến ?” Đường Gia Hữu giận dữ, lúc đó vẫn còn là học sinh cấp hai mà, cái tên khốn nạn .

“Không tơ tưởng bậy bạ, làm gì cả, chỉ là nhớ đến mặt thôi.”

“Nhớ mặt cũng !” Đường Gia Hữu tức tối .

Tô Trạch bất đắc dĩ: “Tôi cũng quản , mà đ.á.n.h cái não của .”

Đường Gia Hữu “hừ” một tiếng: “Nói tiếp .”

Tô Trạch thở dài: “Cũng chẳng gì để . Tôi mắc chứng rối loạn tin tức tố, cần một Omega độ tương thích cực cao để trấn an. Cậu là Beta, cho nên đành dập tắt ý định tiếp cận .”

“Sau lên cấp ba, ngạc nhiên phát hiện thế mà là bạn cùng lớp với . Lý trí bảo đến gần , càng lún sâu càng cho . cứ nhịn , đến trường để trộm .”

Đường Gia Hữu bỗng nhiên vỡ lẽ: “Hèn chi cứ cách một thời gian đến trường để 'quẹt thẻ' điểm danh sự tồn tại. Bọn còn thấy lạ, đến trường làm gì? Cũng chẳng năng gì, chẳng giảng, một lúc . Còn tưởng chỉ đến để báo cho vẫn còn sống.”

Tô Trạch là một điều bí ẩn trong lớp bọn họ, ai cũng nghĩ như . Tô Trạch định kỳ xuất hiện để nhắc nhở sự hiện diện, nhưng mỗi đến mờ nhạt như tồn tại.

“Là để ngắm .” Tô Trạch ngước mắt, chằm chằm Đường Gia Hữu.

Đường Gia Hữu chỉ cảm thấy trong đôi mắt chứa đựng ngàn vạn lời , thậm chí dám thẳng, vội vàng lảng tránh.

“Nếu hồi đó yêu thầm , tại còn ép thôi học?” Đường Gia Hữu chắc chắn là do cốt truyện sắp đặt.

mà, tại cốt truyện sắp xếp cho Tô Trạch thích ? Chuyện chút khớp với nguyên tác a!

Tô Trạch khẽ, rít một thuốc, làn khói bay lên khiến Đường Gia Hữu ngũ quan của trở nên mờ ảo.

“Có một chuyện buồn . Tôi tìm trong kho dữ liệu tin tức tố quốc cũng thấy ai tương thích với . Ngay cả nước ngoài cũng tìm nát mà vẫn . Vô phương cứu chữa, chỉ thể dùng t.h.u.ố.c ức chế để cầm cự. Sau đó, trùng hợp , gặp tin tức tố tương thích.”

“Cậu là nhân viên phục vụ tạm thời ở một nhà hàng sang trọng. theo , nhà hàng đó bao giờ tuyển nhân viên thời vụ, càng bao giờ dùng một đứa trẻ đủ 18 tuổi. bọn họ dùng, mà còn là một Omega lưng còng xuống, nhút nhát sợ sệt, khác ho một tiếng cũng sợ đến mức run bần bật.”

“Càng trùng hợp hơn là, khi ngang qua , khách hàng vô cớ nổi giận, hất đổ khay đồ ăn tay , đẩy ngã . Ngón tay cứa đứt, lộ tin tức tố. Hoàn tương thích với .”

“Trước đó xảy vụ việc khách hàng xô xát với phục vụ, quản lý xuất hiện giải quyết, giám đốc ló mặt, ngay cả ông chủ cũng việc vắng. Phảng phất như thiên thời địa lợi nhân hòa, chỉ để đợi đến cứu vớt . Tôi cứu khỏi tay vị khách , trở thành hùng của . Mà tin tức tố của vặn cứu rỗi , trở thành hùng của . Có là quá trùng hợp ?” Tô Trạch liếc mắt Đường Gia Hữu.

Đường Gia Hữu thầm nghĩ, đây chính là cốt truyện a! Đây là sự sắp đặt để công thụ gặp một thu hút lẫn a!

Tuy rằng vài chỗ hợp lý, nhưng mà yêu đương mà, làm nghiên cứu khoa học, cần gì phân tích chi li thế?

“Cho nên, cứu ?”

Tô Trạch Đường Gia Hữu một cái: “Tôi lướt qua , thèm để ý.”

Đường Gia Hữu: “......”

Trời đất ơi, hóa từ lúc đó chịu sự kiểm soát ? Hèn chi thể thức tỉnh, thì vai chính công sớm trật đường ray cốt truyện !

“Rồi nữa?” Đường Gia Hữu đỡ trán hỏi tiếp.

Tô Trạch : “Sau đó đến trường, thế mà phát hiện cũng chuyển đến trường chúng . Rồi đó, bắt đầu vô cớ bắt nạt . Cậu là loại bắt nạt kẻ khác ?”

Đường Gia Hữu ngẩn : “Chẳng lẽ ?”

Tô Trạch lắc đầu: “Không , là thiên sứ, là hoàng tử, thể làm loại chuyện đó? Chắc chắn uẩn khúc!”

Trong lòng Đường Gia Hữu ấm áp. Tuy Tô Trạch đáng ghét, nhưng ai mà chẳng thích lời ý .

“Cậu trở nên kỳ lạ, mặt mang theo vẻ âm hiểm và xảo trá, ngũ quan đều dữ tợn. Tôi cũng trở nên kỳ lạ. Phảng phất như thứ gì đó đang thôi thúc bảo vệ Tạ Phong, đó sang đối đầu với . Mỗi thấy bắt nạt Tạ Phong, cơn giận trong bùng lên, c.h.ử.i , đ.á.n.h , thậm chí đẩy xuống vực sâu vạn trượng. Loại ý nghĩ làm sợ hãi, nhưng cách nào kìm nén . Cho nên ——”

“Cho nên, dứt khoát đuổi khỏi trường, đúng ?” Đường Gia Hữu lời .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tô Trạch hút thuốc: “ . cứ như điên, tìm một đám du côn chặn đường Tạ Phong, còn tiếp tục gây sự với . Để ngăn cản nhắm Tạ Phong, cũng vì sợ chính nhịn tay với , nên mới tay nhắm công ty nhà .”

“Tôi vốn định chèn ép một chút để ba quản thúc nghiêm hơn. Thậm chí đưa cùng nước ngoài, hoặc đến một thành phố khác sinh sống. Ai ngờ động thủ, ba ôm tiền bỏ mà chạy trốn.”

Nói đến đây, Tô Trạch cúi đầu: “Tôi dám đến gần nữa, sợ chỉ cần sơ sẩy một chút, sẽ còn thê t.h.ả.m hơn bây giờ. Tôi chỉ thể biến mất khỏi cuộc sống của .”

Đường Gia Hữu lờ mờ hiểu , điều mà vẫn luôn thắc mắc.

Sau khi rời trường, lẽ Tô Trạch và Tạ Phong yêu đương hạnh phúc bên chứ? Tại Tô Trạch đại học sớm, tại hơn hai năm qua bọn họ hề liên lạc?

Hóa là Tô Trạch cũng thức tỉnh một phần nhân cách, chỉ là đang sống trong một cuốn sách.

Giờ khắc , Đường Gia Hữu và Tô Trạch cảm giác đồng bệnh tương liên, giống như những con rối giật dây, sinh định đoạt phận.

“Anh bao giờ nghĩ, lẽ thế giới chúng đang sống là thế giới thật ?” Đường Gia Hữu chậm rãi .

Tô Trạch ngẩng đầu, đôi mắt thâm thúy chằm chằm .

Đường Gia Hữu : “Thật , thế giới chúng đang sống là một cuốn sách, cũng mới thức tỉnh gần đây thôi. Anh là vai chính công trong cuốn sách , Tạ Phong là vai chính thụ. Các là mối quan hệ cứu rỗi lẫn , còn là pháo hôi vả mặt giữa hai .”

Tô Trạch im lặng, đang nỗ lực tiêu hóa những lời Đường Gia Hữu .

“Tại là vai chính thụ?” Một lúc lâu , hỏi.

Đường Gia Hữu ngây . Anh suy tư cả buổi trời, thế mà thắc mắc cái vấn đề hả!

Đường Gia Hữu bất lực : “Làm ? Chắc tác giả thích kiểu như Tạ Phong hơn.”

“Vậy tại thích ? Thích kiểu nhất kiến chung tình?”

Đường Gia Hữu: “......”

ha, vô lý thật! Sao thể thích một pháo hôi phản diện chứ?” Đường Gia Hữu lẩm bẩm.

“Cậu phản diện, cũng pháo hôi. Cậu là nhất, chỗ nào cũng thích.” Tô Trạch thẳng chút kiêng dè.

Mặt Đường Gia Hữu đỏ bừng, ho nhẹ một tiếng: “Anh im miệng !”

Tô Trạch quả nhiên ngậm miệng, nữa.

Đường Gia Hữu định cảm xúc: “Thật , chứng rối loạn tin tức tố của thể chữa . Anh chỉ cần cùng Tạ Phong......”

“Tôi ăn cứt.” Tô Trạch thẳng thừng cắt ngang.

“Sao ví là ăn cứt ? Nếu tin tức tố quyết định, chứng tỏ hai chắc chắn hợp .” Đường Gia Hữu khuyên nhủ.

Tô Trạch chằm chằm : “Nếu tiền đề để sống sót là bắt buộc ăn cứt cả đời, hơn nữa còn ăn càng ngày càng ngon, coi cứt như bảo bối, thì thà c.h.ế.t còn hơn.”

“Anh ——”

“Huống hồ, trong tình huống ăn cứt mà còn bắt làm tổn thương , thì càng thể.” Tô Trạch .

“Không cần lo cho , tránh xa các .” Đường Gia Hữu .

Tô Trạch khẽ: “Cậu định vị của , trốn ? Không đ.á.n.h mặt thì làm sướng? Không chỉnh thì làm tôn lên việc chúng yêu thắm thiết? Không làm chật vật thê t.h.ả.m thì làm làm nổi bật sự hạnh phúc vui sướng của vai chính? Đường Gia Hữu, đừng ngây thơ nữa. Tôi theo cốt truyện thì cũng chạy trời khỏi nắng .”

Đường Gia Hữu liệu giống như lời Tô Trạch , nhưng hiểu, chắc chắn sẽ giống như tình cảnh hiện tại của .

Tô Trạch dập tắt điếu thuốc, chậm rãi : “Hôm nay giúp giải đáp nghi hoặc, cũng . Hôm nay cũng những lời nghẹn trong bụng bấy lâu nay, sảng khoái. Cậu cần khuyên làm gì, cũng đừng giở trò lưng, ý định của tuyệt đối sẽ đổi.”

mà ——” Anh đáng lẽ an ủi từ hồi cấp ba, kéo dài hơn hai năm , cơ thể e là chịu nổi nữa.

Tô Trạch thèm để ý: “Tôi cũng cho rằng thiếu thì nhất định c.h.ế.t. Mạng của là do quyết định. Đương nhiên, nếu thể nghịch thiên sửa mệnh, cũng đừng quá xúc động. Sau thời gian, qua bồi tiếp ba nhiều hơn là .”

“Ai thèm bồi tiếp ông , ba của thì tự mà lo, bớt giao đãi di ngôn ở đây , mới thèm quản .” Đường Gia Hữu tức giận .

Loading...