Alpha Cao Cấp Quấn Lấy Beta Trong Kỳ Mẫn Cảm - Chương 48: Người yêu là để sủng, từ hôm nay cậu tự do

Cập nhật lúc: 2025-12-31 08:44:10
Lượt xem: 220

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Trạch chằm chằm : "Biết Hạ Mộc Diễn là ai ?"

Đường Gia Hữu đương nhiên , nhưng bắt buộc giả vờ .

Tô Trạch khoanh hai tay ngực: "Ông nội là Phó tư lệnh, chỉnh thì dễ như chơi. Nghe tuyến thể của tổn thương nghiêm trọng, trong bệnh viện vẫn luôn gào thét đòi trả thù ."

Trong lòng Đường Gia Hữu run lên. Lúc Hạ Mộc Diễn nhốt trong lồng cách ly, đôi mắt đỏ ngầu, trông chẳng khác gì dã thú.

"Hắn tìm chỉ là vấn đề thời gian thôi. Hiểu ?"

Đường Gia Hữu thầm nghĩ, còn hai tên nữa cơ, đều là cái đám "Sinh Sôi Không Thôi", giàu, là bọn chút vấn đề thần kinh.

Sao xung quanh là bệnh nhân tâm thần thế ?

Hơn nữa cái tên WeChat càng điên hơn, cứ nhớ thương cái quần lót của mãi.

Đường Gia Hữu ngước mắt thoáng qua Tô Trạch bên cạnh, tuy rằng tên cũng thần kinh. cũng chỉ háo sắc, mắt tạm thời còn khống chế , đám thì rõ thế nào.

Bốn kẻ điên tụ một chỗ, chắc chắn chọn kẻ mà hiểu rõ gốc rễ nhất.

"Được ." Đường Gia Hữu .

Đến phủ Tướng quân tránh đầu sóng ngọn gió cũng , còn quần lót của Tô Trạch thì dám nghĩ tới . Kỳ mẫn cảm của cứ kéo dài liên miên dứt, Đường Gia Hữu nào dám trêu chọc.

Đường Gia Hữu cũng tin, ở trong nhà Tô Trạch thì tên khốn nào dám đến tìm gây sự?

Thấy Đường Gia Hữu đồng ý, Tô Trạch lập tức dẫn về nhà ngay, sợ đổi ý.

"Tôi với bọn Trương Thạc một tiếng ."

"Không cần, nhắn tin WeChat thông báo một tiếng là ."

Đường Gia Hữu nhíu mày: "Như lắm !"

Tô Trạch : "Không , tặng thêm cho mỗi bọn họ một tấm vé là ."

Hôm nay tình hình loạn, ba bọn họ chắc cũng chẳng xem t.ử tế.

Đường Gia Hữu xe, lướt điện thoại, tài khoản Tinh Vân của liên tục tăng fan, vui vẻ thôi.

Không ít để bình luận bên bài đăng của .

"Rốt cuộc với nam thần quan hệ gì? Phản hồi một chút thì c.h.ế.t ?"

"Tôi tin, tuy rằng trai!"

"Ăn gan hùm mật gấu mà dám ké fame của !"

Cũng ít đăng ảnh Đường Gia Hữu và Tô Trạch ở phòng triển lãm, để cho những tin cũng .

Phòng triển lãm cơ giáp một luật bất thành văn, đó là cơ giáp và các loại vũ khí đều sẽ làm mờ, nếu thì căn bản đăng lên mạng .

Tô Trạch công khai tuyên bố quan hệ với Đường Gia Hữu, cho nên hiện tại cõi mạng đều đang sôi sục.

Tô Trạch là nam thần, là chiến thần. Trong thời gian đại chiến với Trùng tộc, tuyên truyền như một vị hùng, một thần tượng, cho nên thu hút lượng lớn hâm mộ.

Khổ nỗi Tô Trạch bất kỳ tài khoản mạng xã hội nào, phát biểu ngôn luận, tham dự các hoạt động linh tinh, điệu thấp đến mức đáng sợ.

Hiện tại đột nhiên lòi một tài khoản Đường Gia Hữu, Omega của Tô Trạch. Gần như hơn nửa fan của Tô Trạch đều tụ tập về đây.

Rất nhiều tin, kích động c.h.ử.i bới, càng ké fame, là đồ xí, ảnh chụp là photoshop.

Đường Gia Hữu những bình luận , trong lòng nghẹn c.h.ế.t.

Cậu cũng làm của công chúng, để cho muôn hình muôn vẻ trong xã hội tùy tiện đ.á.n.h giá . thiếu tiền, còn đường nào để .

Rất nhiều lúc, thậm chí con đường của .

Cứ như con ruồi mất đầu, đ.â.m quàng đ.â.m xiên lung tung.

Tài khoản hot lên là nhờ Tô Trạch, nhưng chỉ cần một câu của Tô Trạch cũng thể khiến vạn kiếp bất phục. Cậu phảng phất như một đang vách núi cheo leo, thích để nương tựa, chốn để về, chỉ cần sơ sẩy một chút liền sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng.

"Sao thế? Không thoải mái ?" Tô Trạch bên cạnh, quan sát sắc mặt biến hóa liên tục của Đường Gia Hữu.

"Không gì." Đường Gia Hữu tắt màn hình điện thoại.

Cậu nhắm mắt dưỡng thần, để ý đến .

Khi hai lái xe đến biệt thự Tô gia, bảo vệ cửa tươi đón chào: "Đường thiếu gia về ạ?"

Tiếng "thiếu gia" làm Đường Gia Hữu giật thon thót. Sao thế , những vẫn còn nhớ chuyện đó ?

Hơn nữa thế mà chào , đó mới chào Tô Trạch.

"Tôi thiếu gia." Đường Gia Hữu xoa mũi, "Hôm đó uống say nên hươu vượn thôi."

"Tiểu thiếu gia về đấy ? Mau , cơm nước làm xong cả , chúng ăn cơm ngay thôi." Một phụ nữ mập mạp ha hả tới .

"Thiếu gia, về !" Tiểu Nguyên chạy tới, hì hì mặt .

Đường Gia Hữu vội : "Tôi thật sự thiếu gia, đừng gọi như thế."

"Vâng ạ, thiếu gia." Mọi đồng thanh đáp.

Đường Gia Hữu: "..."

Má Trương dẫn về phía : "Hôm nay Thiếu gia bảo sẽ về, liền chạy nhanh mua thức ăn nấu cơm. Biết thích ăn cá, chuyên môn mua mấy con cá lớn, làm vài món khẩu vị khác , hy vọng sẽ thích."

Đường Gia Hữu nhíu mày, rốt cuộc với ai là thích ăn cá nhỉ? Sao ai cũng .

Đường Gia Hữu nghĩ cần giải thích một chút, nhưng khi thấy một bàn đồ ăn nóng hôi hổi, tuy bày biện xa hoa như khách sạn nhưng toát lên một mùi vị khói lửa nhân gian nồng đậm.

Mấy má Trương vui vẻ vây quanh , hỏi han ân cần, khiến Đường Gia Hữu một chút ảo giác rằng thật sự về nhà.

"Đều là má Trương tự tay làm đấy, một trông ba cái bếp, cái xẻng đảo đến bốc khói luôn." Quản gia ha hả.

Má Trương : "Một làm xuể, trong bếp đều phụ một tay đấy. Lần vội quá, ăn cơm , trong lòng chúng áy náy lắm. Lần thêm vài ngày, chúng đều lôi hết ngón nghề chiêu đãi ."

Đường Gia Hữu chỉ cảm thấy một trận ấm áp. Cậu còn nhớ rõ, lúc uống say gọi má Trương là... .

Trong ký ức mơ hồ, là vẫn luôn an ủi . Còn cha tính tình nóng nảy, cũng trở nên ôn nhu hơn nhiều.

Đó là ba của Tô Trạch!

Một như Tô Trạch, nhà đến thế.

Vậy mà chẳng lấy một mái nhà.

Đường Gia Hữu cảm thấy sống mũi cay cay, vội thu cảm xúc, dám nghĩ nữa.

"Nhiều đồ ăn thế , chúng cháu chắc chắn ăn hết, cùng ăn !" Đường Gia Hữu mời bọn họ.

Quản gia : "Chúng cơm , cũng nhiều, ăn hết là đổ đấy." Nói xong liền hiệu cho lui xuống.

Một cái bàn dài, bên bày ít nhất mười bảy mười tám món, quá nhiều .

"Chỉ hai chúng ăn thôi ?" Đường Gia Hữu hỏi.

Đừng hai , mười ăn cũng hết.

Tô Trạch : "Còn ba nữa, ông xuống ngay đây."

Đường Gia Hữu cảm thấy gượng gạo. Cậu theo Tô Trạch về đây danh phận, còn gặp ba , huống hồ còn uống say làm loạn.

"Tôi đói, ăn !" Đường Gia Hữu .

"Sao thể đói ? Thanh niên trai tráng chạy nhảy cả ngày, chắc chắn đói . Có đồ ăn hợp khẩu vị ? Đi, bảo khách sạn mang một bàn tiệc tới đây." Tô tướng quân hiền từ từ lầu xuống.

Đường Gia Hữu theo bản năng thẳng dậy.

"Không cần ạ, đồ ăn ngon." Đường Gia Hữu vội ngăn .

Tô tướng quân hòa ái, vẻ mặt đầy ý , xua tay : "Đừng căng thẳng, về nhà thì căng thẳng cái gì? Mau xuống."

"Tô Trạch, kéo ghế cho Tiểu Đường chứ! Mày ngây đó làm gì?" Tô tướng quân trừng mắt Tô Trạch đang bên cạnh.

Tô Trạch xoay định kéo ghế cho Đường Gia Hữu, vội : "Không cần ." Nói tự kéo ghế , nhưng vẫn .

Chờ Tô tướng quân xuống, Đường Gia Hữu mới theo.

Tô tướng quân : "Tay nghề má Trương tồi, làm món thường ngày, tuy ngon bằng khách sạn bên ngoài nhưng hương vị gia đình. Các con ngày thường ăn cơm tiệm bên ngoài, thi thoảng ăn chút cơm nhà cũng ."

Đường Gia Hữu : "Rất ạ, thấy ngon ."

Tô tướng quân : "Vậy thì ăn nhiều một chút, đừng phụ tấm lòng của bà ."

Tô Trạch cầm đũa lên bắt đầu ăn, Đường Gia Hữu đành ăn theo.

Quả thật lâu lâu ăn cơm nhà làm, suýt chút nữa quên mất hương vị . Cho dù là món cá, ăn cũng thấy thơm nức cả khoang miệng.

Cơm nhà làm và cơm mua bên ngoài giống , nó như độ ấm, khiến cảm giác như đang mơ. Phảng phất như về ngày xưa, khi cha đều còn ở nhà.

Người một nhà cùng , cho dù lời nào, cứ an tĩnh ăn cơm như thôi cũng cảm thấy thật ấm áp.

"Chỉ cắm đầu ăn, gắp đồ ăn cho Tiểu Đường chứ!" Tô tướng quân gần như liên tục chỉ đạo Tô Trạch.

"Múc canh lê tuyết cho Tiểu Đường nếm thử, bóc vỏ tôm ! Nhặt xương cá , để cả xương thế làm ăn?"

Tô Trạch gần như biến thành nhân viên phục vụ, đó dứt khoát luôn bên cạnh Đường Gia Hữu.

"Thiếu gia, ăn cái gì? Xin cứ sai bảo." Hắn một cách nghiêm túc.

Đường Gia Hữu ít khi thấy ngoan ngoãn như , quả nhiên Tô tướng quân thì tủm tỉm nhưng huyết mạch áp chế đúng là đùa .

"Tiểu Đường, đừng khách sáo, cứ sai bảo nó. Bác cần hỏi cũng , chắc chắn nó làm cháu chịu nhiều ấm ức."

Tô tướng quân khách khí như , Đường Gia Hữu ngược thấy ngại ngùng.

"Không chịu ấm ức gì ạ, cũng, cũng tạm ." Đường Gia Hữu trái lương tâm.

Tô tướng quân : "Đừng che giấu nó, bác còn lạ gì cái đức hạnh của nó. Một chút cũng thương , thô lỗ cẩu thả, cứ như tên thổ phỉ sống ."

Tô tướng quân xong, đưa cho một tấm danh , bên là một dãy .

"Số di động của bác, cháu lưu . Lần thằng nhãi khốn kiếp còn bắt nạt cháu, cháu cứ mách bác, bác lấy roi da quất nó."

Đường Gia Hữu chút chần chờ nhận lấy, vị Tô tướng quân cũng quá !

Tô Trạch nhíu mày : "Rốt cuộc ông là bố ai thế?"

"Mày kệ tao là bố ai, mày bắt nạt Tiểu Đường là . Đứa nhỏ như thế, thể để mày bắt nạt. Sau tao chính là chỗ dựa của nó. Mày liệu hồn mà thành thật một chút, thấy ?"

Đây là đầu tiên Đường Gia Hữu thấy Tô Trạch chịu lép vế như .

Hắn tình nguyện : "Nghe , ông là bố em , là con nhặt ngoài đường về, !"

Đường Gia Hữu nhịn bật , buột miệng thốt : "Anh cũng ngày hôm nay cơ !"

Tô Trạch ít khi thấy chủ động với . Rất nhiều lúc trốn tránh thật xa thì cũng là tức giận đùng đùng, bao giờ nụ ôn hòa như .

Phảng phất như thu bộ gai nhọn đầy , để lộ lớp thịt mềm mại hồng hào bên trong.

Đỏ hây hây, mềm mại.

Tô Trạch nhịn đưa tay sờ thử, chắc chắn là cực kỳ thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/alpha-cao-cap-quan-lay-beta-trong-ky-man-cam/chuong-48-nguoi-yeu-la-de-sung-tu-hom-nay-cau-tu-do.html.]

"Xem cái đức hạnh ngày xưa của mày đúng là khiến ghét. Nào, ngay mặt tao, cúi đầu tạ với Tiểu Đường ." Tô tướng quân lệnh.

Nụ của Đường Gia Hữu trong nháy mắt mở rộng, hai bên răng nanh lộ hai cái chóp nhọn trắng như tuyết, lông mày cong cong, hàng lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ.

Đáng yêu quá!

Muốn hôn quá mất. Tô Trạch khỏi lăn lộn yết hầu.

nhịn xuống, làm theo lời Tô tướng quân, kéo ghế , hai tay ôm quyền, cúi rạp thật sâu Đường Gia Hữu.

"Đường thiếu gia, đều là sai, ngài đại nhân chấp tiểu nhân, tể tướng trong bụng thể chèo thuyền, tha thứ cho ?"

Đường Gia Hữu ghế, nhận cái cúi đầu thật sâu của Tô Trạch.

Thật cũng cảm thấy chút hổ thẹn. Cậu cầm của Tô Trạch 600 vạn, nhận tiền của thì tiêu tai cho , đây là chuyện tất nhiên. Nói về lý lẽ thì gì gọi là ấm ức cả.

mà, Tô Trạch - kẻ nay luôn đè đầu cưỡi cổ - giờ ngoan ngoãn xin như , Đường Gia Hữu vẫn cảm thấy sướng rơn .

Ý tràn đầy, còn rực rỡ hơn cả hoa: "Khụ, xin thì thôi . Sau đừng ép làm chuyện thích nữa, ?"

Tô Trạch sửng sốt một chút. Chuyện thích, chính là chuyện chạm .

nếu chạm , Tô Trạch chịu nổi.

Giống như hiện tại, Tô Trạch điên cuồng ôm lấy , hung hăng hôn khắp nơi cơ thể , đặc biệt là đôi mắt cong cong .

Tô tướng quân : "Đây là điều cần thiết. Tô Trạch, mày ? Sau , chỉ cần là chuyện Tiểu Đường phản đối, mày đều làm. Phải tôn trọng Tiểu Đường, chăm sóc cho Tiểu Đường, hiểu ?"

Tô Trạch nhíu mày, hiển nhiên điều thể đồng ý.

Tô tướng quân giận dữ: "Sao hả? Có bây giờ tao lấy roi quất mày ?"

Tô Trạch thấy ba như , chút bực bội : "Được, , đều ông, ! Chờ c.h.ế.t , ông đừng viếng mộ ."

"C.h.ế.t cái gì? Mày đang sống sờ sờ đấy, c.h.ế.t cái gì mà c.h.ế.t?"

Tô Trạch mặt lạnh tanh: "Nghẹn c.h.ế.t."

Đường Gia Hữu mở to hai mắt, ngờ Tô Trạch ở mặt ba cũng ăn kiêng nể gì như .

"Cái thằng nhãi ranh , mày c.h.ế.t là chuyện của mày, dựa cái gì mà ép buộc Tiểu Đường? Đừng tưởng mấy đồng tiền là thể làm xằng làm bậy. Nếu tao ở nhà, tuyệt đối sẽ để bọn họ mua cho mày cái gì mà t.h.u.ố.c an thần sống."

"Hợp đồng ? Quản gia, lấy hợp đồng của Tiểu Đường và Tô Trạch đây. Hủy cái thứ đó là xong hết chuyện."

Tô Trạch cuống lên: "Ông làm gì? Có quá đáng ?"

Hắn vẫn luôn dùng hợp đồng để áp chế Đường Gia Hữu, nếu hợp đồng, Đường Gia Hữu chính là chú chim nhỏ mọc cánh, sẽ bay mất ngay.

Tô tướng quân cũng mặc kệ , sai quản gia lấy hợp đồng tới, ngay mặt Tô Trạch và Đường Gia Hữu, định xé bỏ.

Tô Trạch bước nhanh tới, trực tiếp ấn tay ông .

"Ông quá đáng đấy!"

Tô tướng quân nhàn nhạt : "Quá đáng là mày mới đúng."

Đường Gia Hữu mở to hai mắt, chằm chằm bản "văn tự bán " . Đó giống như sợi xích sắt siết chặt yết hầu , ghim chặt đài hành hình.

Tô Trạch dám Đường Gia Hữu, , hiện tại Đường Gia Hữu nhất định đang trông mong bản hợp đồng .

Tô Trạch dùng sức, kéo Tô tướng quân thư phòng.

Đóng cửa phòng , Tô Trạch vội la lên: "Ông ý gì? Bắt xin em thì thôi , ông thế mà còn định xé hợp đồng? Hợp đồng mà hủy, em sẽ bay ngay lập tức, ông ?"

Tô Trạch kích động, thể tưởng tượng nổi tình cảnh Đường Gia Hữu rời bỏ . Không dám nghĩ, thể nghĩ.

Trước rốt cuộc chỉ là cái bóng dáng dần mơ hồ trong lòng, nhưng mấy ngày nay, sờ qua, ôm qua, hôn qua.

Một nóng bỏng, nhiệt thành như , nếu biến mất khỏi tầm mắt , sẽ phát điên mất.

Máu trong đang sôi sục, mùi gỗ đàn hương kịch liệt từ tuyến thể nháy mắt phun trào ngoài kiểm soát.

Tô tướng quân nhíu mày: "Mày xuống cho tao, bình tĩnh ."

Tô Trạch quá kích động, kỳ mẫn cảm của căn bản qua, một khi cảm xúc d.a.o động lớn, tin tức tố sẽ mất khống chế.

Tô tướng quân chờ bình tĩnh mới : "Tao hỏi mày một câu, mày thích nó ?"

"Thích, thích c.h.ế.t ." Tô Trạch thẳng thắn thừa nhận.

"Vậy thì mày t.ử tế mà theo đuổi , thế nào là theo đuổi ? Là đối với , tặng quà, làm vui vẻ, làm . Chứ như mày, ngày nào cũng bắt nạt ."

Tô Trạch nhíu mày: "Tôi bắt nạt em lúc nào?"

"Mày ? Mày ngày nào cũng đòi nhét cái 'cây súng' rách nát của mày miệng , mày bắt nạt thì là cái gì?" Tô tướng quân cao giọng .

"Tôi , chỉ dọa em thôi."

"Bớt nhảm, mày dọa nó làm gì? Mày yêu thương nó, chiều chuộng nó, chăm sóc nó, hiểu hả??"

Tô Trạch nhíu mày, nhưng phản bác, dường như đang suy ngẫm lời Tô tướng quân .

Tô tướng quân kéo ghế xuống mặt : "Hồi tao cũng theo đuổi , chấm mày . Không lấy lòng thì thôi, còn ngày nào cũng đối đầu, cả ngày nhảy nhót lung tung mặt bà như cái đầu gai."

" mày thông minh, thấu tâm tư tao ngay. Bà tỏ tình với tao, làm tao kích động mất ngủ hai đêm liền."

"Tao Tiểu Đường thông minh, tâm tư của mày. Là bởi vì quan hệ của hai đứa bình đẳng. Mày dùng xích sắt buộc cổ nó, cả ngày mấy lời ác độc, làm nó thích mày cho ? Nó mà thích, thì nó đúng là kẻ cuồng ngược đãi."

"Tôi, ..." Tô Trạch biện giải, nhưng nên thế nào.

Tô tướng quân : "Yêu một cũng giống như trồng hoa, mày cẩn thận che chở thì cây mới đ.â.m chồi nảy lộc, nở đóa hoa nhất. Mày bóp cổ nó, lời lạnh nhạt, nó sẽ khô héo, điêu tàn, mày ?"

Tô Trạch cúi đầu, trầm mặc.

"Huống hồ mày mắc cái bệnh đó, cho dù mày cưỡng ép chiếm nó thì thế nào? Có thể vượt qua kỳ mẫn cảm mãi ? Có thể cứ như mãi ? Không thể. Vậy tại mày đổi suy nghĩ, chiếm lấy trái tim nó ? Cùng nó thật sự yêu bên , để nó thật tâm thật lòng trấn an mày, lẽ hiệu quả còn hơn."

Tô Trạch tự nhiên , nếu Đường Gia Hữu thật tâm thật lòng trấn an , hiệu quả chắc chắn chỉ dừng ở mức mắt.

mà, dám buông sợi xích , sợ Đường Gia Hữu xoay liền bỏ .

Trên thực tế, chắc chắn sẽ là như .

Tô tướng quân đứa con trai ngốc nghếch mặt, rõ ràng từ nhỏ thông tuệ, thiên phú cơ giáp cao hơn thường, cứ đụng đến chuyện tình cảm là y như thằng ngốc .

"Mày tháo bỏ xiềng xích cho nó, cho nó thứ nó nhất, chẳng sẽ giữ ?"

Tô Trạch đột ngột ngẩng đầu: "Ba, ba thể giúp con ?"

Thứ Đường Gia Hữu , vẫn luôn , nhưng khó thực hiện.

Tô tướng quân khổ một cái: "Mày tưởng mấy ngày nay tao bận rộn cái gì?" Nói ông lấy từ trong ngăn kéo một tập tài liệu, bên trong một tờ giấy.

Tô Trạch nhận lấy, thoáng qua, kích động kêu lên: "Ba..."

Tô tướng quân : "Khoan hãy cảm ơn, còn nữa đây."

Ông xong, từ ngăn kéo lấy một cuốn sổ đỏ.

"Đây là nhà cũ của Tiểu Đường, vẫn luôn bán đấu giá , tao mua danh nghĩa của mày. Mày xử lý thế nào cũng . Nhắc nhở một câu, đừng đưa cho cái nhà rách nát đầy bụi bặm cỏ dại. Tốt nhất là sửa sang theo nguyên bản, nguyên một một, hãy đưa cho , hiểu ?"

Tô Trạch nhận lấy, khiếp sợ chằm chằm Tô tướng quân.

"Ba, ba đỉnh thật đấy!"

Từng phần từng phần đại lễ, làm Tô Trạch xem đến ngây .

Tô tướng quân : "Con trai, là do mày quá ngốc thôi."

Tô Trạch nhíu mày, nhưng thể thừa nhận, khoản kém xa ba .

Tô tướng quân : "Tiểu Đường cha bỏ rơi, mấy năm nay chịu ít khổ cực. Không tiền đồ, chốn về. Mày chỉ cần thật tâm thật lòng đối với nó, nó nhất định sẽ cảm nhận . Người yêu là để thương, để sủng, hiểu ?"

Tô Trạch như đột nhiên thông suốt, trịnh trọng với Tô tướng quân: "Con hiểu , đa tạ ba."

"Quản cho chặt cái miệng thối của mày , đừng cái gì cũng toạc . Còn dám nhét 'súng' miệng nữa thì tao cắt phăng nó , dù tao cũng chẳng trông mong gì mày nối dõi tông đường, thế là xong chuyện."

Tô Trạch: "..."

Tô Trạch trở phòng ăn.

Đường Gia Hữu lập tức dậy, đôi mắt đen láy chằm chằm.

Thực tế là đang chằm chằm bản hợp đồng trong tay Tô Trạch.

Trong lòng Đường Gia Hữu hiểu rõ, cho dù thực sự kiếm 1800 vạn, nếu Tô Trạch chịu buông tha, cũng chẳng cách nào.

phản kháng tính cách của .

Dù thế nào nữa, cũng giải trừ bản hợp đồng .

Tô Trạch đến mặt , kéo ghế xuống, giơ hợp đồng lên : "Bản gốc đấy, xem ?" Vẫn là cái bộ dáng kiêu ngạo thiếu đòn .

Đường Gia Hữu hừ một tiếng, mặt : "Có gì mà xem, cũng từng thấy."

Đường Gia Hữu xoay , tự an ủi bản , mày đang tưởng bở cái gì thế, đời làm gì chuyện như .

Tô tướng quân chỉ thuận miệng một câu, thế mà coi là thật.

"Xoẹt..." Là tiếng giấy xé rách. Đường Gia Hữu dám tin đầu , thế mà thấy Tô Trạch đang dựa lưng ghế, từng chút từng chút xé nát bản hợp đồng trong tay.

Đường Gia Hữu hoảng sợ dậy: "Anh, ..."

Tô Trạch xé hợp đồng thành vụn giấy, đó tung lên trời. Vô mảnh nhỏ lả tả rơi xuống.

Ánh mắt thâm thúy của chằm chằm Đường Gia Hữu: "Điềm Ca, từ hôm nay trở , tự do ."

Đường Gia Hữu vẫn thể tin , nhặt những mảnh giấy vụn rơi bàn lên, nghiêm túc xem chữ đó, thế mà vặn là chữ ký của .

"Tô Trạch, Tô Trạch..." Cậu gọi hai tiếng, nhưng nên lời một câu chỉnh.

Tô Trạch khẽ một tiếng: "Cho thứ nhất, vui ?"

Đường Gia Hữu đột nhiên nhảy cẫng lên, kích động giơ hai tay, liên tục đ.ấ.m khí, đầu ngửa lên trời, vui vẻ hệt như một đứa trẻ.

Tô Trạch chậm rãi dậy, Đường Gia Hữu đang hoan hô nhảy nhót giữa đại sảnh.

Phảng phất như đôi cánh giam cầm cuối cùng trở về với tự do, thể một nữa giương cánh bay cao.

"Cảm, cảm ơn!" Đường Gia Hữu đột nhiên nghĩ tới cái gì, xoay , chộp lấy hai tay Tô Trạch, liên tục lời cảm ơn.

Cậu quá kích động, quá hưng phấn.

mắt, duy nhất thể chia sẻ niềm vui sướng với chỉ một Tô Trạch.

Cậu chỉ thể nắm chặt hai tay , cố nén để hét toáng lên, như trông sẽ mất mặt.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

vẫn vui sướng vô cùng, cho dù mặt là tên Tô Trạch đáng ghét, cũng nắm chặt buông, đem sự kích động và niềm vui truyền hết cho .

Từ giờ khắc , thật sự tự do .

Tô Trạch bao giờ thấy Đường Gia Hữu vui vẻ đến thế. Hắn vẫn luôn thích , nhưng từng cho niềm vui sướng thực sự, bản quả thật quá kém cỏi.

Nếu cao hứng như , thì dệt hoa gấm ! Để trở thành hạnh phúc nhất đêm nay.

Tô Trạch rút tay khỏi tay Đường Gia Hữu, lấy một tờ giấy khác : "Còn một phần bồi thường nữa, thích ?"

Nói xong, Tô Trạch đưa qua một tập tài liệu.

Loading...