Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi và mỗi ngày đều , cùng ăn, cùng uống, cùng ngủ. Đôi khi sẽ qua nhà chơi và ngược .
Chúng từ mẫu giáo đến tiểu học. Mỗi buổi sáng, đều ghé qua nhà chở học. Khi lên 9, gia đình mua cho một chiếc xe đạp để tiện học. Tôi cũng xe, nhưng mỗi tập đều trầy xước chân tay, khiến gia đình và xót vô cùng. Vì , đề nghị sẽ chở học mỗi ngày, và nhà đương nhiên đồng ý với lời đề nghị đó. Còn thì cũng vui vẻ chấp nhận, theo đúng suy nghĩ khi : “Có chở, ngu gì .”
Và , chở suốt những năm tiểu học lên đến trung học cơ sở. Trong những năm đó, chúng luôn giữ đúng lời hứa: chỉ mà thôi. Mặc dù nhiều bạn bắt chuyện, làm quen với , nhưng luôn từ chối, điều đó khiến vui. Cũng vài bạn chơi chung với , nhưng cũng từ chối y hệt như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ai-la-ga-ai-la-thoc-wlye/chap4-nhung-nam-thang-chi-co-hai-dua.html.]
Thế là trong suốt 12 năm đó, chúng luôn . Đôi khi, hai gia đình còn chọc rằng nếu là con gái, lẽ lớn lên hai đứa sẽ cưới . Lúc đó, thắc mắc “cưới ” là gì, và gia đình giải thích cho :
“Cưới là hai sẽ ở bên mãi mãi cho đến già, như cha với đó.”
Khi , nghĩ rằng dù kết hôn thì và vẫn thể ở bên suốt đời. Tôi sẽ để ai xen giữa chúng .