(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 95: Bọn Họ Dám Cắt Tóc Của Cậu!
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:29
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi xuống hầm, Thiên Lý phát hiện ở đây một cầu thang dẫn thẳng xuống , nhưng bên tối, căn bản rõ cuối cầu thang là cái gì, hơn nữa cứ thế thì thấy cầu thang dài bao nhiêu. Dưới hầm xây một gian rỗng lớn như để làm gì?
"Thình!"
Lại là một tiếng động nhẹ, là truyền từ đầu xuống. Thiên Lý theo bản năng ngẩng đầu lên, phát hiện ở chỗ che chắn một cái công tắc rủ xuống, nhưng chương trình thiết lập khiến nó lặp lặp động tác "dán lên", cứ dán lên rơi xuống, dán lên rơi xuống, tạo tiếng "thình thình". Thiên Lý lo lắng vấn đề của cái công tắc sẽ thu hút thợ sửa chữa của Ain tới, bèn dùng ngón tay ấn mạnh cái công tắc đó lên, để nó hít chặt đáy nắp che, còn thì men theo cầu thang tối om xuống .
Trong tay Thiên Lý chỉ một chiếc điện thoại thể dùng để chiếu sáng, khi xuống một đoạn, bật đèn pin điện thoại lên, lúc mới rõ bộ cầu thang.
Đối với một cầu thang hầm mà , nó quá dài và quá rộng lớn.
Thiên Lý giơ điện thoại xuống , càng càng thấy lạ, gian rỗng xây bằng đá, chỉ một phần cấu tạo bằng kim loại. Đối với những Ain giỏi về cơ khí mà , công trình xây dựng phần quá thô sơ, hơn nữa nếu dùng đá làm vật liệu xây dựng, họ lắp đặt thứ gì đó tự động điều khiển bằng máy tính cũng phiền phức.
Thiên Lý lâu mới hết cầu thang , xuống tới tầng thấp nhất của gian rỗng. Nơi quả thực xây bằng đá, hơn nữa vật liệu đá còn mới, dấu vết đục đẽo bề mặt đá vô cùng rõ ràng, góc cạnh sắc nét, chỗ chắc là xây dựng gấp rút.
Xây một địa đạo như thế phòng khách là vì cái gì...
Thiên Lý sờ soạng vách tường địa đạo, chỗ nào cũng gõ gõ sờ sờ, tin rằng nơi nhất định đơn giản chỉ là một cái hầm chứa, ở đây còn mật môn khác dẫn đến nơi khác.
Cậu mò mẫm trong bóng tối tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng ở một bức tường phía cuối sờ thấy một khu vực hình vuông bằng chất liệu kim loại. Cậu nhíu mày, ấn tay lên miếng kim loại đó dùng sức đẩy xuống, đó thấy một tiếng "ầm ầm", cả bức tường đá đều đẩy , tường đá biến thành một cánh cửa đá thể di động, ánh sáng từ gian bên cửa đá hắt .
Sau khi rõ hình dáng của gian , Thiên Lý theo bản năng hít một khí lạnh. Ở đây đặt một chiếc giường sắt, đỉnh giường bốn chiếc đèn hắt bóng — loại thiết đối với Thiên Lý mà thì quá đỗi quen thuộc, mới trốn thoát khỏi Viện Nghiên cứu Đặc biệt, đương nhiên những thứ dùng để làm gì.
Lại là phòng thí nghiệm.
Xây một phòng thí nghiệm thô sơ phòng khách... thế nào cũng thấy tín hiệu "hữu nghị", đám rốt cuộc làm gì?
Thiên Lý những thứ , cảm thấy phẫn nộ kinh hãi, nén cơn thúc giục đập nát nơi mà rút khỏi căn phòng đó, đó kéo cửa đá . Chỉ là ngay lúc kéo cửa đá , bức tường đá ở phía bên cũng xuất hiện biến hóa, nó theo sự đóng của cửa đá bên mà từ từ mở . Bên trong cửa đá phía bên là một hành lang tối tăm, hẹp, chiều rộng chắc chỉ đủ cho hai qua.
Thiên Lý do dự một chút, bước hành lang đó.
Hành lang dài, Thiên Lý cảm thấy dọc theo con đường lâu mà vẫn thấy điểm dừng, nhưng trực giác mách bảo rằng nơi chắc chắn dẫn đến một địa điểm bí mật hơn. Nếu may mắn, thể tìm thấy chút manh mối liên quan đến Tống Chiêu Lâm ở cuối hành lang .
Hiện tại cách phòng khách xa , đèn pin trong tay bỗng nhiên tắt ngóm, Thiên Lý vội vàng lấy điện thoại xem, màn hình điện thoại hiển thị "pin yếu". Cậu rốt cuộc bao lâu ... đến mức điện thoại cũng hết pin luôn? Thiên Lý đành cất điện thoại túi. Kể từ khi hạ cánh xuống Ain, điện thoại nhận tín hiệu, giờ nó chỉ thể dùng làm nguồn sáng chiếu sáng mà thôi.
Không khí hầm lưu thông kém, Thiên Lý ở quá lâu, bắt đầu phản ứng thiếu oxy. Cậu vịn tường thở dốc một lát, tiếp tục xuất phát, nhưng trán thấm đẫm mồ hôi mịn, nhịp thở cũng ngày càng dồn dập — đồng thời, tình trạng tức n.g.ự.c vẫn hề thuyên giảm.
Thiên Lý , nếu tìm thấy lối nữa, những cứu Tống Chiêu Lâm mà ngay cả bản cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
đến đây , thể bỏ cuộc, đám Ain nhất định vấn đề. Nếu đoán sai, nhóm ngoại giao quan mặt đất lẽ trở thành đợt nạn nhân tiếp theo. Thiên Lý vốn tưởng rằng những dù âm mưu gì cũng sẽ tay với ngoại giao quan, ngờ bọn họ ngang ngược như . Cái địa đạo âm u và phòng thí nghiệm hầm , chừng chính là chuẩn cho đợt ngoại giao quan bọn họ.
Lẽ nào bọn họ giở trò trong thức ăn?
Những suy đoán đều thể xác định, chỉ thể cẩn thận hành động.
Thiên Lý nghỉ ngơi xong, vịn tường đá dậy, lúc , thấy một tiếng "ầm ầm" truyền đến từ phía . Cậu sững , lập tức phản ứng — cửa đá. Trong địa đạo là những thứ xây bằng đá và kim loại, chấn động do cửa đá phát sẽ truyền dọc theo vách tường, cho nên dù ở xa cũng thể thấy.
Thiên Lý vội vàng chạy về phía — nếu nơi thực sự xây dựng đặc biệt cho nhóm ngoại giao quan bọn họ, để phát hiện ở đây thì coi như xong đời.
Cậu hoa mắt chóng mặt chạy về phía , nhưng thấy một chút ánh sáng nào, mắt là bóng tối. Cứ thế chạy trốn trong trạng thái mơ màng hồi lâu, cuối cùng Thiên Lý cũng chạy đến cuối hành lang. Cuối đường là một cánh cửa nhỏ, khí bên cạnh cửa vô cùng trong lành, điều chứng tỏ lên tới mặt đất.
... May quá, ít nhất sẽ c.h.ế.t ngạt ở bên trong.
Thiên Lý cẩn thận bước khỏi cánh cửa nhỏ, đó phát hiện đang ở trong một kiến trúc vô cùng hiện đại, bên trong đặt từng dãy khoang kính, từ xa dường như còn ở bên trong.
Lại là phòng thí nghiệm... Phòng khách thông với phòng thí nghiệm ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-95-bon-ho-dam-cat-toc-cua-cau.html.]
trong phòng thí nghiệm , im phăng phắc. Từ việc cánh cửa nhỏ khóa thể thấy, quản lý phòng thí nghiệm và ở phòng khách chắc hẳn đạt một thỏa thuận ngầm nào đó. Thiên Lý vẫn quên phía đuổi tới, quanh quất, trốn một chiếc tủ sắt.
Thiên Lý nấp ở đó chậm rãi hít thở, để cơ thể đang thiếu oxy dần dần hồi phục. Cậu nấp tủ một lát, cánh cửa mở , Thiên Lý vội vàng bịt mũi miệng, nén tiếng thở xuống mức thấp nhất. Từ góc độ ẩn nấp, thấy rõ ràng, hai đẩy một chiếc xe đẩy dài từ trong đường hầm , xe chất đống ngổn ngang...
Thiên Lý trợn mắt, thấy rõ, những xe chính là các ngoại giao quan cùng đến Ain với , cùng chính là vị đ.á.n.h ngất. Cả xe là c.h.ế.t chỉ ngất , tóm đều là dáng vẻ mất khả năng hành động. Thiên Lý đến đây coi như hiểu, bọn họ xây dựng một đường hầm lòng đất quy mô lớn như , thông trực tiếp từ phòng khách đến phòng thí nghiệm, chính là để xử lý các ngoại giao quan Nhật Diệu của bọn họ?! Giải thích như thì hợp lý hơn, cũng giải thích tại đám vốn phụ thuộc tự động hóa tạm thời làm một đường hầm lòng đất thô sơ như — thời gian quá ngắn, bọn họ làm đường hầm quá tinh vi.
Các ngoại giao quan làm gì nên tội... Không đúng, là Ain rốt cuộc giở trò gì, lẽ nào thông qua cách để tiêu diệt tất cả Nhật Diệu?
Không hợp lý, ngu xuẩn chẳng hiệu quả gì...
Thiên Lý nín thở đợi lâu, mãi cho đến khi hai trút đống ngoại giao quan xe xuống như trút hàng hóa xong và cả hai đều rời , mới chậm rãi thở một .
Thiên Lý vô cảm đám ngoại giao quan đó, trong lòng than thầm một tiếng — chuyện cũng trách bọn họ , ai mà ngờ tới một hành tinh một bữa cơm đ.á.n.h gục, đưa tới nơi . Người thường chính trường vạn biến khôn lường, quen với việc mặt hì hì nhưng trong lòng c.h.ử.i thầm, nhưng cái sự hì hì còn bắt đầu bao lâu trực tiếp đ.â.m dao, Ain là khai chiến đây mà!
Cũng may vì lo lắng chuyện của Tống Chiêu Lâm nên ăn gì...
Sau khi hai khỏi, Thiên Lý lén lút khỏi chỗ nấp, sờ mạch đập của từng một, phát hiện những vẫn còn sống, chỉ là ngất mà thôi. cũng dám cứu đống ngoại giao quan , vạn nhất rút dây động rừng, con cá lọt lưới là đây chừng cũng bắt , hơn nữa, dù cứu bọn họ thì để ?
Thiên Lý thở dài thườn thượt, nhỏ giọng : "Xin nhé."
Cậu sâu trong phòng thí nghiệm — hy vọng thể tìm thấy tung tích của Tống Chiêu Lâm, tiên làm rõ tình hình hiện tại là thế nào .
Thực qua thời gian dài như , Thiên Lý bắt đầu nảy sinh thái độ nghi ngờ về việc thể tìm thấy Tống Chiêu Lâm . Tuy về lý thuyết mà , cứ dọc theo con đường thì khả năng tìm thấy là lớn, nhưng sợ sẽ thất bại.
Thao tác của Ain quá ảo ma .
Trong lòng Thiên Lý nảy sinh những cảm xúc vô cùng phức tạp, nhưng sự đến nước , cũng chỉ thể chọn tiếp tục tới, nếu , thể sẽ lâm kết cục như đám ngoại giao quan , vứt như rác ở góc tường.
Phòng thí nghiệm lớn, tuy xây thành từng phòng một, nhưng giữa các phòng cửa, chỉ một mái vòm, mỗi hai căn phòng thông , thể thuận lợi từ phòng bên sang phòng cuối cùng. Thiên Lý cẩn thận tìm kiếm từng khoang kính, cuối cùng ở một khoang kính trong góc phát hiện một Nhật Diệu, khoang kính vứt tùy tiện trong góc, phía góc còn một cánh cửa.
Dựa theo tài liệu mà tướng quân Tống Nghị giao cho , đây là một trong những ngoại giao quan theo Tống Chiêu Lâm trong chuyến công tác .
Có điều c.h.ế.t , khoang kính đầy chất lỏng màu xanh lá cây, vị ngoại giao quan đó trợn tròn mắt trôi nổi trong chất lỏng, giống hệt như những xác c.h.ế.t trong bình rượu t.h.u.ố.c mà sư phụ ngâm đây.
Thiên Lý đột ngột bịt miệng, một luồng nước chua từ dày xộc thẳng lên cổ họng, suýt nữa thì nôn . Sau cơn buồn nôn, cảm thấy lạnh toát — vị ngoại giao quan xuất hiện tin tức, hóa là g.i.ế.c c.h.ế.t làm thành vật mẫu... Vậy còn Tống Chiêu Lâm? Tống Chiêu Lâm sẽ cũng như chứ?!
Thiên Lý còn màng đến chuyện gì khác, thậm chí màng đến việc lộ phận , dùng sức giật tung khoang kính, đó tung chân đá văng cánh cửa đó — Tống Chiêu Lâm ở bên trong ?
"Ào —!"
Thiên Lý đẩy cửa , một bóng đen bỗng nhiên đá văng ngoài, đập mạnh một bức tường. Thiên Lý về phía phát âm thanh, rõ bóng đen đó, đang cởi trần, một tay ôm gáy, cố gắng bò dậy từ đất. Tuy nhiên tình trạng của lắm, thử mấy đều bò dậy nổi, ngay đó từ xa truyền đến tiếng bánh xe lăn lộc cộc.
"A Chiêu..."
Thiên Lý sững một lát, vội vàng lao tới đỡ đang bò đất dậy, đột ngột ngẩng đầu lên, quả nhiên là Tống Chiêu Lâm.
"A Chiêu!"
Tống Chiêu Lâm nhắm mắt, nhưng thấy giọng của Thiên Lý. Chuyện quá kỳ lạ, lẽ nào vì hiện tại đang đối mặt với đe dọa t.ử vong nên nảy sinh ảo giác? Tống Chiêu Lâm kịp phân biệt thật giả, nhưng đầu tiên thấy tiếng gió rít gào truyền đến từ gáy, theo bản năng ôm lấy Thiên Lý lăn một vòng tại chỗ, tránh đòn tấn công. Tống Chiêu Lâm thở hổn hển định thần, bỗng thấy trong lòng phát một tiếng gầm giận dữ:
"Bọn họ dám cắt tóc của !!!!"
"..."
Quả nhiên là Thiên Lý... Tầm còn quan tâm tóc tai cái gì nữa!