(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 90: Quy Tắc Ngầm Ở Thủ Đô Và Vị Khách Không Mời

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:23
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Lý mang theo hào quang "con dâu tương lai của Tướng quân" bước Trạm Giám Sát Tin Tức Tố, làm việc vài ngày thì phát hiện chuyện như .

Trong trạm giám sát ai dám nể mặt , ai nấy đều khách sáo với , nhưng ngay cả với tính cách chậm chạp như Thiên Lý cũng thể cảm nhận rõ ràng những cảm xúc ẩn giấu lớp mặt nạ biểu cảm của họ — là con ông cháu cha, chúng chọc .

Đa Beta đều thẳng thắn và trung thực, họ thể vì thực tế mà đối phó lấy lệ, nhưng trong lòng luôn một ấn tượng khách quan về khác, điều thể hiện qua lời và hành động. Họ để Thiên Lý làm việc, ngay cả lãnh đạo cũng chủ động sắp xếp công việc cho . Thiên Lý đợi ở trạm giám sát hai ngày, tự tìm đến văn phòng lãnh đạo hỏi xem việc gì giao cho , đối phương mới như sực nhớ sự tồn tại của .

"À, mới đến, còn định cho thêm một ngày để làm quen với môi trường và sắp xếp việc riêng đấy."

Thiên Lý xuống mặt lãnh đạo, vô cảm ông : "Tôi làm giám sát viên tin tức tố nhiều năm , quy trình đại thể đều hiểu, một thứ về kỹ thuật cũng thành thạo, cần nhiều thời gian để làm quen với môi trường như ."

Lãnh đạo vội vàng : "Được , thì ... Có điều, Thiên Lý , thấy trọng dụng ? Muốn làm công việc quan trọng ? Thực , xem hồ sơ của , thạo việc, năng lực, cứ làm , tin là một giám sát viên ưu tú."

Thiên Lý đột nhiên gì nữa — vị lãnh đạo đối mặt với còn vẻ nơm nớp lo sợ hơn cả ?

Sau khi nhận thực tế , thở dài một tiếng thật sâu trong lòng và chọn... im lặng.

Trong tình huống , càng nhiều đối phương càng cảm thấy tự nhiên. Cuối cùng, lãnh đạo sắp xếp cho công việc điều phối xuất quân, công việc tương tự như những gì làm ở tỉnh, cần học , bắt nhịp nhanh hơn.

Chuyện ở thủ đô đương nhiên nhiều hơn ở tỉnh, trong ngày trực, chuông báo động vang lên bốn trong một buổi sáng, nhưng chỉ hai đội xuất phát. Thiên Lý liên tục xác nhận báo động nhận , vấn đề gì, do dự hồi lâu cũng hỏi ai.

— Có báo động nghĩa là tình huống, tình huống thì nhất định xuất đội, hai báo động khống?

Trước đây Thiên Lý cũng từng gặp trường hợp báo động khống, nhưng đó là do thiết hỏng hóc, nhân viên trạm giám sát tỉnh đều hiểu tình trạng thiết của , khi xác định là báo động khống thì sẽ xuất quân, nhưng đó cũng là chuyện của ba năm . Kể từ khi thiết mới, bao giờ gặp tình trạng báo động khống nữa. Thiết của trạm giám sát thủ đô còn thiện và nhạy bén hơn thiết của họ, chắc chắn sẽ xảy báo động khống.

Huống chi còn là hai ...

Trong lòng Thiên Lý nảy sinh nghi vấn, lúc ăn trưa thấy giám sát viên từng phụ trách tiếp đón , bèn quyết định hỏi đó. Giám sát viên tiếp đón họ Trần, tính tình dễ gần, vì Thiên Lý là do tiếp đón nào ăn cơm cũng gọi Thiên Lý cùng. Anh còn trẻ, trông chỉ mới ngoài hai mươi, xét về ngoại hình thì tầm tuổi Tống Chiêu Lâm.

Hơn nữa vài câu trò chuyện, Thiên Lý thấy Beta khá cởi mở, hy vọng thể điều từ .

Thiên Lý kẻ ngốc, đương nhiên thể hỏi thẳng tại xuất quân, như nội tình gì đối phương cũng sẽ cho .

Thiên Lý cầm thìa khuấy khuấy bát canh, trong lòng đang bận tâm nên chẳng tâm trạng ăn uống gì. Thiên Lý vô cảm Tiểu Trần đang ăn cơm đối diện, vờ như vô tình hỏi: "Tiểu Trần, chuyện thắc mắc."

Tiểu Trần ngẩng đầu một cái, gật đầu: "Chuyện gì? Cứ hỏi , chuyện của trạm giám sát vẫn nắm rõ lắm."

"Có máy báo động của chúng ?"

"Hả?" Tiểu Trần hiểu Thiên Lý gì, vẻ mặt ngơ ngác : "Không mà, chúng đều dùng máy móc đời mới nhất đấy."

Thiên Lý cúi đầu, dùng thìa múc một ngụm canh đưa miệng, im lặng một lúc : "Vậy chắc là hỏng , nếu thiết của chúng hỏng thì tìm ai đến sửa nhỉ."

Tiểu Trần cau mày : "Cũng , mỗi cuối tháng đều chuyên gia đến kiểm tra bảo trì máy móc cho chúng mà, hôm nay mới mùng bốn, thể hỏng nhanh thế ."

"Vậy ."

Thiết vấn đề, thì là con vấn đề ...

Thiên Lý gật đầu: "Hôm nay nhận bốn cuộc báo động, nhưng hai cuộc báo với tình huống gì, còn tưởng báo động vấn đề."

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Tiểu Trần đến đây, động tác ăn cơm bỗng khựng , đó đặt đũa xuống, tự nhiên ho một tiếng.

Thiên Lý thấy phản ứng của thì ngay chuyện — bốn chữ " chuyện " gần như rõ lên mặt , chắc chắn là chuyện .

Thiên Lý lên tiếng, vì là chuyện nên cứ giữ im lặng , trong tình huống càng truy hỏi càng dám .

Tiểu Trần đợi hồi lâu, thấy Thiên Lý chỉ cúi đầu lẳng lặng ăn cơm, cũng ý định hỏi tiếp, bản ngược nhịn nổi.

Beta vốn dĩ thích hóng hớt mà.

Tiểu Trần nhịn cho đến khi Thiên Lý uống hết bát canh mặt, cuối cùng nhịn gọi một tiếng: "Này, ăn xong chúng vườn hoa nhỏ dạo chút ."

"Vườn hoa nhỏ?"

Tiểu Trần gật đầu, : "Tôi vẫn dẫn vườn hoa chơi bao giờ nhỉ, ngay tòa nhà của chúng một vườn hoa nhỏ do trạm giám sát tự xây, mùa chắc hoa nở đầy vườn , dẫn ngắm hoa nhé?"

Thiên Lý chớp chớp mắt, Tiểu Trần : "Tiện thể vài chuyện với ..."

Thiên Lý lúc mới gật đầu: "Được, ăn xong chúng ."

— Làm gì mà thần bí thế, như đặc vụ bắt liên lạc , rốt cuộc "quy tắc ngầm chốn công sở" nào khiến họ kín tiếng như ?

Hoa trong vườn đua khoe sắc, nhưng giữa trưa nắng gắt nên đều héo rũ, mấy ai qua . Tiểu Trần dẫn Thiên Lý đến bên cạnh đình nghỉ mát, khẽ thở dài: "Thiên Lý, mới, những chuyện cứ nhắm mắt làm ngơ , đừng đào sâu làm gì."

Thiên Lý vô cảm đẩy kính: "Ý ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-90-quy-tac-ngam-o-thu-do-va-vi-khach-khong-moi.html.]

"Thì là hai cái báo động đó đấy... Cậu , cái đất thủ đô cũng gặp phận, biển hiệu McDonald's rơi xuống đè c.h.ế.t ba thì hai là trưởng phòng , cho nên máy báo động đôi khi cũng 'trục trặc' thôi."

Thiên Lý càng càng cau mày, đến cuối cùng mặt đen . Cậu hiểu ý trong lời của — loại bê bối nếu liên quan đến trưởng phòng, giám đốc, chủ nhiệm... các quan chức tương tự, chắc chắn thể đường hoàng xuất quân, cho dù liên quan đến họ thì liên quan đến nhà họ cũng , làm quan coi trọng nhất là thể diện mà.

"Cho nên thành tích của trạm chúng mới như ."

Thiên Lý lạnh mặt vườn hoa rực rỡ nhưng đang héo rũ ánh mặt trời, tâm trạng trở nên cực kỳ vui. Thiên Lý xem qua hồ sơ xuất quân của trạm giám sát thủ đô, báo động nhận thì nhiều nhưng xuất quân ít... hơn nữa là đ.á.n.h giá , điều trái ngược với trạm giám sát ở tỉnh. Cậu cứ ngỡ là vì ở đây đặc biệt cách đối nhân xử thế... Không, nghĩ sai, ở đây đúng là đặc biệt cách đối nhân xử thế, ngay cả một giám sát viên cấp cơ sở nhất cũng thông hiểu sự đời như , cấp cao đương nhiên càng cách làm việc hơn. Cái trạm giám sát chẳng trạm giám sát gì cả, mà là một chốn danh lợi!

"Tôi cứ ngỡ thiết điều khiển bằng máy móc sẽ dối, giờ xem , thiết ở đây do máy móc điều khiển ."

Thiên Lý xong, Tiểu Trần thở dài một tiếng thườn thượt: "Cũng là chuyện bất khả kháng thôi."

Thiên Lý cau mày đó, cảm thấy dường như sư phụ lừa . Ông khuyên nếu quản sự thì hãy tiếp tục leo lên cao, nào ngờ dù leo lên cao thì vẫn bấy nhiêu cái "vô phương cứu chữa" và " bất do kỷ". Ở đây so với ở trạm giám sát tỉnh, điểm khác biệt duy nhất là khiến thấu điều rõ ràng hơn.

Thiên Lý thở dài một thật sâu, giơ tay lên : "Không còn sớm nữa, chúng làm việc thôi."

Tiểu Trần vội vàng gật đầu: "Ừ ừ! Thiên Lý cần lo lắng , là kiểu đặc quyền mà."

"..."

Quan niệm cũng đủ khiến bực .

thể làm gì đây, ai cũng đổi thế giới, cuối cùng đều thế giới đổi.

Hiện tại Thiên Lý tạm thời ở nhà họ Tống, nhưng vì Tống Chiêu Lâm thường xuyên nhà, tình cảnh của chút khó xử, nên thuê nhà ở bên ngoài, chuẩn dọn .

Tối hôm đó về đến nhà, cảm thấy khí chút khác thường. Nhà họ Tống bình thường đúng là quá vắng vẻ, vì ba đàn ông đều ở trong quân đội về, thường thì chỉ Tuyết Hương Vi ăn cơm, đồ ăn cũng thanh đạm — vì Thiên Lý đến nên mới làm vài món mặn tượng trưng, chứ bình thường Tuyết Hương Vi ăn chay.

hôm nay khí đặc biệt khác hẳn, đến cửa Thiên Lý ngửi thấy mùi thịt kho tàu thơm phức...

Nhà khách ?

Thiên Lý giày ở lối , Tuyết Hương Vi thấy tiếng động, vui vẻ gọi lớn: "Có Thiên Lý làm về ?"

Thiên Lý vội vàng đáp: "Chị Tuyết, con về ạ."

"Mau đây, đến thăm con ."

— Sao thể chứ, ở thủ đô quen ai.

Thiên Lý thắc mắc , thấy ghế sofa trong phòng khách một... thiếu niên?

"Đây là..."

"Này! Mới mấy ngày gặp mà nhận !"

Thiếu niên đó đợi Thiên Lý lên tiếng trực tiếp mở lời chào hỏi: "Tiểu Thiên, đặc biệt đến thăm đấy, nếu dám nhớ là ai, sẽ giận lắm đấy!"

... Tiểu Thiên.

"Ngụy Phong?"

Thiên Lý đương nhiên quên , tuy bình thường kém trong việc nhớ mặt khác, nhưng với một Omega gây ấn tượng mạnh như , nhớ cũng khó.

"Sao tới đây, tìm việc gì?"

Tuyết Hương Vi Thiên Lý gọi là Ngụy Phong thì chút kỳ lạ: "Thằng bé lừa con ? Tên thật của nó là Ngụy Vân Hề."

"Ôi chị Tuyết, đây là giao kèo giữa em và Thiên Lý, chị đừng quản!"

Ngụy Phong cách làm nũng, ôm cánh tay Tuyết Hương Vi lắc lắc hai cái, lén nháy mắt với Thiên Lý, hiệu bảo giúp một tay. Thiên Lý vốn là sắc mặt khác, nên cứ trơ đó, nhúc nhích lấy một cái.

Ngụy Phong đành tự dỗ dành Tuyết Hương Vi chỗ khác: "Chị Tuyết, em chuyện với Tiểu Thiên một lát, chị để chúng em chơi riêng một lúc mà."

Tuyết Hương Vi một tiếng đầy vẻ tin nổi: "Chị lầm chứ, em đang đuổi chị đấy ?"

"Ôi chị Tuyết ~~~"

Thiên Lý một bên lạnh lùng quan sát, một nữa xác định suy nghĩ trong lòng — Ngụy Phong thực sự làm nũng, làm nũng đến mức một xem như cũng thấy nổi da gà...

"Được , đừng dùng cái giọng đó chuyện nữa, chị chịu nổi em luôn. Thiên Lý, con tiếp nó một lát , tí nữa là ăn cơm ."

Thiên Lý lẳng lặng gật đầu.

Sau khi Tuyết Hương Vi khỏi, Ngụy Phong lập tức lao về phía Thiên Lý: "Tiểu Thiên!!! Đã lâu gặp, mau đây ôm một cái nào!"

Thiên Lý quen với sự nhiệt tình , theo bản năng định né tránh, đúng lúc bỗng thấy phía lên tiếng: "Ngụy Vân Hề, tránh xa ."

Loading...