(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 87: Ai Cho Phép Hắn Tự Ý Điều Chuyển Công Việc Của Cậu?!
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:19
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trạm trưởng! Theo báo cáo của nhân viên trực tổng đài, trung tâm thành phố xuất hiện cảnh báo tin tức tố bất thường!”
Thiên Lý cúp điện thoại, lập tức nhận cuộc gọi từ đường dây văn phòng khác: “Địa điểm trung tâm thành phố, gần Tòa nhà Đài Phát thanh, thông báo đội tuần tra gần đó lập tức đến hiện trường, tiểu đội thứ hai lập tức chi viện, mang theo hộp thuốc.”
Cuộc sống của Thiên Lý trở về nhịp điệu bận rộn và đầy đủ như , dường như chuyện gì xảy . Tống Chiêu Lâm đây từng với , chuyện của Bắc Cảnh Xuyên thể cần quan tâm nữa, sẽ giúp báo thù.
Báo thù Thiên Lý thì thấy , chỉ là một chuyện nghĩ thông ... đều là những làm việc cho chính phủ, tại họ thể cao hơn khác một bậc chứ? Cậu bây giờ là gặp Tống Chiêu Lâm, may mắn nhập Mai Mai, nên mới thoát c.h.ế.t, nếu chỉ là một bình thường thì ? Vậy chẳng cũng chỉ thể trở thành vật hy sinh trong những thí nghiệm riêng tư ?
Thiên Lý nghĩ thông chuyện , cũng thể hỏi ai để câu trả lời, chỉ nếu để sư phụ suy nghĩ của , ông chắc chắn sẽ cho rằng ấu trĩ.
Cho nên vẫn là nên làm việc chăm chỉ , những chuyện vớ vẩn khác, nhất là đừng nghĩ đến.
Tống Chiêu Lâm ba bốn ngày , ngoài ngày đầu tiên gọi điện thoại báo đến quân đội , thì còn tin tức gì nữa, xem làm nhiệm vụ , trong thời gian làm nhiệm vụ thì thể liên lạc với bên ngoài, chuyện từ . Tống Chiêu Lâm bao giờ cho nhiệm vụ của là gì, đương nhiên, Thiên Lý cũng sẽ hỏi, bí mật quân sự bảo mật nghiêm ngặt, và cách bảo mật nhất chính là chôn trong bụng.
Những chuyện đều dễ , chỉ là tên khốn khi còn đ.á.n.h dấu một , khiến Thiên Lý chút chịu nổi, rời đó sẽ khó chịu đến mức nào . Đặc biệt là mấy ngày đầu tiên, Thiên Lý mỗi khi nhớ Tống Chiêu Lâm đến chịu nổi, quả thực đ.â.m đầu tường, Tống Chiêu Lâm đầu tiên gọi điện về với là để mấy bộ quần áo cho , nếu quá nhớ , thì cứ lấy quần áo đó ngửi một chút, mùi của .
... Đây tuyệt đối là lời lãng mạn gì, đây là sẽ “phản ứng cai nghiện” với tin tức tố của nên cố ý làm một cách tệ bạc mà!
C.h.ế.t cũng , Thiên Lý thà đ.â.m đầu tường, ai thèm ngửi quần áo thối của chứ.
Bỏ qua sở thích quái đản của Tống Chiêu Lâm, những thứ khác thì đều trong phạm vi chịu đựng của . Cậu nhịn nghĩ đến chiếc hộp nhẫn đặt tủ đựng đồ ở nhà , trong lòng chua chua ngọt ngọt chút nghẹn ngào. Không nghi ngờ gì nữa, quả thực định tiếp tục cùng Tống Chiêu Lâm, nghĩa là, còn thỉnh thoảng chịu đựng sự chờ đợi vô tận .
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Thiên Lý cảm thấy vẫn thể chịu đựng .
Dù công việc của cũng nhiều chỗ cần bảo mật, trong trường hợp tương tự, Tống Chiêu Lâm hỏi thì cũng sẽ .
Cậu chỉ hy vọng Tống Chiêu Lâm thể bình an trở về.
Trên đời bao giờ hòa bình thế giới, nếu hòa bình, thì đó cũng chỉ vì một bộ phận nhỏ đang dùng mạng sống để duy trì hòa bình đó.
“Reng reng reng”
Điện thoại bàn Thiên Lý đột nhiên reo, hồn, vội vàng nhấc máy: “Văn phòng Trạm trưởng, xin .”
“Thiên Lý, là . Cậu bây giờ lập tức bỏ hết việc đang làm, lập tức đến văn phòng .”
Người gọi điện đến là Tề Học Duệ, Thiên Lý đột nhiên biến mất mấy ngày, rõ ràng thể giải thích cho ông, Tề Học Duệ còn vì chuyện mà giận Thiên Lý, và Tống Chiêu Lâm ở bên , hơn nữa còn sống chung ... thì càng giận hơn, nên gần đây họ ít liên lạc, gặp mặt Tề Học Duệ cũng mấy khi cho sắc mặt . vì chuyện của sớm cho Tống Chiêu Lâm , nên bất kể sư phụ gì, Thiên Lý cũng chút cảm giác thờ ơ – ồ, đúng , còn chuyện chiếc nhẫn đó, Tống Chiêu Lâm chứng minh giống những Alpha khác, luôn cho một cơ hội.
Thiên Lý đột nhiên cảm thấy lẽ cũng là loại đứa con hư sẽ vì tình yêu mà chống đối cha .
“Sư phụ, rốt cuộc là chuyện gì ạ? Sao gấp gáp thế?”
“Cậu đừng quản nữa, cứ qua đây là , chuyện qua điện thoại một hai câu cũng rõ ràng, chúng chuyện trực tiếp.”
Thiên Lý gật đầu, cúp điện thoại xong, liền thẳng xuống tầng một.
Trên đường đoán mấy khả năng, đều lượt phủ nhận, Tề Học Duệ tìm chắc chắn là chuyện công, sư phụ trong những phương diện vẫn phân biệt rõ ràng, ông sẽ vì chuyện của Tống Chiêu Lâm mà đặc biệt gọi qua mắng một trận...
Chỉ cần chuyện thì dễ .
Tề Học Duệ mặt đầy nghiêm túc bàn, thấy Thiên Lý cửa, vội vàng vẫy tay với : “Thiên Lý , mau đây.”
– Nhìn thái độ giống như mắng .
Thiên Lý theo chỉ dẫn của Tề Học Duệ đóng cửa văn phòng, xuống đối diện ghế làm việc của ông. Tề Học Duệ chằm chằm Thiên Lý lâu, như thể bất lực thỏa hiệp : “Tôi đây xảy chuyện gì, nhưng xem , quả thực dối.”
Thiên Lý khẽ nhíu mày – sư phụ là chuyện xin nghỉ phép một thời gian ?
“Thiên Lý, lớn , quen nhiều bạn phi thường, sư phụ mừng cho .”
Tề Học Duệ hít một thật sâu, từ từ thở : “Tôi cũng già , con đường , vẫn tự .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-87-ai-cho-phep-han-tu-y-dieu-chuyen-cong-viec-cua-cau.html.]
Thiên Lý đến đây nhịn nữa, tại sư phụ đột nhiên những lời tiêu cực như chứ? Nếu ông giáo huấn , ông cứ giáo huấn là , từng ông mắng... hà cớ gì như ? Sư phụ là duy nhất của thế giới , Thiên Lý quan tâm đến suy nghĩ của ông.
“Sư phụ, rốt cuộc xảy chuyện gì? Có con làm gì , chọc giận sư phụ ?”
Tề Học Duệ nhịn : “Sao chọc giận chứ, là học trò mà dạy dỗ khiến đắc ý nhất.”
Thiên Lý kinh ngạc sư phụ một cái, càng cảm thấy chuyện đúng, sư phụ hôm nay làm , cứ bắt mà khen mãi thế?
Tề Học Duệ dường như cũng hiểu suy nghĩ trong lòng Thiên Lý, nhịn : “Cậu cảm thấy, bình thường luôn mắng , chỗ , chỗ , bây giờ là học trò đắc ý nhất của , mâu thuẫn ?”
“Con...”
“Thiên Lý, còn trẻ mà, luôn khen ngợi ưu điểm của , đó chính là hại đó. Nếu là học trò bình thường thì thôi, nhưng ... Thiên Lý, là học trò yêu quý nhất, thật sự đường vòng, hy vọng trở nên hơn, nên mới đối với chuyện đều yêu cầu nghiêm khắc.”
Thiên Lý những lời của sư phụ đến nghẹn ngào – Tề Học Duệ là cha nuôi của , nhưng khi làm sư phụ, ông từng thiên vị, thậm chí còn yêu cầu nghiêm khắc hơn cả những học trò khác, ông làm giám sát quan xong, cũng chỉ thở dài, đem tất cả những gì học cả đời truyền thụ hết cho ...
Thiên Lý vẫn luôn sư phụ với , nhưng xảy chuyện gì ? Lại khiến sư phụ đột nhiên những lời như .
Thiên Lý kịp cảm động cảm khái, nhíu mày hỏi: “Sư phụ, đừng nữa, cho con rốt cuộc xảy chuyện gì?”
Tề Học Duệ , từ một chồng tài liệu mặt rút một tờ giấy, nhẹ nhàng đặt mặt Thiên Lý: “Cậu tự xem .”
Thiên Lý cúi đầu , phát hiện đó là một tờ điều động, nội dung chính là điều động Thiên Lý từ Trạm Giám Sát ở tỉnh thành đến thủ đô. Lệnh điều động cũng rõ ràng, vì cảm thấy Thiên Lý những năm nay làm giám sát quan , cũng một thành tựu nhỏ, nên cấp mới đưa quyết định như , họ thậm chí còn làm xong cả thẩm tra chính trị , chỉ chờ Thiên Lý ký tên đồng ý.
Thiên Lý nghĩ thông chuyện tại đột nhiên xảy với , phản ứng đầu tiên chính là từ chối: “Con .”
Tề Học Duệ “hừ” một tiếng: “Khí phách lớn thật, ? Cậu bao nhiêu chen chúc đến vỡ đầu cũng chen chuyện như , bây giờ ?!”
Thiên Lý sững sờ một chút, khẽ thở dài: “Con rời xa sư phụ quá.”
Tề Học Duệ : “Cậu gì ngốc nghếch , nam nhi chí ở bốn phương, cứ mãi trốn cánh của lớn, thể thống gì chứ?! Cậu luôn độc lập mà. Tôi cũng rõ ý của là gì, điều đến thủ đô, cũng cho chức vụ gì... nhưng cấp bậc chắc chắn cao hơn bây giờ. Cậu nghĩ xem, ở cái tỉnh thành thể làm gì, cùng lắm thì làm một trạm trưởng, còn gian thăng tiến nữa, lẽ nào giống sư phụ , đến tuổi , tiếp quản vị trí của ? Đương nhiên, nếu theo đúng quy trình tiếp quản vị trí của cũng là một lựa chọn khá , nhưng bây giờ cơ hội, thủ đô thì tiền đồ còn hơn sư phụ bây giờ nhiều. Sư phụ thì , già , cả đời ở vị trí . với năng lực hiện tại của , tin rằng bao lâu nữa, sẽ thể đạt vị trí cao.”
Thiên Lý nhíu mày: “Những gì sư phụ con đều hiểu, nhưng con ... Con hứng thú với quyền lực, cũng hứng thú làm quan.”
“Sao vẫn còn ngây thơ như ?”
Thiên Lý ngẩng mắt Tề Học Duệ một cái, ông hừ lạnh một tiếng: “Tôi cho bao nhiêu , quyền lực chỉ là một công cụ để đạt mục đích, để tranh quyền đoạt lợi, làm gì đó cho khác, đổi hiện trạng của Trạm Giám Sát, chỉ thể thông qua việc quyền lực để đổi. Ngồi vị trí cao, làm một tiếng , thể làm việc, khác mới . Cậu bất mãn với nhiều hiện tượng ở Trạm Giám Sát ? Vậy thì hãy làm quan, tranh đấu, cũng thể dẫn dắt một cuộc cải cách của Trạm Giám Sát. tất cả những tiền đề , là đủ quyền lực trong tay.”
Thiên Lý Tề Học Duệ đến cứng họng, thể thừa nhận, ông quả thực lý, bây giờ là trạm trưởng, đẩy mạnh một phương pháp mới cũng làm báo cáo, trải qua từng cấp phê duyệt của cấp , cuối cùng, báo cáo mấy đêm còn thể một cái “ thông qua” phủ quyết, nhưng nếu là một quyền quyết định... thì tình hình sẽ khác. Không nắm quyền thì quản việc, thể than phiền thực tế, từ chối quản việc, điều đó quá ấu trĩ.
Quyền lực lẽ là ác quỷ dụ dỗ phạm tội, nhưng đôi khi nó cũng thể biến thành thiên thần, vì để nó trong tay một thằng ngốc, chi bằng tự giành lấy...
Thiên Lý đột nhiên cảm thấy vai vỗ một cái, ngẩng đầu lên, phát hiện chính là Tề Học Duệ, ông với : “Đây là bài học cuối cùng sư phụ dành cho , đến thủ đô, đặc biệt chú ý đến quan hệ xã hội, đừng quá thẳng thắn, học cách xử lý việc một cách khéo léo. , cũng hy vọng ngày quyền lực, vẫn thể giữ vững bản tâm, hy vọng trong học trò của sẽ một thể lưu danh sử sách.”
Thiên Lý khẽ cụp mắt xuống: “Sư phụ, con hiểu , con sẽ . ... con thấy con cũng đặc biệt nổi bật lắm, tại đột nhiên điều đến thủ đô ạ?”
Tề Học Duệ lắc đầu: “Cái cũng hiểu, hỏi thôi, lẽ liên quan đến chuyến công tác xa của ? Cậu giúp bạn bè ?”
Thiên Lý giật giật khóe môi – chuyến “ công tác xa” là dối mà, giúp bạn bè gì ... rõ ràng là bắt làm vật liệu thí nghiệm .
Bạn bè? Bạn bè ở thủ đô?
“Tống Chiêu Lâm?”
Tề Học Duệ rõ, hỏi: “Cậu gì?”
Nghĩ đến khả năng đó, mặt Thiên Lý lập tức đen , lắc đầu : “Không gì, con thấy thời hạn trong đó còn xa nữa, con làm việc đây. Có nhiều việc bàn giao.”
Tề Học Duệ cũng nghĩ đến điểm , liền gật đầu đồng ý: “Đi , mau làm việc của , nhớ lời sư phụ đó, hả?”
“Vâng sư phụ.”
Thiên Lý giận đùng đùng rời khỏi văn phòng Tề Học Duệ – Tống Chiêu Lâm tên khốn ... ai cho phép tự ý điều động công việc của chứ?!