(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 85: Thần Tượng Của Cậu Hóa Ra Lại "chơi Lớn" Thế Này Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:17
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lượng công việc tồn đọng nhiều ngày thật đáng sợ, Thiên Lý bận rộn đến muộn mới về đến nhà. Cả ngày hôm nay quả thực khiến mệt c.h.ế.t , ngoài xử lý công việc, còn đối phó với đủ loại câu hỏi.
Ngày đầu tiên trở Trạm Giám Sát, sư phụ gọi đến hỏi chuyện cả buổi sáng, bao gồm mấy ngày nay ở , tại điện thoại, tại xin nghỉ lâu như ... vân vân và mây mây, tất cả những điểm bất thường đều ông hỏi đến. những câu hỏi Thiên Lý cũng thể trả lời, mặt sư phụ giỏi dối, nhưng sự thật của những chuyện thể thẳng, Thiên Lý đành lấy cớ còn công việc xong để trốn tránh trách nhiệm.
Về đến nhà, cuối cùng cũng thể thở phào nhẹ nhõm.
Thiên Lý dùng chìa khóa mở cửa, đẩy cửa , trong nhà tối đen như mực. Thiên Lý sững sờ một chút – cái dáng vẻ ... chẳng lẽ ?
Tống Chiêu Lâm cùng trở về tỉnh B, cứ khăng khăng rằng kỳ dễ cảm của đến, thích hợp ở trong quân đội nữa, nếu sẽ nhịn mà gây chuyện, đuổi thế nào cũng , chẳng lẽ hôm nay đột nhiên bỏ ?
Thiên Lý khẽ nhíu mày, định giơ tay bật đèn ở hành lang, thì đột nhiên ai đó túm lấy, theo bản năng phản ứng, cả đột nhiên đổ về phía , buộc xoay , trực tiếp đối phương kéo lòng. Động tác tấn công của Thiên Lý gián đoạn , đó ôm từ phía , đè xuống bàn.
Thiên Lý kinh ngạc phản ứng kịp, thể trốn trong nhà còn làm chuyện vô vị , ngoài tên Tống Chiêu Lâm thì còn ai nữa...
Cậu hít một thật sâu, nhíu mày : “Cậu vẫn .”
Tống Chiêu Lâm dính lấy , ôm chặt Thiên Lý, gác cằm lên vai , ôm lòng , mới lầm bầm: “Cậu cả ngày chỉ nghĩ đến việc đuổi , thấy còn thất vọng lắm ?”
Thiên Lý chống hai tay lên mặt bàn, để đỡ lấy trọng lượng của Tống Chiêu Lâm đang đè lên, thấy giọng đầy vẻ tủi vô hạn, bất lực thở dài: “Cậu dù cũng chức vụ trong , cứ về quân đội thì thể thống gì...”
Tống Chiêu Lâm nhắm mắt hít một thật sâu bên cổ Thiên Lý, mùi hương Phật thanh ngọt thoang thoảng truyền đến, vẫn tan – kể từ đ.á.n.h dấu Thiên Lý, luôn một mùi tin tức tố, tuy rằng so với Alpha và Omega bình thường, mùi tin tức tố vẫn nhạt nhòa đến mức gần như thể bỏ qua, nhưng nếu ngửi ở cách gần như thì vẫn thể ngửi thấy.
Mấy ngày đầu mới đ.á.n.h dấu, Thiên Lý cho Tống Chiêu Lâm gần, hiểu tại tự hành hạ như – càng cần tiếp xúc mật thì càng từ chối... rõ ràng là khó chịu mà, tại thuận theo phản ứng sinh lý của chứ.
Ồ, cho dù phản ứng sinh lý, Tống Chiêu Lâm cũng hy vọng Thiên Lý thể dính lấy ...
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“Tránh , đừng quấn lấy .”
Thiên Lý nghiêng đầu, tránh né Tống Chiêu Lâm đang gần, một tay vươn kéo cánh tay đang ôm , nhưng Tống Chiêu Lâm thuận thế nắm lấy cổ tay.
“Làm gì? Cậu ghét ?”
Tống Chiêu Lâm ghé sát tai thì thầm, giọng còn chứa đựng những cảm xúc khó tả, vẻ tủi , Thiên Lý nhất thời tiếp lời thế nào.
Tống Chiêu Lâm sờ đến chiếc găng tay trắng Thiên Lý đang đeo, tuy trong phòng bật đèn, nhưng vẫn hình dung dáng vẻ của .
Chắc chắn là ăn mặc chỉnh tề, găng tay trắng, kính, thiếu thứ gì.
Thiên Lý luôn đắn như ... vẫn là về nhà, mới phát hiện Thiên Lý là thể thiếu kính, kính cũng chỉ năm mươi độ thôi. Nó giống như một đạo cụ, tác dụng nhiều hơn là để ngăn cản ánh mắt của khác, cũng để che giấu cảm xúc trong mắt .
Có lẽ, còn thể dùng để giả vờ đắn?
Tống Chiêu Lâm nghĩ đến đây nhịn cong khóe môi – thật sự đắn thì cần giả vờ đắn nhỉ.
“Ở nhà còn đeo găng tay, giúp cởi .”
Ngón tay Tống Chiêu Lâm nhẹ nhàng vén một góc găng tay trắng của Thiên Lý, từ vị trí găng tay ôm sát cổ tay chậm rãi luồn , đầu ngón tay từ từ tiến khe hở giữa găng tay và bàn tay. Găng tay của các giám sát viên làm bằng nhung bó sát, tuy găng tay cao su, nhưng khi đeo , thể ôm sát da thịt, nên Tống Chiêu Lâm luồn như , liền một cảm giác xâm phạm...
Sự xâm phạm là nhằm lãnh địa riêng tư, cái cảm giác vi diệu đó khiến Thiên Lý nhịn hít một khí lạnh. Thiên Lý giằng tay , nhưng cả ôm chặt từ phía , giằng thế nào cũng thoát .
“Tống Chiêu Lâm... tránh !”
“Đừng tránh .”
Tống Chiêu Lâm bĩu môi sấp vai , luồn tay găng tay buồn bực : “Tôi ở nhà mấy ngày, chẳng cho sắc mặt nào, bây giờ dấu ấn cũng sắp hết hiệu lực nhỉ... Sao, vẫn gần ?”
Thiên Lý nặng nề thở một , giơ tay còn ấn ngón tay Tống Chiêu Lâm, nhưng nhanh chóng luồn cả bàn tay găng tay của Thiên Lý, luồn các ngón tay kẽ ngón tay , nắm chặt lấy.
“...”
Hai ôm chặt như , Tống Chiêu Lâm dễ dàng cảm nhận sự cứng đờ của Thiên Lý, ghé sát gáy , dùng chóp mũi cọ cọ tuyến thể của : “Cậu còn nhớ món quà chuẩn cho đây ?”
Thiên Lý sững sờ một chút, gật đầu: “Đĩa phim của Hầu tước Auston?”
Tống Chiêu Lâm khẽ “ừm” một tiếng: “Trước đây xảy nhiều chuyện quá, chúng kịp xem, hôm qua nhờ gửi qua cho .”
– Thực Tống Chiêu Lâm tự trong lòng, Thiên Lý vì chuyện xảy ở nhà mà vẫn còn giận, nếu tại luôn thờ ơ với chứ. Tống Chiêu Lâm nghĩ mãi, vẫn nên lôi thần tượng của Thiên Lý , đối với fan như thì đây tuyệt đối là một "món quà" cấp độ bùng nổ .
Quả nhiên, Thiên Lý Tống Chiêu Lâm đến Auston, liền tạm thời ngừng giãy giụa, khẽ liếc mắt sang, dường như Tống Chiêu Lâm một cái, trực tiếp nắm lấy tay ôm chặt: “Hì hì, cho băng video máy tính , chỉ chờ về xem thôi.”
... Thật tâm, nhưng dấu vết lấy lòng cũng quá rõ ràng , sẽ gây họa gì chứ.
Thiên Lý theo bản năng đầu , khi mắt quen với bóng tối, cũng thể rõ thứ trong bóng tối. Ghế sofa và đồ đạc đều nguyên vẹn, gì bất thường, hình như gây họa...
Động tác của là theo bản năng, nhưng khi làm xong cảm thấy chút cạn lời – Tống Chiêu Lâm husky, cũng sẽ vô cớ c.ắ.n đồ đạc, nhà bừa bộn nghĩa là gây họa!
Tống Chiêu Lâm Thiên Lý đang nghĩ gì trong lòng, vui vẻ ôm phòng ngủ, nhấc chân đá cửa phòng ngủ đóng , hai cùng ngã xuống giường. Tống Chiêu Lâm vươn tay lấy điều khiển từ xa, đặt tay Thiên Lý, hất cằm về phía máy tính: “Tôi đặc biệt nhờ giúp làm cho nó thể phát trực tiếp máy tính, sẽ xem cùng .”
Thiên Lý đống bỏng ngô, coca, hạt dưa... bày la liệt bên cạnh, chút cạn lời: “Tôi nghiêm túc coi tài liệu của Hầu tước Auston như tài liệu lịch sử để xem, tạo cái khí xem phim thế .”
“Vừa học chơi mà.”
Tống Chiêu Lâm bĩu môi, dùng cằm cọ cọ mạnh cổ Thiên Lý: “Với chúng xem cùng , đương nhiên sẽ khí xem phim ... Đừng lúc nào cũng nghiêm túc như , mệt .”
Thiên Lý hít một thật sâu – lẽ , quan điểm của và Tống Chiêu Lâm về cơ bản là khác , hỏi câu đó cũng là hỏi vô ích...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-85-than-tuong-cua-cau-hoa-ra-lai-choi-lon-the-nay-sao.html.]
“Cuộn băng để lâu như , còn thể phát ?”
Tống Chiêu Lâm hì hì hôn một cái lên má : “Trình độ khoa học kỹ thuật của Thời đại Bạch Kim phát triển hơn thời đại chúng nhiều, và phát triển đến mức thể tưởng tượng . Cậu , lúc đó tìm thấy mảnh vỡ cơ giáp , còn may mắn phát hiện cổng sạc, cắm nó bộ sạc, mảnh vỡ cơ giáp mà vẫn thể hoạt động bình thường.”
Thiên Lý kinh ngạc hỏi: “Hoạt động bình thường?”
Tống Chiêu Lâm gật đầu: “Ừm, chúng tìm thấy là vị trí cốt lõi, cơ giáp đời đầu vẫn giữ ý thức cuối cùng, nó ‘Chào mừng trở , chủ nhân của ’.”
Thiên Lý đột nhiên cảm thấy tim nhói đau, hiểu , nghĩ đến con mèo đen c.h.ế.t. Cậu từng về chuyện , ở Thời đại Bạch Kim, mối quan hệ giữa cơ giáp và chủ nhân mật thiết, bất kể cuối cùng chúng trở thành hình dạng tan nát thế nào, cũng sẽ giữ ký ức về chủ nhân.
Không ngờ là thật...
Tống Chiêu Lâm thở dài: “Rất tiếc, nó đợi chủ nhân của nó... nhưng dường như thời đại của qua, khi giao cuộn băng cho , liền khởi động chương trình tự hủy.”
Thiên Lý im lặng lâu, : “Hầu tước Auston biến mất đột ngột.”
Tống Chiêu Lâm nghi hoặc “hả?” một tiếng.
“Hầu tước Auston... về tài liệu của quá ít, tra nhiều thứ về , những gì thể tra đều tra ... một nhân vật lãnh đạo cuộc cách mạng của một thời đại, thể nào biến mất một tiếng động trong dòng chảy lịch sử, nhất định sẽ để dấu vết. Sau phát hiện, sự tồn tại của dường như cố ý che đậy... cuối cùng nhắc đến , là lúc cách mạng thắng lợi, đó, chuyện về Hầu tước Auston đều còn nữa.”
Thiên Lý khẽ nhíu mày: “Hắn dường như đột nhiên biến mất khỏi quốc gia đó .”
Tống Chiêu Lâm tình cảm đặc biệt gì với Auston, nên Thiên Lý về như , bản cũng cảm thấy gì, thể hiểu sự tiếc nuối của Thiên Lý đối với Auston, thậm chí còn cảm thấy khó chịu vì vợ thích một Alpha vô duyên vô cớ khác.
đối với cơ giáp đời đầu của Auston, khá cảm khái, Tống Chiêu Lâm là một chiến binh cơ giáp, cơ giáp của cũng đồng hành cùng vượt qua nhiều khó khăn hiểm trở, cùng sinh tử... Hôm nay thấy cơ giáp đời đầu của Auston dù tan nát đến mức đó vẫn đang chờ đợi chủ nhân trở về, khi thời đại của họ qua, liền kết thúc chương trình của ... mới chút đồng cảm.
Bản Tống Chiêu Lâm cũng là một tuyệt tình.
Hắn thấy Thiên Lý vẻ buồn, vỗ vỗ : “Thôi , đừng nghĩ nữa, xem cái , trong chừng sẽ câu trả lời .”
Thiên Lý do dự gật đầu, Tống Chiêu Lâm khẽ một tiếng “cảm ơn”.
Tống Chiêu Lâm chỉ môi : “Cảm ơn thì cần, hôn một cái .”
Thiên Lý lườm một cái: “Tránh , Alpha đắn , lẽ lấy nó sớm hơn, Alpha như Hầu tước Auston mới là tấm gương cho các .”
Tống Chiêu Lâm bình luận gì nhún vai, với , Alpha dù tỏ chính trực đến mấy, bên trong cũng đều như , đều là đồ heo thối. vị là “thần tượng” của Thiên Lý, thể đối đầu với chứ, chắc chắn sẽ ghét!
Vì Tống Chiêu Lâm quyết định giữ im lặng.
Thiên Lý nhấn nút điều khiển từ xa, màn hình máy tính tối một lúc, hiển thị hình ảnh lẹt xẹt. Thiên Lý chăm chú màn hình, sợ bỏ lỡ dù chỉ một khung hình.
Tống Chiêu Lâm hứng thú với cuộn băng , chỉ hứng thú với Thiên Lý, liền một bên ăn bỏng ngô, thỉnh thoảng nhét một hạt miệng Thiên Lý, khí thật sự giống xem phim.
Vì thời gian quá lâu, một hình ảnh trong cuộn băng mờ , nhưng vẫn còn vài khung hình, thể rõ dung mạo của một đàn ông, Thiên Lý vô cùng kích động – đây chắc hẳn là Hầu tước Auston , trông thật sự ... chính khí lẫm liệt.
Quả hổ là thần tượng mà...
Tống Chiêu Lâm nửa giường, trợn mắt ném bỏng ngô miệng : “Không trai bằng .”
Thiên Lý thậm chí còn thèm liếc một cái: “... Vô liêm sỉ.”
Hừ, cái gì chứ, thế cho xem đoạn phim , cảm thấy ghét bỏ đến mức chẳng gì.
Thiên Lý đang xem, đột nhiên rõ nội dung bên trong, nhíu mày nghiêng tai lắng , theo bản năng hỏi: “A Trạch? A Trạch là ai?”
Tống Chiêu Lâm lười biếng đáp: “Ai mà , nhưng giọng điệu... hình như quan hệ khá mật đó. Hơn nữa còn là đầu tiên xuất hiện trong cơ giáp đời đầu ngoài Auston.”
“Cảnh vệ viên?”
Tống Chiêu Lâm lắc đầu: “Không .”
Một lúc , hình ảnh biến mất, trở nên mờ hơn, trong cuộn băng phát tiếng “đùng” một tiếng, Tống Chiêu Lâm và Thiên Lý cùng lúc ghé sát : “Hỏng ...”
Họ xong câu , trong cuộn băng đột nhiên truyền một trận tiếng thở dốc kìm nén, Thiên Lý sững sờ, theo diễn biến của cuộn băng, sắc mặt càng lúc càng tệ, Tống Chiêu Lâm trực tiếp phun , bỏng ngô trong miệng phun tung tóe khắp nơi: “Ôi trời! Đây là... ưm ưm ưm!”
Thiên Lý một tay bịt miệng Tống Chiêu Lâm: “Không !”
Tống Chiêu Lâm trợn tròn mắt chỉ hướng máy tính, trong miệng phát tiếng ưm ưm – cái gì mà ! Nghe tiếng là còn gì! Hơn nữa kêu dữ dội như coi là điếc !
Thiên Lý “tách” một tiếng tắt máy tính, Tống Chiêu Lâm đột nhiên lăn lộn phá lên: “Đậu xanh rau má ha ha ha ha ha! Người sùng bái chính là loại ! Biết chơi đấy, chơi đấy, làm chuyện đó trong cơ giáp, nghĩ chứ!”
Mặt Thiên Lý đen , giường chỉ Tống Chiêu Lâm gầm lên: “Tôi cảnh cáo ! Chú ý lời cho ! Tôi là !”
“... Tôi đảm bảo .”
Tống Chiêu Lâm thấy Thiên Lý định , liền ôm chặt kéo lên giường: “Gấp gáp thế, ?”
“...”
Tống Chiêu Lâm nhướng mày – sẽ tranh cãi với về việc thần tượng đồ heo thối nữa, nhưng thể cứ thế mà rời .
Thiên Lý mặt cảm xúc chằm chằm : “Cậu làm gì?”
“Muốn.”
“...”