(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 77: Người Yêu Của Tôi Quá Đáng Yêu!

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:07
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau một giấc ngủ, Thiên Lý tỉnh dậy phát hiện vẫn Tống Chiêu Lâm ôm chặt. Mặt đang ấn n.g.ự.c , tầm che khuất.

Thiên Lý quanh, mái tóc dài của Tống Chiêu Lâm trải đầy gối, còn đang ngọn tóc , tóc của hai quấn , sợi nào là của ai.

…Vậy bây giờ là lúc nào?

Thiên Lý đột nhiên cảm thấy bụng kêu ùng ục, lúc mới nhận mấy ngày ăn cơm . Từ khi của Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt đưa , bụng hề thứ gì . Mặc dù họ vẫn truyền dịch để cung cấp dinh dưỡng cho cơ thể , nhưng dày bao giờ thức ăn, thảo nào thấy đói.

Thiên Lý khẽ nhíu mày, vươn tay đẩy Tống Chiêu Lâm một cái – tên mà cũng ngủ , hơn nữa còn ngủ say như c.h.ế.t.

Tống Chiêu Lâm cảm nhận sự đẩy nhẹ, dụi mắt mở . Hắn thấy Thiên Lý đang chằm chằm , lập tức ngây . Thiên Lý phản ứng của làm cho chút cạn lời, kìm : “Anh , làm gì.”

Tống Chiêu Lâm vươn tay ôm lấy eo , khẽ thở dài: “Tỉnh dậy là thể thấy mặt em, còn ở ngay bên cạnh , đây đúng là cảnh chỉ trong mơ.”

“…”

Đối mặt với sự sến sẩm đột ngột của Tống Chiêu Lâm, Thiên Lý chút chống đỡ nổi. Quả nhiên, những lời tán tỉnh của Alpha bao nhiêu cũng đều thấy… siêu ngấy.

Hơn nữa, lời Tống Chiêu Lâm thể là ẩn ý sâu xa, Thiên Lý đến đỏ bừng mặt. Cậu nín thở một lúc lâu, giãy giụa gỡ tay Tống Chiêu Lâm : “Tránh !”

“Không mà mà”

Tống Chiêu Lâm hì hì áp mặt , cọ mạnh Thiên Lý.

“Đừng… đau c.h.ế.t mất! Râu cứng quá!”

Tống Chiêu Lâm cũng một hai ngày chỉnh trang t.ử tế, mặt mọc đầy râu lún phún xanh xanh, cọ khác chẳng khó chịu . Tống Chiêu Lâm lời tố cáo của Thiên Lý liền dừng , sờ cằm trầm tư: “Nói đến cái thấy phiền phức, râu mọc nhanh thật đấy, một đêm cạo là hình , cảm giác quen nhiều như …”

Thiên Lý lạnh lùng liếc một cái: “Tuổi dậy thì đấy, hormone nam tiết nhiều quá.”

Tống Chiêu Lâm lời một chút cũng giống đang khen , đột nhiên ghé sát chằm chằm mặt Thiên Lý: “Vậy em thì , nhiều ngày mà chỉ mọc vài sợi, mấy làm thí nghiệm chắc cạo cho em nhỉ, lẽ nào em là nữ?”

Thiên Lý thể tiếp, một bạt tai vỗ mặt , đ.á.n.h Tống Chiêu Lâm sang một bên – đáng ghét!

Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm chính là hai thái cực đối lập. Cậu từ nhỏ trắng trẻo sạch sẽ, tóc cũng mềm mại, thời thơ ấu khó phân biệt giới tính, thường xuyên nhầm là bé gái.

Thiên Lý đôi co với Tống Chiêu Lâm nữa, định xuống giường. Tống Chiêu Lâm gãi gáy hỏi đầy khó hiểu: “Em đấy?”

“Đói , gọi đồ ăn ngoài.”

Tống Chiêu Lâm lúc mới vỗ tay như chợt hiểu : “Em cũng quên mất, em ngủ hai ngày , đáng lẽ đói từ lâu chứ, ây khoan ! Đói thì giúp em gọi là mà… cần em tự làm.”

Tống Chiêu Lâm duỗi dài chân bước từ bên giường sang, nhân tiện ôm lấy eo Thiên Lý dính chặt lấy : “Anh thấy em sức lực, là cứ đây một lát , đồ ăn đến giúp em lấy.”

Thiên Lý nhíu mày tránh : “…Tránh , đừng dán chuyện.”

Tống Chiêu Lâm cố ý ôm chặt hơn, áp môi má Thiên Lý: “Hừ, là vì cho em đấy chứ… Anh xin nghỉ phép đặc biệt ở chăm sóc em, lạnh nhạt với như .”

“…” Ngấy quá!!!

Thiên Lý cuối cùng cũng thể rời giường nửa bước, Tống Chiêu Lâm quấn lấy kéo trở , đó ôm chặt Thiên Lý, tay thì cầm điện thoại gọi đồ ăn ngoài. Thiên Lý khuôn mặt Tống Chiêu Lâm ánh sáng điện thoại càng thêm góc cạnh rõ ràng, kìm một cảm giác kỳ lạ.

…Nhìn thế thì thấy Tống Chiêu Lâm thật sự trẻ con.

“Nhìn làm gì, thấy đặc biệt trai .”

Tống Chiêu Lâm cúi đầu, ánh mắt cũng rơi xuống mặt Thiên Lý, nhưng lời rõ ràng là dành cho . Thiên Lý sững sờ, đó tức giận gỡ đầu gối : “Anh buông !”

– Đừng kẹp giữa hai chân như một con búp bê!

“Anh buông.”

Tống Chiêu Lâm gọi đồ ăn xong, ném điện thoại sang một bên, hì hì cúi đầu xuống, tựa trán trán Thiên Lý. Hắn nâng mặt cọ cọ, ôm chặt : “Anh rời xa em dù chỉ một phút.”

“…”

Không thể chuyện với tên nữa!

Thiên Lý ấn lòng một lúc lâu, cố gắng lái sang chuyện khác: “Tôi ngủ lâu đến … Cứ cảm thấy hình như quên một chuyện.”

Cậu im lặng suy nghĩ một lúc lâu, đột nhiên nhớ : “Mai Mai!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-77-nguoi-yeu-cua-toi-qua-dang-yeu.html.]

Tống Chiêu Lâm khẽ khựng , ngón tay vuốt dọc theo mặt Thiên Lý: “Yên tâm… giúp em đặt nó một cái hộp .”

Thiên Lý bò dậy: “Anh chôn nó ?”

Tống Chiêu Lâm lắc đầu, an ủi ấn vai Thiên Lý, ngăn : “Khi em ngủ, Bắc Cảnh Xuyên liên lạc với , nhận một tin tức từ nghĩ vẫn nên cho em .”

Thiên Lý chằm chằm Tống Chiêu Lâm chớp chớp mắt: “Gì cơ?”

“Họ tìm nguyên nhân em nhập cơ thể Mai Mai. Ba năm , của Sao Ain từng đến Sao Nhật Diệu, lúc đó một khoang thí nghiệm của họ hỏng, một lô vật thí nghiệm trốn thoát khỏi đó. Mai Mai lẽ là một trong những vật thí nghiệm trốn thoát khỏi khoang thí nghiệm lúc đó. Trên laser, ẩn trong lông, nên bình thường dễ phát hiện. Bắc Cảnh Xuyên với xong đặc biệt kiểm tra, quả nhiên ở tai trái của nó một mã .”

Thiên Lý xong ngây – Mai Mai thích khác chạm tai nó lắm, Thiên Lý khá lạnh nhạt, nhiều nhất là vuốt ve nó vài cái, khi phát hiện nó thích chạm tai thì cũng cố gắng chạm nữa…

Tống Chiêu Lâm thấy Thiên Lý ngẩn , trong lòng kìm thở dài. Hắn vươn tay xoa đỉnh đầu : “Thiên Lý, đừng buồn nữa… Mai Mai cứu em một mạng, cũng là đang báo đáp em. Bắc Cảnh Xuyên , khi họ mới bắt đầu suy đoán , họ nghĩ dù thế nào cũng thể, bởi vì lô động vật đó thể tự sống sót ngoài tự nhiên, ba năm trôi qua, Mai Mai vẫn còn sống… tất cả là vì gặp em, em cứ coi như duyên phận của hai hết …”

Thiên Lý ngẩng đầu Tống Chiêu Lâm, khẽ gật đầu: “Tôi , tự tay chôn nó.”

“Được thôi, ăn cơm xong sẽ cùng em.”

Thiên Lý lắc đầu: “Đi ngay bây giờ .”

Thiên Lý chống giường dậy, cảm thấy cơ thể hơn nhiều so với lúc mới tỉnh dậy, lẽ đây chính là cái gọi là linh hồn và thể xác dần dần hòa hợp, khả năng kiểm soát cơ thể cũng dần trở .

Tống Chiêu Lâm lúc nên khuyên Thiên Lý nữa, chỉ thể đỡ dậy, nhưng Thiên Lý quanh sân trong của khách sạn một vòng, phát hiện chỗ nào thể làm mộ cho Mai Mai.

“Nếu chôn nó ở đây, chẳng sẽ mang về .”

Tống Chiêu Lâm : “ , bảo em đợi một chút, ăn cơm xong, sẽ đưa em đến một nơi , chúng cùng chôn nó.”

Thiên Lý do dự lâu, cuối cùng vẫn thở dài, gật đầu đồng ý: “Được , là suy nghĩ kỹ.”

Nói xong câu , đột nhiên nghĩ đến một chuyện, hình như gì đó bỏ qua. Lúc , Tống Chiêu Lâm vươn tay ôm lấy Thiên Lý, nắm một bên cánh tay dẫn nhà: “Vào nhà , em còn yếu đấy. Hay là chúng bệnh viện kiểm tra nhé?”

“Không cần…”

Thiên Lý xong, đột nhiên ngẩng đầu, kỳ lạ Tống Chiêu Lâm một cái: “Anh …”

“Ừm?”

“Anh gì đó kỳ lạ ?”

Tống Chiêu Lâm gãi gáy: “Anh gì cơ?”

Thiên Lý kìm nhíu mày: “Anh , duyên phận của và Mai Mai hết…”

Tống Chiêu Lâm chớp chớp mắt: “Anh , ? Câu đó gì lạ .”

Thiên Lý một lúc lâu, lắc đầu, sự dìu dắt của Tống Chiêu Lâm trở về phòng – câu đó thì gì lạ, nhưng do Tống Chiêu Lâm thì chút kỳ lạ. Tống Chiêu Lâm giống loại sẽ những từ như “duyên phận”, “ mệnh” gì đó, tên làm .

Trong lòng Thiên Lý chỉ cảm thấy kỳ lạ thôi, nhanh liền bỏ qua, dù đây cũng chỉ là một vấn đề nhỏ, cần bận tâm. Đồ ăn ngoài đến, Tống Chiêu Lâm lấy về, bày đầy một bàn. Tuy nhiên, mua những món dễ tiêu hóa, ngờ, tên cách chăm sóc khác.

“Thiên Lý, em ăn , vệ sinh cá nhân một chút.” Nếu chê râu của … hừ hừ hừ.

Thiên Lý ngẩng mắt : “Anh .”

Tống Chiêu Lâm phòng vệ sinh nhanh chóng chỉnh trang bản , khi ngoài thì thấy Thiên Lý ăn cơm. Hắn về phía hỏi: “Em ? Sao ăn gì, hợp khẩu vị ?”

Hắn gọi những món Thiên Lý thích ăn mà.

Thiên Lý do dự một chút, trả lời. Tống Chiêu Lâm xuống bàn, Thiên Lý mới cầm đũa lên. Tống Chiêu Lâm đối diện , hì hì gắp một miếng thịt kho tàu bỏ miệng, nhai hai cái, đột nhiên : “A! Anh hiểu ! Em đang đợi ăn cơm đúng !”

“Phụt!”

Cháo Thiên Lý uống miệng liền phun . Cậu sặc đến đỏ bừng mặt, Tống Chiêu Lâm vội vàng lấy khăn giấy lau mặt cho lớn: “Ha ha ha ha! Thiên Lý em… ha ha ha ha ha! Anh đoán đúng ?”

“Ăn cơm của !”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Tống Chiêu Lâm nhướng mày, tâm trạng trở nên đặc biệt cũng quá dễ hổ , xem, mặt đỏ bừng cả ! Mà… mà thật đáng yêu.

Thiên Lý chút buồn bực, Tống Chiêu Lâm là thông minh, nhưng thông minh thì ích gì, cần thẳng như ! Hơn nữa đột nhiên thêm một “bạn trai”… cũng làm để chung sống, đợi ăn cơm chỉ là chuyện nhỏ thôi, chỉ là phép lịch sự thôi mà! Có cần làm quá lên, hét to như .

Tống Chiêu Lâm chống cằm Thiên Lý đang ăn cơm với vẻ mặt cảm xúc đối diện, đột nhiên dậy vượt qua bàn, nghiêng đầu hôn mạnh một cái lên môi . Thiên Lý theo phản xạ nghiêng về phía , Tống Chiêu Lâm khi “ăn vụng” xong nghiêm chỉnh trở . Thiên Lý ôm miệng tức giận trừng mắt , Tống Chiêu Lâm ho khan hai tiếng, vui vẻ : “Ăn cơm, ăn cơm!”

Loading...