(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 73: Đồ Lưu Manh! Sao Lại Để Vợ Ông Trần Như Nhộng Thế Kia?

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:02
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi thương lượng xong xuôi, Bắc Cảnh Xuyên dẫn đường cho Tống Chiêu Lâm và Thiên Lý – hai một mèo – cùng rời khỏi quán ăn nhỏ, tiến về phía Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt. Nhờ "thẻ thông hành" sống là Bắc Cảnh Xuyên, cả nhóm dễ dàng tiến khu vực nội bộ. Thiên Lý xổm vai Tống Chiêu Lâm, quan sát cách bài trí như hoa viên xung quanh, trong lòng khỏi cảm thán.

Cách bố trí ở đây chẳng khác gì bên trong Trạm Giám Sát, nhưng bầu khí trái ngược. Nếu Trạm Giám Sát lúc nào cũng căng như dây đàn, thì Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt vô cùng thư thái. Họ trao quyền "mạnh ai nấy làm", nên mỗi chỉ cần chuyên tâm dự án của là đủ.

Chế độ là con d.a.o hai lưỡi. Mặt là nó mang sự tự do tối đa cho các nhà khoa học, nhưng mặt là nếu ai đó dã tâm, lợi dụng quyền lực để làm chuyện mờ ám thì hậu quả sẽ khôn lường. Tuy nhiên, nỗi lo vẻ thừa thãi, vì cho đến nay, những học giả trao "quyền lực" hề biểu hiện gì bất thường. Ví dụ như Bắc Cảnh Xuyên, dù đang làm những việc mà thường cho là "đáng sợ", nhưng góc của họ, đó mới là bình thường và tận tụy với nghề.

Hắn dốc lực tìm là "tận tụy", mang về đây cũng là "tận tụy". Cho đến giờ phút , từng làm gì phản bội Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt, cũng từng làm cấp thất vọng.

Sự t.ử tế lớn nhất mà dành cho , lẽ chính là việc lén đưa Tống Chiêu Lâm và thăm cơ thể thời hạn. Trong mắt Bắc Cảnh Xuyên, đây mới thực sự là hành vi "vi phạm quy tắc".

tại giúp họ chứ? Rõ ràng... họ chẳng chút giao tình nào, còn Tống Chiêu Lâm đ.á.n.h cho bã, là kẻ thù còn hợp lý hơn.

"Bắc Cảnh Xuyên, là cái đồ khổ dâm (M) đấy chứ?"

Tống Chiêu Lâm giống Thiên Lý, chuyện gì cũng giữ trong lòng mà suy đoán, cứ thế toẹt thẳng miệng. Thiên Lý đang vai , câu mà suýt chút nữa trượt chân ngã lộn cổ.

Bắc Cảnh Xuyên liếc xéo Tống Chiêu Lâm một cái: "Các bình thường chơi bời cũng phong phú đa dạng gớm nhỉ."

Tống Chiêu Lâm ngẩn , đó vành tai từ từ đỏ lựng lên. Hắn theo phản xạ đưa tay đỡ lấy Thiên Lý vai, ánh mắt đảo loạn xạ: "A... , chúng ... làm, làm gì ... Anh đúng là... đồ lưu manh!"

Thiên Lý ở bên cạnh mà cạn lời tập. Cái tên Tống Chiêu Lâm rốt cuộc đang liên tưởng đến cái gì ? Sao bày cái vẻ mặt của cô vợ nhỏ trêu ghẹo thế ? Bị c.h.ử.i mà vui thế ?

Bắc Cảnh Xuyên lẽ cũng ngờ Tống Chiêu Lâm phản ứng thái quá như chỉ vì một câu , nhịn đảo mắt xem thường: "Được , bớt tưởng bở , mặc cái ."

Nói , Bắc Cảnh Xuyên ném cho Tống Chiêu Lâm một chiếc áo blouse trắng: "Đi theo đó thì giả làm trợ lý của . Như ai thấy cũng dễ dàng qua mặt, nhưng nhất là đừng để phát hiện, tốn giải thích ."

Tống Chiêu Lâm chụp lấy cái áo, tròng nhíu mày nghi ngờ: "Anh tính toán chu đáo gớm, âm mưu gì đấy chứ?"

Bắc Cảnh Xuyên bỗng nhiên mất kiên nhẫn, phắt Tống Chiêu Lâm, chỉ những vết bầm tím mặt mà gào lên: "Tôi đ.á.n.h thành cái dạng ! Tôi còn dám âm mưu gì nữa hả?! Nếu tin thì thôi, dẹp , khỏi hợp tác nữa!"

Gào xong, hạ giọng lầm bầm: "Nói chuyện với thường các mà mệt mỏi thế , chẳng tí tinh thần khế ước nào cả."

Thiên Lý nhịn mà kêu lên một tiếng "Meo" – tiếc là giờ chỉ là một con mèo, tiếng . Nếu , nhất định hỏi cho lẽ: Một Alpha vùng ở diễn đàn Beta, một kẻ ngay từ đầu gặp mặt tính kế khác như Bắc Cảnh Xuyên, mà cũng mặt mũi đòi hỏi tinh thần khế ước với ?

Làm mèo thật bất tiện quá mất.

Tống Chiêu Lâm hiểu khao khát "cà khịa" mãnh liệt của Thiên Lý, nhưng cực kỳ dị ứng với hai chữ " thường" trong miệng Bắc Cảnh Xuyên. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Người thường? Đừng quên, mặt bây giờ là một chiến sĩ cơ giáp thể đ.ấ.m c.h.ế.t bất cứ lúc nào đấy, ăn cho cẩn thận."

Bắc Cảnh Xuyên bỗng ngửa đầu lên trời, thở dài thườn thượt đầy bất lực: "Được , theo , ngài chiến sĩ cơ giáp."

Tống Chiêu Lâm ôm Thiên Lý lòng, theo Bắc Cảnh Xuyên khỏi phòng thí nghiệm, bộ một quãng khá xa mới đến đích. Bình thường tuy qua với Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt, nhưng hiếm khi Tống Chiêu Lâm đích đến đây. Không ngờ diện tích nơi lớn đến thế, hơn nữa còn một nơi như ...

Tòa nhà mặt tuy cao, nhưng hệ thống phòng thủ ở cửa sử dụng công nghệ tối tân nhất của Quốc gia C, ngay cả Tống Chiêu Lâm cũng nắm chắc thể đột phá .

Cơ thể của Thiên Lý đang ở trong ? Hóa cơ thể vẫn luôn trong Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt?!

Tống Chiêu Lâm bỗng dưng thấy tức ách, trừng mắt Bắc Cảnh Xuyên. Đối phương chẳng thèm phản ứng, chỉ hiệu bằng mắt bảo theo. Thiên Lý cũng quẫy đuôi chằm chằm Bắc Cảnh Xuyên, rõ ràng sự chú ý của giờ đây đều dồn cả cơ thể .

Bắc Cảnh Xuyên rút từ trong túi một tấm thẻ từ, đặt lên vị trí cảm ứng. Giữa tấm thẻ một phần trong suốt, ấn ngón trỏ đó. Một tia laser quét qua, đèn báo cửa sáng lên. Lúc Bắc Cảnh Xuyên ghé mặt , tia laser xanh lục quét qua đôi mắt để nhận diện mống mắt. Cánh cửa mới phát tiếng "tách" khe khẽ, cửa cơ khí tự động mở .

Tống Chiêu Lâm thầm c.h.ử.i thề một câu "Vãi thật" trong lòng – cái cửa còn nghiêm ngặt hơn tưởng tượng nhiều. Giờ thì chắc chắn , cái cửa đúng là bó tay. Thẻ từ thiết lập riêng cho từng cá nhân, thể chép. Dù cướp thẻ từ tay Bắc Cảnh Xuyên thì khác cũng , ngược còn kích hoạt báo động. Cộng thêm quét mống mắt nữa thì độ bảo mật đúng là tuyệt đối.

Bắc Cảnh Xuyên mặt đổi sắc bước qua cửa cơ khí, Tống Chiêu Lâm cũng ôm Thiên Lý theo trong.

"Này, bảo..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-73-do-luu-manh-sao-lai-de-vo-ong-tran-nhu-nhong-the-kia.html.]

"Suỵt!"

Tống Chiêu Lâm mở miệng Bắc Cảnh Xuyên cắt ngang. Hắn dùng khóe mắt liếc Tống Chiêu Lâm đầy cảnh cáo, ý bảo đừng lắm lời. Thiên Lý vẫy đuôi, ngẩng đầu Tống Chiêu Lâm, đó vươn một chân vỗ nhẹ lên mu bàn tay – Trong tình huống , họ đành theo Bắc Cảnh Xuyên thôi, dù nơi trông cũng canh phòng cẩn mật thật.

Bên trong Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt lính gác, việc phòng thủ đều do máy móc và công nghệ đảm nhiệm. So với con , họ tin tưởng máy móc hơn. điều cũng tạo một lỗ hổng: chỉ cần đáp ứng đủ điều kiện của hệ thống an ninh là thể trong. Ví dụ như hiện tại, họ thể nghênh ngang hành lang mà chẳng ai thèm hỏi han.

"Robot hành lang cảm biến vân tay giọng , to như thế sẽ gây rắc rối đấy."

Bắc Cảnh Xuyên dẫn Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm đến một phòng thí nghiệm kín, cửa kính trượt êm ru đóng lưng, lúc mới mở miệng: " lát nữa nhất các cũng đừng chuyện, đỡ gây phiền phức cho ."

Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm ăn ý , cả hai đều suy nghĩ trong mắt đối phương – Cái tên ngứa đòn .

Trong phòng thí nghiệm đặt vài thứ giống như khoang kính ngang sàn. Bắc Cảnh Xuyên dẫn họ đến một khoang kính, Thiên Lý chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ngay đang bên trong.

Đương nhiên là chính – mặc dù "chính " đang nhắm mắt ở đó trông dung mạo chút khác lạ, nhưng vẫn thể nhận . Lần đầu tiên thấy bản im lìm từ góc của thứ ba, cảm giác quả thực vi diệu...

Bắc Cảnh Xuyên hờ hững chỉ cái khoang kính đó: "Chính là cái xác ."

"Meo ngao!" Có thể đừng dùng từ "cái xác" để hình dung cơ thể khác ?! Nghe cứ như c.h.ế.t !

Thiên Lý cực kỳ bất mãn với cách dùng từ , nếu tình thế đặc biệt, thậm chí nhảy lên cào cho Bắc Cảnh Xuyên một phát. Tống Chiêu Lâm cũng ghé sát xem, lập tức tỏ thái độ khó chịu mặt – Tại mặc quần áo cho Thiên Lý? Thiên Lý của cứ thế trần như nhộng trong phòng thí nghiệm cho tham quan ?!

... Mặc dù giờ lúc, nhưng nghĩ đến chuyện đó là thấy nóng m.á.u , làm đây!

"Các thấy đấy, thi thể... nhầm, cơ thể của Thiên Lý đang ở đây, hô hấp và nhịp tim vẫn bình thường. Chúng cũng đang dùng công nghệ tiên tiến nhất để cung cấp dinh dưỡng và oxy cần thiết cho sự sống, nên cần lo lắng về độ hoạt tính của nó. Hiện tại khá tò mò, một sống sờ sờ, sức khỏe vấn đề gì, chui tọt trong cơ thể một con mèo nhỉ?"

Bắc Cảnh Xuyên xoa cằm, đăm chiêu Thiên Lý: "Hơn nữa, thứ chui con mèo đen rốt cuộc là hồn phách tinh thần thể... cũng cách nào xác định . Dù thì hồn phách cũng là thứ phi khoa học, bình thường. Các ai giải đáp cho ?"

Thiên Lý xong đoạn , nhảy phắt lên Tống Chiêu Lâm, lấy máy tính . chợt phát hiện đầu Tống Chiêu Lâm đang bốc hỏa, trừng mắt Bắc Cảnh Xuyên đầy hung dữ, chẳng thèm để ý đến . Thiên Lý vội vàng dùng đuôi quất mặt – Cái tên , mau tập trung chuyên môn !

Tống Chiêu Lâm cục bông mềm mại quất cho mấy cái mới sực tỉnh, cúi đầu Thiên Lý, thấy đang giơ chân về phía cái máy tính đang xách.

"Ồ..."

Tống Chiêu Lâm theo phản xạ bĩu môi, giọng điệu chút tình nguyện.

– Câu hỏi các mới đúng! Các rốt cuộc làm cái gì, tại chui Mai Mai? Giờ thấy cơ thể nhưng cũng chẳng về , các mau nghĩ cách đưa trở cơ thể chứ!

Thiên Lý thấy cơ thể thì bắt đầu sốt ruột. Nghĩ đến công việc, nghĩ đến sư phụ... còn cả chuyện của Tống Chiêu Lâm nữa, bao nhiêu việc đang chờ giải quyết. Giờ Bắc Cảnh Xuyên còn " ăn cướp la làng", hỏi ngược họ làm thế nào, ai mà chứ?!

Bắc Cảnh Xuyên vội vàng xua tay: "Được , bình tĩnh chút . Tuy theo góc độ khoa học thì hồn phách con thể bay khỏi cơ thể, càng thể nhập một con mèo, nhưng nghĩ chắc vẫn cách giải quyết thôi."

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Hắn im lặng hồi tưởng một chút, bắt đầu mô tả sự việc hôm đó: "Hôm chúng tiêm t.h.u.ố.c mê cho , liền mất ý thức, nhưng con mèo của ..."

"Á á á!!!!!!"

Tống Chiêu Lâm bỗng nhiên hét toáng lên một tiếng, cắt ngang lời Bắc Cảnh Xuyên. Cả Bắc Cảnh Xuyên và Thiên Lý đồng loạt sang , một một mèo trưng vẻ mặt "thằng điên " y hệt . Tống Chiêu Lâm mất tự nhiên lên trần nhà: "Cái đó, mấy chuyện để ngoài . Tối nay chúng đến đây chỉ để xác nhận xem cơ thể Thiên Lý ở đây thôi, các bàn luận mấy vấn đề vô dụng làm gì. Bắc Cảnh Xuyên, mở cái lồng kính cho , sờ thử Thiên Lý xem giả do các làm !"

Thiên Lý thầm thấy may mắn vì đang là mèo, nếu chắc méo mồm mất. lo lắng của Tống Chiêu Lâm cũng lý, hiện tại sự hợp tác của họ chính thức bắt đầu, giấy phép của cũng xin , Thiên Lý lo sẽ nảy sinh biến cố.

mà sờ sờ cái gì thì thôi miễn ...

Tuy nhiên Bắc Cảnh Xuyên từ chối, lẽ cảm thấy đây là sự nghi ngờ hợp lý. Hắn dùng chìa khóa mở nắp khoang kính, với Tống Chiêu Lâm: "Nhanh lên, kiểm tra xong chúng ngay."

Tống Chiêu Lâm cúi xuống, nhẹ nhàng nắn nắn cánh tay Thiên Lý hai cái, đó thẳng dậy với : "Ừm, xem là hàng thật, chúng thôi."

... Tống Chiêu Lâm cái tên , rốt cuộc đang giở trò gì .

Loading...