(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 69: Ở Đây Toàn Là Lũ Quái Vật
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:56:57
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu thể bình tĩnh , chúng sẽ tìm một nơi yên tĩnh để chuyện t.ử tế, nếu còn tay với nữa, sẽ báo cảnh sát đấy!”
Bắc Cảnh Xuyên Tống Chiêu Lâm đ.á.n.h đến phát hỏa, đành tung con bài tẩy cuối cùng. Hắn sẵn sàng đây nhiều với Tống Chiêu Lâm như là vì một chút sai sót của khiến Thiên Lý hiện tại hôn mê bất tỉnh mà cảm thấy chút áy náy, nhưng cũng thể để mặc cho tên đ.á.n.h mãi , cái đám quân phiệt cậy chút sức lực, thủ , cứ thế đ.ấ.m đá túi bụi.
nếu định tiếp tục như , sẽ khách sáo nữa .
Tống Chiêu Lâm bẻ khớp ngón tay, hất cằm: “Được thôi, thể tạm thời đ.á.n.h .”
Hắn quá nhiều chuyện, mà những chuyện đó quả thực thích hợp để hỏi trong cảnh , cho nên dự định tạm thời theo đề nghị của Bắc Cảnh Xuyên.
“ hôm nay nhất định đưa tìm cơ thể của Thiên Lý, nếu , hàng tá cách để khiến sống bằng c.h.ế.t.”
Bắc Cảnh Xuyên bỗng nhiên cảm thấy vẫn còn quá lương thiện, nếu cứ làm theo mệnh lệnh của cấp giao cho, cũng thèm đến nhà Thiên Lý xem thử thì chẳng rước lấy rắc rối như ngày hôm nay.
Tống Chiêu Lâm chằm chằm lưng Bắc Cảnh Xuyên, nheo mắt : “Anh đang lầm bầm cái gì đấy.”
Bắc Cảnh Xuyên châm điếu t.h.u.ố.c thứ hai, thở dài : “Đến quán cà phê .”
Bên trong Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt nhiều quán cà phê, phần lớn nhân viên nghiên cứu ở đây đều chút tâm hồn nghệ sĩ, lúc rảnh rỗi sẽ uống cà phê, cho nên quán cà phê và tiệm hoa ở đây đặc biệt nhiều.
Nhân viên làm việc tại Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt lương cao, nhưng tương ứng, giá cả các cửa hàng ở đây cũng đắt đỏ. Tống Chiêu Lâm đến một liền cảm nhận sâu sắc lý do tại ở đây đắt như , đó là vì họ phân chia gian nhiều. Mặc dù hiện nay Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt tiếp nhận tất cả các giới tính bao gồm cả Omega làm nhân viên, nhưng các cửa hàng vẫn sẽ phân chia theo giới tính, tầng một là nơi dành cho Alpha và Beta, tầng hai là chỗ riêng của Omega, Alpha và Beta dù thế nào cũng lên đó.
Một Omega tư tưởng tiến bộ nhận điều , nếu nhiều tiếng hơn trong xã hội, Omega đảm nhiệm những chức vụ quan trọng trong các lĩnh vực trọng yếu, vì chính phủ mở nhiều quyền hạn vốn đóng cửa với Omega từ lâu.
Luật sư, nhà khoa học, quan tòa, quan chức chính phủ... đều Omega nhậm chức. Tuy nhiên, để đảm bảo sự định tương đối, các chức vụ liên quan đến quân đội vẫn cấm Omega tham gia, thế giới , lẽ chỉ trong quân đội và trường quân sự là tìm thấy Omega mà thôi.
Tống Chiêu Lâm vắt chân lên chân , đôi ủng quân đội đế da bò dày cộm hếch ngoài, bộ quân phục Chiến Đội Cơ Giáp màu xám thép cùng tư thế thô lỗ của lạc quẻ với bầu khí đầy vẻ lịch thiệp xung quanh, cho nên dù hai họ chọn một góc tương đối yên tĩnh để , vẫn ít ánh mắt tập trung về phía .
“Bây giờ thể , Thiên Lý rốt cuộc đang ở .”
Tống Chiêu Lâm chút mất kiên nhẫn, động ly cà phê bàn, chỉ nhíu mày xuống Bắc Cảnh Xuyên đối diện. Bây giờ thời gian gần trưa , còn nhớ lời hẹn với Thiên Lý là sẽ về lúc ăn trưa, còn cho Thiên Lý ăn nữa chứ! Cái tên , thể thẳng thừng những chuyện ?
Bắc Cảnh Xuyên nhấp một ngụm cà phê, khẽ thở dài Tống Chiêu Lâm, hạ thấp giọng : “Có thể đừng làm những hành động thô lỗ ở nơi , bỏ chân xuống ?”
“Không . Anh mà còn , thể sẽ làm những hành động thô lỗ hơn đấy.”
Tống Chiêu Lâm suýt chút nữa đá đôi ủng size 44 của mặt Bắc Cảnh Xuyên .
“OK...”
Bắc Cảnh Xuyên đưa tay vuốt tóc , giữ nguyên kiểu tóc vuốt ngược: “Tôi nhớ đó với , cơ thể của Thiên Lý hiện tại trong tay , của cấp bảo vệ , ngay cả thành viên của nhóm nghiên cứu cũng thể tự ý tiếp cận . Muốn gặp , chỉ lấy giấy phép mới .”
Tống Chiêu Lâm nhướng mày: “Giấy phép gì? Anh lấy .”
“Được thì ...”
“Cho một ngày, giờ ngày mai, sẽ đến tìm .”
Tống Chiêu Lâm trực tiếp ngắt lời Bắc Cảnh Xuyên, đưa tối hậu thư, đến đây là để thông báo chứ để đề nghị, cái “ý tứ hết” của đối phương chẳng buồn đào sâu.
Bắc Cảnh Xuyên nhịn mà trợn trắng mắt lên trời: “Tôi thể lập tức xin giấy phép, nhưng bao giờ mới cấp xuống thì đảm bảo , hiệu suất làm việc của các cơ quan chính phủ... hẳn là đấy.”
Tống Chiêu Lâm nhíu mày, Bắc Cảnh Xuyên như thể hận thể đ.ấ.m thêm trận nữa.
“Tuy nhiên, nếu chuyện một bước ngoặt bất ngờ, thể lấy giấy phép nhanh hơn một chút.”
Tống Chiêu Lâm khó hiểu hỏi: “Bước ngoặt bất ngờ?”
Bắc Cảnh Xuyên nhướng mày: “ , ví dụ như... chúng tìm thấy cách để khiến Thiên Lý tỉnh .”
Sau khi trò chuyện với Tống Chiêu Lâm lâu như , Bắc Cảnh Xuyên tin chắc rằng, trong tay cách để khiến Thiên Lý tỉnh . Ồ, lẽ là cách, lẽ Tống Chiêu Lâm căn bản tại Thiên Lý hôn mê bất tỉnh. Theo quan sát của , Tống Chiêu Lâm vẫn quan tâm đến Thiên Lý, nhưng khi Thiên Lý hôn mê bất tỉnh, bất kỳ phản ứng nào, chỉ vội vàng “cơ thể của Thiên Lý” ở ... Điều chẳng quá bất hợp lý ?
Tống Chiêu Lâm xong, bỗng nhiên nhếch mép: “Anh gài bẫy ?”
“Anh quả nhiên tại Thiên Lý đột nhiên hôn mê bất tỉnh?”
Tống Chiêu Lâm chằm chằm Bắc Cảnh Xuyên im lặng Người đàn ông mặt , từ khi gặp mặt vẫn luôn tỏ yếu thế , nhưng ngoại trừ lúc ăn đòn thực sự bực bội , thì nhịp điệu của hề loạn chút nào.
Bắc Cảnh Xuyên đang theo nhịp điệu của chính , hành động đột ngột tay đ.á.n.h đe dọa của Tống Chiêu Lâm làm loạn nhịp, nực hơn nữa là, mãi đến khi mục đích của , mới phát hiện đối phương rốt cuộc làm gì.
Bắc Cảnh Xuyên những đ.á.n.h cho phục, ngược còn định từ miệng moi tung tích của Thiên Lý ?
Tống Chiêu Lâm im lặng một hồi, đột nhiên vươn tay, túm chặt lấy cổ áo Bắc Cảnh Xuyên, mạnh bạo kéo về phía . Động tác của quá lớn, làm đổ hai ly cà phê bàn, ly thủy tinh rơi xuống đất phát tiếng động lớn, nước và mảnh vỡ thủy tinh cùng lúc b.ắ.n tung tóe, làm ướt đẫm ống quần của cả hai .
“Bớt đ.á.n.h chủ ý bậy bạ .”
Tống Chiêu Lâm gần như nghiến răng nghiến lợi thốt từng chữ, nếu hiện tại cần tung tích của Thiên Lý từ miệng Bắc Cảnh Xuyên, nhất định sẽ...
“ chẳng làm gì .”
Bắc Cảnh Xuyên bất ngờ hề ngăn cản động tác của Tống Chiêu Lâm, mỉm với Tống Chiêu Lâm, dù khóe miệng vẫn còn vết m.á.u bầm do đánh, cũng hề tỏ lúng túng. Hắn ghé sát Tống Chiêu Lâm, khẽ : “Anh hiện tại chỉ hai lựa chọn thôi, Tống thiếu tướng, hợp tác với , hoặc là, vĩnh viễn mất tin tức của Thiên Lý.”
Tống Chiêu Lâm hung hăng tặng cho Bắc Cảnh Xuyên một đấm, đ.á.n.h ngã xuống đất, đôi ủng da bò dày cộm ngay đó giẫm lên mặt .
Động tĩnh bên náo loạn như , những nhân viên nghiên cứu đang uống cà phê xung quanh giật , lượt hét lên dậy, Tống Chiêu Lâm tức giận liếc xung quanh một vòng, giẫm lên Bắc Cảnh Xuyên hét lớn: “Tất cả xuống cho ! Tiếp tục uống cà phê của các ! Chúng chỉ đang giải quyết ân oán cá nhân thôi!”
Một cô nàng Alpha gần bọn họ nhất do dự một chút, xuống tiên, đó ấn cái nút gì, một lớp màng bảo vệ huỳnh quang màu xanh lá cây hiện lên quanh bàn, bao bọc cô ở giữa. Những khác thấy ở gần hiện trường vụ án nhất còn bình tĩnh như , cũng lượt xuống, chỉ điều đa đều bật màng bảo vệ cá nhân lên, rõ ràng là làm phiền, cũng xen việc của khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-69-o-day-toan-la-lu-quai-vat.html.]
Tống Chiêu Lâm thấy bọn họ thế mà bình tĩnh đến , thầm lầm bầm một câu: “Cái lũ quái vật ...”
, trong mắt , nhân viên nghiên cứu của Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt đều là một lũ quái vật, bao gồm cả Bắc Cảnh Xuyên đang giẫm chân, hiện tại tuy chật vật vô cùng, nửa khuôn mặt đều ngâm trong cà phê, còn mảnh vỡ thủy tinh đ.â.m da thịt chảy nhiều máu, nhưng vẫn hề ý định thỏa hiệp, khi chằm chằm Tống Chiêu Lâm, ánh mắt vẫn kiên định và mạnh mẽ.
... Làm như thể giẫm chân là Tống Chiêu Lâm bằng.
Tống Chiêu Lâm cúi xuống, chằm chằm mắt Bắc Cảnh Xuyên: “Anh rốt cuộc làm gì?”
Bắc Cảnh Xuyên mà Tống Chiêu Lâm nghĩ gì chắc hẳn sẽ tức đến hộc máu, đ.á.n.h thành cái dạng , cái tên quân phiệt khốn kiếp thế mà còn chiếm hời? Hắn sắp đ.á.n.h c.h.ế.t đến nơi đây !
Khốn kiếp, nếu đ.á.n.h ...
“Tôi , hợp tác với !”
Hơi thở của Bắc Cảnh Xuyên chút định, là do tức do giẫm: “Nếu sớm xin giấy phép thì hãy làm theo lời ... Còn nữa, thích chuyện với kiểu , nhấc chân lên!”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Tống Chiêu Lâm do dự một chút, nhấc chân Hình như đe dọa , đúng là thể đ.á.n.h c.h.ế.t tên khốn Bắc Cảnh Xuyên ngay tại đây, nhưng chẳng Thiên Lý sẽ cứu ?
Bọn họ Thiên Lý đang ở trong cơ thể một con mèo, nếu làm nghiên cứu thì để Thiên Lý tự hợp tác... ai tình nguyện phối hợp để khác coi như một loại vật liệu thí nghiệm mà dâng lên chứ?
Bắc Cảnh Xuyên khó khăn bò từ đất dậy, xuýt xoa soi gương tường để nhặt những mảnh thủy tinh mặt , Tống Chiêu Lâm thấy phản ứng của đối với việc m.á.u chảy đầy mặt chỉ là nhẹ nhàng lau , trong lòng càng thêm khẳng định ý nghĩ đám đều bình thường.
Người ở đây đều là quái vật cả ...
“Tôi tin , nhưng vẫn , làm đều là vì cho Thiên Lý. Chỉ cần chịu hợp tác, thể đảm bảo an cho . Hy vọng hãy suy nghĩ kỹ, nếu thực sự làm theo ý của cấp là trực tiếp giao Thiên Lý , thì việc gì lén lút đến nhà xem xét tình hình lúc đang hôn mê chứ.”
Bắc Cảnh Xuyên xong, gương kêu lên một tiếng: “C.h.ế.t tiệt, hủy dung đấy chứ... Tôi sẽ kiện đấy, xâm phạm đến an thể của .”
Tống Chiêu Lâm lập tức nổ tung, chỉ tay lưng hét lớn: “Tôi còn kiện các vì tội coi thường ý nguyện của khác mà tùy tiện làm thí nghiệm kỳ quái đây !”
Bắc Cảnh Xuyên nhướng mày, khoanh tay Tống Chiêu Lâm: “Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt cũng giống như Trạm Giám Sát của Beta nhà , đều là nơi ngoài vòng pháp luật, khiếu nại lẽ sẽ gây cho chúng một chút rắc rối, nhưng nghĩ chúng thực sự sẽ trừng phạt ?”
Không, là, Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt còn “ngoại lệ” hơn cả Trạm Giám Sát. Trạm Giám Sát luôn xuất hiện mắt công chúng, bọn họ càng ở nơi “đầu sóng ngọn gió”, còn các hoạt động của Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt cơ bản đều tiến hành bí mật, bọn họ còn ở trong “tối” hơn, cũng pháp luật nương tay hơn. Một nhóm nắm giữ công nghệ tiên tiến nhất của quốc gia, một lũ quái kiệt... cho dù khiếu nại, cấp cũng sẽ làm gì bọn họ.
Người ở đây cũng thực sự chỉ đặt việc nghiên cứu lên hàng đầu, giống như vị nữ Alpha bật màng bảo vệ trong quán cà phê, chính là để việc nghiên cứu của gián đoạn mới kiên trì tiếp tục làm việc trong môi trường như thế , theo một nghĩa nào đó, bọn họ thực sự đều là một lũ quái vật.
“Mặc dù Thiên Lý hiện tại đang ở , nhưng nghĩ... sự mất tích của chắc hẳn liên quan đến con mèo đen đó nhỉ.”
Bắc Cảnh Xuyên khi lau sạch m.á.u mặt, liếc Tống Chiêu Lâm một cái, chọn một cái bàn khác xuống, vẫy tay với phục vụ, đó làm một động tác “mời” với Tống Chiêu Lâm: “Ngồi , hy vọng thể bình tĩnh hết lời.”
Tống Chiêu Lâm khi thấy hai chữ “mèo đen” thì chút phiền muộn, cố gắng nhớ xem lỡ lời lúc nào , phát hiện là .
“Anh cần thấy lạ, hôm đó thấy ôm con mèo đen đó xuất hiện là thấy vấn đề .”
Hắn nghiêm túc chằm chằm Tống Chiêu Lâm: “Con mèo đen đó, đáng lẽ c.h.ế.t từ lâu mới đúng.”
Tim Tống Chiêu Lâm bỗng thắt , nheo mắt hỏi: “Anh cái gì?”
“Con mèo đen đó ...”
Bắc Cảnh Xuyên khẽ thở dài, ngẩng đầu lên trần nhà: “Cũng coi như là một con mèo trung thành bảo vệ chủ , lúc chúng tiêm t.h.u.ố.c mê cho Thiên Lý, nó lao tới, đồng nghiệp của lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t, đỉnh đầu nó d.a.o phẫu thuật laser c.h.é.m một đường dài hơn mười centimet, lúc chúng rời nó tắt thở , làm thể sống nữa.”
“...”
Dáng vẻ của Bắc Cảnh Xuyên thực sự đáng sợ, trong lớp vỏ bọc nhân loại của dường như là một linh hồn con , mà là một con quái vật, khi bàn luận về sự của một sinh mạng như ...
“Về chuyện đó xin chia buồn.”
Nói hai chữ chia buồn một cách bình thản như ...
Căn bản là con bình thường.
Tống Chiêu Lâm dù cũng nuôi Mai Mai một thời gian, Mai Mai thể c.h.ế.t ... trong lòng đương nhiên chút buồn bã.
Hắn còn cảm thấy tức giận nữa, cũng đ.á.n.h Bắc Cảnh Xuyên nữa, đối với loại tam quan khác biệt với như thế , đ.á.n.h cũng chẳng ích gì.
Tống Chiêu Lâm im lặng một hồi, đột nhiên hỏi: “Anh còn là ?”
Bắc Cảnh Xuyên liền nhướng mày: “Sao thế? Tôi sai ? Nếu gây bất lợi cho Thiên Lý, sớm báo cáo tình hình lên , tin chắc rằng dựa mức độ coi trọng của cấp đối với Thiên Lý, chắc chắn sẽ bắt đầu điều tra từ con mèo đen c.h.ế.t sống đó.”
“...”
“Cho nên mới đấy, lựa chọn nhất của hiện tại là hợp tác với , giữ lời hứa, đảm bảo an cho thì nhất định sẽ đảm bảo an cho .”
“Chuyện của Thiên Lý tạm thời , nhưng trò chuyện với một lúc, bỗng cảm thấy một việc quan trọng hơn nên xử lý . Một sự tôn trọng cơ bản đối với sinh mạng thì thể gánh vác trọng trách nghiên cứu về sinh mạng , về điểm , thậm chí là về sự tồn tại của Viện Nghiên Cứu Đặc Biệt, sẽ lấy danh nghĩa cá nhân đề đạt ý kiến phản đối lên các cơ quan hữu quan.”
Tống Chiêu Lâm chằm chằm , đôi mắt sáng rực như phun lửa: “Quả nhiên nghĩ thế nào cũng thấy nên cái nơi ngoài vòng pháp luật nào cả.”
Bắc Cảnh Xuyên ngẩn một lát, đó khẽ một tiếng: “Tùy .”
Tống Chiêu Lâm để tâm đến lời , bèn hỏi sang một vấn đề khác: “Nói , làm các Thiên Lý độ nhạy cảm thấp với tin tức tố?” Ngay cả cũng chỉ mới chuyện khi Bắc Cảnh Xuyên nhắc đến, mật nhất còn , các trái ?
Bắc Cảnh Xuyên nhướng mày: “Cái , thể đợi Thiên Lý tỉnh hỏi . , bảo đừng năng lung tung, đặc biệt là đừng đăng tin bừa bãi cái trang web IBF đó nữa.”
“IBF?”
Tống Chiêu Lâm nghi hoặc hỏi một câu, nhưng Bắc Cảnh Xuyên còn ham giải thích thêm nữa.