(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 37: Trạm Trưởng Bị Bắt Quả Tang "sạc Điện" Cùng Alpha

Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:55:02
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiên Lý cảm thấy tình trạng hiện tại của cực kỳ tệ, nhẹ nhàng thì giống như một chiếc điện thoại sắp cạn pin, thỉnh thoảng nhờ đến "cục sạc dự phòng" Tống Chiêu Lâm nạp cho một chút; còn khó thì chẳng khác nào đang hút tinh khí ... hút một chút là chịu nổi.

Thiên Lý túm chặt áo Tống Chiêu Lâm, cố gắng vùi mặt lồng n.g.ự.c . Một khi bắt đầu tiếp xúc với tin tức tố của đ.á.n.h dấu, Thiên Lý sẽ trở nên uể oải, gần như đợi đến khi tin tức tố dung hợp mới thể khôi phục. Thế nên việc cầu cứu Tống Chiêu Lâm trong tình cảnh ... quả thực là một sự mâu thuẫn tột cùng.

Cậu nghiến răng, cố gắng nhớ nội dung trong sách giáo khoa để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, nhưng nghĩ mãi vẫn nhớ khi Beta đ.á.n.h dấu tạm thời thì bao lâu dấu vết mới biến mất .

— Nghĩ thì chắc chẳng ai rảnh rỗi đ.á.n.h dấu tạm thời cho Beta , họ cần, nên chuyện cũng chẳng đưa sách giáo khoa làm gì.

Cậu chỉ nhớ dấu đ.á.n.h dấu tạm thời của Omega mất ít nhất năm ngày mới tan biến, tùy cơ địa mỗi mà cộng trừ thêm hai ngày. Năm ngày nghi ngờ gì chính là để Alpha thể tuyên bố quyền sở hữu Omega với những cá thể khác, đồng thời cũng mượn triệu chứng "sơ chấn" để tạo sự ràng buộc sâu sắc hơn về mặt thể xác.

Thiên Lý nghiến răng tự nhủ — tất cả là tại tin tức tố! Bây giờ nắm vững lý thuyết , tuyệt đối sẽ để tin tức tố dắt mũi nữa.

Tống Chiêu Lâm thấy Thiên Lý cuộn tròn trong lòng hồi lâu nhúc nhích, bèn ôm chặt lấy cùng với hai cánh tay, tin tức tố nồng đậm bao phủ lấy một kẽ hở.

Hắn cũng Thiên Lý đang nghĩ gì, ngón tay lưu luyến ma sát qua tuyến thể gáy . Một lọn tóc dài mềm mại rủ xuống từ tai, khẽ vắt ngang mặt Thiên Lý. Ánh nắng loang lổ từ rèm sáo hắt lên mặt xuyên qua kẽ tóc, trông đặc biệt yên bình.

Thiên Lý mơn trớn đến mức run rẩy. Sau khi triệu chứng sơ chấn xoa dịu, cả trở nên khoan khoái lạ thường, giờ đây mỗi hít thở đều giống như ăn kẹo bạc hà, dễ chịu từ đỉnh đầu đến tận ngón chân. Thiên Lý hít sâu một , cảm thấy tim phổi như làn gió mát thổi qua, gì đó nhưng quên mất ngôn từ.

Tống Chiêu Lâm thấy dường như lời , nghiêng đầu hỏi: "Sao thế?"

Thiên Lý khẽ thở vài , giọng khàn đặc: "Đừng... chạm chỗ đó."

Tống Chiêu Lâm ôm lấy , dùng trán khẽ cọ , móng tay dọc theo hướng xương sống từ lên cào nhẹ vài cái: "Cọ nhiều một chút chừng thể khiến nó mau lặn đấy."

— Nói bậy bạ!

"Dừng tay..."

Thiên Lý khẽ thở dốc: "Còn nữa... tin tức tố của nồng quá... sẽ dẫn khác... đến đây đấy."

Tống Chiêu Lâm bĩu môi, đưa một ngón tay chống lên trán Thiên Lý: "Làm thế em sẽ thấy thoải mái hơn. Hơn nữa, lúc nãy lên lầu xem qua , tầng ba chỉ mỗi văn phòng của em thôi, ai mà đến chứ."

Hắn xong tiếp tục sờ gáy Thiên Lý, là dùng cả lòng bàn tay, nhẹ nhàng áp cổ , nóng từ lòng bàn tay truyền qua da thịt...

Thiên Lý nhíu mày, vùng vẫy nhẹ: "Đã bảo đừng chạm ..."

"Được , , chạm nữa."

Tống Chiêu Lâm vội vàng ôm lấy Thiên Lý vỗ nhẹ vài cái, đó nắm vai xoa nắn như đang dỗ trẻ con ngủ. Hắn nghiêng đầu cọ cọ vành tai — động tác quá mức mật, giống như đang hôn.

Tống Chiêu Lâm : "Anh đột nhiên nhớ chuyện hỏi em, xong chuyện hãy thảo luận chuyện khác."

Thiên Lý theo bản năng mặt , Tống Chiêu Lâm liền tự ý tiếp: "Công việc của em hình như nguy hiểm nhỉ, thường xuyên tìm em báo thù ?"

Thiên Lý ngẩn một chút, trực tiếp trả lời là , mà thắc mắc những chuyện . Thiên Lý đúng là thường xuyên khiếu nại, nhưng chuyện báo thù rửa hận... thì thật, nhưng đều nhân viên an ninh tống cổ ngoài . Bản từng gặp tình huống nào nghiêm trọng đến thế, nhưng từng chứng kiến tiền bối nhà đương sự chặn ở cuối hành lang cho về nhà.

"Nhìn biểu cảm của em là ngay chuyện đó ."

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Tống Chiêu Lâm thở dài, tựa lưng ghế, Thiên Lý cũng kéo theo tựa n.g.ự.c : "Em thuê một vệ sĩ ?"

Thiên Lý nhíu mày, tuy hiện tại còn bài xích sự gần gũi của Tống Chiêu Lâm như , nhưng chung quy vẫn quen với mối quan hệ mật thế , nên vẫn theo bản năng đẩy , cho dán quá sát.

Thiên Lý nhắm mắt : "Không cần... ... năng lực tự bảo vệ ."

Tống Chiêu Lâm thấy dáng vẻ nhắm mắt của thực sự quá đáng yêu, nhịn ngứa tay, nhẹ nhàng vuốt ve cổ một cái: "Anh đúng là thấy qua năng lực của em, nhưng lỡ như xảy chuyện, một giúp đỡ vẫn hơn là em tự gồng gánh. Cho dù thủ em , cũng sẽ lúc lo xuể."

Thiên Lý mở mắt lườm Tống Chiêu Lâm một cái sắc lẹm, chỉ là lúc cơ thể đang mềm nhũn, ánh mắt cũng mềm nhũn theo, chẳng chút sát thương nào.

"Đã bảo là cần..."

"Thật em tìm cũng phiền phức gì, xa tận chân trời gần ngay mắt, để làm vệ sĩ cho em, ?"

Tống Chiêu Lâm ôm chặt , khóe miệng mang theo ý chằm chằm mắt Thiên Lý, chỉ biểu cảm thôi cũng tên đang dối. Thiên Lý dây dưa với , chỉ im lặng nhắm mắt gì thì đợi phản ứng sơ chấn bình phục , bây giờ tinh thần để chuyện.

Tống Chiêu Lâm thấy cũng nữa, đỡ Thiên Lý dậy, ấn đầu n.g.ự.c .

"Được , chuyện nữa, em giận cái gì chứ."

Hắn cầm hộp cơm đặt bên cạnh mở , dùng thìa múc một thìa cơm, gắp thêm mấy miếng thịt nướng nóng hổi đặt lên , đưa đến bên môi Thiên Lý: "Nào, há miệng , ăn chút gì ."

Thiên Lý uể oải đẩy , nhíu mày mặt , Tống Chiêu Lâm liền trực tiếp ôm lấy , nhét thìa miệng Thiên Lý: "Đừng bướng bỉnh thế, ăn cơm là c.h.ế.t đấy nhé."

Thiên Lý ép há miệng ngậm lấy thìa cơm đó. lúc , ngoài cửa văn phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, Thiên Lý giật cảnh giác ngẩng đầu lên, Tống Chiêu Lâm cũng gần như cùng lúc phía cửa. Cánh cửa đẩy một khe hở nhỏ: "Trạm trưởng, khi nào chúng xuất... phát..."

Người tới kịp hết câu sững sờ tại chỗ. Văn phòng của Thiên Lý gì che chắn, đẩy cửa là đủ để thấy bộ cảnh tượng bên trong ngay từ cái đầu tiên.

— Trời đất ơi, Trạm trưởng... Trạm trưởng đang ôm ấp một Alpha!!!! Hơn nữa... hơn nữa còn quần áo xộc xệch... cổ áo đồng phục đều bung hết ...

Thiên Lý ngờ sẽ đẩy cửa , nhất thời ngây . Tống Chiêu Lâm ngược tỏ vô cùng bình tĩnh, nhếch môi, mái tóc dài che mất nửa khuôn mặt, chỉ ánh mắt hờ hững liếc qua, là oán trách quở trách: "Vẫn , Trạm trưởng của các cô cơ thể khỏe, cũng ăn trưa. Mọi chuyện cứ đợi ăn xong tính."

Cô gái nhỏ đẩy cửa vốn dọa cho nhảy dựng, mùi tin tức tố Alpha nồng nặc lúc ập thẳng mặt càng khiến cô luống cuống, thế là vội vàng lùi hai bước: "Xin, xin ... làm phiền ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-37-tram-truong-bi-bat-qua-tang-sac-dien-cung-alpha.html.]

Nói xong cô liền "rầm" một tiếng đóng cửa , tốc độ nhanh đến mức như thể biến mất tại chỗ.

"..."

Tống Chiêu Lâm múc thìa cơm thứ hai đưa tới: "Sao em ăn ? Ngoan, há miệng nào..."

"Tống Chiêu Lâm..."

Thiên Lý cuối cùng cũng hồn, yếu ớt ngước mắt : "Anh..."

Tống Chiêu Lâm chuyên tâm đưa cơm tới: "Sao thế?"

"... Tại khóa cửa."

"Anh cứ tưởng sẽ ai chứ... Dù đây cũng là văn phòng Trạm trưởng, làm gì chuyện chào hỏi mà xông ."

Hắn xong thở dài, lời đầy ẩn ý: " mà cũng chẳng , danh phận 'bạn trai' của sớm muộn gì cũng công khai thôi."

Thiên Lý lạnh lùng : "Giả thôi."

A Chiêu tức khắc nghẹn họng — câu đúng là sai, nhưng mắc gì cứ nhấn mạnh điểm mãi thế. Chẳng Thiên Lý bảo giả làm bạn trai là để khỏi xem mắt , cho dù thấy họ tiếp xúc mật, thậm chí truyền ngoài, chẳng đều là điều Thiên Lý mong .

Như sẽ xem mắt nữa.

Nghĩ đến đây A Chiêu bình tĩnh , đưa thìa đến bên miệng Thiên Lý: "Anh , vốn dĩ là giúp em thoát khỏi xem mắt mà. câu cũng sai , quan hệ giữa hai chúng , để nhiều hơn ngược là chuyện . Ngay từ đầu cam tâm tình nguyện em lợi dụng ... Nào, mau ăn cơm ."

Thiên Lý thấy câu cuối cùng thì trong lòng khó chịu, Tống Chiêu Lâm một hồi, há miệng ngậm lấy thìa cơm đưa tới.

Tống Chiêu Lâm nhịn nhếch môi — cực kỳ hôn lên đỉnh đầu xù xù của Thiên Lý, nhưng làm chắc chắn sẽ khiến nhận đang dối, thôi bỏ . Hắn là trở thành bạn trai thực sự của , chút kiên nhẫn vẫn .

Tống Chiêu Lâm vịn eo Thiên Lý ôm chặt lấy , hai dựa gần, Tống Chiêu Lâm chỉ cần cúi đầu là thể chạm mặt Thiên Lý.

Ăn một nửa, Tống Chiêu Lâm nhớ một chuyện quan trọng hơn, bèn mở lời hỏi: "Chuyện em hạ thuốc, em manh mối gì ?"

Động tác nhai cơm của Thiên Lý dừng , trong lòng thở dài một tiếng não nề. Hễ nhắc đến chuyện , nhớ đến kẻ cuối cùng hãm hại chính là Beta mà thiện cảm nhất, lòng bỗng chốc bừng bừng lửa giận — cặn bã phân biệt giới tính, là do đây định kiến của quá nặng .

Tống Chiêu Lâm gì, múc cơm đưa miệng Thiên Lý, khẽ lắc đầu, hiệu ăn nữa. Triệu chứng sơ chấn của cũng tiêu tan gần hết trong lúc ăn cơm, đến khi Tống Chiêu Lâm dọn hộp cơm, Thiên Lý cơ bản khôi phục bình thường.

Tống Chiêu Lâm đầu thấy Thiên Lý đang ghế với gương mặt cảm xúc thắt cúc áo, đó cầm kính lên đeo một cách lạnh lùng, dậy khỏi sofa, tới xuống ghế làm việc của .

... Vừa nãy còn quần áo xộc xệch trong lòng , giờ biến thành bộ dạng thanh cao lạnh lùng , đúng là khiến thật... khó mà kiềm chế .

Tống Chiêu Lâm chịu yên sofa đối diện Thiên Lý, mà tới mặt , tựa lên bàn làm việc. Hắn nheo mắt, chằm chằm Thiên Lý: "Nếu em tự xử lý, thể giúp một tay."

Kỳ nghỉ chẳng còn bao nhiêu ngày, nhưng lúc rảnh thì đúng là rảnh thật, tìm chút việc làm cho đỡ chán cũng .

Thiên Lý lắc đầu từ chối: "Tôi tự xử lý , đừng nhúng tay ."

Chuyện còn liên quan đến một Trương Khanh, một sư phụ của nữa, Thiên Lý lo lắng xử lý khéo, tiếng gió lọt đến tai sư phụ sẽ làm tổn thương thể diện của ông.

Tống Chiêu Lâm nhún vai: "Được thôi."

Thiên Lý ngước mắt : "Chỗ còn việc gì nữa, thể ."

Tống Chiêu Lâm bất mãn : "Em coi là cái gì chứ, dùng xong là đuổi luôn."

"Anh ở đây làm gì? Chiều nay diễn thuyết ở trường học, cũng chỉ một thôi."

Tống Chiêu Lâm nghĩ ngợi : "Vậy thì dễ thôi, cùng em. Em thực sự cân nhắc chuyện vệ sĩ ?"

Thiên Lý nhíu mày: "Đối tượng diễn thuyết của là Omega, e là tiện. Hơn nữa, bảo là thể tự bảo vệ ."

Trong lòng Tống Chiêu Lâm vô cùng bất mãn, nhưng miệng : "Vậy , theo em hết."

Hắn xong câu , đột nhiên cúi tới, hai tay nắm lấy hai bên tay vịn ghế của Thiên Lý: " thu chút thù lao ."

Thiên Lý theo bản năng ngả giãn cách cách với , tạo điều kiện cho Tống Chiêu Lâm " nước lấn tới", rướn về phía , khẽ hôn một cái lên môi Thiên Lý.

"..."

"Trạm trưởng!... Xin... xin ạ!"

"Rầm!"

Thiên Lý cánh cửa văn phòng sập mạnh thứ hai, vị "Tống chỉ huy" đang như một đứa trẻ thực hiện trò đùa quái ác mặt, cảm thấy đau đầu vô cùng.

Thiên Lý đưa tay dùng sức đẩy mặt , rút một tờ khăn giấy lau miệng, tiện tay ném thùng rác: "Trò đùa thành công , hài lòng ?"

"Chậc."

— Ai bảo đây là trò đùa chứ?

Loading...