(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 114: Dáng Vẻ Hạnh Phúc Nhất Khi Ở Bên Nhau

Cập nhật lúc: 2026-02-03 14:01:11
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyến du lịch kết hôn của Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm đang dừng chân tại một hành tinh cách xa Nhật Diệu thì nhận một tin mấy vui vẻ: Tống Húc Lâm báo rằng tầng hầm căn biệt thự của nhà họ nổ tung.

Lúc tầng hầm phát nổ, Tống Húc Lâm cũng nhà. Đến khi phát hiện thì nơi đó biến thành một bãi chiến trường đen kịt t.h.ả.m hại.

"Ngoài đống quà cưới hai đứa nhận nổ nát bấy thì tổn thất gì lớn. Anh gọi chuyên gia gỡ b.o.m đến phân tích, tâm chấn vụ nổ ngay trong đống quà. đồ đạc hầm cơ bản thiêu rụi sạch sành sanh , chẳng còn gì mấy để kiểm tra."

Thiên Lý bên cạnh thấy giọng phát từ điện thoại của Tống Chiêu Lâm, khẽ nhíu mày: "Dưới hầm còn gì khác ?"

Câu Tống Chiêu Lâm trực tiếp trả lời luôn: "Dưới đó cơ bản để đồ quý giá, chỉ đồ linh tinh, cháy thì thôi."

Thiên Lý thở phào một cái thì Tống Húc Lâm bồi thêm một câu: " hiện trường thì tâm nổ chính giữa đống quà cưới, nghĩa là vụ thực chất là nhắm hai đứa đấy."

Nghe , Thiên Lý ngước mắt Tống Chiêu Lâm, cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: "Chúng em? Nhắm tụi em làm gì?"

"Thứ nổ là quà cưới của hai đứa, nhắm hai đứa chẳng lẽ nhắm ?"

Tống Chiêu Lâm lập tức vặc : "Quà gửi đến phần lớn là nể mặt bố , trong đó trộn kẻ thù của , mượn tay tụi em gửi cho thì ? Cái tính nết của chắc chắn đắc tội ít , cuối cùng bắt em và Thiên Lý chịu trận. Anh mà tự kiểm điểm !"

Hắn gào lên ở câu cuối cúp máy cái rụp, cho Tống Húc Lâm kịp phản ứng.

Điện thoại ngắt, gian bỗng rơi một sự im lặng đầy gượng gạo. Tống Chiêu Lâm và Thiên Lý , nhất thời ai lên tiếng. Thiên Lý chớp chớp mắt: "Chẳng lẽ đắc tội với ai ở Cục giám sát nên họ gửi b.o.m cho chúng ?"

Tống Chiêu Lâm hiểu, bèn hỏi: "Em bảo là đám đương sự em từng tiếp nhận á? Cơ mà chắc chắn là nhắm em chứ ?"

Thiên Lý lắc đầu: "Không , đám đương sự tuy khiếu nại nhưng phần lớn là vì thấy dáng vẻ lúc phát tình nên thẹn quá hóa giận, xả tí bực tức thôi. Chứ hận đến mức gửi b.o.m thật thì chắc hội đó. Vả từ khi đến Thủ đô tiếp xúc với đương sự nữa, khả năng đắc tội mới là thấp. Còn ... kẻ thù của chắc ở chiến trường, là ân oán quốc gia, nâng tầm lên cá nhân . Diệt - Tổng chỉ huy , sẽ Tổng chỉ huy khác thế, nên việc gì gửi bom. Lý do cũng áp dụng cho cả và bố ."

Tống Chiêu Lâm dùng ánh mắt đầy sùng bái Thiên Lý: "Rồi nữa?"

"Rồi đoán cái thứ , tám chín phần mười là thoát khỏi can hệ với Thái Bác Minh."

"Lão ?"

Tống Chiêu Lâm nghi hoặc nhưng nhanh chóng hiểu , gật đầu: "Cũng đúng, Thái Bác Minh vì em mà đình chỉ ba tháng, lão lên ngay. Ghế Cục trưởng Cục giám sát màu mỡ lắm, bao nhiêu kẻ thèm khát. Sau ba tháng nữa chắc chẳng còn chỗ cho lão . Haizz, cái coi như cách chức trực tiếp còn gì."

Thiên Lý liếc : "Vẫn khác chứ, cách chức trực tiếp thì còn việc gì để làm."

Thực đó cũng là lý do lá thư tố cáo của trì hoãn mãi gửi. Cục trưởng hiện tại khá tận tâm, dù lập công lớn nhưng tình trạng lười biếng cải thiện nhiều. Thiên Lý lo gửi thư thì những sai phạm cũ sẽ đổ lên đầu ông , lúc đó oan ức c.h.ế.t mất.

đúng lúc cưới xin nên cũng chẳng nhiều thời gian quan sát, tóm định sẽ làm việc lâu dài ở Cục giám sát, vẫn còn cơ hội.

Tống Chiêu Lâm giường nghĩ ngợi hồi lâu: "Vậy còn Triệu Thanh? Liệu ?"

Thiên Lý lúc mới nhớ còn đắc tội một nữa. Trong vụ án đó, Triệu Thanh là kẻ thê t.h.ả.m nhất, đuổi việc thẳng tay... thật, so với một còn nhiều e dè như Thái Bác Minh, thì hạng mất việc, chẳng còn gì để mất như Triệu Thanh khả năng thực hiện hành vi cực đoan cao hơn. Thiên Lý nghĩ đến đây thì lòng trĩu nặng, cũng ngờ Triệu Thanh phạt nặng đến thế, dồn đồng nghiệp cũ đường cùng...

"Thiên Lý, Thiên Lý!"

Thiên Lý giật bừng tỉnh, thấy Tống Chiêu Lâm đang hì hì : "Em thẫn thờ gì thế, đang nghĩ gì ?"

"À... gì, chỉ là đột nhiên thấy..."

Thiên Lý thở dài thườn thượt: "Thực con đều là sinh vật lười biếng và tham lam, nhưng cũng là sinh vật thể giáo d.ụ.c và cải tạo . Tôi đang cân nhắc xem nên đ.á.n.h c.h.ế.t những phạm trong một gậy ."

Tống Chiêu Lâm kéo chăn lên đắp cho Thiên Lý, ôm chặt lấy cả .

Mùa đông ở hành tinh nhưng cũng lạnh. Đêm qua một trận tuyết, cả hành tinh như một quả cầu thủy tinh bọc trong tuyết trắng, lộng lẫy. Thế nhưng cả hai đều động đậy, chẳng ngoài. Họ đốt lò sưởi, mùi gỗ thông cháy tỏa hương thơm ngào ngạt, hai cứ thế sóng đôi giường, qua cửa sổ sát đất ngắm thế giới tuyết rơi bên ngoài, mắt lim dim buồn ngủ.

Kế hoạch nghỉ dưỡng ở đây là một tuần, ngày đầu tiên cứ thế trôi qua, nhưng họ thấy lãng phí. Có bên cạnh, đối phương chính là phong cảnh nhất, cần gì chạy ngoài.

Hơn nữa, rúc thế đặc biệt ấm áp.

"Hối hận ?"

Tống Chiêu Lâm ít khi can thiệp công việc của Thiên Lý, chủ kiến. Tuy can thiệp nhưng nghĩa là quan tâm, vẫn bí mật quan sát đấy chứ. Thiên Lý vì chuyện gì mà vui, vì chuyện gì mà thở ngắn than dài, đều nhớ rõ mồn một.

Thiên Lý thở dài, trở trong chăn: "Không, làm gì sai . Chỉ thấy là lẽ vẫn còn gian để trưởng thành."

"Phụt."

Tống Chiêu Lâm sấn tới hôn mạnh lên mặt Thiên Lý một cái, làm mặt nhăn nhúm cả . Thiên Lý sức đẩy , liếc xéo một cái lau sạch vết nước miếng mặt.

" em nghĩ tới , ví dụ như chuyện hôm nay, nếu nhà du lịch, hoặc quà để hầm, thì thương chính là chúng đấy."

Thiên Lý sững , Tống Chiêu Lâm tiếp lời: "Chuyện đơn giản lắm, gốc rễ là họ làm sai, em phản kháng, là đủ ."

Thiên Lý gật đầu: "Cũng đúng."

Tống Chiêu Lâm hôn lên mặt thêm cái nữa: "Chuyện em đừng lo, cứ giao cho . Gửi vật phẩm nguy hiểm dính đến án hình sự ."

"Cậu định làm gì..."

Tống Chiêu Lâm trả lời, Thiên Lý nhướng mày: "Này, dạo em cứ đa sầu đa cảm thế, tâm tính trở nên mềm yếu , là..."

"Có cái gì?"

Bàn tay Tống Chiêu Lâm trong chăn trượt dọc theo sống lưng xuống tận bụng: "Không lẽ là chứ?"

Thiên Lý nhịn giật giật khóe miệng, dùng sức đẩy : "Cút xéo!"

Cậu là Beta đấy nhé!

Tống Chiêu Lâm đẩy lăn xuống phía bên giường, nhưng vì lạnh quá nên lăn ngược trở , đè lên Thiên Lý, mặt áp sát mặt nũng nịu: "Chưa hả, tại đủ nỗ lực ... Thiên Lý, chúng phấn đấu cho kết thúc chuyến du lịch là 'nặn' một đứa nhé..."

"Nặn cái đầu ! Tránh ... ưm ưm! Tống Chiêu Lâm!"

"Gọi ông xã ."

"..."

"Gọi ông xã mà Có gọi bao giờ , thẹn thùng gì chứ..."

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

"Cậu tránh !"

Tống Chiêu Lâm , thừa nhận , chính là một tên biến thái!

Kết thúc chuyến du lịch trở về Nhật Diệu, việc đầu tiên Tống Chiêu Lâm làm là tìm Thái Bác Minh tính sổ. Tất nhiên là tính , cái gã khốn dám làm chuyện đó với Thiên Lý, tìm lão tính sổ thì thề sẽ đổi họ sang họ "Rau" (Thái)!

Tuy lúc Thiên Lý bàn về khả năng , Tống Chiêu Lâm tỏ bình thản và xem nhẹ, nhưng thực tế "truyền thống " thù dai hai em nhà họ Tống kế thừa xuất sắc. Bất kể vẻ ngoài khoan dung độ lượng thế nào, thực chất họ đều là hạng " thù tất báo".

Thế là một đêm nọ, Thái Bác Minh đang dậy vệ sinh thì một gã Alpha mặc đồ đen tập, bịt mặt kín mít khống chế từ phía . Hắn ghé sát tai lão cảnh cáo: "Muốn giữ cái đầu cổ thì nhất đừng động đậy."

Thái Bác Minh thực chất chỉ là một quan tham thuần túy, bình thường tuy tham tiền, cũng từng làm vài việc vứt bỏ nguyên tắc vì quyền lợi nhưng từng nếm mùi đao thật s.ú.n.g thật. Nhìn lưỡi d.a.o sáng loáng kề cổ, kẻ đột nhập như thích khách mặt, lão sợ đến nhũn chân.

"Béo Thái, dạo sống hưởng thụ nhỉ, mặt mày hồng hào gớm."

Tống Chiêu Lâm một tay túm cổ áo Thái Bác Minh, nheo đôi mắt đào hoa xinh lão: "Có làm chuyện gì trái lương tâm để nhận đống lợi lộc ?"

Thái Bác Minh lắc đầu lia lịa: "Mày... mày rốt cuộc là ai? Tự ý xông nhà dân là phạm pháp đấy..."

"Đừng quan tâm tao là ai!"

Tống Chiêu Lâm ngắt lời lão, nhướng mày: "Tao hỏi mày dạo làm chuyện gì thất đức . Tất nhiên mày thể tiếp tục lằng nhằng câu hỏi tao là ai, nhưng một khi thì con d.a.o dính m.á.u đấy."

Thái Bác Minh vội vàng: "Không ! Đại hiệp! Đại hiệp tha mạng... Tôi hỏi nữa... dạo ... dạo thật sự làm gì như cả. Tôi nghỉ việc hơn hai tháng , còn làm gì cơ chứ."

Tống Chiêu Lâm hừ lạnh một tiếng: "Thế , gửi cái món đồ 'đặc biệt' nào đến hôn lễ ?"

Thái Bác Minh ngẩn , run rẩy : "Tôi... vài ngày đúng là gửi quà cưới cho một đứa cấp ... nhưng tuyệt đối làm chuyện gì ác độc ..."

"Làm nhà nổ tung mà bảo ác độc?! Có đợi nổ c.h.ế.t mới tính là ác độc ?"

"Chuyện nổ đó liên quan đến mà!"

Thái Bác Minh kêu oan t.h.ả.m thiết thực khi gã hắc y nhân nhắc đến đám cưới, lão nghĩ ngay. Cách đây lâu biệt thự nhà họ Tống nổ bom, chuyện xôn xao cả Thủ đô ai mà chẳng , Thái Bác Minh đương nhiên danh, nhưng lão nào gửi thứ nguy hiểm đó.

"Tôi chỉ gửi cho tụi nó một cây dù rách, nguyền rủa tụi nó nhanh chóng tan đàn xẻ nghé (tán) cho xui xẻo thôi... Đồ khác thật sự gửi mà..."

Gương mặt bóng dầu của Thái Bác Minh hiện lên vẻ tội nghiệp: "Tôi chỉ đình chỉ thôi, hận đứa cấp đó đến cũng làm chuyện phạm pháp, thế chẳng là tự đem tiền đồ đ.á.n.h cược . Không đáng, thật sự đáng mà..."

Tống Chiêu Lâm ngẫm thấy cũng lý, cái bộ dạng nhát gan của Thái Bác Minh đúng là giống hạng dám làm chuyện kích động như thế. Hắn hừ lạnh: "Người kết hôn mà mày gửi dù, thất đức! C.h.ế.t !"

Hắn xong giơ cao con d.a.o găm quất xuống, Thái Bác Minh sợ đến thét lên một tiếng trợn mắt, ngất xỉu vì quá hãi hùng. Tống Chiêu Lâm buông tay quăng lão xuống đất, lầm bầm: "Đã thật sự g.i.ế.c , nhát thế ..."

Hắn nhân lúc đêm tối nhảy khỏi cửa sổ nhà Thái Bác Minh nếu lão thì là ai, lẽ nào là Triệu Thanh?

Tống Chiêu Lâm định dùng bổn cũ soạn tìm Triệu Thanh hỏi cho lẽ, nhưng thời gian muộn, sợ về quá trễ Thiên Lý sẽ nghi ngờ nên tìm chỗ quần áo bình thường để về nhà. Thế nhưng khi về đến nơi, thấy cửa nhà một chiếc xe cảnh sát đậu sẵn, tiếng còi hú vang khiến tim đập loạn nhịp.

Hắn nghĩ, chẳng lẽ lúc ngoài, Thiên Lý xảy chuyện gì?

Nghĩ đoạn, càng chạy nhanh hơn, xông thẳng nhà, vượt qua sự ngăn cản của vài cảnh sát, đạp phăng cửa phòng ngủ hét lớn: "Thiên Lý!"

Thiên Lý trong phòng ngủ. Trong phòng khách cũng vài cảnh sát, Tống Chiêu Lâm đầu túm lấy một hỏi dồn: "Đã xảy chuyện gì?! Tại các ở đây?! Thiên Lý !"

Hắn kích động đến mức suýt thì nhấc bổng viên cảnh sát lên mà lắc, tin chắc nếu là "Tống Chiêu Lâm" thì cảnh sát tống cổ ngoài từ lâu .

"Ngài Tống, xin ngài bình tĩnh..."

"Bình tĩnh cái quái gì! Mau cho chuyện gì xảy ! Thiên Lý !"

"Tôi ở đây."

Tống Chiêu Lâm dứt lời thì thấy tiếng phía . Hắn thấy Thiên Lý đang vô cảm , tay còn bưng một chậu cây xanh mướt.

Tống Chiêu Lâm vội vã tiến tới túm lấy Thiên Lý xem xét một lượt từ xuống , thấy nguyên vẹn sứt mẻ gì mới thở phào: "Nhà thế? Sao nhiều cảnh sát ?"

Thiên Lý trấn an: "Tôi báo cảnh sát đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-114-dang-ve-hanh-phuc-nhat-khi-o-ben-nhau.html.]

"Nhà trộm ?" Tống Chiêu Lâm ngạc nhiên nhướng mày.

Thiên Lý bình thản gật đầu, đưa chậu cây trong tay cho : "Còn dẫm nát mấy chậu Lan Thảo Tiêu Hương nữa, mới cấp cứu cho chúng xong."

Loại lan là do Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm phát hiện một hành tinh hẻo lánh trong chuyến du lịch. Cứ đến mỗi nơi, họ mang một loại thực vật về trồng làm kỷ niệm. Ý tưởng là của Thiên Lý, vì thích trồng cây, định ở riêng sẽ làm một nhà hoa những cây thích. Lan Thảo Tiêu Hương khá hiếm, mùi hương đặc trưng, hoa màu vàng nhạt, nở thành từng mảng . Hiếm khi Tống Chiêu Lâm cũng thích nên Thiên Lý mua ít hạt giống mang về.

Lúc đó Tống Chiêu Lâm còn hỏi làm thế sợ vấn đề xâm lấn sinh học , Thiên Lý lườm một cái chỉ trồng trong nhà hoa thì khó xảy chuyện đó lắm, trừ phi đem vãi bừa bãi dã ngoại.

"Trộm nào thế?! Em thương ?"

Thiên Lý lắc đầu, khẽ hiệu: "Đợi cảnh sát kỹ cho ."

Không là tình cờ mà tối hôm Tống Chiêu Lâm tìm Thái Bác Minh, Triệu Thanh cũng tìm đến nhà họ. đáng tiếc, về võ lực gã đối thủ của Thiên Lý. Lúc gã lén lút định bò từ nhà hoa thì Thiên Lý tóm gọn.

"Quả b.o.m là do gã gửi ?"

Thiên Lý gật đầu: "Gã thừa nhận , camera trong nhà hoa hết... Triệu Thanh bảo gã nhất thời hồ đồ, cầu xin tha thứ, gã vì mất việc nên quá phẫn nộ. Gã bảo còn con gái nuôi, cả nhà trông chờ gã, thể tù, gã hối hận ."

Thiên Lý kể thản nhiên, nhưng thực tế lúc bắt quả tang, Triệu Thanh còn quỳ xuống lóc t.h.ả.m thiết, cũng tội nghiệp thật.

Tống Chiêu Lâm hỏi: "Vậy em trả lời gã thế nào?"

Thiên Lý lắc lắc điện thoại: "Tôi báo cảnh sát."

"..."

"Một thực tâm hối cải thì nửa đêm leo tường nhà hoa của ."

Tống Chiêu Lâm khẽ ôm lấy Thiên Lý, thuận thế ôm lấy eo , lặng lẽ áp mặt lồng n.g.ự.c : "Cậu đúng, đối với kẻ quá mềm lòng, như chỉ làm hại nhà thôi."

Nếu làm một lương thiện, thà dành phần lương thiện đó cho những trân trọng.

Tống Chiêu Lâm cúi đầu hôn lên trán Thiên Lý một cái, sướng rơn bảo: "Câu vu vơ của mà em cũng nhớ kỹ thế..."

"Hừ."

Tuy nhiên kỳ nghỉ ngọt ngào của Tống Chiêu Lâm kéo dài lâu. Sau khi về Thủ đô bao lâu, gọi về đơn vị. Đây tất nhiên tai nạn, mà là do sự bất mãn tích tụ bấy lâu của Tống Húc Lâm cuối cùng cũng bùng nổ.

Gen thù dai nhà họ Tống đúng là di truyền thật. Những hậm hực của Tống Húc Lâm tích tiểu thành đại: Thứ nhất, đôi trẻ bận chơi để bơ vơ trong căn biệt thự hầu, tính luôn cả phần của bố lên đầu Tống Chiêu Lâm. Thứ hai, quà cưới nổ tan nát cái tầng hầm, đống tàn cuộc tất nhiên là Tống Húc Lâm dọn dẹp... Thứ ba, cũng là quan trọng nhất, Thiên Lý và Tống Chiêu Lâm về Thủ đô xong chịu ở biệt thự nhà họ Tống mà dọn thẳng nhà mới. Ngụy Vân Hề vì chuyện mà đến giờ vẫn chịu giao thiệp với Tống Húc Lâm, thấy là dùng ánh mắt tẩn cho một trận.

Hắn dạo sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, thể để thằng em dễ chịu ? Thế là dùng chút thủ đoạn nhỏ gây hại gì, khiến kỳ nghỉ kết hôn của Tống Chiêu Lâm kết thúc sớm hơn dự định.

chuyện đối với Thiên Lý hình như cũng tệ, vì dành nhiều tâm sức hơn cho nhà hoa. Đám hoa cỏ nảy mầm nên cần chăm sóc, Tống Chiêu Lâm cứ ở nhà suốt thì chăm còn mệt hơn chăm cây.

Hắn cứ phá đám.

sự trả thù của Tống Húc Lâm rõ ràng vẫn kết thúc, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Một ngày nọ, Thiên Lý đang hầm canh đuôi bò thì Tống Húc Lâm tìm đến tận cửa, hỏi đến đơn vị của Tống Chiêu Lâm xem thử .

Thực đợt biến thành mèo đến đó .

"Hai đứa mới cưới, xa lâu , em chắc cũng nhớ A Chiêu lắm nhỉ? Vừa hôm nay việc qua đó, cùng tới thăm nó ?"

Thiên Lý thực sự bảo, Tống Chiêu Lâm mới hai ba ngày thôi, đến mức nhớ nhung sâu đậm ...

, Tống Húc Lâm dù cũng là lòng , từ chối mãi cũng tiện.

Thiên Lý cúi đầu nồi canh, bảo: "Hay là đợi một chút, mang ít canh cho ?"

Tống Húc Lâm Thiên Lý, bỗng để lộ nụ an lòng: "A Chiêu nhà chúng lấy em, đúng là..."

"?" là... thế nào?

" là trúng độc đắc của cuộc đời nó ."

"..." Tuy hình như là lời khen, nhưng cứ kỳ kỳ, Tống Húc Lâm đang khen thật hả?

Sau khi đưa Thiên Lý quân đội, Tống Húc Lâm cứ dắt mãi về phía Đông. Thiên Lý cảm thấy lạ, từng đến đây , đây hướng về phía ký túc xá cũng nơi làm việc của Tống Chiêu Lâm, Tống Húc Lâm định đưa ? hỏi, chỉ im lặng theo.

Tống Húc Lâm dẫn Thiên Lý đến một dãy nhà thấp san sát . Thiên Lý từng thấy kiến trúc ở đây, nhịn hỏi: "Giờ chắc A Chiêu đang ăn trưa, đây vẻ nơi thường ở."

"Mấy ngày nay nó nhiệm vụ đặc biệt nên ở ký túc xá, cũng đến văn phòng, chỉ ở đây thôi."

Thiên Lý nhướng mày nhiệm vụ đặc biệt? Tống Chiêu Lâm làm đặc vụ nữa mà.

Tống Húc Lâm đẩy cửa căn nhà đầu tiên, đưa cho Thiên Lý một chiếc thẻ từ, chỉ dãy hành lang dài dằng dặc: "Em cứ dọc theo con đường , A Chiêu ở căn phòng cuối hành lang. Đến lúc đó em báo danh tính với cảnh vệ là ."

Thiên Lý theo bản năng đón lấy thẻ từ, bước lên một bước, Tống Húc Lâm "rầm" một cái đóng cửa .

... Chuyện , cái hành động của Tống Húc Lâm giống phản diện thế.

"Anh còn việc làm, cùng em , em tự tìm A Chiêu nhé."

... Cách cánh cửa chuyện, đúng là càng ngày càng giống phản diện.

Tống Húc Lâm bỗng khẽ: "Nó bây giờ chắc chắn là gặp em."

Nói xong câu thẳng luôn. Thiên Lý cánh cửa đó hồi lâu, thở dài bước về phía cuối hành lang.

Xem hai em xích mích gì đó ... tại trò đùa của hai lôi chứ, thật là quá đáng.

bao xa hành lang, Thiên Lý phát hiện điểm bất thường. Lúc qua căn phòng đầu tiên, thấy cảnh vệ, xuất trình thẻ từ cho qua. đột nhiên thấy một loại... âm thanh mơ hồ và kỳ quặc, là loại âm thanh từng qua, đặc thù của Alpha khi phát tình, nhưng tuyệt đối nên xuất hiện trong quân đội.

Những căn phòng rốt cuộc là nơi nào? Dùng để trừng phạt binh sĩ phạm ? Hay là... tạm thời khống chế những binh sĩ bước kỳ phát tình? Nghĩ đến đây, nhịn siết chặt hộp giữ nhiệt. Nếu Tống Chiêu Lâm ở đây thì chứng tỏ chắc chắn rơi một trong hai trường hợp ... Đối với một bạn đời như , bất kể khả năng nào cũng khiến vui nổi.

Mỗi khi ngang qua một căn phòng đều thấy những âm thanh cao thấp khác , mơ hồ. đối với một giám sát viên như Thiên Lý, những âm thanh đó quá đỗi quen thuộc, chỉ thể đưa kết luận như .

Tống Chiêu Lâm đang làm việc ở đây với tư cách là trừng phạt họ thì ?

Ừm... cũng thể, dù địa vị của trong chiến đội cơ giáp cũng khá cao.

Hành lang dài lắm, nhanh chóng đến căn phòng cuối cùng. Bên ngoài căn phòng đặc biệt yên tĩnh, Tống Chiêu Lâm ở trong . Thiên Lý trong lòng thấp thỏm, tâm trạng phức tạp. Lúc định thì cảnh vệ chặn . Đối phương hiệu qua một lớp cửa kính: "Dừng , khu vực cấm ."

Thiên Lý đưa thẻ từ cho : "Tôi là bạn đời của Tống Chiêu Lâm."

Viên cảnh vệ lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng như nhớ điều gì, mở cửa kính cho Thiên Lý : "À... mời ."

Cũng khó trách ngạc nhiên, một Alpha ưu tú như Tống Chiêu Lâm lẽ cưới một Omega xuất sắc mới đúng, ngờ cưới một Beta. Tuy video Tống Chiêu Lâm tỏ tình với Thiên Lý ở trạm giám sát từng gây xôn xao, nhưng chuyện đó qua hơn một năm, sớm quên, cũng hiếm ai nghĩ hạng như Tống Chiêu Lâm thực sự cưới một Beta.

Thiên Lý gật đầu bước qua cửa kính. Viên cảnh vệ thấy hộp giữ nhiệt tay , biểu cảm phức tạp nhắc nhở: "Buổi huấn luyện còn mười phút nữa mới kết thúc, đó Chỉ huy Tống mới ăn trưa."

"À..."

Thiên Lý kịp phản ứng, gật đầu theo bản năng. Cậu đặt hộp giữ nhiệt lên cái bàn bên cạnh, về phía cánh cửa sắt mà cảnh vệ chỉ. , bên trong cửa kính còn một cánh cửa sắt lò xo, cánh cửa đó hình như chế tạo đặc biệt, dày nhưng khóa, dùng lực kéo . Thiên Lý viên cảnh vệ một cái bước . Vừa bước ngửi thấy một mùi hương hoa hồng nhạt - tin tức tố của Alpha. Thiên Lý vốn còn thắc mắc tại ngửi thấy mùi phát tình, hóa cánh cửa sắt chặn . Khoảnh khắc bước , thấy Tống Chiêu Lâm nhốt trong một lồng kính, và cũng ngay trong chớp mắt đó, Thiên Lý hiểu tất cả.

Hèn chi lúc nãy cảnh vệ bảo là "huấn luyện"... Hóa Tống Chiêu Lâm đang thực hiện huấn luyện kháng cự tin tức tố Omega...

Trông Tống Chiêu Lâm t.h.ả.m hại, xích ghế. Tuy gục đầu xuống rõ mặt, nhưng theo những gì về , dáng vẻ kiệt sức . Duy chỉ "chỗ đó"... là trông "phấn chấn"...

Xem buổi huấn luyện đó khiến Tống Chiêu Lâm mệt lử.

Cái lồng kính cũng là loại đặc chế, làm từ vật liệu ghi nhớ và cảm biến, sẽ dựa mức độ hormone, tin tức tố và hành vi cá nhân của huấn luyện để chấm điểm tổng hợp. Tất nhiên để bảo vệ quyền riêng tư, bên trong khép kín và camera.

Khi Thiên Lý rõ dáng vẻ của , theo bản năng lùi một bước dù đây từng xem quá trình huấn luyện kháng cự tin tức tố của , nhưng định xem thật nhé! Làm giám sát viên tin tức tố bao nhiêu năm, gặp qua bao nhiêu đương sự, một ai là bài xích việc khác thấy dáng vẻ lúc phát tình của . Tin tức tố ép họ phục tùng bản năng sinh học, lộ bộ dạng xí, nhưng bản chất họ vẫn là con , lý trí của con khiến họ cảm thấy hổ về dáng vẻ đó...

Thực tế đạo lý tương tự cũng thể áp dụng lên Tống Chiêu Lâm. Nếu để phát hiện thấy thế , chắc chắn sẽ tổn thương lòng tự trọng mất. Tống Húc Lâm, cái trò đùa ... quá đấy...

Cũng may, giờ chỉ cần lén rời khi Tống Chiêu Lâm phát hiện là . Cậu chẳng hứng thú xem một Alpha phát tình, bình thường thấy quá đủ .

thật đáng tiếc, lúc Thiên Lý lùi đá trúng cửa phát một tiếng động nhỏ. Tống Chiêu Lâm vốn đang ủ rũ lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đào hoa b.ắ.n tia sắc lẹm, nhưng khi thấy Thiên Lý, lập tức trợn tròn mắt. Thiên Lý luống cuống định kéo cánh cửa lưng , chỉ ước gì phép tàng hình để biến mất ngay lập tức.

Tống Chiêu Lâm mặc kệ mấy cái đó, ngay khoảnh khắc xác định đến là ai, lập tức hét lên: "Thiên Lý!"

Thiên Lý khựng , Tống Chiêu Lâm khẽ thở dài: "Là ..."

"Em cư nhiên đặc biệt đến xem huấn luyện kháng cự tin tức tố?!"

"..."

Khóe miệng Thiên Lý giật giật: "Không , thực cả ..."

Tống Chiêu Lâm căn bản lọt tai lời , trong lồng kính vang lên tiếng xích sắt lạch cạch dữ dội. Bị trói lâu như , giờ thấy Thiên Lý yên cho ? Tống Chiêu Lâm vùng vẫy kêu lên: "Đừng, đừng ... Em thế mà thấy ... ở cái bộ dạng ... á á á á á!"

Thiên Lý thấy mắt đỏ hoe, vội vàng trấn an: "Tôi thấy... chẳng thấy gì hết! Tôi ngay đây!"

"Không !"

Tống Chiêu Lâm cư nhiên " " hu hu: "Em xem xong định bỏ ... đồ chịu trách nhiệm."

"Đừng nữa! Bánh bèo thôi!"

Thiên Lý đau đầu bịt mặt: "Vậy rốt cuộc ?"

Thiên Lý thấy Tống Chiêu Lâm hình như mất khả năng đối thoại bình thường, như vặn vẹo thành một cái bánh quẩy cái ghế đó: "Em như ... em như thế... thực sự thấy hưng phấn quá !!! Á, xong , nhịn nổi nữa... Thả ! Cảnh vệ!!!"

"..." Đồ biến thái!!!! Cái thằng khốn Tống Chiêu Lâm rốt cuộc đang trong giờ huấn luyện hả!

"Tống Chiêu Lâm làm cái gì thế... áp sát kính làm gì?! Đứng dậy cho ! Đừng l.i.ế.m kính nữa kinh tởm c.h.ế.t ... mặc quần mau!"

"Thiên Lý á dựa gần chút nữa mà"

"Vãi... cảnh vệ đừng ! Đi !"

Thiên Lý c.h.ế.t trân tựa lưng cánh cửa sắt, sắc mặt cũng sắp xanh như màu cửa sắt cái bộ dạng của thể để khác thấy chứ!

Viên cảnh vệ vô tội bên trong xảy chuyện gì, chỉ rằng, thành tích huấn luyện ngày hôm đó của Tống Chiêu Lâm lập kỷ lục thấp từng : điểm C...

XONG

Loading...