(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 112: Trước Tiên Hãy Đối Phó Với Chồng Em Đã
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:49
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiên Lý cạn lời cái gã từ cơ giáp nhảy xuống, thực sự là chút tẩn cho một trận.
“Thiên Lý!”
Thiên Lý trố mắt Tống Chiêu Lâm chạy từ đằng xa tới, đó ôm chầm lấy : “Em quả nhiên ở đây! Anh nhớ em c.h.ế.t !”
“...”
Chẳng bao lâu tắm nữa, bốc lên một mùi chua loét. Thiên Lý theo bản năng quanh quất, tòa án tan tầm nên nhiều chú ý đến động tĩnh bên và đang dòm ngó họ. Thiên Lý đến mức tự nhiên, sức đẩy Tống Chiêu Lâm , khẽ quát: “Đây là cổng tòa án đấy!”
Tống Chiêu Lâm bĩu môi: “Không ngờ bao lâu gặp, câu đầu tiên em với là câu .”
Thiên Lý lắc đầu: “Sao ở đây?”
“Tống Húc Lâm đấy.”
Cuộc gặp gỡ hôm nay quá bất ngờ, những câu hỏi vốn chuẩn sẵn trong đầu Thiên Lý bỗng trở nên đúng lúc để thốt , há miệng, cuối cùng vẫn từ bỏ. Cậu nắm lấy tay Tống Chiêu Lâm, khẽ bóp: “Được , về nhà . Nhìn kìa, hôi c.h.ế.t …”
Câu cực kỳ nhỏ, nhưng Tống Chiêu Lâm thế nào cũng một tầng “ẩn ý”.
“Vậy thì về nhà .”
Tống Chiêu Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiên Lý, sải bước dài về hướng nhà thuê của . Thiên Lý theo hai bước thì đột nhiên ngoảnh : “Cơ giáp của tính ?”
Lúc Tống Chiêu Lâm bỗng huýt sáo một tiếng, lập tức từ trong cơ giáp thò đầu vẫy tay với hai . Tống Chiêu Lâm : “Đó là phi công phụ, cứ để lái về là .”
Thiên Lý ngơ ngác gật đầu, Tống Chiêu Lâm kéo thêm vài bước, mới chợt nhận điểm kỳ quái lúc nãy ở dùng tiếng huýt sáo để triệu hồi phi công phụ của , liệu … thiếu nhân tính quá nhỉ?
Phải đến một hai tháng gặp Tống Chiêu Lâm, tóc gã dài thêm một chút, lẽ vì chê vướng víu nên dùng một sợi dây thun buộc đại lên, túm thành một cái chỏm nhỏ gáy.
“Cậu để thế như thằng ngốc .”
Vừa về đến nhà, Thiên Lý nhịn mà đưa tay giật sợi thun gáy . Kết quả là thun nới, mái tóc bù xù của liền xòe tung như pháo hoa, Tống Chiêu Lâm đờ đẫn gãi đầu, chọc cho Thiên Lý bật thành tiếng: “Cậu…”
Thảo nào buộc lên, để thế trông quá mất.
Tống Chiêu Lâm nhếch mép, vươn tay tóm lấy Thiên Lý, ôm ngang eo ép tường: “Anh về em chê .”
Thiên Lý chê hôi, dùng tay chống lên n.g.ự.c : “Tôi , nhé.”
“Vẻ mặt em đang lên tất cả kìa!”
Tống Chiêu Lâm mặc kệ Thiên Lý ghét bỏ , cứ thế ấn đầu xuống để hôn. Hắn dần phát hiện một điểm yếu của Thiên Lý, ví dụ như dù bệnh sạch sẽ nhưng thực sự từ chối nụ hôn hôi rình của . Tống Chiêu Lâm đoán, chắc hẳn lòng đang ở trạng thái hôn , thấy ghê tởm, cuối cùng đành chọn cách chấp nhận thôi.
Tống Chiêu Lâm khẽ c.ắ.n môi Thiên Lý vài cái, dùng trán tựa trán mới buông .
“Cuộc chiến của kết thúc .”
Thiên Lý ngẩn , ôm chặt lấy Tống Chiêu Lâm, áp má lồng n.g.ự.c : “Cậu lúc nào cũng bắt đầu chiến đấu một cách im lặng tiếng, kết thúc nó một cách âm thầm như thế.”
Tình hình tiền tuyến luôn căng thẳng nhưng họ chẳng nhận chút tin tức nào. Chuyện như xảy nhiều , là một thành viên bảo vệ nghiêm ngặt, Thiên Lý bỗng nảy sinh một cảm giác c.ắ.n rứt khó tả.
Tống Chiêu Lâm cúi đầu hít hà mùi hương tóc Thiên Lý, sung sướng ôm chặt lấy : “Thế chẳng là nhất ? Nếu tin tức Sao Ain khai chiến với Sao Nhật Diệu truyền về, đó mới là chuyện lớn. Đến lúc đó… cả hành tinh sẽ rơi cảnh nước sôi lửa bỏng, kết thúc âm thầm thế là nhất .”
Thiên Lý im lặng hồi lâu, vòng tay siết chặt eo : “Vậy cần nữa chứ?”
“Tóm là sẽ hôn lễ . Anh báo cáo với cấp , bảo là sắp kết hôn, đứa nào còn phái làm nhiệm vụ thì đúng là quá thất đức.”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Nhắc đến hôn lễ mà họ vẫn luôn chuẩn , Thiên Lý bỗng thấy chút tự nhiên. Trước đây Tuyết Hương Vi cũng đến bàn bạc chuyện đám cưới, cảm xúc , nhưng giờ Tống Chiêu Lâm nhắc tới, thế mà thấy ngượng ngùng?
Có lẽ vì đối phương chính là sẽ kết hôn với nên cảm giác mới khác một chút chăng.
Thiên Lý khẽ ho hai tiếng: “Rốt cuộc tắm hả?”
“Tắm tắm tắm, ngay đây. một điều kiện.” Tống Chiêu Lâm ôm Thiên Lý, cúi đầu cọ cọ bên cổ : “Em đồng ý là .”
“Này…”
Thiên Lý nghiêng đầu sang bên, bất lực gõ vài phát đầu Tống Chiêu Lâm: “Cái bộ dạng của mà cũng làm chỉ huy ?”
Tống Chiêu Lâm chẳng hề thấy hổ: “Anh là bên B mà, bên B phục tùng bên A chứ, ở nhà em chỉ huy hết.”
C.h.ế.t tiệt, gã phản công .
Thiên Lý bất lực : “Vậy thử xem, nếu là điều kiện hợp lý, sẽ cân nhắc đồng ý.”
“Em tắm chung với .”
“...”
Tống Chiêu Lâm thấy sắc mặt liền giậm chân ngay: “Người lâu lắm mới gặp em mà! Không xa ! Muốn dính lấy cơ!”
“Tôi dính lấy cái hôi rình !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-112-truoc-tien-hay-doi-pho-voi-chong-em-da.html.]
Thiên Lý đảo mắt lên trời, lôi kéo Tống Chiêu Lâm đến cửa phòng tắm, đó đẩy mạnh trong: “Tự tắm !”
Tống Chiêu Lâm lập tức vồ lấy cánh cửa, nhưng Thiên Lý nhanh tay hơn đóng sập cửa . Tống Chiêu Lâm ở bên trong đập cửa rầm rầm: “Em thật vô tình!”
Thiên Lý thở dài thườn thượt tưởng là “Vô Tình” trong Tứ đại danh bộ chắc? Cậu thực sự bó tay với cái trò hở tí là làm nũng của Tống Chiêu Lâm hiện nay.
mà, dường như cũng thấy ghét lắm…
“Đừng đập nữa, đây chuyện với là chứ gì.”
Thiên Lý dứt lời, Tống Chiêu Lâm bên trong hừ một tiếng: “Thế trực tiếp đây chuyện với luôn?”
Thiên Lý nghiêm nghị : “Tôi đó chuyện thì sẽ lo tắm rửa t.ử tế .”
Tống Chiêu Lâm bĩu môi, tới vặn vòi hoa sen, bắt đầu “nghiêm túc” tắm rửa. Thiên Lý thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu đến tủ quần áo tìm đồ cho Tống Chiêu Lâm, đó quả nhiên bưng một chiếc ghế ngay cửa phòng tắm, lật báo trò chuyện với .
Thiên Lý là trọng chữ tín nhất, dù là đối với trẻ con, một khi hứa là cố gắng thực hiện, nếu dùng chiêu họ sẽ nghĩ là kẻ lừa đảo.
“Nghe trai dạo bận lắm mà, hôm nay cuối tuần , đến tòa án?”
Thiên Lý thấy âm thanh lầm rầm trong phòng tắm, nhịn khẽ : “Anh cho ở , lẽ nào đến đó làm gì?”
“Tống Húc Lâm cái gã khốn đó, chỉ với là em ở đây thôi, hỏi nữa thì lão thèm . Lão lúc nào cũng thế, năng lấp lửng, từ nhỏ khiến bực .” Vả Tống Húc Lâm bảo rằng chuyện còn cứ mà hỏi Thiên Lý. Tống Chiêu Lâm nghĩ cũng đúng, chuyện với Thiên Lý nhiều hơn một chút lúc nào chẳng dễ chịu hơn chuyện với Tống Húc Lâm, thế nên cũng chẳng thèm hỏi thêm nữa.
Thiên Lý trầm ngâm một lát : “Đó là chuyện trong công việc của , chắc chắn chứ?”
Tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm dừng , Tống Chiêu Lâm chắc là đang đổ dầu gội đầu: “Đương nhiên , chuyện gì của em cũng .”
Thế là Thiên Lý kể những chuyện xảy gần đây cho Tống Chiêu Lâm . Kể đến đoạn cuối, thở dài khép tờ báo : “Thực chuyện cũng gây hậu quả quá nghiêm trọng, gã Alpha cùng lắm chỉ là kẻ bám đuôi, thực hiện hành vi phạm tội cụ thể, thế nên về mặt luật pháp, hại nhận mức bồi thường công bằng. Chỉ là… vấn đề bộc lộ qua chuyện nghiêm trọng. Dù là trạm giám sát địa phương Cục giám sát ở thủ đô đều nên nảy sinh tình trạng trễ nải công việc như . Dù công việc của chúng cũng giống như bệnh viện, tính thời điểm cao.”
Triệu Thanh dù trừng phạt với tư cách cáo, nhưng vấn đề tuyệt đối của riêng một Triệu Thanh. Thiên Lý đương nhiên thực hiện một cuộc thanh trừng lớn trong Cục giám sát, nhưng tình hình hiện tại là thể.
Xét riêng vụ án , đây coi là “phán quyết công bằng” . Muốn vì chuyện mà dẹp loạn tham nhũng của Cục trưởng, chấn chỉnh tình trạng làm việc bê bối của cả Cục giám sát ? Chuyện đó làm thể.
“Không ngờ Thiên Lý nhà chúng vẫn còn là một thanh niên nhiệt huyết đấy!”
Giọng Tống Chiêu Lâm từ trong phòng tắm vọng . Thiên Lý nghiêng đầu suy nghĩ lắc đầu: “Không, nhiệt huyết, đây là trách nhiệm của . Chính vì hiện tại ngày càng nhiều coi ‘trách nhiệm’ là trách nhiệm nữa, nên mới khiến một kẻ coi trọng bổn phận như trông vẻ quá nhiệt huyết. Thật … những gì mới là suy nghĩ mà một bình thường nên , đúng ?”
Ngày càng nhiều coi việc “hùa theo cái ” và “trôi theo dòng nước” là thông minh và khôn khéo, thậm chí là lẽ đương nhiên, mới dẫn đến cục diện ngày hôm nay, khiến bao chuyện bất công xảy . Kẻ cần đổi là một thanh niên nhiệt huyết như , mà là cái xã hội .
Xã hội cần nhiều thanh niên nhiệt huyết hơn mới đúng.
Không, xã hội cần nhiều bình thường hơn mới đúng.
“Cạch ”
Cửa phòng tắm mở , Thiên Lý theo phản xạ ngẩng đầu . Tống Chiêu Lâm vẫn còn vương những giọt nước bước ngoài. Thiên Lý giật giật khóe mắt, một tay ôm trán, tay vớ lấy chiếc khăn tắm ấn lòng : “Đã bảo như thế mà đồ biến thái!”
Tống Chiêu Lâm nhận lấy khăn tắm quấn đại quanh hông, bĩu môi: “Ở nhà lộ thế nào thì lộ.”
Thiên Lý còn kịp phản bác Tống Chiêu Lâm cúi bế thốc lên. Thiên Lý hẫng hụt giữa trung, theo bản năng chỉ đống quần áo bên cạnh: “Quần áo của …”
“Giờ mặc quần áo gì chứ, là cởi quần áo mới đúng.”
Tống Chiêu Lâm ném Thiên Lý lên giường, cơ thể ướt át ép xuống, ôm chặt lấy . Ngay đó, môi Thiên Lý Tống Chiêu Lâm chặn , gặm hôn ngấu nghiến.
“Cậu, chờ một chút!”
Thiên Lý mặt trời chói chang ngoài cửa sổ, sức đẩy n.g.ự.c . Cậu thở dốc chằm chằm mặt Tống Chiêu Lâm: “Vẫn nấu cơm…”
Tống Chiêu Lâm lắc lắc đầu: “Không , ăn cơm.”
“Bây giờ là buổi trưa đấy… Buổi trưa!” Ngay cạnh họ là một ô cửa sổ sáng sủa, vì Thiên Lý thích cảm giác ánh nắng chiếu nên đặc biệt chọn căn phòng ngủ cửa sổ lớn. Cậu kéo rèm, bắt làm chuyện đó trong cảnh … thực sự làm nổi.
Cậu làm nổi nghĩa là Tống Chiêu Lâm làm nổi, bảo: “ hôm nay là cuối tuần mà.”
Tống Chiêu Lâm rướn tới hôn Thiên Lý nữa, cởi quần áo sờ loạn: “Lâu thế gặp, nhớ ? Hi hi, là em nhớ mà, cơ thể của Thiên Lý là trung thực nhất.”
“... Đồ dở !”
Thiên Lý nỗ lực rút một tay , ấn mạnh lên mặt Tống Chiêu Lâm, mặt chỗ khác: “Cho nên nhiều chuyện công việc như thế, chỉ vì quá rảnh rỗi nên cho vui thôi hả?”
Tống Chiêu Lâm ngẩng đầu : “Chẳng em , xét về vụ án thì việc xét xử kết thúc . Nếu xét xử vị Cục trưởng , chấn chỉnh Cục giám sát, thì nên thực hiện nó như một vụ án thứ hai chứ.”
Thiên Lý chớp chớp mắt: “Ý là ?”
“Ý là, nếu thực sự đổi hiện trạng của Cục giám sát, thì đem hiện trạng đó cho quyền quản lý chuyện , chứ đừng mong chờ thể giải quyết bọn họ trong một sớm một chiều.”
“Ừm… lý, suy nghĩ kỹ xem nên đối phó với Cục trưởng thế nào.”
Tống Chiêu Lâm thấy dáng vẻ trầm tư của , lập tức cảm thấy vui. Hắn nắm lấy tay Thiên Lý ấn xuống giường, dính lấy cọ qua cọ : “Được , chuyện công việc để mai tính tiếp, bây giờ em lo đối phó với chồng em ?”
“...”