(ABO) Vợ Tôi Là Một Beta Cấm Dục - Chương 103: Bao Giờ Thì Hai Đứa Định Kết Hôn?
Cập nhật lúc: 2026-02-03 13:57:38
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Húc Lâm tiến lên một bước, Thiên Lý lúc mới phát hiện lưng còn một nữa. Người đó ban đầu chỉ lén lút thò đôi mắt từ lưng , thấy Thiên Lý thì như giật mà vội vàng dời mắt chỗ khác, đó mới chậm chạp bước .
Người đó chính là Ngụy Vân Hề. Điều khiến thấy lạ là mới chỉ vài ngày gặp, Ngụy Vân Hề bỗng trở nên rụt rè sợ sệt, xảy chuyện gì ? Hắn chuyển giới thành công ? Không đúng, nếu chuyển giới thành công thì đáng lẽ càng dáng nam nhi đại trượng phu hơn chứ.
"Ngụy Phong cũng tới ? Mau ."
Ngụy Vân Hề chằm chằm Thiên Lý, khẽ "ừ" một tiếng, nhưng dáng vẻ vẫn vô cùng cẩn trọng. Thiên Lý nghi hoặc liếc một cái — cái tên đang bày trò gì đây.
Tống Chiêu Lâm bên cửa sổ đương nhiên thấy lời Thiên Lý , thắc mắc sang: "Ai là Ngụy Phong?"
"Là , định quên luôn đấy chứ, Tiểu Chiêu."
Ngụy Vân Hề dứt lời, Thiên Lý liền thấy mặt Tống Chiêu Lâm đen một cách rõ rệt. Ngay đó, thấy tiếng nhạo báng ngạo mạn của Ngụy Vân Hề: "Oa ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha! Cái đồ ẻo lả nhà giờ biến thành quả kiwi thế !"
Thiên Lý giật giật khóe miệng — đầu Tống Chiêu Lâm giờ đang mọc một lớp tóc tơ mềm mại, trông đúng là giống quả kiwi thật. mà "ẻo lả" là cái quái gì chứ, tuy đây để tóc dài nhưng khí chất là kiểu rạng rỡ trai... cùng lắm là thêm chút thuộc tính trẻ con hoặc kiêu ngạo thôi, tuyệt đối liên quan gì đến hai chữ ẻo lả cả. Cái tên Ngụy Vân Hề chắc là cứ thấy ai để tóc dài thì đều coi là ẻo lả hết.
... là đồ con nít.
Tiếc là Tống Chiêu Lâm lòng bao dung với trẻ con, bật dậy khỏi ghế: "Ngụy Vân Hề! Cái đồ ngu ngốc nhà cũng bám đuôi theo đây hả!"
... Xem là thâm thù đại hận từ .
Thiên Lý cảm thấy tình cảnh lúc khó xử, giỏi giảng hòa, cũng chẳng ký ức chung nào với họ, lúc gì cũng thấy đúng lắm. Hơn nữa, hình như phát hiện một chuyện, Ngụy Vân Hề trở nên rụt rè, mà chỉ tỏ cẩn trọng khi đối mặt với thôi. Đã xảy chuyện gì ?
Ngụy Vân Hề bỗng nhiên thè lưỡi trêu chọc Tống Chiêu Lâm: "Lêu lêu lêu, thích thì đến, đây nhà ."
"Cậu...! Khụ khụ khụ khụ!"
Tống Chiêu Lâm tức đến mức ôm n.g.ự.c ho sặc sụa. Thiên Lý thấy lập tức lao đến đỡ lấy , nhẹ nhàng vỗ lưng cho . Cậu nhíu mày Ngụy Vân Hề, vẻ mặt lộ rõ sự trách cứ: "A Chiêu hiện giờ sức khỏe , chịu kích động quá lớn. Nếu các đến đây chỉ để chơi trò cãi vã trẻ con thì mời về cho."
Tống Chiêu Lâm phản ứng thái quá của Thiên Lý làm cho giật , ngẩn , vô thức đầu — chỉ sặc nước miếng thôi mà, cần như , vả sức khỏe ... cũng đến mức cãi nổi. Cái lão bác sĩ rốt cuộc gì với Thiên Lý , dạo cứ là lạ...
Người cũng cảm thấy còn Tống Húc Lâm. Trong ấn tượng của , Thiên Lý tuy đối xử với khác khá lạnh lùng nhưng dễ nổi giận, cần thiết vì mấy câu cãi vã vặt vãnh mà nổi hỏa lớn với Ngụy Vân Hề như thế.
Người duy nhất đáng lẽ hiểu chuyện gì nhất lúc tỏ . Bị Thiên Lý mắng, cũng khó chịu mà ngoan ngoãn ngậm miệng, còn Tống Húc Lâm bên cạnh với ánh mắt cầu cứu, trông vô cùng đáng thương.
Tống Húc Lâm hắng giọng: "Hôm nay chúng đến tìm là để hỏi một chút."
Thiên Lý nghi hoặc đầu : "Hỏi gì?"
"Bao giờ thì hai đứa định kết hôn."
"..."
Thiên Lý sững sờ tại chỗ, Tống Chiêu Lâm cũng nghẹn lời. Hắn đương nhiên họ sẽ kết hôn, nhưng chuyện còn tìm thời điểm thích hợp để đích với Thiên Lý, còn vội, Tống Húc Lâm vội cái gì chứ?! Tống Chiêu Lâm thấy Thiên Lý lên tiếng, tưởng hỏi đến mức nổi cáu, vội vàng : "Chuyện để chúng tự quyết định là , cần giục."
Hắn nghĩ một lát, thấy nhân cơ hội định đoạt luôn cũng , bèn bổ sung: "Hiện giờ vẫn hồi phục , đợi sức khỏe khỏe hẳn ... đợi mắt khỏi , chúng sẽ cân nhắc chuyện kết hôn, đúng Thiên Lý!"
Đột nhiên thấy lời thoại mà sợ nhất, lòng Thiên Lý lạnh toát. Lần Tống Chiêu Lâm giấy "Đợi về chúng kết hôn", đó ngoài hành tinh bắt . Lần nữa bảo đợi về, mất tích mấy tháng, còn xảy chuyện ở hẻm núi đó... Bây giờ mắt khỏi mới kết hôn, nhịn mà bắt đầu nghĩ rằng, Tống Chiêu Lâm câu chẳng khác nào điềm báo rằng mắt sẽ khỏi nữa.
"Không cần đợi khỏi bệnh, chúng kết hôn ngay lập tức."
Tống Chiêu Lâm ngẩn , đó kinh ngạc há hốc mồm: "Cái gì..."
Thiên Lý đưa một tay ấn vai Tống Chiêu Lâm bắt xuống, cúi đầu ghé sát : "Sao, ?"
Tống Chiêu Lâm lập tức gật đầu như mổ thóc: "Muốn chứ, chứ, siêu cấp luôn!" Hôm nay là ngày lành tháng gì mà gặp may thế .
Thiên Lý xong, vô cảm sang Tống Húc Lâm: "Chuyện là như , vài ngày nữa chúng sẽ đích về biệt thự nhà họ Tống để báo cáo với Tống tướng quân và Tuyết tỷ."
Trong mắt Thiên Lý, chuyến viếng thăm hôm nay của Tống Húc Lâm là do một vị trưởng bối nào đó trong nhà họ Tống chỉ thị, nếu thì một Alpha ở tuổi cũng chẳng rảnh rỗi đến mức giục cưới thế . Đương nhiên, vì tình hình của Tống Chiêu Lâm hiện giờ lắm, nếu Tuyết Hương Vi đến hỏi thì lẽ sẽ tế nhị hơn một chút. , so vẫn thích cách diễn đạt trực tiếp của Tống Húc Lâm hơn, cần vòng vo suy nghĩ nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-vo-toi-la-mot-beta-cam-duc/chuong-103-bao-gio-thi-hai-dua-dinh-ket-hon.html.]
Tống Húc Lâm gật đầu: "Vậy thì quá. À đúng , kết hôn xong hai đứa sẽ về nhà ở chứ?"
Hắn ngẩng đầu quanh một lượt: "Điều kiện ở đây tuy cũng ... nhưng so với ở nhà thì vẫn kém một chút, vả nhà cũng gần đơn vị công tác của hơn, hai đứa về đó ở sẽ thuận tiện."
Trong lòng Thiên Lý chút nghi hoặc, thấy Ngụy Vân Hề đang trợn tròn đôi mắt , dường như cũng đang mong chờ câu trả lời của . Lạ thật, Ngụy Vân Hề rốt cuộc đang đợi cái gì chứ? Ồ, đúng, hôm nay tại cùng Tống Húc Lâm đến đây còn đoán , tên mục đích gì ?
Đối với câu hỏi , Tống Chiêu Lâm ý kiến riêng, trả lời Thiên Lý một bước: "Đương nhiên là về , chúng kết hôn còn ở chung với nhà ? Phiền phức lắm, em về ... Các cũng đừng xen , cản trở thế giới hai của chúng em."
Ngụy Vân Hề Tống Chiêu Lâm xong, lập tức nắm lấy cánh tay Tống Húc Lâm, nhỏ giọng nhưng đầy hằn học : "Anh lừa !"
Đương nhiên, cái sự "nhỏ giọng" đủ để Thiên Lý rõ mồn một.
Thiên Lý nghi hoặc họ một cái, nhận một ánh mắt ám chỉ kỳ lạ từ Tống Húc Lâm. Tuy hiểu định gì, nhưng Thiên Lý vẫn tâm ý tương thông mà lên tiếng: "Hiện giờ chuyện đều dựa theo ý của A Chiêu là chính, nhưng mà... khi kết hôn nghĩ sẽ làm phiền ở nhà họ Tống một thời gian, hơn nữa chủ yếu vẫn xem ý của hai vị trưởng bối, dù nếu họ A Chiêu về nhà ở thì chúng vẫn sẽ cân nhắc ý kiến của họ."
Ngụy Vân Hề chớp chớp mắt, Thiên Lý hỏi: "Thật ? Nói là khi kết hôn hai sẽ về đó ở?"
Thiên Lý vô cảm — thế , theo ý kiến riêng của thì chẳng ở chung với trưởng bối chút nào, chuyện đó sẽ nảy sinh nhiều phiền phức đáng .
đến đây cũng hiểu , Tống Húc Lâm tới rõ ràng để truyền đạt ý giục cưới của Tuyết tỷ ai cả, càng để thăm nom đứa em trai đang bệnh nặng , mà là để giải quyết rắc rối nhỏ mắt. Thiên Lý tạm thời nghĩ thông việc giải quyết rắc rối thì liên quan gì đến chuyện kết hôn của và Tống Chiêu Lâm, nhưng vì Tống Húc Lâm ám chỉ , cũng sẵn lòng giúp một tay.
... Tống Húc Lâm cũng giống kiểu nợ ân tình mà trả, cứ để nợ một .
Đại sư Tống Chiêu Lâm thì hiểu mô tê gì, càng thể hiểu nổi quyết định của Thiên Lý, chẳng đó bàn kỹ , là sẽ cùng dọn ngoài ở mà: "Thiên Lý?!"
Tống Húc Lâm liếc đứa em trai ngu ngốc của một cái: "Được , Ngụy Vân Hề, A Chiêu hiện giờ còn cần tĩnh dưỡng, chúng nên ở đây làm phiền nó nữa."
Ngụy Vân Hề vô thức về phía Thiên Lý một cái, thấy biểu cảm gì bèn ngoan ngoãn gật đầu: "Được ."
"Vậy chúng xin phép về , khi nào hai đứa định ngày cưới thì nhớ báo cho , sẽ giúp một tay."
Thiên Lý gật đầu với : "Vâng, cảm ơn ."
Tống Húc Lâm đến một chuyến ngay cả ngụm nước cũng uống vội vàng rời . Thiên Lý tiễn và Ngụy Vân Hề cửa, Tống Húc Lâm bỗng nhiên đầu , Tống Chiêu Lâm đang lùi phía Thiên Lý: "À, nhắc mới nhớ, ngờ là Thiên Lý cầu hôn chú , Tống Chiêu Lâm, chú đúng là làm mất mặt em quá đấy."
"Thằng khốn, cái gì?!"
"Vậy chúng xin cáo từ ."
Tống Húc Lâm phản ứng nhanh nhạy kéo Ngụy Vân Hề rời khỏi nhà Thiên Lý, đồng thời dùng sức đóng sầm cửa . Tống Chiêu Lâm suýt chút nữa đ.â.m sầm cửa, Thiên Lý vội vàng giữ : "Anh cẩn thận chút ! Mắt mũi dùng còn hấp tấp thế..."
Tống Chiêu Lâm uất ức nắm lấy Thiên Lý: "Không như thế! Rõ ràng là em cầu hôn mà!"
Thiên Lý vội vàng dỗ dành: "Rồi ... là ."
Tống Chiêu Lâm giọng điệu lấy lệ của , càng sụp đổ hét lên: "Em ngay cả nhẫn cưới cũng chuẩn xong !"
Hắn hét xong bỗng nhớ điều gì đó, lập tức bịt chặt miệng . Thiên Lý buồn : "Anh gì? Nhẫn?"
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Tống Chiêu Lâm vội vàng lắc đầu: "Không , gì..." Chiếc nhẫn đó vẫn còn đặt nóc tủ bếp nhà Thiên Lý, giờ mà , nếu Thiên Lý hỏi nhẫn ở thì trả lời .
"Thế ? Sao ..."
"Em gì hết!"
Tống Chiêu Lâm bỗng nhiên nắm tay đặt lên miệng ho sặc sụa. Thiên Lý nhíu mày, vỗ n.g.ự.c cho kéo xuống: "Mau nghỉ ngơi một lát ."
Trước phản ứng thái quá của Thiên Lý, Tống Chiêu Lâm càng cảm thấy nghi hoặc. Hắn thấy gì đó đúng, bèn nắm tay ho khan thêm mấy tiếng, Thiên Lý lập tức căng thẳng hẳn lên, rót nước đ.ấ.m lưng cho , bận rộn ngơi tay. Tống Chiêu Lâm Thiên Lý làm trong nhà kêu loảng xoảng, vội vàng gọi : "Em , thật mà, chỉ là sặc thôi."
Thiên Lý nhíu mày nhét ly nước tay : "Uống nước ."
Tống Chiêu Lâm tự nhiên gật đầu, đó máy móc mặt . Ngụm nước ấm trong miệng chẳng mang cảm giác dễ chịu nào — quả nhiên là chỗ nào đó ! Tuy Thiên Lý nhưng sẽ vô duyên vô cớ đối xử với —đến—mức— !