Tôi vô thức xoa cái bụng đang no căng, cảm giác tội nhấn chìm tâm trí. Sao nhắn cho một tiếng chứ? Để đợi lâu như .
"Xin , tối nay em tăng ca nên quên mất, đồng nghiệp mua đồ ăn khuya nên em cũng ăn luôn một ít."
Tôi cúi đầu, giấu trong bóng tối, dám sắc mặt của . Phó Trình Bách khẽ , bàn tay lớn đặt lên đầu xoa nhẹ:
"Không , ăn no thì tắm rửa , để cất thức ăn tủ lạnh."
Anh càng hiểu chuyện, lòng càng áy náy. Thậm chí ý định ly hôn cũng nhạt đôi chút. Tôi nắm tay , kiễng chân ôm một cái thật khẽ: "Em xin ."
Anh khựng , vòng tay ôm chặt lấy , tiếng thở dài vang lên đỉnh đầu: "Không , nhưng chuyện gì thì bảo , nếu thức ăn sẽ lãng phí mất. Được , bé con?"
Tôi gật đầu, trong lòng thấy chua xót lẫn ngọt ngào: "Vâng."
3.
Nghĩ đến đó, thở hắt một . Đồng nghiệp bên cạnh vỗ vai : "Chu Dư, tối nay tổ chức tiệc sinh nhật, ông ?"
Tiệc tùng sẽ đông . Bản năng của là kháng cự, nhưng lời từ chối kịp thì đồng nghiệp tiếc nuối: "Lần nào rủ ông cũng , sinh nhật mà cũng nể mặt ? Tôi mời cả studio , chỉ thiếu mỗi ông thôi đấy."
Tôi đành hỏi: "Mấy giờ kết thúc?"
Thấy hy vọng, tươi rạng rỡ: "8 giờ là xong, lúc đó đưa ông về tận nhà, lo trễ giờ giới nghiêm ."
Tôi phản bác: "Tôi làm gì giờ giới nghiêm, chỉ là..."
Chỉ là về quá muộn vì Phó Trình Bách tan làm sớm, để ở nhà một .
Đam Mỹ TV
"Được , yên tâm , đúng 8 giờ kết thúc, đích đưa ông về."
Tôi do dự một hồi gật đầu.
Đồng nghiệp , Phó Trình Bách gửi tin nhắn: [Bé con, mấy giờ em tan làm?]
Tôi loay hoay gõ phím nửa ngày, nhắn một dòng thì tổ trưởng gọi . Mãi đến lúc tan làm mới rảnh tay xem điện thoại, thấy hơn mười tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của , bỗng thấy trốn tránh. lúc đó, đồng nghiệp tới kéo lên xe.
Buổi tiệc diễn náo nhiệt, đều vui vẻ trừ . Tôi nhận vẫn thích nơi đông . Nhìn đồng nghiệp uống rượu hò hét, uể oải gắp thức ăn, trong đầu bỗng lóe lên ý nghĩ: Đồ ăn ở đây chẳng ngon bằng chồng nấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-toi-la-mot-beta-nam-nhung-lai-co-mot-nguoi-chong-la-alpha-cap-cao/chuong-3.html.]
Nghĩ xong khựng . Chu Dư, mày nghĩ cái gì thế, mày đang định ly hôn với cơ mà? Tự trách xong, bắt đầu vùi đầu ăn. Ăn xong đồng hồ 8 giờ rưỡi, vội vàng dậy xin về. Đồng nghiệp áy náy đưa về nhưng từ chối vì làm gián đoạn cuộc vui của họ.
Bắt xe về đến nhà gần 9 giờ rưỡi. Nhìn căn nhà đèn đuốc sáng trưng, lòng chút sợ hãi. Tôi đưa tay áo lên ngửi, chắc chắn mùi gì lạ mới tra chìa khóa cửa.
"Về ?"
Tôi như con chuột mèo dọa, lông tơ dựng cả lên. Nhìn Phó Trình Bách đang tựa bàn ăn, chột : "À... ừ, em về ."
Anh bước tới, gương mặt vẫn nụ ôn hòa: "Hôm nay em tăng ca ? Anh nhắn tin em trả lời?"
Tôi ậm ừ gật đầu, sang mới thấy thức ăn bày đầy bàn.
"Anh nấu cơm ?"
Anh đưa tay lấy chiếc áo khoác tay , ôm lòng: "Ừ, 7 giờ cơm xong , vẫn luôn đợi em."
Tôi vô thức xoa cái bụng đang no căng, cảm giác tội nhấn chìm tâm trí. Sao nhắn cho một tiếng chứ? Để đợi lâu như .
"Xin , tối nay em tăng ca nên quên mất, đồng nghiệp mua đồ ăn khuya nên em cũng ăn luôn một ít."
Tôi cúi đầu, giấu trong bóng tối, dám sắc mặt của . Phó Trình Bách khẽ , bàn tay lớn đặt lên đầu xoa nhẹ:
"Không , ăn no thì tắm rửa , để cất thức ăn tủ lạnh."
Phó Trình Bách thật quá đỗi bao dung. Lòng càng thấy áy náy hơn, thậm chí ý định ly hôn cũng nhạt đôi chút. Tôi nắm tay , kiễng chân ôm một cái thật khẽ: "Em xin ."
Anh khựng , vòng tay ôm chặt lấy , tiếng thở dài vang lên đỉnh đầu: "Không , nhưng chuyện gì thì bảo , nếu thức ăn sẽ lãng phí mất. Được , bé con?"
Tôi gật đầu, trong lòng thấy chua xót lẫn ngọt ngào: "Vâng."
4.
Tắm rửa xong, chiếc giường lớn, bức ảnh cưới khổng lồ của hai đứa, tâm trạng phức tạp đan xen. Một thiên chi kiêu t.ử như Phó Trình Bách luôn chiều chuộng hết mực khi kết hôn. Biết đống đồ tầng hầm của thì ? Camera cũng thể chỉ để phòng trộm thôi mà, dù trong nhà cũng nhiều đồ giá trị.
Cài định vị trong điện thoại chắc là để giám sát, khi là để bảo vệ. Nhà họ Phó gia thế lừng lẫy, chắc chắn nhiều kẻ thù. Ngộ nhỡ bắt cóc tống tiền, cái định vị đó chính là công cụ nhất để tìm thấy .
Tôi mặc bộ đồ ngủ lụa tơ tằm, ngừng tự trấn an . Ý định ly hôn ngày càng mờ nhạt, gần như sắp tan biến hẳn.
"Bé con, áo khoác đem giặt cho em nhé."