[ABO] Tiểu Thanh Mai Trúc Mã - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-04-28 04:53:02
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngu Kiều ánh mắt khát cầu của Sở Kiêu làm cho mềm lòng, dùng hai tay nâng lấy khuôn mặt , lượt đặt những nụ hôn lên giữa mày, lên gò má đến cánh môi. Dỗ dành Sở Kiêu quần áo xong để xuống thì gần 10 giờ đêm.

Ngu Kiều định lấy khăn lông ướt lau cho , nhưng định lên thì tay giữ chặt. Chàng Alpha vốn đang bỗng chốc bật dậy. "Anh đấy?" Sở Kiêu chằm chằm.

Ngu Kiều kiên nhẫn giải thích: "Anh lấy khăn lau cho em."

"Tôi cũng nữa." Sở Kiêu chui khỏi chăn, nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngu Kiều, dáng vẻ như dính sát lấy rời.

"Vậy em ngoan đấy nhé." Ngu Kiều dắt hướng về phía phòng tắm, cũng chẳng lo lắng em sẽ làm loạn. Qua một hồi loay hoay, Ngu Kiều cũng nắm bắt rõ phản ứng khi say của đối phương: ngoan mềm mại, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày.

Ánh đèn trong phòng tắm chói, Sở Kiêu khó chịu nheo mắt , bàn tay còn tự do của che lên mắt Ngu Kiều. "Làm ?" Ngu Kiều đầu , cảm thấy kỳ lạ.

"Chói lắm, mắt Tiểu Ngoan sẽ khó chịu mất." Sở Kiêu chậm rãi .

Ly

Trái tim Ngu Kiều như nhũn thành một vũng nước. "Cười Cười khó chịu ?" Anh khẽ đung đưa bàn tay đang nắm chặt của hai .

Sở Kiêu lắc đầu: "Chỉ cần Tiểu Ngoan khó chịu là ."

Chờ đến khi thích ứng với ánh sáng, Sở Kiêu ngoan ngoãn một bên. Ngu Kiều bảo cúi đầu liền cúi đầu, bảo đưa tay liền đưa tay. "Có cần lau ?" Gương mặt Ngu Kiều nóng lên khi nghĩ đến cơ thể tinh tráng ẩn lớp quần áo , khỏi miên man bất định.

Mí mắt Sở Kiêu nửa rũ, giọng đầy vẻ ủy khuất: "Trên dính lắm, thích."

"Vậy em tự lau nhé?" Ngu Kiều đưa khăn cho . Sở Kiêu giấu hai tay lưng, chỉ lắc đầu quầy quậy. Thấy em chịu nhận khăn, Ngu Kiều thở dài hỏi: "Vậy để giúp em lau nhé?"

Trong mắt Sở Kiêu thoáng hiện vẻ thẹn thùng. Ngay lập tức, hương trúc như đ.â.m chồi nảy lộc, tràn ngập khắp phòng tắm. Nhận thấy " bạn nhỏ" của đối phương ló đầu , pheromone thanh mai của Ngu Kiều cũng vui vẻ đong đưa cành. Những quả thanh mai tròn trịa rơi rừng trúc, tỏa hương thơm ngọt thanh đầy tươi mát cơn mưa.

Pheromone ngừng tản mát xung quanh, Ngu Kiều đây là dấu hiệu Sở Kiêu đang vui vẻ, chút bất đắc dĩ mà mỉm . "Bình thường lầm lì là thế, uống say ngốc như chứ." Ngu Kiều nâng cằm lên: "Em tự cởi cúc áo ."

Ngón tay Sở Kiêu nhanh thoăn thoắt cởi bỏ hàng cúc, giống một đang say rượu chút nào. "Tôi ngốc, Tiểu Ngoan mới ngốc." Sở Kiêu đầy nghiêm túc.

Ngu Kiều thầm niệm trong lòng mấy câu "sắc tức thị ", một mặt lau cho em , một mặt thuận miệng hỏi: "Anh ngốc chỗ nào?"

"Tôi thích Tiểu Ngoan lâu lắm ." Sở Kiêu nhỏ giọng lầm bầm: "Anh chỉ làm trai của thôi."

" làm trai của riêng thôi."

"Không thích Ngu Lạp, cô cứ giành Tiểu Ngoan với suốt."

"Cũng thích Ngu Thiên, nhưng vì nhóc đó gọi là 'chị dâu' nên thể thích nó ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-tieu-thanh-mai-truc-ma/chuong-22.html.]

Ngu Kiều lảm nhảm mà buồn thôi. khi Sở Kiêu thích từ lâu, tâm thần khỏi chấn động. Hóa Sở Kiêu sớm đem lòng yêu ?

Ngu Kiều giúp lau sạch nửa cài cúc áo, nhẹ giọng hỏi: "Vậy còn Ngu Kiều thì ?"

"Thích, thích Ngu Kiều nhất." Sở Kiêu cọ cọ mu bàn tay : "Thích nhất là Tiểu Ngoan, thích nhất."

"Anh ." Ngu Kiều véo nhẹ mặt . Thấy Sở Kiêu bộ dạng như " làm gì thì làm", liền áp cả hai tay lên má : "Vậy thích nhất Cười Cười ?"

"Không thích Cười Cười ." Sở Kiêu ngoan ngoãn đáp: "Tiểu Ngoan thích Cười Cười nhất đấy."

"Phải , . Thích nhất Cười Cười. Xong , lau khô thì ngủ thôi." Ngu Kiều thu tay định dắt ngoài.

"Chưa lau xong mà, vẫn cởi quần." Sở Kiêu nhíu mày Ngu Kiều: "Tiểu Ngoan bảo là sẽ giúp lau khô cơ mà."

Ngu Kiều nghẹn họng. Nếu vì Sở Kiêu lúc tỉnh táo quá mức lý tính và khắc chế, nghi ngờ đang giả say . đôi mắt chút tà niệm, dường như chỉ đơn thuần là thói quen sạch sẽ của , Ngu Kiều thở dài. Thôi , mới tỏ tình thành công, thôi thì chiều theo ý "em trai nhỏ" một chút .

Từ phòng tắm bước , Ngu Kiều chẳng dám Sở Kiêu lấy một cái, trong đầu là hình ảnh đôi chân săn chắc của em . Nghĩ đến việc tương lai sẽ Sở Kiêu đ.á.n.h dấu, mặt Ngu Kiều nóng bừng như lửa đốt. Trên vương vấn hương thanh mai quện cùng hương trúc, Ngu Kiều cảm thấy chính cũng say theo, bước chân cứ như đang lơ lửng mây.

"Tiểu Ngoan, cũng ngủ ." Sở Kiêu đôi mắt thon dài, khi mở to khác trông vô cùng vô tội và ngoan ngoãn.

Ngu Kiều bên mép giường: "Anh trông em ngủ."

"Vậy đừng nhé." Sở Kiêu cọ cọ đùi : "Tôi sáng mai khi tỉnh dậy đầu tiên thấy chính là ."

Ngu Kiều nghĩ đến việc ngày mai còn học nên định cự tuyệt, nhưng khi rõ vẻ mong chờ trong mắt em , ánh đèn đầu giường lung linh, vô thức thốt lên: "Được."

Nhận lời bảo đảm, Sở Kiêu mới an tâm nhắm mắt ngủ, cồn bắt đầu xâm chiếm dây thần kinh của . Ngu Kiều lấy điện thoại định nhắn cho ông nội một tiếng thì phát hiện điện thoại hết pin sập nguồn. Cực chẳng , đành nhẹ giọng đ.á.n.h thức Sở Kiêu: "Cười Cười, điện thoại em ? Cho mượn một chút ?"

Sở Kiêu nhắm mắt lâu, tiếng mơ màng mở : "Hửm?"

"Điện thoại ở trong ngăn kéo ." Hắn nhắm mắt , lầm bầm : "Mật mã là 9757."

Ngu Kiều đáp một tiếng "ngủ ". Đợi em ngủ say, kéo ngăn kéo lấy điện thoại của . 9757. Anh nhanh chóng mở khóa máy. Dùng điện thoại của Sở Kiêu gửi tin nhắn cho em gái xong, thu hồi điện thoại đặt bên gối. 9757 nghĩa là gì nhỉ? Ngu Kiều hiểu lắm, nhưng cảm giác cọ xát nhẹ nhàng nơi chân khiến thu hồi tâm trí.

Anh cúi Sở Kiêu, cuối cùng mang theo ý khẽ c.ắ.n môi của em một cái. "Cho em dám giấu lâu như ."

"Anh cũng thích em."

"Đồ Cười Cười ngốc nghếch."

Loading...