[ABO] Tiểu Thanh Mai Trúc Mã - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-04-27 15:10:36
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Kiêu thói quen kéo rèm cửa thật dày khi ngủ, khiến ánh sáng bên ngoài thể lọt dù chỉ một chút.

Ngu Kiều chớp chớp mắt cho thích nghi với bóng tối trong phòng mới chậm rãi về phía giường. Càng tiến gần Sở Kiêu, mùi hương trúc thanh khiết càng nồng đậm. Ngu Kiều cảm thấy cổ họng khô khốc, y thấy khát nước.

Vừa bên mép giường, định cúi xem dáng vẻ khi ngủ của Sở Kiêu thì đột nhiên một bàn tay từ trong chăn đưa , kéo y ngã nhào xuống giường. Gần như theo bản năng, Sở Kiêu xoay đè y xuống .

“Tiểu Kiêu ——” Ngu Kiều khẽ kêu một tiếng xoay mặt . Sức lực của Sở Kiêu lớn, y động đậy là bàn tay lưng y dời chỗ khác.

Sở Kiêu thỏa nguyện ngắm gương mặt Ngu Kiều, kề sát mặt y mà cọ cọ: “Tiểu Ngoan.”

Giọng của khi thức dậy chút khàn khàn, trầm thấp nỉ non như tiếng thì thầm của tình nhân đang âu yếm. "Tiểu Ngoan" là tên mật mà ông nội Ngu đặt cho Ngu Kiều, thường chỉ ông nội và ba y mới gọi như thế. Bất ngờ Sở Kiêu kề sát tai gọi bằng cái tên , Ngu Kiều cảm thấy vành tai nóng bừng lên. Một cách xưng hô đơn giản qua giọng điệu của Sở Kiêu bỗng chốc mang theo một tầng ý vị khác hẳn.

Trong căn phòng, mùi thanh mai chua xót dần nhường chỗ cho vị ngọt thanh khi chín mọng, quấn quýt lấy hương trúc thanh tao. Hai loại tin tức tố phù hợp đến mức tuyệt đối đang chậm rãi hòa quyện . Đây là đầu tiên Ngu Kiều cảm nhận sự vỗ về từ tin tức tố của Sở Kiêu. Cảm giác vô cùng dễ chịu, khiến tận sâu trong xương tủy y cũng thấy ấm áp vô ngần.

“Tiểu Kiêu, em tỉnh hẳn ?” Ngu Kiều dám cử động, Sở Kiêu hiện tại trưởng thành, y sợ nếu phản ứng quá mức sẽ dẫn đến những chuyện khó kiểm soát.

Sở Kiêu chỉ khi ở mặt Ngu Kiều mới thể thả lỏng cơ thể. Hắn vùi đầu mái tóc của y, hít hà thật sâu: “Vẫn tỉnh hẳn, Tiểu Ngoan ở với em .”

“Anh quần áo mà.” Hồi nhỏ Ngu Kiều thường xuyên ngủ cùng Sở Kiêu, lúc đó đặc biệt thích ôm y để ngửi mùi hương y. Thói quen thuở nhỏ khiến Ngu Kiều bây giờ cũng thấy ngại ngùng, y chỉ nghĩ là Sở Kiêu khi ngủ dậy làm nũng.

Dường như vẫn thỏa mãn, Sở Kiêu khẽ động đậy, đôi môi vô tình lướt qua vành tai Ngu Kiều.

“Ngủ với em thêm một lát ? Tận hai giờ em mới ngủ mà.” Sở Kiêu bỗng trở nên dính lạ thường. Hắn rõ điểm yếu của Ngu Kiều là gì, nên xong liền bồi thêm một câu: “Anh trai...”

Đã sáu năm Sở Kiêu còn gọi y như nữa, bất ngờ thấy khiến Ngu Kiều thoáng ngẩn ngơ. Suy cho cùng vì đó là Sở Kiêu nên Ngu Kiều đành chiều theo ý .

“Đừng đè nữa, để dậy cởi áo khoác ngủ cùng em.”

“Được.” Sở Kiêu dịch sang một bên, nghiêng đầu, đôi mắt chăm chú gương mặt Ngu Kiều. Thị lực của Sở Kiêu , dù trong căn phòng tối tăm, vẫn thấy vẻ dịu dàng và chút bất đắc dĩ mặt y. Hắn thật sự chỉ lập tức "nuốt chửng" bạn thanh mai nhỏ bụng ngay bây giờ.

Ngu Kiều nới lỏng dây cột tóc, mái tóc dài vò rối xõa tung xuống. Hôm nay y mặc một chiếc áo len rộng rãi cùng quần jean, y xỏ dép lê đến bật ngọn đèn ngủ nhỏ ở cuối giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-tieu-thanh-mai-truc-ma/chuong-14.html.]

“Áo ngủ của em vẫn để trong tủ chứ?” Ngu Kiều kéo cửa tủ . Trước đây y nhà họ Sở nên vài bộ quần áo, bao gồm cả áo ngủ, vẫn cất giữ ở đây.

Sở Kiêu đáp: “Em bảo dì giúp việc giặt sạch và đặt ở vị trí cũ .”

Ly

Ngu Kiều nhanh chóng tìm thấy bộ áo ngủ màu trắng. Dưới ánh đèn mờ ảo, y thấy Sở Kiêu cũng đang mặc một bộ áo ngủ màu đen kiểu dáng y hệt.

Ngu Kiều dáng thanh mảnh. Khi y đồ, tấm lưng trắng ngần lộ trong trung. Sở Kiêu cố gắng điều chỉnh thở, dám để Ngu Kiều nhận tình ý sâu đậm trong mắt . Tin tức tố trong khí bắt đầu cuộn trào, bao phủ bộ căn phòng bằng hương trúc. Ngu Kiều cũng chẳng hề sợ hãi sự mãnh liệt , y tùy ý để mùi hương của bao quanh, thỉnh thoảng còn chủ động quấn quýt lấy nó như hòa làm một.

Ngu Kiều nghiêng , luồng tin tức tố trong khí khiến y chút bồn chồn. May mà vẫn đến kỳ phát tình nên y vẫn thể tự chủ để lao lòng Sở Kiêu.

“Tiểu Kiêu, tin tức tố của em nồng quá đấy.” Đôi chân dài trắng trẻo của Ngu Kiều che bởi lớp quần ngủ. Lúc Sở Kiêu mới dám dời ánh mắt lên y, vành tai vẫn còn đỏ ửng và nóng hổi.

“Xin .” Sở Kiêu khàn giọng đáp, với tay bật máy lọc khí lên. Chẳng mấy chốc, mùi hương trong phòng thanh lọc sạch sẽ. Hắn rủ mắt im lặng, nhưng trong đầu vẫn ngừng hiện lên hình ảnh thoáng qua khi nãy. Chỉ cần nghĩ đến thôi là nhịn mà lén Ngu Kiều thêm vài cái.

“Nhìn làm gì?” Ngu Kiều bắt quả tang đang trộm . Sau khi tắt đèn, y vén chăn xuống: “Ngủ thôi?”

Thấy y truy cứu chuyện đó, Sở Kiêu liền thấp giọng đáp lời. Căn phòng rơi tĩnh lặng. Sở Kiêu đang nhắm mắt bên cạnh, cẩn thận tránh để đè lên tóc của Ngu Kiều. Hắn vươn tay định chạm mặt y.

khi ngón tay chỉ còn cách một cực ngắn, Ngu Kiều đột ngột nghiêng đầu mở mắt . Ngón tay Sở Kiêu vặn chạm ngay chóp mũi y.

“Em đang làm gì thế hả?” Ngu Kiều nắm lấy tay , kéo trong chăn, “Mau ngủ , tối nay em còn bận rộn nhiều việc lắm đấy.”

Sở Kiêu khẽ “ừm” một tiếng, để mặc cho bàn tay Ngu Kiều bao trọn lấy những ngón tay hề nhúc nhích. Hắn dịch gần Ngu Kiều thêm một chút.

“Lớn chừng mà vẫn ôm ?” Ngu Kiều hiển nhiên đang nhớ hồi nhỏ Sở Kiêu cứ quấn quýt đòi y ôm mới ngủ .

Sở Kiêu gì, chỉ mở to mắt y. Dẫu ý định ban đầu của chỉ là xích gần Ngu Kiều một chút, nhưng sự bất ngờ khiến vô cùng hạnh phúc.

“Ngủ nào.” Ngu Kiều nghiêng , dang tay ôm lòng. Sở Kiêu vùi mặt n.g.ự.c y, đôi môi khẽ chạm cổ áo y.

Tiểu Ngoan, em nhất định sẽ đối xử với thật .

Đó là những lời chỉ dám thầm hứa trong lòng.

Loading...