[ABO] Tiểu Thanh Mai Trúc Mã - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-04-27 15:10:14
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Về chuyện diễn đàn, Ngu Kiều gì. Y chỉ thấy lạ là liên tiếp mấy ngày nay, bất kể là ở sân vận động, lớp học nhà ăn, luôn dùng ánh mắt tò mò lẫn dò xét để .

Ngu Kiều xảy chuyện gì và cũng chẳng quá để tâm. Hiện tại, y chỉ nhân lúc Sở Kiêu đang bận rộn với việc ở công ty để chuẩn thật món quà sinh nhật tặng .

Sở Kiêu sắp đến tuổi trưởng thành, gia đình bắt đầu tất bật lo liệu cho lễ trưởng thành. Thêm đó, nội bộ công ty gần đây kẻ nuôi ý đồ , khiến vài ngày thể đến trường thăm Ngu Kiều.

Ngày 12 tháng 3.

Chỉ còn đầy một ngày nữa là đến sinh nhật của Sở Kiêu.

Ngu Kiều vẽ tất cả những dáng vẻ của Sở Kiêu ở giai đoạn tuổi tác mà y từng thấy qua. Không vì vẽ quá nhiều mà mấy ngày nay, ngay cả trong giấc mơ y cũng thấy .

Trong giấc mơ đêm nay, Sở Kiêu trông vô cùng thành đạt và chững chạc. Hắn diện một bộ âu phục đen tuyền, khuôn mặt lãnh đạm nhưng đầy khí chất. Thân hình so với hiện tại thì cường tráng và vững chãi hơn nhiều. Nhìn như , tim Ngu Kiều bỗng dưng đập nhanh liên hồi. Ngay đó, y thấy lúm đồng tiền quen thuộc gương mặt Sở Kiêu phiên bản trưởng thành .

Hắn đang mỉm với y.

Sáng sớm thức dậy, Ngu Kiều vệ sinh cá nhân xong liền chạy ngay thư phòng. Y vẽ dáng vẻ đó của Sở Kiêu. Đến khi thành bức họa thì cũng một, hai giờ chiều. Ngu Kiều với tâm trạng cực kỳ kẹp bức tranh trang cuối cùng của tập tranh.

“Chúc Tiểu Kiêu tuổi trưởng thành vui vẻ.” Ngu Kiều lẩm bẩm dùng bút máy mấy chữ lên bìa tập tranh, cuối cùng còn quên ký tên đó.

“Chắc là sẽ thích thôi.” Ngu Kiều trang đầu tiên vẽ một Tiểu Sở Kiêu ngây ngô, đáng yêu mà mỉm tự nhủ.

Ngày 12 tháng 3, 23 giờ 55 phút.

“Ngu Kiều?”

Sở Kiêu thấy tên gọi hiện màn hình mà chút ngẩn ngơ. Hắn ngờ Ngu Kiều chủ động gọi điện cho giờ .

“Tiểu Kiêu, em vẫn còn đang xử lý văn kiện đấy ?” Ngón tay Ngu Kiều khẽ vuốt ve khối gỗ điêu khắc. Đây chính là món quà y lấy về hồi chiều để dành tặng .

Khối gỗ màu sắc sẫm, nên Ngu Kiều nhờ thợ điêu khắc thành một con báo đen. Con báo đen đang lười biếng, hai chân giao , đôi mắt khép hờ và chiếc đuôi dài buông thõng phía .

Đây là hình ảnh Ngu Kiều liên tưởng đến dáng vẻ lúc ngủ của Sở Kiêu nên y ngẫu hứng vẽ . Đến khi bình tâm , y càng thấy khí chất của con báo đen cực kỳ giống với Sở Kiêu.

Bàn tay đang lật xem văn kiện của Sở Kiêu khựng . Hắn nhanh chóng đóng tập hồ sơ, khẽ day day giữa mày hỏi: “Còn một ít nữa thôi, sẽ xong ngay đây.”

Hắn dừng một chút, hàng mi khẽ rung động: “Sao vẫn ngủ?” Ngu Kiều ít khi gọi điện cho giữa đêm, thường thì hai chỉ nhắn tin qua WeChat hoặc SMS.

Ly

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-tieu-thanh-mai-truc-ma/chuong-13.html.]

“Bởi vì đang đợi thời gian mà.” Tâm trạng Ngu Kiều vẻ , “Thỉnh thoảng thức muộn một chút cũng .”

“Đợi thời gian gì cơ?” Sở Kiêu hỏi .

“Tất nhiên là đợi đến 0 giờ ——” Ngu Kiều kim giờ, kim phút và kim giây đồng hồ đang dần trùng khớp tại một điểm, y khẽ : “Chúc em sinh nhật vui vẻ nhé, Tiểu Kiêu.”

“Chúc mừng em chính thức trưởng thành.” Bàn tay còn của Ngu Kiều khẽ chạm tuyến thể gáy. Y bầu trời đầy ngoài cửa sổ, khẽ thì thầm: “Alpha của .”

Hơi thở của Sở Kiêu bỗng chốc nghẹn .

Trưởng thành, đồng nghĩa với việc các đặc điểm sinh học thiện, và thể đ.á.n.h dấu Ngu Kiều.

“Cảm ơn .” Sở Kiêu nhanh chóng lấy giọng điệu bình thản, ai thấy ánh mắt lúc dịu dàng đến nhường nào, “Ngu Kiều, em ngay khi tỉnh dậy là thể thấy đầu tiên.”

Ngu Kiều ngẩn , trêu chọc: “Vậy thì em dậy muộn một chút, để còn kịp chạy đến nhà em khi em tỉnh giấc chứ.”

Sở Kiêu đáp: “Được, em chờ đến.”

chuyện trong lòng nên trời tờ mờ sáng Ngu Kiều thức dậy. Sau khi thu xếp xong những món quà tặng Sở Kiêu, y nhớ cuộc điện thoại lúc rạng sáng nên nhờ tài xế đưa đến Sở gia, quên để lời nhắn cho nhà.

Sở gia và Ngu gia cách hơn nửa thành phố. Ngồi xe, cảnh vật lùi dần qua ô cửa kính, Ngu Kiều bỗng thấy chút ngốc nghếch.

“Thiếu gia dậy sớm như trở thành đầu tiên chúc phúc cho Sở ?” Bác tài xế họ Lý, làm việc cho Ngu gia nửa đời thiết với những đứa trẻ trong nhà, lên tiếng hỏi.

Ngu Kiều mím môi : “Bác Lý, bác cũng hóng chuyện giống như dì Trương .”

“Hắc hắc, thấy hai đứa tình cảm như , chúng cũng vui lây.” Suốt một tháng qua, bác Lý luôn là đưa đón Ngu Kiều học và chứng kiến y cùng Sở Kiêu kề vai sát cánh, trong lòng bác tự nhiên thấy mừng thầm. Đối với những Ngu Kiều lớn lên như bác, gì hạnh phúc hơn việc thấy y ở bên cạnh yêu thích.

“Bác Lý, Tiểu Kiêu đối xử với cháu , đừng lo lắng nhé.” Ngu Kiều quan tâm nên dịu dàng đỡ cho Sở Kiêu một câu.

“Vậy thì , thì quá .”

Khi Ngu Kiều đến Sở gia thì chỉ mới hơn 7 giờ sáng. Một tay y cầm tập tranh, tay xách một chiếc hộp khá lớn. Người làm nhà họ Sở định giúp y cầm đồ nhưng y khéo léo từ chối. Y bảo rằng đây là quà y tự tay đưa cho Sở Kiêu. Hành động khiến mấy vị quản gia già trong nhà khỏi mỉm ý nhị.

Ngu Kiều vốn quen thuộc với phòng của Sở Kiêu vì y từng ở đây. Y đặt đồ thư phòng ở tầng hai , đó mới xoay lên tầng ba. Tầng ba chỉ hai gian phòng, một gian bỏ trống và gian còn là phòng của Sở Kiêu. Ba Sở thường xuyên ở đây nên họ chỉ để một căn phòng ở tầng hai.

Biết Sở Kiêu thức nửa đêm để xử lý văn kiện nên khi mở cửa, Ngu Kiều cử động nhẹ nhàng. Y rón rén bước phòng khẽ khàng khép cửa .

Loading...