(ABO) Tiểu Mỹ Nhân Mù Lòa Trêu Chọc Kế Huynh U Ám - Chương 100: Bức Thư Của Z Và Ánh Sáng Đầu Tiên
Cập nhật lúc: 2026-03-04 13:02:51
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Lâm Du bắt đầu ký ức thì thấy gì nữa. Ban đầu vẫn còn ấn tượng về màu sắc, đó càng lớn càng mơ hồ, cho đến khi màu sắc duy nhất thể nhớ là màu đen.
Màu đen thực cũng tính là màu sắc, đó hẳn là tất cả những gì thể thấy.
Từ bốn tuổi đến sáu tuổi, lớn lên trong vòng tay bà nội. Bà nội làm gì cũng dắt theo, đồng làm việc thì ngoan ngoãn bên cạnh. Mùa xuân bà nội sẽ đưa cho một nắm hoa cải dầu, bảo ngắt lấy đoạn non nhất tối về xào ăn; mùa hè bà nội sẽ đưa cho quả đào rửa sạch để gặm, nhưng thứ thích nhất vẫn là quýt vỏ xanh.
Lũ trẻ con ném vỏ quýt xuống nước sẽ thấy cầu vồng.
Lúc đó Lâm Du cầu vồng trông như thế nào, bà nội đó là chiếc cầu nhỏ bảy màu sắc.
Lâm Du tò mò: "Cầu nhỏ trông như thế nào ạ?"
Bà nội vẽ một đường cong cong trong lòng bàn tay , đó là cây cầu.
Chữ "cầu" là chữ mà Lâm Du khi trưởng thành mới . Lúc nhỏ học mẫu giáo vì ở quê điều kiện. Sáu tuổi, bảy tuổi, ở cái tuổi lẽ học tiểu học, cũng đến trường.
Năm tám tuổi, bà nội xoa đầu : "Bà nội dành dụm đủ tiền cho Tiểu Ngư học , bà nội đưa Tiểu Ngư học nhé."
Sau đó bà nội đưa Lâm Du đến thành phố lớn, chỉ thành phố lớn mới cơ hội cho học. Cậu bà nội làm những gì, năm tám tuổi, trường giáo d.ụ.c đặc biệt để học tập, đầu tiên tiếp xúc với chữ nổi Braille.
Cậu phấn khích, vui sướng, ngày nào về nhà cũng kể cho bà nội hôm nay học gì. Khoảng thời gian đó là những ngày tháng vui vẻ nhất của , cho dù là những lúc mắt đau dữ dội, cũng bỏ lỡ một tiết học nào.
Sau bà nội qua đời, tất cả niềm vui của đều đột ngột chấm dứt.
Tay còn bàn tay ấm áp nào nắm lấy nữa, cũng còn một mái nhà cố định. Phòng của từ phòng ngủ hướng dương biến thành ban công lộng gió nhà họ hàng, là phòng khách, là phòng chứa đồ ẩm thấp, thậm chí là tầng hầm tối tăm.
Thực ở cũng cả, dù gì cũng thấy. Bà nội từng với , đừng sợ hãi, đừng bỏ cuộc, hãy lớn lên thật .
Lớn lên , Tiểu Ngư sẽ tìm thấy đại dương của riêng .
Trong tay Lâm Du tiền bà nội để cho , cũng tiền trợ cấp khuyết tật, may mà họ hàng cũng quá , nhưng cũng quá .
Họ chỉ coi như một con ch.ó con mèo đáng thương.
Vui thì trêu đùa, vui thì đá cho mấy cái, nhưng sẽ bắt c.h.ế.t.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lâm Du mỗi ngày cầm gậy dò đường tự học, tự tan học, luân phiên làm ch.ó mèo nhỏ ở nhà mấy chú bác.
Lớn hơn một chút, dựa chính thi đỗ trường trung học trọng điểm của thành phố. Cậu là học sinh đặc biệt duy nhất của trường, nhà trường chiếu cố , còn thể tham gia thi đại học như bình thường.
tiền bà nội để còn nhiều nữa, vì bắt đầu tìm việc làm thêm. Có những ông chủ mềm lòng sẽ giữ rửa bát, cho một bữa cơm, nhưng quá vụng về, nhiều lúc chỉ thể ăn cơm chan canh.
cũng , ít nhất sẽ đói bụng.
Tiền của để dành đóng học phí, để dành học đại học, đó mua cho bà nội một mảnh đất mộ thật . Đợi lớn hơn chút nữa, còn ngắm đại dương mà bà nội .
Họ hàng chán ghét sự quấy rầy mỗi đến, cuối cùng sống một thời gian dài trong phòng chứa đồ nhà bác cả, mỗi tháng nộp tiền thuê nhà và sinh hoạt phí.
Số tiền vốn ít ỏi của càng ít hơn.
Khoảng thời gian đó, Lâm Du mở mắt là lo lắng tiền đóng học phí thì làm , học thì làm . May mắn , một ngày nọ giáo viên chủ nhiệm quỹ từ thiện của Tập đoàn Lục thị ý định tài trợ cho , mỗi tháng đều sẽ gửi tiền đúng hạn, đủ cho sinh hoạt phí và học phí của .
Lâm Du quán net nhờ ông chủ tra giúp về quỹ từ thiện và Tập đoàn Lục thị. Ông chủ đó là một ông chủ lớn trẻ tuổi, cực kỳ giàu , hàng năm đều sẽ chọn một học sinh phẩm chất và học lực trong trường để tài trợ.
Nghi ngờ trong lòng Lâm Du tan biến, chấp nhận sự tài trợ của đối phương, nhưng vẫn để dành một phần lớn, mỗi tháng đều sẽ một bức thư kể cho đối phương về tình hình gần đây của .
đối phương lẽ cũng thời gian những bức thư nhàm chán , hoặc lẽ cũng hiểu chữ nổi.
Dù cũng là ông chủ giàu , chắc hẳn bận rộn.
Dù thế nào nữa, dựa sự tài trợ đó, bình an học xong cấp ba, thi đỗ một trường đại học .
ai khen thật giỏi, cũng giống như khi thi xong cũng chẳng ai cho một cái ôm an ủi đơn giản.
Thật khiến hụt hẫng, buồn bã.
Cậu một tìm đến bác cả hỏi về nơi chôn cất bà nội, nhưng nhân viên công tác với là . Lâm Du ngẩn lâu, nghĩ lẽ họ đưa bà nội về quê tìm một gò đất hoang ai để chôn cất .
Họ hận bà nội đưa tất cả tiền cho , còn để một gánh nặng là .
Hôm đó Lâm Du con đường vắng vẻ lâu, đến đau cả mắt liền cuộn tròn mặt đất. Là bụng đưa đến bệnh viện, còn giúp nộp viện phí.
Lâm Du tỉnh thì đó , ngay cả một câu cảm ơn cũng kịp .
Cậu chỉ thể lờ mờ nhớ cảm giác vững chãi khi đôi cánh tay mạnh mẽ bế lên, còn cả mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng đối phương.
Ngày đến trường nhận giấy báo trúng tuyển, giáo viên chủ nhiệm chuyển giao một bức thư cho , là bên tài trợ gửi tới.
Lâm Du vui vẻ nhờ giáo viên chủ nhiệm cho .
"Là chữ nổi, em tự xem ." Giáo viên chủ nhiệm trả thư cho .
Lâm Du sờ lên những ký tự giấy thư, là vài ký tự đơn giản.
[Chúc mừng, xuất sắc.]
Cậu sờ thấy phần lạc khoản là một chữ Z đơn giản.
Lâm Du nghĩ thầm lẽ là thư mẫu, nhưng vẫn trân trọng đặt nó cùng với giấy báo trúng tuyển của .
Trong ba tháng nghỉ hè, Lâm Du nỗ lực làm thêm kiếm tiền, dự định đón chào cuộc sống mới, nhưng biến cố luôn ập đến.
Cậu ngờ ghê tởm đến mức đó, lén lút trốn trong tủ quần áo, nhân lúc đang ngủ, giống như một con rắn độc bò nắm lấy cổ chân .
Đêm hôm đó Lâm Du cảm nhận sự tuyệt vọng sâu sắc. Cậu ngờ khác bắt nạt , phản kháng thành công, những kẻ đó chỉ mũi mắng là đồ đê tiện, đĩ điếm, đàn ông con trai mà còn quyến rũ đàn ông.
Lâm Du một lời nào, đẩy khỏi đám đang chỉ trích , lạnh lẽo, kiên quyết đồn cảnh sát, báo án.
Sau đó chân tướng phơi bày, tất cả đều cầu xin tha thứ cho bác cả của , mắng là đồ lang tâm cẩu phế (lòng lang sói), thế mà để bác cả tù.
Lâm Du chính là lang tâm cẩu phế.
Cậu lấy bất cứ thứ gì, cô độc một đến, cô độc một đến thành phố khác.
Từ đó về bao giờ nữa. Ở thành phố mới, tìm một chốn dung , tuy là một căn phòng nhỏ tồi tàn, ẩm thấp, chật hẹp, quanh năm ánh nắng, nhưng cái lợi của việc thấy đến , thấy thì cũng chẳng cả.
Đây là ngôi nhà nhỏ an của . Cậu còn tìm một họa sĩ đường phố nhờ vẽ một bức tranh bà nội, cố ý mô tả bà nội thật trẻ, thật xinh , đó mang về nhà đặt bên cạnh bàn, mỗi ngày sờ một cái làm thêm, học.
Trước đây Lâm Du trông , nhưng đến đại học, một luôn đến mặt , nhưng khi là mù thì tiếc nuối rời .
Cậu hiểu ý của họ, thực cũng thời gian để hiểu. Sau khi lên đại học, với giáo viên chủ nhiệm rằng cần tài trợ nữa, xin hãy nhường suất của cho cần nó hơn.
Cậu trưởng thành , thể tự chăm sóc bản , còn nhiều đứa trẻ nghèo khó cần tiền đó hơn.
Thế là bận rộn làm thêm mỗi ngày.
Ở tiệm sữa, tiệm cà phê, những cửa hàng dễ xin việc hơn những nơi khác, lẽ là vì khuôn mặt của . Bởi vì mấy thấy cửa hàng trưởng lớn lên thế , cũng là thể nhận, chỉ là lương sẽ ít hơn một chút.
Cầm mức lương bằng một phần ba khác cũng làm vui vẻ, thực thể sống sót là vui .
Hơn nữa, bây giờ học, còn kiếm tiền.
Mỗi ngày khi ngủ còn thể cuốn tiểu thuyết thích.
Đôi khi Lâm Du sẽ tình cờ thấy cái tên Tập đoàn Lục thị trong cuộc trò chuyện của đồng nghiệp, cũng sẽ thấy cái tên Lục Tắc. Thật kỳ diệu, Lâm Du nhớ đến bức thư chữ ký Z .
Cậu ép bức thư gối, bởi vì đó là sự khẳng định duy nhất mà nhận trong suốt thời kỳ trưởng thành đằng đẵng của .
Đôi khi nghĩ một bức thư cho tên Z , nhưng nghĩ thì thấy sẽ đường đột, bất lịch sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-tieu-my-nhan-mu-loa-treu-choc-ke-huynh-u-am/chuong-100-buc-thu-cua-z-va-anh-sang-dau-tien.html.]
Hơn nữa đối tượng bát quái của đồng nghiệp đổi liên tục, còn nhắc đến cái tên Lục Tắc nữa, Lâm Du cũng dần quên lãng.
Sau đó làm ông chủ mất mặt ngay đám đông ở tiệm cà phê, thất nghiệp, buồn, cũng tủi .
Bị lợi dụng để kiếm tiền, giống như một kẻ ngốc chẳng gì cả.
Lâm Du là mau nước mắt, kể chuyện nhỏ cũng thể rơi lệ, bây giờ càng tủi lâu.
Nếu ai đó bảo vệ thì mấy.
Lâm Du vẫn lau nước mắt, chỉ nghĩ rằng cố gắng lớn hơn chút nữa thì sẽ ai bắt nạt nữa.
Biết cũng sẽ hạnh phúc thì .
Giống như bà nội , Tiểu Ngư sẽ tìm thấy đại dương mênh m.ô.n.g của riêng .
Cậu vốn giỏi tự an ủi bản , hơn nữa cũng thời gian để thương vay mướn, cần nuôi sống chính , ngày hôm liền tìm việc làm thêm mới.
Vận may của , ông chủ mới là một , hơn nữa còn ép lương , chê thấy.
Chỉ là trong tiệm mấy khách, luôn lo lắng ông chủ sẽ phá sản, phá sản sẽ gặp ông chủ như nữa.
May mà ông chủ hoan nghênh, thường xuyên theo đuổi đến ủng hộ việc kinh doanh, nên vẫn đến mức phá sản.
Lần nữa tin tức về Lục Tắc là qua bản tin thời sự phát điện thoại của ông chủ, là một cuộc họp báo.
Giọng của đàn ông cực kỳ êm tai, truyền từ loa, trầm nội liễm.
"Tôi sẽ rút lui khỏi Tập đoàn Lục thị."
Lời dứt, cả hội trường xôn xao.
Các phóng viên tranh giơ tay đặt câu hỏi, những âm thanh hỗn loạn ồn ào vang lên bên tai Lâm Du. Cậu thấy, nhưng thể cảm nhận sự ngột ngạt từ những lời phát biểu đó.
Lâm Du xổm quầy thu ngân sắp xếp ly tách, m.ô.n.g lung nhớ đến từng tài trợ cho , ký tên là Z .
Lâm Du cũng tại nhớ lâu đến thế.
Rõ ràng chỉ là một bức thư chữ nổi ngắn, rõ ràng thể chỉ là câu trả lời theo mẫu của quỹ từ thiện, rõ ràng đó căn bản là ai.
cứ nhớ mãi.
Nhớ chữ "Z" đơn giản đó, nhớ năm chữ —— "Chúc mừng, xuất sắc".
Đó là ánh sáng duy nhất trong thời niên thiếu xám xịt đằng đẵng của .
"Tiểu Ngư? Tiểu Ngư!" Giọng ông chủ kéo về thực tại.
Lâm Du hồn, phát hiện chiếc ly trong tay rơi xuống đất, may là ly nhựa nên vỡ.
"Sao thế? Không khỏe ?" Ông chủ tới, quan tâm hỏi.
Lâm Du lắc đầu, nhặt chiếc ly lên.
"Không ạ, chỉ là đang tin tức mở thôi."
Ông chủ liếc điện thoại, màn hình vẫn đang phát cảnh Lục Tắc rời .
"Ồ, Lục Tắc ," Ông chủ cảm thán một câu, "Người đúng là lợi hại, tuổi còn trẻ mà đưa Lục thị phát triển đến mức . Bây giờ đột nhiên rút lui, cũng xảy chuyện gì."
Lâm Du gì, chỉ tiếng bước chân dần xa và tiếng đèn flash chớp nháy liên hồi trong điện thoại.
Lâm Du bỗng nhiên cho một bức thư, nhưng bắt đầu từ , địa chỉ, cũng lý do.
Họ vốn dĩ là của hai thế giới.
Lâm Du tiếp tục cúi đầu sắp xếp ly tách, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu , rơi tay . Đôi bàn tay xương khớp rõ ràng, đầu ngón tay vì quanh năm sờ chữ nổi mà vết chai mỏng.
Cậu thấy ánh nắng, nhưng thể cảm nhận nhiệt độ.
Ấm áp.
Giống như nhiều năm , bà nội dắt tay , đưa bờ ruộng phơi nắng.
Giống như lạ bế lên, cánh tay trầm mạnh mẽ, mang theo mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng.
Lâm Du khẽ một cái.
Cậu cảm thấy may mắn.
Mặc dù thấy, nhưng vẫn luôn nguyện ý chiếu sáng cho , nếu cơ hội vẫn gặp mặt cảm ơn đó.
Buổi tối trở về căn phòng nhỏ ẩm thấp chật hẹp, Lâm Du bên mép giường, mò mẫm lấy bức thư gối .
Giấy thư cũ, góc cạnh sờ đến mức cong lên. Những điểm lồi lõm đó, nhắm mắt cũng thể sờ là chữ gì.
Cậu áp bức thư lên ngực, dựa đó ngẩn ngơ lâu.
Anh sẽ sống chứ?
Lâm Du , nhưng hy vọng sống .
Giống như hy vọng mỗi một từng mang ấm áp cho đều sống .
Ngoài cửa sổ gió thổi qua, mang theo nhiệt độ của đầu hạ.
Lâm Du cất kỹ bức thư, xuống, nhắm mắt , nghĩ ngày mai vẫn sẽ là một ngày trời.
Ngày hôm quả nhiên là một ngày trời.
Lâm Du ở cửa tiệm cà phê, ngẩng mặt cảm nhận nhiệt độ của ánh nắng một lúc mới đẩy cửa bước .
"Tiểu Ngư đến ?" Giọng ông chủ truyền đến từ quầy, "Hôm nay bánh mì mới nướng, lát nữa nếm thử xem."
Lâm Du đáp một tiếng, đồng phục làm việc, bắt đầu dọn dẹp vệ sinh.
Trong tiệm cà phê yên tĩnh, chỉ tiếng nhạc nhẹ nhàng trôi chảy. Lâm Du cầm khăn lau, tỉ mỉ lau từng chiếc bàn một. Cậu thấy chỗ nào bẩn, nhưng sẽ lau qua tất cả các bàn một lượt, đây là sự nghiêm túc mà thể làm .
Trong tiệm lác đác vài vị khách ghé qua, Lâm Du thấy tiếng ông chủ chào hỏi họ, thấy tiếng máy pha cà phê hoạt động, thấy tiếng ly đĩa va chạm nhẹ nhàng.
Mọi thứ đều bình thường như thế.
Gần đến buổi trưa, cửa đẩy .
Chuông gió vang lên một tiếng "đinh dang".
Lâm Du đang xổm quầy sắp xếp ly tách, ngẩng đầu lên, chỉ thấy tiếng bước chân , trầm , nhanh chậm, thở của ánh nắng hòa lẫn với mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng lan tỏa trong khí.
"Hoan nghênh quý khách." Lâm Du theo thói quen.
Tiếng bước chân dừng một chút, đó, một giọng êm tai quen thuộc vang lên: "Chào , một ly Americano đá."
Tay Lâm Du cứng đờ, ngay đó nở một nụ rạng rỡ.
Cậu... thực sự gặp .
Tác giả lời :
Phía bộ là tuyến IF, chương thể sẽ ABO, sẽ tình tiết m.a.n.g t.h.a.i sinh con (Các bé lôi (ghét) thể loại thể đặt mua, phiên ngoại phúc lợi cũng sẽ cài đặt thành 90% thể xem miễn phí).