[ABO] SẾP TÔI LÀ MỘT CON THỎ LƯU MANH! - 8
Cập nhật lúc: 2026-01-27 13:14:47
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà hàng "Ánh Trăng" là nơi dành riêng cho giới siêu giàu, nơi mà mỗi bước chân đều giá bằng cả năm tiền lương của một nhân viên bình thường. Hôm nay, gian ở đây tĩnh lặng một cách lạ kỳ vì bà Lục bao trọn tầng thượng để con trai một buổi xem mắt chất lượng cao.
Lâm Diệp ở sảnh, chỉnh bộ vest thư ký phẳng phiu nhưng bàn tay run bần bật. Cậu liếc đàn ông bên cạnh – Lục Chiến, hôm nay vẫn diện bộ vest thủ công màu xanh navy cực kỳ lịch lãm, gương mặt lạnh lùng như băng tảng, khí thế Alpha cấp S tỏa ngùn ngụt.
Chỉ điều, tay xách một cái túi giữ nhiệt màu hồng phấn đựng đầy dưa chuột bao t.ử và cần tây rửa sạch.
"Lục tổng... cầu xin , bỏ cái túi đó trong xe ." – Lâm Diệp thì thầm, giọng đầy sự khẩn thiết.
Lục Chiến liếc cái túi, , ánh mắt đầy kiên định: "Không . Bác sĩ Trần nếu căng thẳng, pheromone Rượu Rum sẽ đắng. Những thứ giúp giữ bình tĩnh. Hơn nữa, nếu cô tiểu thư quá phiền phức, sẽ mời cô ăn 'cỏ' cùng."
Lâm Diệp tuyệt vọng che mặt. Cậu , hôm nay hình tượng của Lục Thị sẽ tan tành theo từng miếng dưa chuột giòn tan.
Bước bàn tiệc, tiểu thư Diệp Linh đợi sẵn. Cô là một Alpha cấp A+, xinh , kiêu sa và mùi hương của Hoa Hồng Đen – một mùi hương sang trọng nhưng đầy gai góc. Vừa thấy Lục Chiến, mắt cô sáng lên. Một Alpha cấp S như chính là "con mồi" hảo nhất để củng cố địa vị của gia tộc cô.
"Chào , Lục tổng. Rất vui gặp ." – Diệp Linh mỉm , cố tình tỏa một chút pheromone Hoa Hồng Đen quyến rũ.
Lục Chiến lạnh lùng xuống, thèm bắt tay, chỉ khẽ gật đầu. Anh đặt cái túi giữ nhiệt màu hồng lên bàn đá cẩm thạch một cách dõng dạc, phá nát sự sang trọng của bộ đồ sứ xương đặt xung quanh.
"Chào Diệp tiểu thư. Đây là thư ký của , Lâm Diệp. Cậu nhiệm vụ ghi chép ... các chỉ tương thích của chúng ." – Lục Chiến thản nhiên , hiệu cho Lâm Diệp xuống chiếc ghế bên cạnh.
Diệp Linh khựng , nụ môi cứng: "Thư ký... cũng tham gia buổi xem mắt ?"
"Cậu chỉ là thư ký." – Lục Chiến mở khóa túi giữ nhiệt, lấy một nhánh cần tây dài ngoẵng, thản nhiên đưa lên miệng c.ắ.n một cái Rắc. "Cậu còn là chuyên gia dinh dưỡng của . Tôi đang trong quá trình thanh lọc cơ thể, chỉ ăn thực phẩm màu xanh."
Lâm Diệp cúi gầm mặt, tay cầm bút ghi chép mà lòng thầm gào thét: Tôi đàn ông ! Tôi chỉ là ngang qua!
Diệp Linh miếng cần tây tay Lục Chiến, cái túi màu hồng, sắc mặt từ trắng chuyển sang xanh sang tái. Cô cố gắng giữ bình tĩnh: "À... Lục tổng thật là lối sống lành mạnh. Chúng hãy về việc liên minh giữa hai tập đoàn..."
"Diệp tiểu thư." – Lục Chiến ngắt lời, đột ngột cúi sát về phía cô, khiến cô gái trẻ đỏ mặt tim đập nhanh. ngay khi cô tưởng định lời mật ngọt, thì hít một thật sâu nhăn mũi: "Mùi hoa hồng của cô... dùng t.h.u.ố.c trừ sâu ?"
"Cái... cái gì cơ?" – Diệp Linh ngơ ngác.
"Nó hắc." – Lục Chiến thản nhiên dựa lưng ghế, lấy thêm một quả dưa chuột bao t.ử nữa. "Làm cảm thấy thoải mái. Pheromone của cô khiến liên tưởng đến những bụi hoa hồng héo úa trong công viên. Nó 'tươi' bằng mùi cỏ của thư ký ."
Nói đoạn, Lục Chiến xoay sang Lâm Diệp với ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và cả một chút gian xảo, đó cầm một miếng dưa chuột đưa lên tận môi Lâm Diệp: "Nào, Lâm thư ký, ăn một miếng . Cậu vất vả ."
Diệp Linh lúc còn giữ nổi vẻ kiêu sa nữa. Cô bật dậy, đôi mắt trợn tròn cảnh tượng "tổng tài Alpha cấp S đút dưa chuột cho thư ký Omega cấp thấp" ngay giữa nhà hàng sáu .
"Lục Chiến! Anh đang sỉ nhục ? Anh thà chọn cái thư ký tầm thường vì ?"
Lục Chiến ngừng nhai, ánh mắt đột ngột trở nên sắc lẹm, áp lực Alpha cấp S bùng nổ khiến Diệp Linh run b.ắ.n . "Tầm thường? Với , em là bãi cỏ xanh duy nhất sa mạc . Còn cô... cô chỉ là một bông hoa nhựa thơm mùi hóa chất thôi."
Diệp Linh uất ức đến phát , cô cầm túi xách chạy khỏi nhà hàng, quên để một câu: "Tôi sẽ với bà Lục! Anh là đồ điên!"
Cửa đóng sầm . Không gian yên tĩnh trở . Lâm Diệp thở dài, bỏ miếng dưa chuột khỏi miệng, Lục Chiến: "Chúc mừng . Bây giờ chắc chắn sẽ đến đốt nhà trong vòng 30 phút nữa."
Lục Chiến thản nhiên cầm khăn lau tay, đó nắm lấy bàn tay đang run của Lâm Diệp, hôn nhẹ lên đó: "Đừng lo. Có con thỏ đầu đàn ở đây, ai dám đốt nhà em cả. Đi thôi, dưa chuột hết , chúng mua bắp cải."
Lâm Diệp vị sếp "lắm chiêu" của , giận thương, nhưng trong lòng thấy hạnh phúc đến lạ kỳ.
Cánh cửa căn hộ của Lâm Diệp bao giờ mỏng manh đến thế cơn thịnh nộ của bà Lục.
Chỉ mười lăm phút khi Diệp tiểu thư lóc rời khỏi nhà hàng, một đoàn xe đen bóng loáng đỗ xịch khu chung cư tầm trung nơi Lâm Diệp sinh sống. Bà Lục bước xuống xe với khí thế của một nữ hoàng chinh phạt, gót giày cao gót nện xuống sàn hành lang chát chúa như tiếng s.ú.n.g lên nòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-sep-toi-la-mot-con-tho-luu-manh/8.html.]
Bên trong căn hộ, Lục Chiến vẫn đang thong dong ghế sofa, tay cầm một quả táo xanh, thỉnh thoảng đưa lên miệng c.ắ.n một cái giòn tan. Lâm Diệp thì ngược , đang như kiến bò chảo nóng, tay cầm chổi lông gà định dọn dẹp nhưng thực chất chỉ đang quơ quào trong vô định.
"Lục tổng, về nhà ! Mẹ sắp đến , bà mà thấy ở đây thì chỉ nước dọn nhà sang hành tinh khác sống thôi!" – Lâm Diệp hoảng hốt.
Lục Chiến liếc cửa , đó thản nhiên nắm lấy tay Lâm Diệp, kéo xuống lòng : "Bình tĩnh. Cỏ đất, mà đất của em chính là . Bà làm gì em ."
Rầm!
Cánh cửa cần mở, nó gần như bật tung bởi vệ sĩ. Bà Lục bước , bộ sườn xám thêu hoa mẫu đơn của bà dường như cũng đang run lên vì giận dữ. Ánh mắt bà quét qua căn phòng nhỏ bé, dừng ở cảnh tượng con trai đang ôm chặt lấy thư ký nhỏ.
"Lục Chiến! Con điên thật ?" – Bà Lục hét lên, giọng run rẩy. "Con sỉ nhục nhà họ Diệp, con bôi tro trát trấu mặt , chỉ để ở cái nơi rách nát với một Omega cấp thấp tương lai?"
Lục Chiến dậy. Anh thậm chí còn siết chặt eo Lâm Diệp hơn, thở nồng nặc mùi Rượu Rum bắt đầu lan tỏa khắp phòng như một sự cảnh cáo thầm lặng.
"Mẹ, con . Đây là chuyện riêng của con." – Giọng Lục Chiến lạnh lùng, còn chút bóng dáng nào của "chú thỏ" ngây ngô lúc chiều. "Lâm Diệp là Omega cấp thấp. Em là t.h.u.ố.c giải của con, là duy nhất khiến pheromone của con bùng nổ dẫn đến bạo loạn thần kinh. Nếu đuổi em , sẽ mất luôn đứa con trai ."
Bà Lục khựng . Bà con trai , sang Lâm Diệp. Là một Omega cấp cao, bà cảm nhận sự cộng hưởng pheromone kỳ lạ giữa hai . Mùi Cỏ Xanh của Lâm Diệp nồng nặc, nhưng nó bao bọc lấy mùi Rượu Rum gắt nồng của Lục Chiến một cách dịu dàng, biến sự hung hãn của một Alpha cấp S thành một sự bình yên đáng sợ.
Bà Lục tiến gần, chằm chằm mắt Lâm Diệp. Lâm Diệp run lên, nhưng vì cúi đầu, hít một thật sâu, thẳng phụ nữ quyền lực mặt. Cậu , nếu lúc lùi bước, Lục Chiến sẽ chiến đấu một .
"Thưa phu nhân... xứng với Lục tổng." – Lâm Diệp , giọng run nhưng rõ ràng. " yêu . Không vì là tổng tài, mà vì khi '', là chân thành nhất mà từng gặp. Tôi sẽ rời trừ khi chính bảo biến ."
Lục Chiến Lâm Diệp, ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc và tự hào. Anh hôn nhẹ lên tóc , sang : "Mẹ thấy ? Đây là bãi cỏ mà con chọn. Mẹ thể cắt đứt quyền thừa kế, thể đóng băng tài sản của con, nhưng thể ngăn con 'ăn cỏ'."
Bà Lục im lặng một lúc lâu. Sự im lặng đáng sợ đến mức Lâm Diệp tưởng như sắp ngừng thở. Đột nhiên, bà Lục bật – một điệu đầy vẻ mỉa mai nhưng cũng pha chút nhẹ nhõm.
"Ăn cỏ? Con trai , một Alpha cấp S từng suýt đ.á.n.h c.h.ế.t đối thủ sàn đấu, giờ vì một bó cỏ dại mà đòi bỏ cả gia tộc?"
"Được thôi. Mẹ cản con nữa."
Lâm Diệp và Lục Chiến cùng lúc ngơ ngác. Dễ dàng ?
"..." – Bà Lục giơ một ngón tay lên, ánh mắt sắc như dao. "Lâm Diệp, yêu nó? Vậy sẵn sàng chịu đựng một Alpha thể bệnh suốt cả đời ? Con trai hề bình thường, và t.h.u.ố.c giải của chỉ tác dụng tạm thời. Cậu chắc là chịu nổi một gã điên ?"
Lâm Diệp sang Lục Chiến. Anh đang với vẻ mặt lo lắng chút... hổ. Cậu mỉm , nắm lấy bàn tay to lớn của :
"Thưa phu nhân, chuẩn sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào. Một gã điên mà chân thành, vẫn hơn vạn bình thường mà dối trá."
Bà Lục thở dài, dậy chỉnh vạt áo. Bà liếc cái túi giữ nhiệt màu hồng phấn vẫn đang bàn . "Gu thẩm mỹ của hai đứa đúng là t.h.ả.m họa. Ngày mai, bảo quản gia chuyển một căn biệt thự sân vườn rộng cho hai đứa. Ít nhất thì ở đó con trai chỗ để... gặm cỏ mà hàng xóm báo cảnh sát."
Bà Lục rời hiên ngang như lúc mới đến, để hai trong căn phòng nhỏ vẫn còn đang ngơ ngác vì sự " xe" cực gắt của phu nhân.
Lục Chiến thở phào một dài, gục đầu vai Lâm Diệp, lẩm bẩm: "Mẹ ... cuối cùng cũng mùi cỏ của em khuất phục ."
Lâm Diệp khổ, xoa xoa cái đầu đang dụi cổ : "Anh chắc là bà khuất phục mùi cỏ, là bà nhận thực sự 'hết t.h.u.ố.c chữa' ?"
Lục Chiến trả lời, chỉ lặng lẽ bế Lâm Diệp lên, về phía phòng ngủ. "Mặc kệ bà . Bây giờ chúng tiếp tục công việc quan trọng nhất."
"Việc gì?"
"Xây tổ. Tôi cảm thấy cái tổ lúc nãy vẫn đủ mùi hương của em."
Dưới ánh đèn đường vàng vọt xuyên qua cửa sổ, căn hộ nhỏ tràn ngập mùi hương của hạnh phúc. Không còn rào cản, còn xem mắt, chỉ còn một vị tổng tài " hệ thống" đang say sưa ''lăn lộn" bên bãi cỏ xanh.