[ABO] SẾP TÔI LÀ MỘT CON THỎ LƯU MANH! - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-27 13:10:08
Lượt xem: 56
Tầng 88 của tòa nhà Lục Thị truyền tai bằng một cái tên kêu: “vùng cấm địa”. Không vì quái vật bẫy laser gì cả, mà đơn giản là… ai bén mảng lên đây nếu lý do chính đáng. Thứ vang lên ở đây là tiếng bàn phím gõ đều đều kể ngày đêm, như nhịp tim của một con quái vật tư bản đang làm việc nghỉ.
Lục Chiến bàn làm việc bằng gỗ mun đen bóng, gương mặt tuấn như tạc từ một khối băng nghìn năm. Là một Alpha cấp S với chỉ pheromone vượt ngưỡng đo lường, chỉ cần một cái nhíu mày của cũng đủ khiến các giám đốc bộ phận tầng toát mồ hôi hột. Mùi hương của — Rượu Rum nguyên chất — nồng nặc, cay đắng và mang theo sự áp chế tuyệt đối của một kẻ đầu chuỗi thức ăn.
hôm nay, bên vẻ ngoài bình thản , một cơn bão đang càn quét các dây thần kinh của Lục Chiến.
////
Ba tiếng đó.
“Lục tổng, đây là t.h.u.ố.c giải cho chất độc BX-9 mà nhiễm trong vụ ám sát ở bến cảng.” Bác sĩ riêng của — một Beta lớn tuổi, tóc hoa râm, tay run run đẩy gọng kính. “Tuy nhiên… nó vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Tác dụng phụ thể… khó đoán.”
Lục Chiến khi đó chỉ lạnh lùng liếc , rằng hất tay uống sạch.
“Khó đoán đến mức nào?” Giọng lạnh tanh. “C.h.ế.t ?”
“Không, đến mức đó.” Bác sĩ vội xua tay. “ nó thể kích hoạt những vùng não bộ nguyên thủy nhất. Nói cách khác… bản năng Alpha thể sẽ mất kiểm soát.”
Lục Chiến khinh khỉnh đáp. Bản năng? Mất kiểm soát?
Với một ý chí sắt đá như , việc kiểm soát bởi bản năng là chuyện nực . giờ đây, khi kim đồng hồ nhích dần đến con 10 giờ sáng, bắt đầu thấy gì đó sai sai.
Đầu tiên là thính giác. Tiếng điều hòa vốn êm ru nay bỗng chốc vang lên như tiếng sấm trong tai . Tiếng bước chân của cô thư ký cách đó … ba phòng — ba phòng! — cũng đủ khiến nhíu mày khó chịu, như thể dẫm thẳng lên dây thần kinh của .
Rồi đến thị giác. Màu sắc trong phòng đột nhiên rực rỡ quá mức cho phép. Đặc biệt là màu xanh lá cây. Không hiểu vì , nhưng bất cứ thứ gì xanh xanh một chút cũng khiến … mắt.
Cây cảnh? Khó chịu.
Bìa tài liệu? Nhức não.
Cà vạt xanh của phó tổng? Muốn cho nghỉ việc ngay lập tức.
Xoảng!
Lục Chiến vô tình gạt tay làm rơi chiếc bút máy mạ vàng. Anh cúi xuống định nhặt, nhưng đột nhiên, một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng khiến đông cứng tại chỗ.
Tim đập nhanh bất thường. Không vì sợ, mà là vì một cảm giác … khó . Trong đầu bỗng tràn ngập những suy nghĩ phù hợp với một tổng tài Alpha cấp S: đào thứ gì đó, cuộn tròn , chui một nơi kín đáo, mềm mại, yên tĩnh, nhất là con và … cây xanh.
"C.h.ế.t tiệt..." Lục Chiến nghiến răng, giọng trầm thấp nay khàn đặc. Pheromone rượu Rum trong phòng bỗng dưng biến chất, nó trở nên nồng nặc hơn, cuồng loạn như một con dã thú đang mất phương hướng.
Cùng lúc đó, ở bên ngoài cánh cửa gỗ nặng nề, Lâm Diệp đang hít một thật sâu — sâu đến mức suýt nữa thì… hết .
Lâm Diệp là một Omega cấp thấp. Pheromone của nhạt đến nỗi nếu sát rạt, khác dễ lầm là một Beta hiền lành vô hại. Đó là mùi của cỏ xanh cơn mưa — thanh khiết, giản đơn và chẳng chút sức tấn công nào. Ở một nơi đầy rẫy những Alpha tinh như Lục Thị, Lâm Diệp giống như một bông hoa dại lạc rừng sắt thép.
Cậu phận, luôn cố gắng thu nhỏ nhất thể. Đi làm thì làm cho xong việc, tan ca là về nhà tưới cây, lau lá, sống yên qua ngày. Ước mơ giản dị: cây héo, chủ nhà tăng tiền thuê, sếp đừng gọi tên.
"Lâm Diệp, mang bản kế hoạch cho Lục tổng ký ." Trưởng phòng thư ký đẩy xấp tài liệu tay , ánh mắt đầy vẻ 'chúc may mắn'.
Ai trong công ty cũng hôm nay sắc mặt Lục tổng tệ đến mức nào. Ai bước cũng áp chế đến mức chân tay bủn rủn.
Lâm Diệp ôm tập hồ sơ ngực, hai bàn tay run. Đôi mắt tròn cặp kính cận chớp chớp liên hồi. Cậu , thật sự . tiền lương tháng chính là sinh mệnh của — tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền phân bón cho mấy chậu cây đang chờ ở nhà.
Cậu bước tới cửa phòng tầng 88. Ngay lập tức, mùi rượu Rum nồng nặc len lỏi qua khe cửa, đ.â.m sầm khứu giác của Lâm Diệp. Nó mạnh đến mức cảm thấy lồng n.g.ự.c thắt , đôi chân run lên bần bật theo bản năng tự nhiên của một Omega một Alpha cấp S đang nổi giận.
Cố lên Lâm Diệp.Ký xong là chạy. Chạy thật nhanh. Không đầu.
Cậu gõ cửa ba tiếng. Rất lễ phép. Rất nhỏ.
Không tiếng đáp.
Lâm Diệp nuốt nước bọt, lấy hết can đảm đẩy cửa bước .
“Lục tổng… là Lâm Diệp bên phòng kế hoạch, đến để—”
Câu kịp hết thì mắc kẹt ngay cổ họng.
Căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối vì rèm cửa kéo kín mít, như thể chủ nhân đang cố tình trốn tránh cả thế giới. thứ khiến Lâm Diệp sững là ánh sáng khí, mà là cảnh tượng mắt.
Sau chiếc bàn làm việc sang trọng giá trị đủ mua vài căn hộ, Lục Chiến… ghế.
Anh đang xổm sàn, hai tay ôm đầu, bờ vai rộng lớn run lên nhè nhẹ, trông chẳng khác nào một con mèo to xác ai đó lấy máy hút bụi dí sát tai.
“L… Lục tổng?” Lâm Diệp sững sờ. “Anh khỏe ?”
Càng tiến gần, mùi Cỏ Xanh càng tỏa do sự lo lắng. Đó là một mùi hương của cỏ non mưa, kiểu mùi khiến lăn bãi cỏ và… nghĩ ngợi gì thêm. Không khí vốn nóng nực vì pheromone rượu Rum bỗng như tưới nước. Cơn “cháy Alpha” trong phòng hạ nhiệt thấy rõ.
Đột nhiên, Lục Chiến ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt bình thường vốn sắc lẹm, nay phủ một tầng sương mờ ảo, con ngươi co rụt . Khi thấy Lâm Diệp, chính xác hơn là khi ngửi thấy mùi hương từ Lâm Diệp, đồng t.ử của vị Alpha cấp S bỗng giãn to .
Lâm Diệp hoảng sợ lùi một bước: “Ơ…?”
“Tôi… xin ! Tôi —”
quá muộn. Với một tốc độ mà thường thể kịp, Lục Chiến lao đến. Lâm Diệp kịp hét lên thì thấy lưng chạm cánh cửa gỗ, và một cơ thể to lớn, nóng rực như lò lửa đang ép sát lấy .
Lục Chiến bóp cổ , cũng hành động bạo lực nào. Thay đó, vùi đầu hõm cổ của Lâm Diệp, hít một thật sâu như thể đang c.h.ế.t khát gặp nguồn nước.
"Mùi... mùi gì..." Lục Chiến thì thầm, giọng còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà mang theo một chút run rẩy, một chút khẩn cầu. "Thơm quá... Ngọt quá..."
Lâm Diệp hình. Cậu cảm nhận chóp mũi của vị tổng tài cao cao tại thượng đang cọ xát làn da nhạy cảm ở cổ . Đôi tai của Lục Chiến — theo một cách thần kỳ nào đó — dường như đang giật giật.
"Lục... Lục tổng... buông ..." Lâm Diệp lắp bắp, mặt đỏ bừng lên vì hổ và sợ hãi.
Lục Chiến càng ôm chặt hơn. Anh vòng tay qua eo , kéo sát lòng , miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa: "Muốn gặm... Muốn ăn... Cỏ..."
Trong đầu Lâm Diệp nổ tung một tiếng ''Oàng".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-sep-toi-la-mot-con-tho-luu-manh/1.html.]
Alpha cấp S quyền lực nhất thành phố, đàn ông độc hoàng kim, ác mộng của đối thủ thương trường... bây giờ đang ôm chặt lấy và "Ăn cỏ"?
Lục Chiến tham lam hít hà mùi hương của Lâm Diệp, sự hung bạo của rượu Rum trong khí bỗng chốc dịu xuống, chuyển sang một tông màu trầm ấm và ngọt ngào đến lạ kỳ. Anh đang làm gì, chỉ rằng mùi hương khiến cái đầu đang đau nhức của dễ chịu hẳn . Nó mát lạnh, nó êm ái, và nó giống như... bữa ăn ngon nhất mà từng nếm trải.
Lâm Diệp cảm thấy cái gì đó mềm mềm, ẩm ướt quẹt qua cổ . Lục Chiến mới... l.i.ế.m một cái?
"A!" Lâm Diệp kêu lên, tập tài liệu trong tay rơi lả tả xuống sàn.
Cậu hoảng loạn đến mức suýt nữa bật .
Vị Alpha S , hình như bệnh... mà là "hỏng" !
//////
Trong thế giới của các Alpha, việc đ.á.n.h dấu lãnh thổ là một bản năng thiêng liêng. uy nghiêm và đầy tính thống trị. cái cách Lục Chiến đang “đánh dấu” Lâm Diệp lúc thì… nhỉ—
Giống hệt một chú thỏ béo mất kiểm soát, đang cố gặm nhấm củ cà rốt quý giá nhất đời , gặm sợ ai cướp mất.
Lâm Diệp hóa đá tại chỗ. Cậu cảm thấy đầu lưỡi nóng hổi quẹt nhẹ qua tuyến thể gáy Chỉ một cái chạm mơ hồ thôi mà cả sống lưng tê rần, như điện giật. Đầu gối mềm nhũn, suýt nữa thì khuỵu xuống tại chỗ.
Giây phút đó, Lâm Diệp chuẩn sẵn tinh thần cho một kịch bản "quy tắc ngầm" đẫm m.á.u hoặc một màn cưỡng chế oanh liệt thường thấy trong mấy bộ truyện ABO ngược luyến tàn tâm.
.
Hoàn .
Lục Chiến chỉ đơn giản là... dụi đầu cổ , phát một tiếng hừ hừ thỏa mãn, giống như một động cơ xe hạng sang đang chạy tải.
"Lục... Lục tổng... Ngài tỉnh ! Ngài là Alpha cấp S, ngài thể ăn cỏ, ngài ăn... ăn sơn hào hải vị chứ!" – Lâm Diệp nước mắt dùng hai tay đẩy cái đầu nặng trịch của sếp nhưng hiệu quả gần như bằng . Lục Chiến chỉ nhíu mày, … ôm chặt hơn, như thể sợ “củ cà rốt” chạy mất.
lúc , cánh cửa gỗ vốn đang khép hờ đẩy mạnh .
Rầm!
"Lục tổng! Thuốc giải biến biến biến...!!!"
Bác sĩ Trần và trưởng phòng thư ký cùng lúc xông . Cảnh tượng mắt họ đủ để khiến bất kỳ trang báo tài chính nào sốc: Vị bạo quân của giới kinh doanh - Lục Chiến, đang ôm cứng lấy một nhân viên nhỏ bé, gương mặt vùi sâu cổ , hai tay siết chặt eo đối phương như sợ chỉ cần buông là "bữa tối" sẽ bay mất.
Bác sĩ Trần hình mất 3 giây, đó lập tức rút máy ảnh... , rút ống , hét lớn: "Đừng cử động! Giữ nguyên tư thế đó! Đây là biểu hiện của sự cộng hưởng pheromone cực độ!"
Trưởng phòng thư ký thì tinh tế hơn, nhưng chuyên nghiệp chừa một khe hở… rộng bằng cả đại dương.
"Trời ơi... Lục tổng, ngài rốt cuộc cũng chịu ' tay' với nhân viên ? mà Lâm còn trẻ lắm, ngài nhẹ tay thôi nha..."
"Cứu với!" – Lâm Diệp gào thét trong lòng. "Ai đó hãy lôi sếp khỏi cổ !"
Lúc , Lục Chiến thấy tiếng động lạ, bản năng "bảo vệ thức ăn" trỗi dậy. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng bác sĩ Trần. Thay vì tung một cú đ.ấ.m thép một lời đe dọa lạnh lùng, ... nhe răng và phát một tiếng kêu khè khè như một con thỏ rừng đang bảo vệ hang động.
"Của ." – Lục Chiến gầm gừ, giọng trầm thấp nhưng đầy tính chiếm hữu. "Cỏ... của . Cấm đụng."
Bác sĩ Trần những sợ mà còn hưng phấn vỗ đùi cái đét: "Tuyệt vời! Là bản năng loài Thỏ! Cậu Lâm, may mắn thế nào !”
“May mắn…?” Lâm Diệp ngơ ngác, giọng run run. “Bác sĩ nhầm ? Tôi đang một Alpha cấp S coi là món salad trộn, ông gọi đó là may mắn ?”
“Đương nhiên là may mắn!” Bác sĩ Trần nghiêm túc hẳn lên. “Pheromone mùi Cỏ Xanh của là t.h.u.ố.c an thần tự nhiên duy nhất cho Lục tổng lúc . Nếu , phát điên và… đập nát cả tòa nhà .”
Vậy là… cỏ xanh cứu vớt thế giới?
Sau một hồi vật lộn, chủ yếu là với bắp tay cuồn cuộn của Alpha), cuối cùng bác sĩ Trần cũng tiêm một mũi định thần kinh tay Lục Chiến. Vị tổng tài gầm gừ thêm vài tiếng cam lòng, dần dần lịm , cả nặng trịch đổ lên vai Lâm Diệp. Hơi thở nóng hổi vẫn đều đều phả cổ , như máy sưởi mini tắt .
"Cậu Lâm." Bác sĩ Trần chỉnh kính, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Tình trạng sẽ kéo dài một tháng, cho đến khi chất độc tan hết.”
“Một… tháng?” Lâm Diệp thấy mắt tối sầm.
“Trong thời gian đó…” bác sĩ tiếp “Ý thức của Lục tổng sẽ lúc tỉnh lúc mê. Khi mê, sẽ coi là nguồn sống, là thở, là... bãi cỏ xanh của ."
"Nói ngắn gọn là, lúc đó trong đầu Lục tổng chỉ một suy nghĩ: sống thì cỏ, mà cỏ thì chính là .''
“Và nếu… từ chối thì ?” Lâm Diệp hỏi nhỏ, giọng yếu ớt hỏi.
Trưởng phòng thư ký mỉm chuyên nghiệp, từ tốn chìa một tờ séc với dài dằng dặc.
"Thì công ty sẽ bồi thường cho ... bằng tiền . Kèm theo đó là khả năng cao sẽ Lục tổng khi tỉnh táo truy sát, vì quá nhiều bí mật hổ nên tồn tại của ngài ."
Lâm Diệp con tờ séc, khuôn mặt điển trai đang ngủ say vai .
Một bên là tiền đồ rộng mở, nhưng rủi ro sinh mệnh hề nhỏ Một bên là nghèo bền vững, sống lâu nhưng sống khổ.
Cậu nuốt nước bọt, run run đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc đen cứng cáp của Lục Chiến, động tác giống hệt như đang vuốt… một con thú lớn.
“Chỉ là… cho hít cỏ thôi, đúng ?” dè dặt hỏi.
", thỉnh thoảng cho xoa tai, hoặc ngủ cùng để định pheromone." Bác sĩ Trần bổ sung thêm một cách tỉnh bơ.
“…Ngủ cùng?” Lâm Diệp c.h.ế.t lặng.
“Yên tâm, đây là trị liệu vật lý thôi.”
Lâm Diệp cảm thấy tiền thuê nhà tháng thật sự quá đắt đỏ. Cậu thở dài, chấp nhận phận. ngay lúc đó, Lục Chiến đang ngủ say bỗng dưng quờ quạng tay, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Diệp đưa lên môi hôn nhẹ một cái, miệng lẩm bẩm: "Ngoan... đừng chạy... cỏ nhỏ..."
Trái tim Lâm Diệp bỗng hẫng một nhịp. Hóa , vị Alpha cao ngạo khi "hỏng hóc" chút... đáng yêu?
Trong thế giới của Lâm Diệp, định nghĩa về "một ngày làm việc tồi tệ" thường chỉ dừng ở việc kẹt thang máy hoặc máy in hết mực đúng lúc sếp đang cần gấp. Cậu bao giờ chuẩn tâm lý cho tình huống thức dậy một chiếc giường king-size rộng bằng cả căn hộ cũ của , với hung thần thương trường đang quấn chặt lấy như một con kẻ trăn khổng lồ.