[ABO] SAU KHI TÔI - MỘT NAM BETA - MANG BẦU BỎ CHẠY - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:55:47
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhắm mắt , cuộn tròn : "Lâu Quan Thụy, tự do. Tự do của riêng một ."

Lâu Quan Thụy dậy, giọng điệu lộ rõ vẻ cứng rắn: "Không thể nào."

Tôi mở đôi mắt đỏ hoe vì : "Vậy định nhốt cả đời?"

Lâu Quan Thụy cúi , đầu ngón tay lướt qua vết c.ắ.n nhỏ nơi khóe môi .

", nhốt cho đến khi em tình nguyện yêu , tình nguyện ở mới thôi."

Tôi đôi mắt cố chấp đầy vẻ điên cuồng của . Cả là vì tức giận sợ hãi mà run rẩy. Điên . Lâu Quan Thụy thật sự điên . Tôi trùm chăn kín đầu để ý đến .

Lâu Quan Thụy lập tức lật chăn : "Ngoan ngoãn ở một ngày, mười nghìn tệ."

A... Tôi một nữa động lòng một cách đáng hổ thẹn. Cái thứ tư bản đáng nguyền rủa . Không thể đưa một triệu tệ ?

Lâu Quan Thụy làm . Tôi thật sự nhốt trong hầm ngầm. Điện thoại đập nát từ đợt kỳ mẫn cảm, mất thú vui giải trí. Thậm chí ngay cả Uông Đào cũng một lời nào kể từ khi đây.

Lâu Quan Thụy canh chừng mấy ngày liền. Không động tay động chân thì cũng chỉ chằm chằm, đến mức tê cả da đầu. May mà hôm nay việc, sớm. Chỉ còn .

Vừa định trở nhặt đống lì xì rơi vương vãi ngoài cửa ai ngó ngàng tới, Uông Đào bỗng lên tiếng. Vẫn là giọng sữa non nớt , nhưng đầy vẻ phẫn nộ.

— "Quá đáng! Thật là quá đáng! Trẻ con nhân quyền ? Ngay cả một tiếng cũng mà làm mắt con nổ đom đóm luôn!"

— "Bố ngốc và cha ngốc rốt cuộc làm cái gì ? Con ngất xỉu luôn !"

Khụ. Tôi gãi đầu, tiếp tục nhặt lì xì. Uông Đào vẫn tiếp tục lải nhải:

— "Sao bố ngốc vẫn còn ở trong hầm ngầm thế , hai họ vẫn rõ ràng ? Thật là phiền phức, miệng chỉ để ăn cơm chứ."

— "Haiz, để con tay thôi. làm để bố thấy điện thoại của cha bây giờ nhỉ?"

Bố con con ạ. Tôi ôm đống lì xì bệt đất, bắt đầu đếm từng cái một, chỉ sợ thiếu. May mà cuối cùng lượng vẫn đúng. Tôi nhét đống lì xì xuống gối, nghĩ thấy an , bèn tháo vỏ gối nhét bên trong. Cuối cùng tráo gối của và Lâu Quan Thụy cho . Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an nhất.

Sau khi giấu tiền xong, mới suy nghĩ về lời Uông Đào . Trong điện thoại của Lâu Quan Thụy cái gì? Còn chuyện gì rõ? Tôi cứ thế suy nghĩ chìm sâu giấc ngủ. Dù buổi tối hầu như ngủ ngon giấc, chỉ thể tranh thủ lúc Lâu Quan Thụy vắng nhà ban ngày để ngủ bù một lát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-sau-khi-toi-mot-nam-beta-mang-bau-bo-chay/chuong-8.html.]

Giấc ngủ kéo dài đến tận khi trời tối. Tôi mở mắt, Lâu Quan Thụy về từ lúc nào, đang bên giường chớp mắt. Cái ánh đó khiến sởn gai ốc, gáy bắt đầu đau âm ỉ.

"Tôi đói ."

Lâu Quan Thụy thu hồi ánh mắt đáng sợ, dậy tiến gần : "Muốn ăn gì?"

Tôi né tránh nụ hôn của , lí nhí đáp: "Gì cũng ."

Lâu Quan Thụy khẽ đáp lời, sâu sắc một cái rời khỏi hầm ngầm. Cửa đóng , mới dám thở phào một cái.

— "Bố ơi, cha mang điện thoại theo kìa, bố mau mở xem !"

— "Mật khẩu là 7512."

Đam Mỹ TV

Tôi đầu , quả nhiên Lâu Quan Thụy để quên điện thoại. Tôi đưa tay lấy, màn hình khóa là một bức ảnh mờ tối, lờ mờ nhận đó là một . Tôi kỹ, nhập mật khẩu Uông Đào , quả nhiên mở .

— "Album ảnh, bố nhấn album ảnh ."

Tôi nhấn mở, giây tiếp theo liền sững sờ. Tại Lâu Quan Thụy những thứ ?

Trong album ảnh là video và ảnh của . Góc chụp cái từ camera giám sát, cái là chụp lén. Dày đặc là hình ảnh của . Tay run rẩy, lướt xuống cùng, thấy ngày tháng của video là từ tháng Ba. Khi đó mới đến quán bar làm việc.

Tại Lâu Quan Thụy ngay cả video phỏng vấn cũng ? Nhịp thở của trở nên gấp gáp, tin mắt nên xem từng cái một. Tận hơn 200GB, bộ đều là ảnh và video của . Tay co quắp kiểm soát nổi.

Tôi thẫn thờ tắt điện thoại, ngước mắt lên thấy Lâu Quan Thụy đang tựa cửa, đó bao lâu. Đôi mắt xanh xám phản chiếu ánh đèn mờ ảo, trong đôi mắt đẽ chứa đựng hình bóng của . Chúng cứ thế cách một cách, lặng lẽ . Không ai gì, cũng ai phá vỡ sự im lặng.

Tôi nhấn ngón tay cái lòng bàn tay, định lên tiếng thì Lâu Quan Thụy sải bước tới. Anh quỳ một chân mặt , để cơ thể ngang tầm với , nhấn gáy hôn xuống. Tôi theo bản năng hé môi, từ trong cổ họng Lâu Quan Thụy phát tiếng khẽ. Tai đỏ bừng.

 

Lâu Quan Thụy một tay nhấn gáy , một tay nặn vành tai : "Ninh Ninh ngoan."

Nụ hôn quá đỗi dịu dàng, dần đắm chìm trong đó. Giọng sữa của Uông Đào tức giận đến mức sắp vỡ giọng:

— "Lâu Quan Thụy, Uông Ninh, hai quá đáng lắm , mắt con nổ đom đóm ! Thật phiền phức, hai đừng hôn nữa!"

— "Ưm, chóng mặt quá, con ngủ đây, bố ngủ ngon."

Loading...