Lúc nguy nan, họ mới nhớ đến . Họ đưa một triệu tệ đó. Cái giá là đoạn tuyệt quan hệ, vĩnh viễn liên lạc nữa. Tôi đồng ý. Xem như trả nốt ơn sinh thành.
Tôi đưa bộ tiền tiết kiệm cho họ, nhưng vẫn đủ. Còn thiếu 500,000 nữa. Tôi hỏi đồng nghiệp cách nào kiếm tiền nhanh . Cô bảo "xuống biển" ( khách).
Đêm đó mặc đồng phục phục vụ, mà mặc một bộ đồ thủy thủ màu xanh thiên thanh. Mặc bộ đồ nghĩa là ngoài việc bồi rượu còn các dịch vụ khác. Tóc mái dày đồng nghiệp búi thành một nhúm nhỏ, dùng kẹp tóc kẹp . Chiếc kính gọng đen cũng tháo . Đồng nghiệp kinh ngạc gương mặt của , tô son cho .
"Lát nữa chị đưa em đến phòng 101. Đám thiếu gia trong đó trẻ trung, trai, là Alpha cả, em thiệt . Kiếm đủ tiền thì chạy sớm."
Tôi đồng nghiệp với ánh mắt ơn. Phòng 101 quả nhiên khác hẳn những nơi khác. Khói t.h.u.ố.c nồng nặc, cũng hỗn loạn. Có bốn năm Alpha mà chỉ thấy tin tức đang tựa lưng ở đó.
Thấy bước , Alpha chính giữa lười biếng nâng mí mắt. Ánh đèn trần chiếu xuống lông mày . Gương mặt tuấn tú khiến tim hẫng một nhịp.
Đó chính là Lâu Quan Thụy. Đứa con duy nhất của nhà họ Lâu, một Alpha cấp cao. Là tình trong mộng của Omega trong Liên minh. Ngón tay kẹp điếu thuốc, chậm rãi thẳng dậy, khóe môi mang theo nụ nhàn nhạt, ngoắc tay với :
"Lại đây."
Tôi nhúc nhích. Khí thế của một Alpha cấp cao quá mức áp chế. Tôi dính dáng đến loại quá tỏa sáng như thế . đồng nghiệp kích động đẩy một cái.
"Mau , đó là Lâu Quan Thụy đấy! Em với một đêm là vài trăm nghìn tệ trong tay ."
!
Tôi động lòng: "Thật ?"
Đồng nghiệp nhỏ: "Thật mà, điếu t.h.u.ố.c cầm tay thôi từ 50,000 tệ ."
Đồ giàu c.h.ế.t tiệt.
Tôi như chỗ c.h.ế.t, từng bước tiến về phía Lâu Quan Thụy. Càng gần, cả càng căng thẳng. Dường như thứ gì đó bao quanh , ôm chặt lấy , thúc giục , đẩy về phía . Đám bắt đầu hò reo, bảo hãy dùng cách của mỹ nhân để mời rượu.
Da đầu tê rần, bưng ly rượu lên định quỳ xuống mời. Lâu Quan Thụy bất ngờ rướn , một ngụm ngậm lấy ly rượu, đôi mắt dán chặt . Đó là đầu tiên đối diện với đôi mắt màu xanh xám của . Rõ ràng rượu là Lâu Quan Thụy uống, nhưng say là .
Tôi Lâu Quan Thụy bế bổng lên về phòng ở tầng thượng. Tôi ngửa tấm chăn đen tuyền. Lâu Quan Thụy che mắt và hôn . Một nụ hôn mang vị rượu vang, làm say cả đêm dài.
Đam Mỹ TV
Tôi c.ắ.n gối, Lâu Quan Thụy bất mãn ném nó . Anh áp sát , c.ắ.n vành tai : "Ninh Ninh ngoan, kêu ."
"Phòng cách âm lắm."
Tôi tin, và kêu. Ngày hôm cổ họng khản đặc phát nổi âm thanh nào. Tiếng gõ cửa vang lên. Lâu Quan Thụy quyến luyến hôn lên khóe môi , đó cẩn thận dậy mở cửa. Cửa đóng chặt, tiếng trò chuyện của họ lọt trong:
"Phu nhân chuyện tối qua. Bà bảo nhắn với thiếu gia rằng, con dâu tương lai của bà thể là một Beta."
"Huyết mạch nhà họ Lâu thể đứt quãng."
Tôi thấy câu trả lời của Lâu Quan Thụy. Chỉ đưa tay kéo chăn trùm kín đầu, nắm đ.ấ.m siết chặt cơn đau âm ỉ nơi dày. Nhìn tin nhắn bố hối thúc nộp tiền điện thoại, nghĩ, hóa chữ cũng thể diễn đạt cảm xúc.
Hóa ở đây cách âm hề .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-sau-khi-toi-mot-nam-beta-mang-bau-bo-chay/chuong-5.html.]
Hóa , Lâu Quan Thụy lừa .
Vừa nghĩ xong, Lâu Quan Thụy lật chăn của .
"Tỉnh ? Giả vờ ngủ?"
Tôi giả vờ một cách vụng về: "Vừa mới tỉnh."
Lâu Quan Thụy đưa tay nhào nặn cái gáy c.ắ.n đêm qua. Nơi đó phẳng lì, tuyến thể, thể rót Pheromone . Chỉ một dấu răng, nhưng cũng sẽ nhanh chóng biến mất thôi.
"Nói dối. Tỉnh lâu , mắt sáng trưng thế cơ mà."
Lâu Quan Thụy định hôn , đẩy . Trước ánh mắt nghi hoặc của , l.i.ế.m môi, lo lắng hỏi: "Đêm qua biểu hiện thế nào?"
Lâu Quan Thụy , ghé tai nhỏ: "Rất tuyệt, chân mở rộng, mềm, giọng , nhất là lúc làm ..."
Tôi lập tức bịt miệng .
"Thế... thế định 'boa' cho bao nhiêu?"
Dứt lời, nụ mặt Lâu Quan Thụy nhạt .
"Em bao nhiêu?"
Lòng bàn tay đổ mồ hôi, tim đập như trống chầu: "Năm trăm nghìn tệ?"
"Không , mười nghìn là ."
Tôi cúi đầu, giọng càng lúc càng nhỏ: "Năm nghìn cũng ."
Dù thì đêm qua cũng vui vẻ. Cơ thể từng nếm mùi đời bỗng gặp cơn mưa rào đúng lúc, trải nghiệm cảm giác sung sướng bay bổng lên tận mây xanh. Còn Lâu Quan Thụy thì ? Một cơ thể Beta lẽ là quá đỗi tẻ nhạt đối với . Thật ... một nghìn tệ, hoặc lấy tiền cũng .
Tôi càng lúc càng thiếu tự tin. Nhìn gương mặt và hình của Lâu Quan Thụy, thậm chí còn đưa ngược tiền cho . Trong khi đang đấu tranh tư tưởng kịch liệt, một chiếc thẻ đen rơi xuống mắt .
Tôi ngước , thần sắc Lâu Quan Thụy lạnh nhạt, sự ôn nhu tan biến còn dấu vết.
"Hạn mức vô tận."
À... Thế thì chẳng sẽ kiểm soát đến c.h.ế.t ? Phỉ phui cái mồm, Uông Ninh, mồm miệng mày làm thế?
Tôi định từ chối, Lâu Quan Thụy từ cao xuống: "Không đủ?"
Ánh mắt lạnh lẽo một chút cảm xúc. Khóe môi vốn đang mím chặt của từ từ nhếch lên, hai tay nhận lấy chiếc thẻ đen.
"Đủ."
Làm mà đủ chứ?