[ABO] SAU KHI TÔI - MỘT NAM BETA - MANG BẦU BỎ CHẠY - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:53:16
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Hoán gãi đầu: "Anh Uông Ninh, khách sáo quá, chuyện nhỏ mà."

Vì là cháu của bác Lâm nên miễn cưỡng xếp hàng quen. Thêm đó Giang Hoán chuyện, khí dần trở nên thoải mái hơn. Tôi trò chuyện với hướng về phía thang máy.

Ngay lúc qua góc rẽ, cả lạnh toát, cảm giác như một con dã thú nào đó nhắm . Tôi kịp phản ứng thì giọng Uông Đào vang lên:

— "Cha kìa! Bố ơi, bố , là cha đó!"

Tôi gan mà ! Tôi nhấc chân định chạy thì đằng vang lên giọng quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn:

"Uông Ninh."

"Chạy cái gì?"

Da đầu tê rần, tế bào trong cơ thể đều gào thét bảo chạy mau. đôi chân cứng đờ nhúc nhích nổi. Ngay khi nghiến răng định lao , một đôi tay lạnh lẽo từ phía vuốt ve gò má .

"Uông Ninh, mấy ngày qua chơi vui ?"

Đam Mỹ TV

Giọng Lâu Quan Thụy nhẹ, nhưng toát vẻ u ám ẩm ướt, như nuốt chửng lấy . Tôi khó khăn nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh: "Thật trùng hợp."

"Trùng hợp ?" Tay Lâu Quan Thụy đặt lên eo , "Em đoán xem tại ở đây?"

Đến bắt ? Không thể nào. Tôi thấy ý nghĩ quá nực . Tôi nén nhịp tim đang loạn nhịp, . Gương mặt tuấn tú của Lâu Quan Thụy đập mắt . Tim lỡ một nhịp, nhưng cũng chỉ một nhịp đó thôi.

Tôi rũ mắt, Lâu Quan Thụy khẽ : "Tại bỏ chạy? Tôi đối xử với em ?"

Tôi siết chặt lòng bàn tay, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt màu xanh xám : "Rất , Lâu thiếu gia đối xử với cực kỳ ."

"Vậy mà em còn dám chạy!"

Câu của Lâu Quan Thụy như rít qua kẽ răng. Ngoại trừ lúc ở giường, đây là đầu thấy tức giận đến . Anh luôn quý phái, thong dong, đúng chuẩn "quý công tử" mặt báo. bây giờ, quý công t.ử giống như một Diêm Vương đến đòi nợ.

Tôi kìm lùi một bước. Lâu Quan Thụy túm chặt lấy cánh tay , ánh mắt tối sầm: "Sợ ?"

Có thể sợ ? Lỡ bắt trả tiền thì ? Tôi c.ắ.n môi, làm gì.

"Lâu Quan Thụy." Một giọng đầy bất mãn vang lên.

Tôi ngẩng đầu, thấy vị hôn phu Omega cấp cao trong tin tức . Sự kết hợp giữa cực phẩm Alpha và cực phẩm Omega quả nhiên rực rỡ. Tôi thầm thở dài, thôi xong . Lâu Quan Thụy chắc chắn đến đòi tiền , nếu thì đối tượng còn tìm làm gì. mà, một tổng giám đốc tập đoàn chẳng lẽ mất giá đến mức đòi tiền tình nhân cũ ? Người giàu tặng đồ đòi nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-sau-khi-toi-mot-nam-beta-mang-bau-bo-chay/chuong-3.html.]

Trong khi còn đang tính toán, vị Omega tới. Anh hì hì, vỗ một phát đầu Lâu Quan Thụy, đó đẩy , dịu dàng nắm lấy tay : "Chào , trai của Lâu Quan Thụy, Lâm Thuần."

!?

Cái gì, trai? Lâu Quan Thụy con một ?

Lâm Thuần nhận sự nghi hoặc của , ngạc nhiên : "Nó giải thích với ?"

Tôi ngơ ngác: "Giải thích gì cơ?"

Lâm Thuần bừng tỉnh đại ngộ, lườm Lâu Quan Thụy một cái đầy thất vọng: "Mày mồm để làm gì? Không giải thích ? Người yêu chạy mất mà còn lý do? Đầu mày lừa đá hả?"

"Tao bảo mấy ngày nay mặt mày cứ như thằng c.h.ế.t vợ, yêu chạy cũng đường mà đuổi theo. Bày đặt cái gì."

Nói xong vẫn hả giận, thấy mặt Lâu Quan Thụy đen như nhọ nồi, Lâm Thuần bồi thêm một đạp: "Ngẩn đấy làm gì? Giải thích chứ."

"Thôi, trông chờ mày thì vô dụng."

Lâm Thuần nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Vì phận đặc biệt nên gia đình công khai, nhưng thực sự là trai của Lâu Quan Thụy. Mấy tin tức đừng tin, đó là cách bố dùng để xuất hiện công chúng tìm đối tượng liên hôn thôi."

Đầu óc vẫn đang xử lý mớ thông tin . Lâm Thuần thấy phản ứng thì cuống lên: "Cậu xem giấy giám định ?"

Tôi nghiêng đầu: "Giám định gì?"

Lâm Thuần: "Giám định và Lâu Quan Thụy em mà, đây đúng là bệnh viện, giải tỏa hiểu lầm ngay tại chỗ luôn cho xong, nếu thành vật cản đường tình cảm. À đúng , Tiểu Ninh, đến bệnh viện là vì khỏe ?"

 

Tôi định giải thích, nhưng Lâm Thuần chẳng cho cơ hội: "Lâu Quan Thụy bệnh viện riêng, mới mở ba tháng đó, mau đến bệnh viện của nó kiểm tra ."

Tôi từ chối: "Không cần Lâm, việc gì lớn."

"Không việc gì lớn?" Lâu Quan Thụy thành công đẩy Lâm Thuần , chằm chằm với ánh mắt u ám: "Không việc gì mà em cứ ôm bụng khư khư thế ?"

Tôi lập tức buông tay xuống. Buông xong mới hiểu thế nào là "giấu đầu hở đuôi". Tôi l.i.ế.m môi, đành cứng đầu giải thích: "Tôi ăn no thôi."

Lâu Quan Thụy như : "Vậy ?"

Tôi gật đầu, nhanh chóng thoát khỏi , cúi đầu lí nhí: "Tôi còn việc, đây."

Loading...