(ABO) Sau Khi Kết Hôn Với Bá Tổng Tàn Tật - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-01-25 10:22:13
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tôi tin là ." Thẩm Nịnh lau nước mắt, nhớ tới những câu trong sách từng .
Có một lẽ cảm xúc quá phập phồng, nhưng khi đối mặt với chân ái thì luôn sẽ sinh một ít bản năng yêu thương.
Mà , nay từng gặp !
Càng buồn hơn jpg.
Đang lúc Thẩm Nịnh vì cuộc đời bi t.h.ả.m của mà yên lặng thút thít, Tiêu Hạc Xuyên móc di động , bất đắc dĩ gõ một dòng chữ:
Cách dỗ dành đàn ông.
Bên trong câu trả lời đại bộ phận đều là: mua xe, mua nhà, uống rượu, tìm phụ nữ.
Xe và nhà Thẩm Nịnh đều , uống rượu... Tiêu Hạc Xuyên cẩn thận hồi ức mấy ngày , quyết định từ bỏ lựa chọn . Còn cái cuối cùng...
Thôi, thật cũng cần thiết.
Trước mắt Thẩm Nịnh vẫn còn đang , đến mức chút phiền lòng. Trước Thẩm Nịnh vô dùng phương thức buộc khuôn khổ.
Lần giống như từng quen , quá giống .
Đặc biệt là, hiện tại mặt nhào tới, ngược nghiêng dùng sức dựa tay vịn sô pha, ôm khăn giấy trộm lau nước mắt, bộ dáng thật sự chút buồn .
Không còn cách nào, Tiêu Hạc Xuyên căng da đầu nhập một đoạn: Cách dỗ vợ.
Lần câu trả lời vẻ đáng tin cậy hơn chút.
Bao gồm nhưng giới hạn trong: bữa tối ánh nến, hoa hồng lãng mạn, kim cương châu báu, còn một cái thập phần quỷ dị: cái ôm ấm áp?
Tiêu Hạc Xuyên khóe miệng giật một cái.
Đây là cái đáp án quỷ quái gì .
"Buổi tối, đưa ngoài ăn." Tiêu Hạc Xuyên cứng nhắc một câu.
"Cái gì?" Thẩm Nịnh khó hiểu ngẩng đầu, đôi mắt ngập nước còn đọng đầy nước mắt thèm thuồng, "Không ăn."
Thực , phương án thứ nhất pass.
Hoa hồng hiện tại bảo Trần Ngữ đặt kịp , nhưng Thẩm Nịnh từng tặng một bó, khi về liền bảo Trần Ngữ xử lý, hiện tại dùng chiêu với Thẩm Nịnh cũng lắm.
Châu báu, văn phòng nhưng thật một bộ.
Tiêu Hạc Xuyên lăn xe lăn phòng nghỉ lấy một hộp quà đóng gói tinh xảo, ném lòng Thẩm Nịnh.
"Cầm lấy."
Thẩm Nịnh sụt sịt mũi, mở hộp quà .
Đập mắt là một chiếc vòng cổ đá quý màu vàng nhạt, bộ đều là hình vuông, sắp xếp đối xứng theo trình tự lớn nhỏ, chính giữa là một viên kim cương vàng cực lớn khảm , kim quang lấp lánh.
Cho ?
Thẩm Nịnh nghiêng đầu tỏ vẻ nghi hoặc.
"Cậu thích mấy thứ ? Cho đấy." Tiêu Hạc Xuyên chút để ý mở miệng.
"Đây là vòng cổ nữ mà!" Thẩm Nịnh dở dở , cho dù Tiêu Hạc Xuyên lệ thế nào cũng thể như chứ.
Thẩm Nịnh nhét cái hộp trở tay Tiêu Hạc Xuyên, tiếp theo vứt bỏ cục giấy trong tay, dậy ngoài: "Thôi, tự về nghỉ một lát."
Không cả, mãnh thú họ mèo học cách tự l.i.ế.m láp vết thương.
"Từ từ." Tiêu Hạc Xuyên nắm lấy cổ tay Thẩm Nịnh, kéo trở về ôm lấy.
"Anh làm cái gì?" Mắt thấy Tiêu Hạc Xuyên ôm , trong lòng Thẩm Nịnh chuông cảnh báo vang lên.
Xong xong , Tiêu Hạc Xuyên thấy phiền quá nên bóp c.h.ế.t đấy chứ.
"Tôi sai ." Thẩm Nịnh quyết định thời thế là trang tuấn kiệt, thuận thế xổm xuống đào hộp châu báu về, yếu ớt : "Tôi khỏi , cảm ơn viên đá quý to bự lấp lánh của ."
Tiêu Hạc Xuyên chỉ cảm thấy huyệt Thái Dương giật thình thịch.
Cho nên hiện tại Thẩm Nịnh thà rằng thứ châu báu thích cũng cự tuyệt cái ôm của ?
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
"Vậy, buổi tối bảo dì Trương làm món thịt kho tàu cho ?" Thẩm Nịnh hai tay giao đặt lên tay vịn xe lăn, gác cằm lên đó, như là đang năn nỉ Tiêu Hạc Xuyên.
Cậu thèm món thịt kho tàu lâu lắm , thịt nạc mỡ đan xen, còn nước sốt màu sắc qua thập phần ngon miệng, xem xem video mấy .
Đáng tiếc Tiêu Hạc Xuyên thích đồ ăn thanh đạm, cho nên trong nhà bao giờ làm món khẩu vị nặng, thèm đến chịu .
Mượn cơ hội nhất định hung hăng "ké" Tiêu Hạc Xuyên một bữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-sau-khi-ket-hon-voi-ba-tong-tan-tat/chuong-13.html.]
"Ừ." Tiêu Hạc Xuyên coi như đồng ý.
Bất quá Thẩm Nịnh nhớ tới một sự kiện, Tiêu Hạc Xuyên bao giờ tới công ty ? Sao hôm nay tới ? Chẳng lẽ là vì canh chừng trộm cắp cơ mật công ty?
"Anh, ..." Thẩm Nịnh thôi, rốt cuộc đem lời .
Sợ vẻ chính quá lo chuyện bao đồng.
"Ngày mai bắt đầu trở về làm, nhưng cửa chính, phía công ty lối riêng cho tổng tài. Nhiệm vụ của chính là đem văn kiện cần phê duyệt đưa đây, Trần Ngữ cho chứ?" Tiêu Hạc Xuyên ý đồ của Thẩm Nịnh, một bước giải thích.
Thẩm Nịnh xác định nguyên nhân làm như , truy vấn: "Là vì cái gì?"
Tiêu Hạc Xuyên thong thả ung dung sửa sang ống tay áo vò nát: "Tiện mở họp, bằng tưởng là vì phụ đạo bài tập cho ?"
Ách, nhắc tới cái Thẩm Nịnh mới nhớ, đêm qua bảo làm nốt bài tập chương còn , nhưng một khúc nhạc đệm làm quên béng chuyện đầu.
Tiêu Hạc Xuyên một bộ hiểu rõ, nhanh chậm liếc mắt bàn làm việc, tựa lưng ghế mở miệng: "Không ? Khéo thật, lúc đến sớm tìm đồ kẹp bài tập trong văn kiện."
Ngụ ý chính là: Viết thôi, còn liền lột da .
Trong sách chỉ Tiêu Hạc Xuyên tính tình , cũng còn là một tên quái t.h.a.i phúc hắc độc miệng a! Hắn lên án thiết lập nhân vật khớp với vai chính nghiêm trọng!
Chẳng lẽ đối đãi với đáng ghét thật sự tuyệt tình như ...
Thẩm Nịnh vẻ mặt đưa đám đối diện với Tiêu Hạc Xuyên. Đối phương tựa hồ quyết tâm bắt Thẩm Nịnh làm bài tại chỗ, cứ im lặng hé răng. Thẩm Nịnh giả vờ yếu đuối kết quả, chỉ thể thập phần tình nguyện lê bước nhỏ đến bên bàn làm việc, rút tờ đề thi ăn nhập gì với đống hợp đồng văn kiện , bắt đầu vò đầu bứt tai.
Làm bài gì đó là thứ khảo nghiệm đầu óc nhất.
Thẩm Nịnh vò đầu bứt tai cuối cùng cũng vài đạo đề, nhưng phía còn một câu hỏi lớn để trống. Cậu ngày hôm qua rõ ràng nhớ kỹ Tiêu Hạc Xuyên giảng qua, nhưng thế nào cũng nghĩ .
"Tôi ngày hôm qua dạy , hôm nay liền quên, Thẩm Nịnh?" Tiêu Hạc Xuyên nghiến răng nghiến lợi lưng Thẩm Nịnh chằm chằm làm bài.
Bởi vì ghế dựa cao xấp xỉ , Tiêu Hạc Xuyên xuống ước chừng cao hơn Thẩm Nịnh một cái đầu. Những lời nện xuống, Thẩm Nịnh liền cảm giác như họng s.ú.n.g đang dí đầu .
"Tôi... giải thích hai câu." Thẩm Nịnh ý đồ giảo biện.
"Nói , ."
Thẩm Nịnh nắm bút, làm bộ làm tịch các bước phân tích, thực tế thật nhắm mắt giả c.h.ế.t.
Người chơi bài theo kịch bản a!
"Giảng cho cuối cùng, cho rõ." Tiêu Hạc Xuyên cầm lấy một cây bút khác, chất giọng trầm thấp từ tính quanh quẩn bên tai Thẩm Nịnh. Bỏ qua quan hệ hai , lúc Tiêu Hạc Xuyên giảng bài như đích xác loại mị lực hấp dẫn khác một cách mạc danh.
Một đạo đề còn giảng xong, cửa đột nhiên đẩy , một đàn ông mặc đồ thể thao màu đen xông thẳng .
"Surprise! Xem mang đến cho thứ gì..." Thứ .
Người đàn ông như đóng đinh, ngây tại chỗ. Thấy rõ tình cảnh trong văn phòng, mặt đầy nghi hoặc lui ngoài, .
Cảnh tượng đổi.
Là đang mơ.
Tiêu Hạc Xuyên đang làm gì? Đang cùng một đàn ông vai kề vai chuyện yêu đương!
"Cậu... là..." Người đàn ông khiếp sợ mở miệng, lời đều chỉnh.
Hai đồng thời ngẩng đầu.
Trong đầu Thẩm Nịnh tự động khớp thông tin về .
Không kịp nghĩ nhiều, Thẩm Nịnh một phen đoạt lấy cây bút trong tay Tiêu Hạc Xuyên, đem bài thi vo thành một cục nhét túi quần.
"Tôi là nhân viên mát xa mới tới của Tiêu gia, giúp Tiêu tổng làm phục hồi chức năng, đang cùng ngài giảng giải lộ trình điều trị của ." Đại não Thẩm Nịnh bay nhanh xoay tròn, miễn cưỡng nghĩ một lý do còn tính là hợp lý.
Người đàn ông tựa hồ quá tin tưởng, cũng thể là " quá", bởi vì liền kém nước hai chữ " tin" lên mặt.
Tiếp theo đàn ông nâng cằm ý bảo Thẩm Nịnh đầu .
Sống lưng Thẩm Nịnh căng thẳng, chậm rãi đầu .
Môi mỏng của Tiêu Hạc Xuyên mím chặt thành một đường thẳng tắp, ánh mắt ảm đạm, bên trong tựa hồ còn cất giấu một ngọn lửa nhàn nhạt thể thấy.
"Thật đúng là surprise a."
Xong , Tiêu Hạc Xuyên giận .
Trái tim Thẩm Nịnh lộp bộp một cái rơi thẳng xuống đáy cốc.
Không là bởi vì chuyện phụ đạo bài tập phát hiện nên vui chứ? Trên hợp đồng thể để ngoài quan hệ của bọn họ.
Chờ c.h.ế.t? Hay là đợi lát nữa c.h.ế.t?