23.
Cơ thể cứng đờ.
Sau đó, từ từ buông .
Lùi vài bước, dựa tường trượt xuống sàn, vùi đầu đầu gối.
Giống như một con sói thương.
"...Xin ."
Giọng nghèn nghẹn.
Tôi bộ dạng đó của , trong lòng chút dễ chịu.
"Đi thôi." Tôi bước tới, đưa tay kéo , "Về phòng."
Hắn ngẩng đầu lên, mắt vẫn còn đỏ.
sự bạo ngược giảm bớt, còn là sự mờ mịt và mệt mỏi.
Hắn nắm lấy tay .
Rất nóng.
Tôi kéo dậy.
Hắn gần như dựa , nặng.
Pheromone vẫn nồng nặc, nhưng còn tính công kích nữa.
Giống như một loại... dựa dẫm.
24.
Tôi dìu , chậm rãi bước khỏi phòng tập.
Các thành viên bên ngoài đều thở phào nhẹ nhõm.
Linh Linh định đến giúp.
Lục Tẫn liếc mắt một cái làm cho lùi .
Hắn chỉ cần .
Không còn cách nào khác, đành dìu suốt đường, đưa về phòng cách ly trong ký túc xá.
Ném lên giường, định .
Bị kéo cổ tay .
"Đừng , ở với một lát."
"...Kỳ phát tình cần tĩnh dưỡng."
"Chỉ một lát thôi, mười phút."
Tôi vẻ yếu đuối hiếm thấy của , lòng mềm một chút.
"...Năm phút."
Tôi kéo ghế, xuống bên giường.
Hắn hài lòng buông tay, ngay ngắn, nhưng mắt vẫn luôn .
"Thẩm Trác, đau đầu."
"Đáng đời."
"Cậu xoa giúp ."
"Được đà lấn tới."
Hắn nhắm mắt , cau mày.
Trông vẻ thật sự khó chịu.
Tôi thở dài, đưa tay lên, dùng đầu ngón tay xoa nhẹ thái dương .
Cơ thể thả lỏng, phát tiếng thở dài thoải mái.
"Tay nghề thật..."
"Im lặng, ngủ ."
Quả nhiên nữa.
Hơi thở dần định.
Hình như ngủ .
25
Năm phút hết.
Tôi định rút tay rời .
đột nhiên nắm lấy cổ tay .
Mắt mở, nhưng nắm chắc.
"Đừng ..."
"...Buông ."
"Thích..."
Hắn lầm bầm, ý thức tỉnh táo.
"Thích ..."
Tôi dừng động tác.
Nhìn khuôn mặt đang ngủ của , bớt vài phần kiêu ngạo thường ngày, thêm chút dịu dàng. Tim đập chút loạn.
"...Thằng ngốc."
Tôi khẽ mắng một tiếng.
vẫn cố sức gỡ tay . Cứ để mặc nắm.
26.
Lại lâu.
Cho đến khi ngủ say , mới nhẹ nhàng rút tay .
Đắp chăn cho , tắt đèn, rời .
Về đến ký túc xá của , trời khuya.
Vệ sinh xong lên giường, nhưng ngủ .
Trên cổ tay hình như vẫn còn lưu ấm của .
Và câu "thích" mơ hồ đó của .
...Chỉ là lời nhảm trong kỳ phát tình thôi.
Không thể coi là thật.
Tôi trở , ép ngủ.
27.
Mấy ngày tiếp theo, Lục Tẫn ở trong phòng cách ly.
Đội yên tĩnh hẳn.
chút... quen.
Không ai đột nhiên từ phía áp pheromone lên .
Không ai tranh thịt trong bữa trưa của .
Không ai ghé sát cổ "sạc năng lượng".
...Tôi kiếp bệnh .
Lắc đầu, vứt bỏ những suy nghĩ lộn xộn. Tiếp tục xem báo cáo nhiệm vụ.
28.
Ba ngày , Lục Tẫn hồi phục bình thường, trở đội.
Trong phòng chỉ huy, thấy , khựng một chút, trở bình thường.
"Chào buổi sáng."
Tai đỏ.
Tôi giả vờ thấy: "Chào buổi sáng."
Cúi đầu tiếp tục màn hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-dung-ngui-nua-beta-that-su-khong-co-pheromone/chuong-4.html.]
Trong lòng tự hỏi tên sói con kỳ phát tình làm cháy não .
29.
Cả ngày trôi qua bình yên vô sự.
Hắn đến trêu chọc .
Cũng phóng thích thứ pheromone đáng ghét đó.
Ngược , cảm thấy thoải mái.
Chuông tan sở reo lên.
Tôi là đầu tiên xông khỏi phòng chỉ huy.
30.
Tối giường trằn trọc.
Trong đầu là hình ảnh nắm cổ tay "thích" trong kỳ phát tình.
"C.h.ế.t tiệt."
Tôi đạp chăn.
Chắc chắn là ngửi pheromone của tên khốn đó quá nhiều.
Bị trúng độc .
31.
Nửa đêm mắc tiểu làm tỉnh giấc.
Mơ màng mở cửa.
Suýt chút nữa thì vấp ngã.
Cúi đầu xuống.
Lục Tẫn đang cuộn tròn ở cửa phòng .
Toàn nóng bỏng.
"Mày kiếp đến nữa ?!"
Tôi đạp .
Hắn túm lấy mắt cá chân .
Ngẩng đầu lên, mắt ướt át.
"Khó chịu..."
"Đáng đời!"
"Lần thật sự lừa ..."
Giọng khản đặc. Mặt còn đỏ hơn .
32.
Tôi xổm xuống sờ trán .
Nóng bỏng tay.
"Kỳ phát tình qua ?"
"Không ..." Hắn cọ lòng bàn tay , "Chỉ ở cửa phòng thôi..."
"Anh bệnh ?"
"Ừm..." Hắn thừa nhận nhanh, "Muốn cũng bệnh."
Tôi tức đến bật .
"Dậy , về ổ của ."
"Không nổi..." Hắn làm nũng ôm chân .
Tai sói cụp xuống.
Đuôi vô lực quét sàn nhà.
33.
Tôi nghiến răng.
"Buông tay."
"Không buông."
"Tôi gọi cảnh sát đấy."
"Ôm chặt?" Mắt sáng lên, "Được."
Rồi trực tiếp ôm lấy eo .
34.
"Lục Tẫn!"
"Có ."
Hắn ngẩng đầu .
Đôi mắt màu vàng sẫm đặc biệt sáng ánh đèn hành lang.
"Chỉ cần chứa chấp một đêm thôi."
"Không ."
"Nửa đêm?"
"Cút."
"Một tiếng?"
"..."
Tôi đôi môi khô khốc vì sốt của .
Lòng mềm yếu.
"Nửa tiếng."
"Thỏa thuận."
Hắn lập tức dậy.
Chẳng giống vẻ nổi chút nào.
35.
Vào phòng, trực tiếp đổ ập xuống giường .
"Chưa tắm đừng lên giường !"
"Cậu chê ..."
Hắn tủi co ghế sofa.
Cái hình to lớn cuộn tròn chiếc ghế sofa nhỏ.
Trông chút đáng thương.
36
Tôi ném t.h.u.ố.c hạ sốt cho .
"Uống ."
Hắn ngoan ngoãn nuốt xuống.
Mắt vẫn luôn chằm chằm .
"Nhìn gì mà ?"
"Cậu ."
"...Bị sốt đến lú lẫn ."
Tôi chuẩn giường ngủ.
Hắn kéo góc áo .
"Cho mượn một cái áo của ?"
"Làm gì?"
"Ngửi cho dễ chịu hơn..."
"Anh coi là hương liệu ?"
Đam Mỹ TV
Cuối cùng vẫn ném cho một chiếc áo T-shirt cũ.