7.
Đá quý.
Phù Duật thích những thứ màu sắc sặc sỡ, chỉ vẻ bên ngoài, ngoại trừ trang trí thì chẳng tác dụng gì .
Đây là của .
Đêm đó Omega nhân lúc ngủ say nhảy cửa sổ bỏ trốn, để viên lam bảo thạch nhỏ .
Bạch Du sợ phát hiện đồ vật mà Omega để .
Phù Duật nhếch khóe miệng, chằm chằm viên đá quý nở một nụ vui giận, lão quản gia trong lòng mạc danh cảm thấy ớn lạnh, lặng lẽ lui ngoài.
Buổi tối một trận mưa, lúc Bạch Du tỉnh dậy thái dương giật thình thịch, trong lòng vô cớ hoảng hốt.
Quả nhiên bao lâu , cánh cửa phòng quanh năm ai quấy rầy gõ vang, dự cảm bất an trong lòng Bạch Du càng đậm, do dự một lát mới mở cửa.
Alpha cao lớn che kín mít ánh sáng bên ngoài cửa, giọng điệu vẫn mang theo ý như khi, nhưng đáy mắt hề ý : "Chào buổi sáng, ngủ ngon ?"
Cảm giác áp bức của Alpha quá nặng, Bạch Du nhịn lùi hai bước: "Cậu đến làm gì?"
"Có chút chuyện nhỏ thỉnh giáo một chút."
Alpha nhàn nhã bước tới một bước, trở tay đóng cửa , đôi mắt đen thẫm Bạch Du, từ trong túi lấy viên lam bảo thạch : "Nghe quản gia , đang ngóng xem nhặt thứ gì , xem cái quen mắt ?"
Hắn quyền lên tiếng tuyệt đối, điều tra rõ ràng thì lười đường vòng với Bạch Du.
Ánh mắt Bạch Du rơi xuống tay , rõ đó là cái gì, sắc mặt tức khắc trắng bệch, sống lưng dâng lên một luồng khí lạnh, lạnh xộc thẳng lên não.
Anh đương nhiên quen mắt.
Đây chính là viên lam bảo thạch làm mất đêm đó.
Phù Duật bỏ lỡ sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt của , tùy ý nghịch viên đá xinh , mỉm : "Xem định giả ngu nữa, , cũng tốn nhiều lời với . Omega quan hệ gì với ?"
Phù Duật phát hiện chính là Omega đó.
Nghe thấy lời Phù Duật, Bạch Du nhanh chóng bình tĩnh . Cũng , khi phân hóa vẫn luôn thể hiện ngoài với giới tính Alpha, chỉ cần để lộ sơ hở thực sự, Phù Duật thể nào nghĩ là Omega .
Chỉ cần khi lộ sơ hở, tìm lý do rời khỏi nơi .
Bạch Du im lặng vài giây, trong lòng ý tưởng, chậm rãi : "Tôi quả thực quen , viên đá là tặng cho ."
Phù Duật chút khách khí xuống bên bàn, một tay chống cằm, âm cuối ngân lên, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.
"Tôi và gặp mặt, cho nên tra ."
Bạch Du sắc mặt chút gợn sóng, là tin của Phù Duật, thầm c.ắ.n răng, nghĩ thầm liều mạng một phen: "Cậu là một Omega ái mộ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-ca-ca-mang-thai-chay-roi/chuong-4-omega-cam-lang-duoi-than-alpha-cho-dien.html.]
Phù Duật nhướng mày, sắc mặt kỳ lạ, như thể mới mẻ, nghiền ngẫm mấy chữ : "Rất ái mộ ... Omega?"
8.
Lời khỏi miệng, tiếp tục bịa đặt cũng khó nữa.
Bạch Du bất động thanh sắc dùng vạt áo lau mồ hôi trong lòng bàn tay, tiếp tục : "Chúng quen thời gian dài, thỉnh thoảng gặp mặt ở bên ngoài. Cậu và đều thích thiết kế trang sức đá quý, tên cho là tên giả, dung mạo , là một Omega bắt mắt, tra cũng là bình thường."
Nói thật, Phù Duật cũng tin lời của Bạch Du lắm, nhưng Omega phảng phất như từ trời rơi xuống, vận dụng nhân mạch, lục soát khắp ngóc ngách, cũng thấy bóng dáng tăm , điều khiến thể tin một phần lời của Bạch Du.
Ví dụ như tướng mạo.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đêm đó tổ trạch đột nhiên mất điện, trong một mảnh đen kịt, thấy dung mạo của Omega, Omega ấn tay , giọng run rẩy, hàm chứa sự tuyệt vọng vô hạn, cầu xin đừng bật đèn.
Nhiệt độ đầu ngón tay dường như cùng với mồ hôi ẩm ướt bám mu bàn tay, mạc danh khó quên.
"Tháng , nhờ bắt cầu, gặp một ."
Phù Duật ngước mắt: "Anh liền dắt lên giường ?"
Sống lưng Bạch Du cứng đờ, cố gắng gạt hình ảnh đêm đó khỏi đầu, khẽ hít một , tiếp tục : "Tôi giữa hai xảy chuyện gì, cắt đứt liên lạc với ."
Anh xong, trong phòng tĩnh lặng , Alpha cao lớn dùng ánh mắt lạnh lùng soi xét chăm chú Bạch Du, im lặng hồi lâu, lạnh lùng : "Tôi tin."
Nhịp tim Bạch Du hẫng một nhịp.
Máu đều lạnh toát, đáy lòng đang hoảng loạn tìm thấy lối thoát, thấy Phù Duật bồi thêm một câu: "Cậu rốt cuộc là ai, hiện tại đang ở ?"
Bạch Du khổ trong lòng, kế đó lắc đầu: "Tôi thực sự ."
Bịa đặt một tồn tại, chuyển dời sự chú ý của Phù Duật qua đó.
Kế hoạch của Bạch Du là như , thể ngay từ đầu khai báo bộ, quá mức sảng khoái chỉ sẽ phản tác dụng, khiến Phù Duật vốn dĩ mấy tin tưởng nảy sinh nghi ngờ.
Ánh mắt hai em chạm .
Trên thực tế hai lâu đối mặt như , Phù Duật mười sáu tuổi trường quân đội nhất Liên Bang, Bạch Du cũng rời khỏi Trung Ương Tinh tu nghiệp năm mười tám tuổi, ở giữa cách năm sáu năm gặp, khi Bạch Du nghiệp trở về nhà, gặp biến cố lớn của gia tộc.
Phù Duật đem những kẻ từng chà đạp bắt nạt giải quyết từng một, hoặc là đuổi khỏi gia tộc, hoặc là tống ngục giam, hoặc là trực tiếp biến mất khỏi thế gian, cũng vơi bảy tám phần.
Bạch Du còn nhớ dáng vẻ lúc nhỏ của Phù Duật, là đáng yêu bao nhiêu, nhưng cũng đáng ghét, cũng vì lớn lên biến thành như . Khi đó lúc Phù Duật khác bắt nạt, quen sẽ lên che chở, quan hệ hai cũng coi như tệ.
Ánh mắt va chạm giây lát, Phù Duật bỗng nhiên dời mắt , khi chuẩn rời , như : "Tôi sẽ khiến thôi."
Ánh mắt tựa như loan đao, mang theo tà khí lạnh lẽo ánh đao, lúc quét ngang qua khó mà chống đỡ, Bạch Du nhịn hỏi: "Tại nhất định tìm ?"
Với phận của Phù Duật, loại Omega nào mà .
Bước chân Phù Duật khựng , nhướng mày, nhả bốn chữ: "Ăn tủy vị."