[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 8: Hình như liên hôn đến mức biến thái luôn rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:14
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tối hôm qua Cố Quân Trì ngoài quậy phá, ba giờ sáng mới mò về, giờ vẫn thèm dậy!"
Sáng sớm Ôn Nhiên tới nơi, 339 bô bô loan truyền tội ác của Cố Quân Trì. Cổ của Ôn Nhiên đỡ hơn nhiều. Vừa giày, gật gù: "Thảo nào, bình thường thấy dậy sớm lắm mà."
"À, thật thì tối nào cũng chơi cả... chỉ là bình thường tầm mười một, mười hai giờ đêm là về, nên sáng mới dậy nổi."
"Hả?" Ôn Nhiên dám tin. Ngày nào cũng dậy sớm, học cường độ cao, trưa cày game ngủ, tối ngoài vui chơi giải trí đến nửa đêm, mà mặt lấy nửa cái quầng thâm, hình thì chuẩn dân chơi thể thao, sinh hoạt lành mạnh, Ông trời đúng là quá ưu ái cho lũ Alpha cấp S. Đem so sánh, bản chẳng khác gì một cái xác c.h.ế.t.
"Thế thì tinh lực thật đấy." Ôn Nhiên với giọng khỏi ghen tị.
"Tốt thật mà." 339 chuyển chủ đề: “Cậu uống cà phê ? Tôi xay hạt cả đêm hôm qua, cuối cùng cũng đủ mười pound ."
"Thôi uống . Nhỡ uống hết một cốc, bên thiếu mất phần đó của mười pound."
339 cảm động rơi nước mắt: "Cậu quá mất... Giá như hồi đó mua về là thì mấy."
Ôn Nhiên tò mò: "Thế giá bán của là bao nhiêu?"
"90 triệu tệ."
"Pha cho một ly cà phê , cảm ơn."
Kỹ thuật pha cà phê của 339 bất ngờ ngon. Ôn Nhiên hớp hai ngụm, ánh mắt hướng về phía cây đàn piano, ngứa ngáy chơi. Loại đàn biểu diễn chuyên nghiệp thế hiếm khi gặp, lúc lướt phím luôn mang cảm giác cực kỳ thiêng liêng, Ôn Nhiên thầm quyết định dăm bữa nữa xin phép Cố Quân Trì nữa mới .
"Vẫn còn sớm mới đến giờ thầy giáo tới, dẫn tham quan nhé?" 339 đ.á.n.h tiếng mời.
"Tham quan ở ?"
339 đáp: "Trong nhà thôi."
Giờ thì hiểu tại dùng từ "tham quan". Ngoài phòng khách chính , còn ba bốn phòng khách phụ. Tầng hầm rạp chiếu phim và phòng chứa rượu. Vườn hoa phía hồ bơi và gara ô tô. Tầng thì phòng đàn và phòng gym. Khi mở cửa phòng đàn, Ôn Nhiên sững : "Đàn vĩ cầm?"
" , trình độ violin của còn xịn hơn cả piano nữa." 339 giải thích: “Đi thôi thôi, chúng xuống lầu. Vừa nãy chẳng bảo xem kỹ phòng đồ chơi ."
Gọi là phòng đồ chơi thực chính xác. Trong vô những chiếc tủ trưng bày trong suốt đủ kích cỡ, ngoài vô mô hình figure, còn cơ man nào là đồ lưu niệm từ các chuyến du lịch, các tác phẩm nghệ thuật và đồ cổ. Dù phong cách khác biệt nhưng xếp cạnh hề xung đột. Có thể thấy rõ vị trí của từng món đồ đều bài trí cực kỳ chủ đích.
"Từ hồi chín tuổi, Cố Quân Trì du lịch khắp nơi. Ban đầu là cùng quản gia hoặc trợ lý, lớn hơn một chút thì tự mang theo vệ sĩ, hơn một trăm quốc gia ." 339 chê bai: “Cậu là tội phạm cúp học khét tiếng, chúa ghét đến trường. Thường thì cứ du lịch ở là thầy giáo bay đến đó dạy học."
là tiền mà chán . Họ thừa tiền bạc và thời gian để thỏa sức khám phá thế giới rộng lớn và tận hưởng cuộc đời, Ôn Nhiên lẩm bẩm: "Chắc mọc vết hoen t.ử thi luôn ."
339 lập tức hiển thị ngay bảng kết quả tìm kiếm các khu mộ phong thủy nhất ở thủ đô màn hình.
Cuối bức tường một góc rẽ, bên trong dường như vẫn còn gian. Ôn Nhiên định bước tới xem thử thì ánh mắt bỗng khóa chặt ngay lập tức, Màu xanh trắng, cao một mét rưỡi. Mô hình máy bay trực thăng mà ngắm điện thoại hàng trăm nhưng đành bất lực nó bán sạch, giờ phút đang ngoan ngoãn đỗ trong tủ trưng bày vướng một hạt bụi nhà Cố Quân Trì.
Ôn Nhiên đờ đẫn bước tới, môi hé nhưng thốt nên lời. Quá chân thực, đồ thật bên ngoài ngầu hơn trong ảnh cả trăm . Từ màu sắc, đường nét đến chất liệu, cái giá 186.000 tệ quả nhiên là mức giá c.h.é.m lung tung.
"Ai cho đây."
Giật b.ắ.n , Ôn Nhiên đầu thì thấy Cố Quân Trì đang tựa bên cửa. Tóc rối, cơn gắt gỏng lúc mới ngủ dậy vẫn tiêu tan, cả toát một luồng khí tức vô cùng khó chịu.
339 thút thít một tiếng, sợ hãi trốn tịt lưng Ôn Nhiên. Cậu ấp úng: "...Xin , là do xem."
Cố Quân Trì nhíu mày bước tới. Ôn Nhiên kìm bèn hỏi : "Cậu cũng thích mô hình ?"
"Cậu cũng một cái?" Cố Quân Trì liếc mô hình.
"Không , tiền mua." Ôn Nhiên thành thật đáp: “Nó đắt quá."
"Vậy thêm vài cho bõ ."
"Được." Ôn Nhiên coi câu đó là lời mỉa mai, bảo: "Cậu cứ bận việc của , xem thêm một lát nữa. Tôi hứa chỉ thôi."
Cố Quân Trì khẽ hừ lạnh: "Thích đến thế cơ ."
"Ừ, thích lắm." Ôn Nhiên ngắm nghía đến mức nhập tâm, vô thức bộc lộ lời từ đáy lòng: “Giá mà tháo xem thử thì mấy."
Hậu quả của việc thật là Cố Quân Trì c.h.ử.i một tiếng "Cút". Ôn Nhiên tiu nghỉu chuồn về phòng khách phịch xuống sofa, trong lòng hối hận vô cùng. Giờ thì đến cơ hội xem cũng mất luôn.
"Sao dám thế hả trời!" 339 rùng sợ hãi.
Ôn Nhiên lôi điện thoại lướt lướt, khó hiểu hỏi: "Trên trang chủ rõ ràng ghi là khi kết thúc đợt đặt một tháng mới bắt đầu giao hàng mà. Sao thiếu gia nhà nhận hàng ?"
"Hửm? Đặt gì cơ? Máy bay mô hình vận chuyển về đây từ hơn hai tháng ." 339 kể: “Hồi đó thấy ảnh, vẻ hứng thú nên bảo trợ lý liên hệ. Ngay ngày hôm , công ty bên đó mang hàng giao tận cửa luôn."
"Ồ." Lúc Ôn Nhiên mới thực sự cảm thấy chút ghen tị: “Thôi ."
"Cậu thích cái đó đến ? Thế năn nỉ , cùng lắm là ăn c.h.ử.i một trận chứ ."
"Thôi." Ôn Nhiên đang tự kiểm điểm bản : “Mở miệng đòi tháo món đồ yêu thích xem là một hành động bất lịch sự ."
339 bất bình phản bác: "Cậu thích ở điểm nào chứ! Từ lúc để cái mô hình tủ, thấy ngó ngàng tới bao giờ !"
"Chưa từng ngó tới?" Ôn Nhiên vô cùng kinh ngạc, thể hiểu nổi: “Làm mà nhịn giỏi ?"
"Thế nên tháo nó !" 339 bật chế độ lửa cháy phừng phừng màn hình: “Mô hình nên thuộc về thực sự thưởng thức nó, chứ một kẻ mắc hội chứng sưu tầm cả thèm chóng chán như Cố Quân Trì!"
Vừa gào xong thì Cố Quân Trì, sáng sớm thức dậy rước bực nên vườn hoa ăn sáng, lững thững bước phòng khách. 339 lập tức tắt lửa, câm như hến chẳng dám hó hé nửa lời. Đợi Cố Quân Trì yên vị sofa, nó mới mon men gần, kính cẩn hỏi: "Thiếu gia, ngài pha một ấm ạ?"
"Đi xay thêm năm pound cà phê nữa."
339 chẳng dám ho he nửa lời, khúm núm đáp: "Tiểu nhân làm ngay ạ." Vừa lê lết về phía bếp, nó để dòng chữ chạy bằng đèn LED 'Cố lên' màn hình hiệu cho Ôn Nhiên.
Tiếng xay đậu kịch liệt văng vẳng vọng từ nhà bếp. Ôn Nhiên cúi đầu cạy móng tay một lúc, cuối cùng lấy hết can đảm, lóng ngóng cất lời: "Có cần pha cho ấm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-8-hinh-nhu-lien-hon-den-muc-bien-thai-luon-roi.html.]
"Chiếc máy bay đó giá bao nhiêu?" Cố Quân Trì bỏ qua màn nịnh bợ vụng về của , hỏi thẳng vấn đề.
"Một trăm tám mươi sáu ngàn."
Cố Quân Trì ngước mắt lên , chân mày cau , lặp : "Một trăm tám mươi sáu ngàn á?"
"Vâng, đúng là đắt thật..."
Chữ "ạ" còn kịp trượt khỏi cổ họng, Ôn Nhiên thấy Cố Quân Trì phán: "Nhà nghèo đến mức cơ ."
Thật lúc nghèo cũng chẳng mấy khi bỏ hơn chục vạn mua mô hình... Ôn Nhiên nhận cứ chuyện với Cố Quân Trì về tiền mốc một triệu, kiểu gì cũng quy kết là đang than nghèo kể khổ. Cậu trừ ngại ngùng: " là khó khăn thật."
Cố Quân Trì cụp mắt lướt điện thoại, điệu bộ hờ hững khinh miệt: "Thảo nào vội vàng trèo cao đến thế."
Nói chẳng sai tí nào. Ôn Nhiên tán thành. Cùng lúc đó, cũng hiểu thể mặt dày tới mức đòi tháo tung mô hình của Cố Quân Trì xem. Mặt đúng là dày hết sức tưởng tượng. Cậu lặng lẽ kéo khóa balo lấy sách, nghĩ ngợi một hồi, cảm thấy vẫn nên tiếp lời Cố Quân Trì mới phép. Thế là thuận nước đẩy thuyền: "Vâng, đúng . Thực sự xin ."
Nhất thời tìm thấy cuốn sách cần dùng, Ôn Nhiên gục đầu suy nghĩ xem liệu để quên ở nhà . Thế nhưng từ góc độ gì, hành động trông cứ như sắp vùi luôn cái đầu balo để trốn, buồn bã mà thẫn thờ.
Cố Quân Trì gõ vài chữ điện thoại, lạnh nhạt lên tiếng: "Chỉ dựa giả vờ mất trí nhớ với giả vờ đáng thương là vô dụng thôi, tém tém bớt ."
"Cái gì cơ?" Ôn Nhiên lọt hố ngôn ngữ, nhưng Cố Quân Trì mặc kệ , dậy về phía bếp.
"Cà phê."
"Có ngay thiếu gia! Xin ngài đợi một lát!"
Cà phê còn pha xong, cửa chính chợt mở. Hai vệ sĩ bước , Cố Quân Trì lệnh: "Khuân cái mô hình máy bay đó sang phòng khách nhỏ ."
Vệ sĩ gật đầu, giày tiến thẳng về phòng đồ chơi. Ôn Nhiên vẫn tiêu hóa kịp chuyện gì đang xảy thì 339 bưng tách cà phê lao như bay : "Để thiếu gia đợi lâu! Mời thiếu gia dùng! Thiếu gia thật hào phóng! Thiếu gia trai bụng! Chúc thiếu gia thuận buồm xuôi gió, thần tài gõ cửa!"
Cố Quân Trì nhận lấy tách cà phê, nhạt nhẽo chốt hạ: "Thêm năm pound nữa."
Phòng khách nhỏ mặt khu vườn phía . Bên ngoài khung cửa kính trong suốt hình bán nguyệt là một bồn hoa nhỏ xinh . Sofa cực kỳ êm ái, tiện tay là với ngay cuốn tạp chí kệ sách bên cạnh. Nơi đây rõ ràng là khu vực nghỉ ngơi để thưởng ngoạn phong cảnh hậu hoa viên, thế mà giờ đây bàn dẹp sang một bên, đó là một chiếc mô hình máy bay vận tải.
339 vác một hộp dụng cụ mới cứng: "Đây là đồ nghề chuyển kèm cùng mô hình lúc đó đấy. Chắc chắn là dụng cụ tháo lắp siêu cấp xịn xò!"
Ôn Nhiên xổm bên cạnh chiếc mô hình, đưa tay sờ nhưng sợ in dấu vân tay làm hỏng độ bóng bẩy của nó. Đầu óc vẫn đang rối như tơ vò, ánh mắt mất tiêu cự. Cậu thể nào lý giải nổi tại Cố Quân Trì giây còn đang xỉa xói , giây đồng ý cho tháo mô hình. Hồi lâu , Ôn Nhiên mới lắp bắp hỏi: "Sao, ... tại chịu để ... thật á?"
"Thích chung một món đồ chơi với làm thấy gu thẩm mỹ của tệ quá." Cố Quân Trì bỏ một câu lạnh lùng rời .
Chỉ còn Ôn Nhiên và 339 đưa mắt . 339 giải thích: "Ờ thì, bọn B-king (tỏ vẻ ngầu) là như đấy, cao ngạo."
Từ tiếng Anh đó Ôn Nhiên hiểu, nhưng cũng chẳng quan trọng nữa. Những vết hoen t.ử thi đang phai mờ dần, sống , Ôn Nhiên bật dậy với tốc độ từng , chạy một mạch phòng khách lớn, chộp lấy balo phi như bay trở , để 339 hình ngỡ ngàng.
Chụp cả chục bức ảnh đủ góc độ của chiếc mô hình, Ôn Nhiên mới cất điện thoại, đó dùng mắt thường chiêm ngưỡng diện một vòng. Tiếp theo, lấy giấy nháp xé thành từng mảnh nhỏ, đ.á.n.h thứ tự để đ.á.n.h dấu các bộ phận khác . Cuối cùng, mở hộp dụng cụ, nhẹ nhàng gẩy cánh quạt đuôi, chút do dự mà tháo phăng nó xuống.
339 vội vã đưa tay che mắt: "Quá tàn bạo!"
Việc học sáng nay với Ôn Nhiên diễn vô cùng gian nan. Vì cứ cố kiềm chế nghĩ về cái mô hình, cứ nghĩ đến là ngứa ngáy tay chân, chẳng thể tập trung nổi. Bữa trưa, đầu tiên ăn nhanh hơn cả Cố Quân Trì. Bỏ đũa xuống, dậy, khẽ cúi với Cố Quân Trì, : "Tôi ăn xong , cứ dùng bữa thong thả." Rồi rón rén chuồn khỏi phòng ăn, phóng thẳng tới phòng khách nhỏ.
339 luôn túc trực bên cạnh. Mỗi khi Ôn Nhiên cầm sách hướng dẫn mà vẫn tịt ngòi tên một bộ phận nào đó, nhờ nó làm công cụ tìm kiếm.
"Cần truyền động, cái là cần truyền động."
"Được ." Ôn Nhiên cắm cúi tên lên mảnh giấy nhỏ, lấy bộ phận đó đè lên tờ giấy. Tiện miệng, hỏi thêm: "Hôm nay thiếu gia nhà chơi game ." Cậu phát hiện phòng chiếu phim ngay sát vách. Nếu Cố Quân Trì đó, bắt buộc xuyên qua phòng khách nhỏ .
"Cậu bạn tới chơi." 339 nhanh chóng kiểm tra qua camera an ninh: “Ồ, đến ."
Ôn Nhiên sững , đang phân vân nên trốn một lát để tránh mặt thì thanh niên Alpha nọ bước tầm mắt. Người đó cao, nét mặt lạnh nhạt, khí chất giống hệt Cố Quân Trì, chỉ điều sắc mặt hắc ám đến mức đó. Khi phát hiện Ôn Nhiên, vẻ bất ngờ, nhưng dường như đoán điều gì đó, tóm là khó tả.
Anh bật nhẹ, mặt sang hướng khác, trêu: "Sao thuê mướn cả lao động trẻ em thế ."
Cố Quân Trì tới, liếc Ôn Nhiên đang cầm cờ lê thảm, buồn trả lời, chỉ hất nhẹ cằm về hướng vườn hoa thẳng.
Alpha nọ vẫn tại chỗ, 339 lên tiếng chào hỏi vô cùng cung kính: "Chào Lục thiếu gia, ngài uống chút gì ạ?"
"Không cần , ngay bây giờ, cảm ơn."
"Ngài khách sáo quá."
Đợi Alpha đó khuất, Ôn Nhiên im lặng vài giây thốt lên: "May quá tưởng là làm thuê."
"Hả? Cậu tin thật đấy ?" 339 bĩu môi: “Cái đồ tinh ranh như Lục đại thiếu gia làm mà đoán . Cậu nhận ban nãy cố tình ?"
"...Không hề." Vẻ mặt của vị Lục thiếu gia đáng tin quá, Ôn Nhiên lắc đầu.
"Được ! Chuyện là thế , hai bạn nhất của Cố Quân Trì, một là Lục Hách Dương, chính là Hạ Úy, cái kẻ hôm nọ cãi tay đôi với qua điện thoại . Cậu nước ngoài mấy năm, hôm qua mới về. Ba bọn họ chơi với từ nhỏ, thể gọi là Tam giác vàng."
Ôn Nhiên thắc mắc: "Tam giác vàng là gì?"
"Là phiên bản lắm tiền của Tam giác sắt chứ gì nữa." 339 giải thích: “Lục Hách Dương hả, đầu óc thông minh ngang ngửa Cố Quân Trì, nhưng tính tình thì ăn đứt mười bậc. Có điều thấy con sâu lường , cần quan sát thêm. Còn Hạ Úy thì dễ hiểu lắm, một gã tay chơi nhưng đầu óc rỗng tuếch."
Xuyên qua tấm kính sát đất, Ôn Nhiên thấy họ đang trò chuyện giàn hoa. Cố Quân Trì cúi đầu châm thuốc, đó tiện tay gác tay kẹp điếu t.h.u.ố.c lên thanh lan can bên cạnh.
Góc nghiêng khi hút thuốc, những ngón tay thon dài, Đây là đầu tiên Ôn Nhiên thấy Cố Quân Trì hút thuốc, nhưng mơ hồ mang một cảm giác đỗi quen thuộc. Cậu cố gắng lục ký ức, nhưng chẳng thu kết quả gì.
Quả nhiên Lục Hách Dương nán lâu. Cố Quân Trì tiễn bạn xong bèn vòng , băng qua phòng khách nhỏ để phòng chiếu phim. Khi lướt qua, Ôn Nhiên ngẩng đầu lên. Cố Quân Trì , nhưng ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c thoang thoảng .
Không cái mùi nồng nặc do nicotine cháy bốc lên, mà là một mùi hương sạch sẽ, dìu dịu xen lẫn chút vị đắng.
Mùi hương luôn là thứ dễ dàng đưa con lạc một miền ký ức từng trải qua. Ôn Nhiên ngơ ngẩn giữ nguyên tư thế ngẩng đầu. Phải vài giây , mới sang hỏi nhỏ 339: "Thiếu gia nhà chiếc ghim cài áo hình thần Mặt Trời nào đính kim cương ?"
"Hửm? Bộ sưu tập trang sức của nhiều vô kể, để tìm xem." 339 lùng sục một lượt trong hệ thống trang phục phụ kiện của Cố Quân Trì: “Ồ! Tìm thấy , xem thử cái ."
Trên màn hình hiện một bức ảnh đ.á.n.h mã . Chiếc ghim cài áo hình thần Mặt Trời nạm kín kim cương màu D và kim cương vàng đang ngoan ngoãn lớp vải nhung đen nhánh, Chính là chiếc ghim cài áo mà Ôn Nhiên từng thấy cổ áo của gã Alpha ở Hồ Nham Công Quán đêm hôm .