[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 79: Trường Thanh
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:53
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm hết Tết đến, rốt cuộc Ôn Nhiên cũng nhận lệnh ân xá chuẩn xuất viện. lúc , quân đội ngập ngụa trong một đống hồ sơ công việc và các cuộc họp triền miên. Cố Quân Trì mấy hôm nay cày cuốc đến tận khuya mới vác mặt về phòng bệnh, nào cũng bắt gặp Ôn Nhiên, kẻ mới chiều còn thề thốt hứa hẹn sẽ thức học bài chờ về, đang cuộn tròn trong chăn ngáy khò khò.
339 chép miệng đầy vẻ lo âu: "Cày cuốc học hành đúng là cực nhọc vãi chưởng, cũng may Tiểu Thụ ngày nào cũng nốc rõ lắm đồ ăn, nạp đủ năng lượng nên đến nỗi sụp nguồn."
Cố Quân Trì đáp tỉnh queo: "Lúc học cũng bóp mồm bóp miệng ."
Ôn Nhiên đang say giấc nồng giường vô thức lật một cái, chìm sâu hơn cõi mộng.
Hôm lúc Ôn Nhiên mở mắt, Cố Quân Trì xách đ.í.t làm từ đời nào. Ăn xong bữa sáng, Ôn Nhiên lôi sách cày. Mảng thiết kế và chế tạo máy bay thì nắm chắc trong lòng bàn tay , nhưng lọt qua cửa trường quân sự thì nạp thêm một đống kiến thức quân sự từ con 0, nguyên một núi lý thuyết với các điều lệnh dài ngoằng chờ tụng niệm.
Mấy lúc thế , 339 ý lượn ngoài chơi để làm phiền . Ngặt nỗi hôm nay mới lượn hơn một tiếng, nó hớt hải phi như bay về phòng: "Tiểu Thụ! Tôi mới hóng tin mật, cảnh sát Hạ làm nhiệm vụ xơi kẹo đồng, tình hình căng đét, đang trong phòng cấp cứu !"
"Cái gì cơ?" Ôn Nhiên hình một giây, vứt ngay quyển sách xuống giường, cuống cuồng lùng sục cái điện thoại.
Gõ phím nhoay nhoáy báo tin cho Cố Quân Trì, Ôn Nhiên nhảy phốc xuống giường, chân xỏ vội đôi dép lê lạch bạch chạy ngoài, kéo 339 cùng chui thang máy. Tới tầng cấp cứu, cửa thang máy mở , hành lang chật kín . Từ xa vọng tiếng thút thít, chắc mẩm là gia quyến của Hạ Uý.
Thú thực là cũng chui lên đây để làm cái gì. Ôn Nhiên lôi điện thoại check, vẫn thấy Cố Quân Trì sủi tăm.
339 khẽ giật giật gấu áo Ôn Nhiên: "Bác sĩ Trì cũng đang ở đây kìa."
Ôn Nhiên lia mắt sang. Xuyên qua đám đông, ở góc tường phía đối diện, thấy Trì Gia Hàn đang mặc áo blouse trắng, hai tay buông thõng, thẫn thờ như mất hồn, khuôn mặt nhợt nhạt còn hột máu.
Cậu chần chừ một lát, bước gần, thỏ thẻ gọi một tiếng 'Bác sĩ Trì'.
Đơ mất mấy giây, Trì Gia Hàn dường như mới load , chầm chậm ngoái đầu . Đôi mắt đỏ ngầu, kịp chớp thì nước mắt lã chã tuôn rơi.
Ôn Nhiên định buông lời an ủi bảo đừng sầu não quá, cứ bình tĩnh chờ kết quả, nhưng cảm thấy mấy lời đó sáo rỗng vãi chưởng. Cậu cúi gầm mặt lùng sục trong túi áo bệnh nhân, vớ tờ khăn giấy sạch, bèn chìa cho Trì Gia Hàn.
"Cảm ơn nhé." Giọng Trì Gia Hàn khàn đặc. Cậu cầm lấy tờ khăn giấy, đăm đăm về phía cánh cửa phòng cấp cứu một lúc, mới cúi đầu lau nước mắt.
Đứng túc trực cùng hơn nửa tiếng đồng hồ, Ôn Nhiên mới lẳng lặng rút lui, lủi thủi về phòng bệnh tiếp tục ôm sách cày. Mãi đến trưa trật trưa trờ, Cố Quân Trì chắc mới rảnh tay check điện thoại, rep một tin ngắnn củn: Ừ, , nhớ ăn uống đầy đủ đấy.
mà tâm trí cứ treo ngược cành cây, nuốt cơm chả trôi. 339 cứ chạy chạy phòng bệnh như con thoi để update tình hình, nhưng nào báo tin cũng là ca mổ vẫn đang diễn .
Tầm hai giờ rưỡi chiều, cánh cửa phòng bệnh bật mở. Cứ tưởng 339 , Ôn Nhiên ngoái đầu định hỏi tình hình Hạ Uý tới , thì thấy Cố Quân Trì lù lù bước .
"Qua cơn nguy kịch ." Cố Quân Trì quăng cái áo khoác lên ghế sô pha: "Cơ mà vẫn tỉnh, chuyển sang phòng ICU."
Ôn Nhiên thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng ngàn cân: "Vậy thì mừng quá."
Cậu tụt xuống giường, dán mắt biểu cảm của Cố Quân Trì, hỏi: "Cậu mới đáp tới đây đúng , cũng chầu chực cửa phòng cấp cứu cả buổi , đúng ?"
"Hơn tiếng đồng hồ." Cố Quân Trì phịch xuống sô pha, dang tay kéo Ôn Nhiên đang lững thững bước tới ôm gọn lòng, ấn tay lưng ép sát , gục đầu n.g.ự.c , ôm chặt cứng.
Ôn Nhiên giữa hai chân Cố Quân Trì, đưa tay vuốt ve mái tóc . Ngay khoảnh khắc , như thấy hình bóng của Cố Quân Trì một tháng , bồn chồn yên cửa phòng mổ của .
Bản tính của vốn dĩ là kẻ trầm lặng, luôn cách đè nén và hiếm khi bộc lộ cảm xúc ngoài. Thay vì như gà mắc tóc, Cố Quân Trì lẽ chỉ lẳng lặng một góc, vẻ mặt dửng dưng như gì xảy .
Thế nhưng, sự mong mỏi mòn mỏi chắc chắn sẽ tỷ lệ thuận với thời gian trôi qua, sinh một nỗi mệt mỏi và áp lực đè nặng lên tâm trí. Giá như lúc đó Ôn Nhiên thể hiện diện ngay mặt , đời làm gì chữ "giá như". Vậy nên lúc đây, Cố Quân Trì dùng chính cái ôm để tự xoa dịu bản của một tháng về .
Hai tay Ôn Nhiên trượt từ cổ xuống đặt nhẹ lên vai Cố Quân Trì, khẽ : "Cảnh sát Hạ thoát c.h.ế.t trong gang tấc, chắc chắn bác sĩ Trì sẽ vỡ oà trong sung sướng. Trên đời còn gì tuyệt vời hơn việc thấy thương yêu bình an vô sự."
Cố Quân Trì vùi mặt cổ Ôn Nhiên, hít hà mùi pheromone quen thuộc, lẩm bẩm: "Rồi sẽ đến lượt hưởng cái diễm phúc thôi."
"Ý là sẽ thương thừa sống thiếu c.h.ế.t lôi từ cõi c.h.ế.t trở về hả?" Ôn Nhiên lập tức cau mày, bóp chặt hai bên má Cố Quân Trì bắt ngẩng đầu lên, trừng mắt lườm: "Tôi nếm mùi đó một , thứ hai , bớt gở miệng ."
Cố Quân Trì thèm đáp trả, chỉ nhếch mép một cái đầy ẩn ý. Ôn Nhiên cũng chả lấy đó làm bực , nghiêm nghị hai giây cúi mặt xuống.
Ngay cái giây phút hai cặp môi sắp dính chặt thì, RẦM, 339 tông cửa xông : "Tiểu Thụ! Cập nhật tình hình..."
Ôn Nhiên vội vàng rụt tay như bỏng, ngoảnh mặt vờ rót nước, điệu bộ cứ như đang bận rộn lắm. Cố Quân Trì liếc xéo con 339 vẫn đang chôn chân ở cửa kịp phi hẳn , gằn từng chữ: "Biến."
Sáng sớm ngày thứ ba, Cố Quân Trì cố tình dẹp bớt công việc để đích đưa Ôn Nhiên làm thủ tục xuất viện. Về tới biệt thự, Ôn Nhiên dang tay dang chân ngã vật sô pha, ngửa mặt lên cái trần nhà cao chót vót, thở hắt một sảng khoái. Nằm bẹp trong phòng bệnh quá lâu, thực sự nhớ nhung cái gian rộng rãi, thoáng đãng .
Cố Quân Trì cúi xuống, chống tay lên sô pha, đặt một nụ hôn phớt lên má Ôn Nhiên: "Tôi làm đây."
"Chúc ngài Thượng tá thượng lộ bình an." Giọng Ôn Nhiên thì thào, mang theo chút nũng nịu, mật mà chính cũng nhận .
Đáng nhẽ thẳng lên , nhưng Ôn Nhiên gọi thế, Cố Quân Trì bỗng khựng , ánh mắt khẽ lay động, cúi xuống, gắn chặt đôi môi lên đôi môi .
Đang bưng cốc nước lạch bạch từ trong bếp , 339 đập ngay mắt cảnh tượng nóng bỏng , suýt chút nữa thì hất cả cốc nước mặt . Nó vội vàng bật chế độ di chuyển tiếng động, lầm lũi lùi bếp. Tâm trạng chao đảo thể nào bình tĩnh nổi, nó xoay ngoắt , khóa mục tiêu cái máy pha cà phê kệ.
Bị hôn đến mức đầu óc cuồng, Ôn Nhiên lờ mờ thấy trong bếp vọng những âm thanh rầm rập, loảng xoảng, lúng búng hỏi: "Cậu bắt con 339 xay hạt cà phê nữa ...?"
"Là nó rảnh háng tự kiếm chuyện làm đấy." Cố Quân Trì ngẩng đầu lên, yết hầu giật giật. Hắn chằm chằm khuôn mặt đỏ lựng và ánh mắt mơ màng của Ôn Nhiên, hạ giọng thì thào: "Bác sĩ chẳng phán là phẫu thuật kỳ phát tình sẽ delay một thời gian ."
Lơ ngơ đọ mắt với một lúc, Ôn Nhiên mới hiểu cái ý đồ trêu chọc trong câu đó, tức tối gân cổ lên cãi: "Tôi phát tình!" Cậu đưa tay lên bịt chặt mắt Cố Quân Trì, hối hả giục: "Lượn làm mau lên, là ... nhấc máy gọi lên đường dây nóng quân đội tố cáo trễ đấy!"
Đưa một lời đe doạ tí sức nặng nào để đuổi cổ Cố Quân Trì khỏi cửa, Ôn Nhiên lững thững bếp, tìm thấy con 339 đang miệt mài xay hạt cà phê, hai cái "má" điện t.ử ửng đỏ. Cậu bảo: "Cố Quân Trì té , mày khỏi xay nữa."
"Tôi thích xay thì xay thôi." 339 chu mỏ lên, thẹn thùng liếc trộm Ôn Nhiên.
Cái điệu bộ e ấp kéo dài hai giây, hàng lông mày điện t.ử của 339 bỗng nhíu tít , mặt mũi biến sắc: "Chủ tịch tới!"
Ôn Nhiên còn kịp load não, 339 lao ngoài như tên bắn, đành hớt hải đuổi theo. Ra đến sảnh, 339 dang hai tay chắn ngang mặt Ôn Nhiên. Có lẽ để lấy thêm khí thế, nó còn cố tình phát tiếng đạn lên nòng "cạch cạch": "Chuẩn nghênh chiến! BDH-339 thề sống c.h.ế.t bảo vệ Tiểu Thụ!"
Vừa thấy cảm động, khuyên nó bớt cày mấy cái bộ anime chuuni , Ôn Nhiên xoa xoa cái đầu trọc lóc của 339: " ."
Cậu băng qua sảnh, mở toang cửa, thấy Cố Bồi Văn đang chống gậy lững thững bước tới, lịch sự gật đầu chào: "Cháu chào Chủ tịch Cố."
Cố Bồi Văn đăm đăm omega mặt. Cậu nhóc cao lên hẳn, vẫn gầy nhom như xưa, nhưng cái ánh rụt rè, khép nép biến mất tăm. còn cái vẻ cứ chạm mắt với ông thêm một giây là sợ co rúm , mà đó là sự điềm tĩnh và thẳng thắn.
Thì cũng thôi, một dám x.é to.ạc bóng đêm nhảy xuống biển sâu giây phút nổ tung, từng đương đầu với t.ử thần và bệnh tật, tên đổi họ sống sót đến ngày hôm nay. Đã mang trong ý chí và bản lĩnh kiên cường đến , thì còn sợ cái gì nữa.
"Nghe bảo cháu xuất viện , ông ghé qua thăm chút, hy vọng làm phiền cháu?"
Ôn Nhiên lùi nửa bước, hé rộng cánh cửa : "Dạ phiền ạ, mời ông ."
"Tốt."
Bước phòng khách, Cố Bồi Văn an toạ sô pha. 339 lật đật bưng một tách , giả vờ lủi bếp, nhưng thực chất là nấp góc tường, lâu lâu thò đầu hóng hớt.
"Sức khoẻ của cháu định chứ?"
"Dạ ."
Cố Bồi Văn khẽ mỉm : "Vậy thì , giờ với cháu, chả gì quý giá hơn sức khoẻ ."
Chả tiếp lời , Ôn Nhiên chọn cách ngậm miệng. Nụ môi Cố Bồi Văn vụt tắt, ông khựng một nhịp hỏi: "Chắc cháu hận ông lắm nhỉ."
Ôn Nhiên ngẩng phắt đầu lên, đáp gọn lỏn: "Dạ ."
Lấy thời gian mà hận thù cơ chứ. Kể từ cái mốc thời gian bảy năm , bù đầu bù cổ vật lộn để sinh tồn, để phục hồi sức khoẻ, để vun vén cho cuộc sống mới. Hơi mà ôm hận. Cứ mải miết gặm nhấm quá khứ, căm phẫn những kẻ hãm hại , đối với mà , là một việc cực kỳ rảnh háng và vô bổ.
Thay vì gọi là hận thù, chi bằng gọi là sự dửng dưng.
"Cháu với thằng Quân Trì y chang ." Cố Bồi Văn khẽ thở dài một tiếng: "Nói là hận ông thì cũng hẳn, nhưng xét một góc độ nào đó, hai đứa cắt đứt sợi dây liên kết với ông ."
"Đương nhiên, đó là hệ quả tất yếu. Ông từng thổ lộ từ lâu , thực chất ông chả trị nổi nó. Mấy năm nay ông hiếm hoi lắm mới thấy mặt nó, mà gọi điện cũng chả ai thưa máy. Chỉ đến khi hóng tin nó thương, ông gọi qua, nó mới miễn cưỡng rặn dăm ba câu với ông, mà là những lời chói tai." Cố Bồi Văn đan hai tay đặt lên đầu gậy: "Biết tin cháu vẫn còn sống, ông thực sự mừng, mừng cho cháu, và cũng mừng cho thằng Quân Trì."
"Cậu làm chỉ vì một cháu ." Ôn Nhiên đính chính: "Mà còn vì cả ba của nữa."
" , bởi vì tất cả những mà thằng Quân Trì trân quý đều cái vòng xoáy lợi ích và âm mưu tàn khốc cướp sinh mạng." Giọng Cố Bồi Văn trầm hẳn xuống: "Sau vụ nổ kinh hoàng đó, trong suốt những ngày tháng trục vớt biển, Sùng Trạch lôi cổ bến cảng, ép quỳ rạp xuống đó. Thằng Quân Trì làm cái trò đó, là để phơi bày cái ung nhọt của nhà họ Cố cho thiên hạ soi rõ. Nó quá kinh tởm cái màn kịch che đậy sự thật thối nát của lớn suốt ngần năm trời ."
Ôn Nhiên nín lặng một hồi, cất tiếng: "Cháu từng lùng sục tin tức báo mạng, ông Cố Sùng Trạch rốt cuộc tù. Cháu tò mò ông bằng cách nào."
"Cứ đinh ninh là thằng Quân Trì kể tuốt tuột cho cháu chứ." Cố Bồi Văn giơ tay lên hiệu, một tên vệ sĩ cạnh lập tức tiến lên đưa cho ông chiếc máy tính bảng. Ông truyền tay cho Ôn Nhiên.
Trên màn hình đang chiếu một đoạn video. Ôn Nhiên hình mất một giây, Tại quân y viện thành phố S, khi gặng hỏi Cố Quân Trì về tung tích của Lý Khinh Vãn, cũng từng đưa cho xem y xì đúc cái đoạn video .
"Con ả đó đ.á.n.h cái bí mật động trời giữa tao và Thư Hồi, tao Làm gì thể tha mạng cho nó... giỏi thì chui rúc cả đời , cớ còn vác cái mạng cùi về thủ đô, đòi bới móc tìm thằng con hoang đó..."
"... Ôn Nhiên mà mày cưng nó đến , liệu nó còn cam tâm tình nguyện c.h.ế.t nữa ... Dù nó c.h.ế.t thì cũng đường lùi, ... Mày tỉnh dậy đúng cái ngày định mệnh đó, trơ mắt nó nổ tan xác..."
"Có một điều tao cứ thắc mắc mãi, mày vớt cái xác thối của nó biển , chỉ đành ngậm ngùi lập cái mộ gió?"
"Mày đội ơn tao mới đạo, để nó c.h.ế.t hoành tráng, thế thì mày mới khắc cốt ghi tâm đến muôn đời chứ."
Từng câu từng chữ, sai một ly so với những gì Cố Quân Trì cho xem. Ôn Nhiên cố gắng kìm nén nhịp thở, xem cho đến tận giây cuối cùng. Vừa toan mở miệng với Cố Bồi Văn là xem qua , thì bất thình lình, cái video đáng lẽ phụt tắt và kết thúc tại đó, vẫn tiếp tục chạy.
Cậu trố mắt cảnh tượng hiện : Ngay khi Cố Sùng Trạch dứt lời, một bàn tay nhuốm đầy m.á.u tươi lăm lăm khẩu s.ú.n.g lục đột ngột vươn lên từ góc bên màn hình. Chỉ trong nháy mắt, nó choáng ngợp trọn vẹn hai phần ba khung hình. Họng s.ú.n.g đen ngòm lạnh lẽo chĩa thẳng Cố Sùng Trạch, che khuất gần hết hình lão , chỉ chừa một mẩu vai bé tí teo.
Bàn tay giơ lên bất động như núi, vững vàng như bàn thạch. cần tốn đến một giây để ngắm nghía, kẻ cầm s.ú.n.g lạnh lùng và dứt khoát siết cò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-79-truong-thanh.html.]
Đoàng...
Bờ vai của Cố Sùng Trạch lòi ngoài họng s.ú.n.g bỗng nảy lên bần bật vì trúng đạn. Ngay đó, cả cơ thể lão ẻo lả gục xuống một cách câm lặng và tàn tạ.
Đến đây, đoạn video mới thực sự khép .
Ôn Nhiên đờ đẫn dán mắt màn hình. Đôi bàn tay ôm chặt chiếc máy tính bảng run rẩy kiểm soát. Cậu quên béng cả việc hít thở, lồng n.g.ự.c chỉ còn tiếng tim đập thình thịch, y hệt như dư âm của tiếng s.ú.n.g nổ kinh hoàng cách đây bảy năm.
Làm mà thể quên cho . Cho dù m.á.u me be bét che khuất, Ôn Nhiên vẫn nhận ngay tắp lự, đó chính là bàn tay của Cố Quân Trì.
Cái đêm định mệnh trong phòng bệnh , khi xem xong đoạn video, co rúm , ôm khư khư khẩu s.ú.n.g bên cạnh Cố Quân Trì, run rẩy lóc. Cậu từng , nếu lúc đó mặt trong phòng thẩm vấn, thề sẽ tự tay kết liễu Cố Sùng Trạch. Khoảnh khắc , khao khát đến tột cùng một phép màu thể xoay ngược thời gian.
hoá , chuyện cần đến , cần vác s.ú.n.g lội ngược dòng thời gian về căn phòng thẩm vấn đó. Chính Cố Quân Trì đích rửa hận cho , từ tận bảy năm về .
Đêm muộn, Cố Quân Trì cày cuốc đến tận khuya mới vác mặt về nhà. Hắn cứ đinh ninh là Ôn Nhiên say giấc nồng trong phòng ngủ chính . Nào ngờ thò mặt phòng khách, hệ thống đèn tự động bừng sáng, đập ngay mắt cảnh Ôn Nhiên đang chễm chệ sô pha. Đầu tóc dựng như lông nhím, hai mắt mở thao láo, sáng rực như đèn pha ô tô chằm chằm.
"Mất ngủ ?" Cố Quân Trì cởi áo khoác hỏi: "Có cần tức tốc ship về phòng bệnh Viện 195 để chợp mắt ."
"Hai ngày nữa là bước sang năm mới ." Ôn Nhiên đ.á.n.h trống lảng: "Cố Quân Trì , chừng nào tụi mới lượn siêu thị sắm đồ Tết đây?"
"Vừa định báo cho ." Cố Quân Trì nới lỏng chiếc cà vạt đang thít chặt cổ: "Sáng mai dậy sớm tí, sân bay."
"cái gì cơ?!"
Trong đầu Ôn Nhiên kịp mường tượng viễn cảnh Cố Quân Trì chốt sổ một thành phố thơ mộng nào đó để đón năm mới, và hai đứa sẽ cùng xách vali đếm ngược. Cậu thao thức trằn trọc giường vì quá đỗi phấn khích. Ngó sang thấy Cố Quân Trì ngáy khò khò, đành ôm niềm vui sướng một , đôi mắt cứ nhắm mở, mở nhắm.
Sáng hôm , đồng hồ điểm bảy giờ, thấy Cố Quân Trì vẻ như sắp tỉnh giấc, Ôn Nhiên, kẻ thức trắng đêm, lập tức bật dậy như lò xo, lay lay : "Dậy mau lên, còn pack đồ đạc nữa kìa."
Cố Quân Trì lim dim mở hé đôi mắt , nấn ná mất vài giây mới chịu nhấc lên khỏi giường.
Lúc lết xuống nhà, Ôn Nhiên tá hoả phát hiện giữa phòng khách một gã xách theo cái hộp đồ nghề chình ình. Gã tự xưng là thợ cắt tóc, Cố Quân Trì order đến tận nhà để tút tát quả đầu cho Ôn Nhiên sáng sớm tinh mơ .
Ôn Nhiên xoa xoa cái sọ dừa của , thầm nhủ bụng: là đến lúc cạo cho gọn gàng , F5 bản để đón năm mới cho hoành tráng chứ.
Cậu ngoan ngoãn ghế, hợp tác cực kỳ ăn ý. Hơn chục phút , Cố Quân Trì mới thong thả bước xuống cầu thang. Ôn Nhiên đang định buông lời khen ngợi đại thiếu gia Cố dạo bớt cái bệnh cáu bẳn lúc mới ngủ dậy, thì đập ngay mắt là cảnh tượng Cố Quân Trì mặt hằm hằm sát khí, giơ chân sút cho con 339 một phát rõ kêu: "Cà phê."
Ôn Nhiên lập tức ngậm chặt mồm, đưa tay gãi gãi mũi.
Con 339, đang mải mê phim quá trình "biến hình" của Ôn Nhiên, đành hậm hực lạch bạch lết bếp, miệng lầm bầm c.h.ử.i thề: "Bụng đói meo mà nốc cà phê thì cẩn thận tim đập như ngựa phi nhé."
Chẳng mấy chốc, công cuộc tân trang nhan sắc tất. Quả đầu lông nhím lởm chởm hô biến thành quả đầu đinh hạt dẻ ngắn củn, mềm mại. Ôn Nhiên sang Cố Quân Trì đang ngả lưng sô pha cắm mặt điện thoại, tò mò hỏi: "Trông bảnh ?" Chẳng thèm chờ Cố Quân Trì nhả ngọc phun châu, dán mắt gương, tự biên tự diễn: "Tôi thấy cũng gì phết đấy."
Cắt tóc xong, tâm trạng phơi phới, Ôn Nhiên đ.á.n.h chén bữa sáng gọn lẹ, nốc t.h.u.ố.c đầy đủ, ba chân bốn cẳng vọt lên lầu, hì hục đóng gói hành lý.
Cái gọi là "hành lý" của cũng chỉ dăm ba cái giấy tờ tuỳ và bộ quần áo nhét vội cái balo vàng cũ mèm. Ôn Nhiên đeo balo nghiêm trang mặt Cố Quân Trì, ưỡn ngực, dập gót chào kiểu quân đội: "Báo cáo sếp, em sẵn sàng."
Cố Quân Trì lấy tay xoa xoa cằm, soi xét cái tư thế chào sai bét nhè của , phán một câu xanh rờn: "Trông y chang học sinh tiểu học dã ngoại."
May mà hôm nay Ôn Nhiên đang vui vẻ nên thèm chấp nhặt. Cậu ngó đông ngó tây, thắc mắc: "Thế hành lý của vứt xó nào ?"
"Tôi cùng ." Cố Quân Trì đáp gọn lỏn.
Nghe như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, Ôn Nhiên c.h.ế.t trân tại chỗ, mồm há hốc. Một lúc lâu , mới lắp bắp hỏi: "Cậu... định tống khứ một ?"
"Cậu cứ , sẽ bay tới ." Cố Quân Trì dậy, kéo khoá chiếc áo khoác phao của Ôn Nhiên lên tận cằm: "Hôm nay dự một cuộc họp báo cáo cực kỳ hệ trọng Bộ, với cũng nán đợi xem tình hình của Hạ Uý lúc tỉnh ."
"Vậy ." Nghe giải thích thế thì cũng lọt tai, nhưng chả hiểu Cố Quân Trì bắt lẻ , vì chờ để chung. Ôn Nhiên đút hai tay túi áo khoác, cúi gầm mặt: "Vậy nhớ tới đấy nhé."
Trên đường sân bay, Ôn Nhiên dán mắt ngoài cửa sổ: "Nghe đài báo ngày mai trời tuyết rơi đấy. Từ hồi cha sinh đẻ tới giờ ngắm tuyết ở thủ đô nào."
"Cái chỗ sắp tới tuyết đang rơi ngập mặt kìa." Cố Quân Trì dặn dò: "Ra đường nhớ trùm mũ ."
Nghe thấy chữ "tuyết", tinh thần Ôn Nhiên phấn chấn lên hẳn: "Thiệt hả? May mà dự phòng một cái mũ len trong balo."
Từ đầu chí cuối, hề mở miệng gặng hỏi Cố Quân Trì xem điểm đến là xó xỉnh nào. Cậu cứ đinh ninh đây là một màn "surprise" mà dày công chuẩn . Đã là surprise thì cấm đào bới tìm hiểu làm gì cho mất . Mà cho vuông, Cố Quân Trì cũng rảnh đến mức đóng gói gửi bán sang xứ khác .
Xe dừng bánh ga hàng tư nhân. Tay quản gia xách hộ cái balo của Ôn Nhiên, lượn lờ mười phút là làm xong xuôi thủ tục check-in, thông báo đến giờ lên máy bay.
Chiếc chuyên cơ cá nhân đậu sừng sững ngay sát nhà ga. Ôn Nhiên lết xác khỏi phòng chờ, mặt mày vẻ tiu nghỉu, từ cái dáng vẻ của một thằng nhóc tiểu học dã ngoại tụt dốc phanh thành một thằng nhóc cắp sách đến trường. Cậu trân trân Cố Quân Trì, lặp lặp điệp khúc: "Cậu hứa là sẽ tới đúng ? Nhất định tới đấy nhé, đón giao thừa cùng ."
Tuy chỉ cách mấy bước chân, Cố Quân Trì vẫn sấn sổ tới, kéo cái mũ áo khoác phao trùm kín đầu Ôn Nhiên. Hắn túm chặt mép mũ, cúi thấp xuống, rúc hẳn mặt trong mũ in một nụ hôn lên môi , buông lời trêu chọc: "Biết tới đó xong, hớn hở mải chơi đến mức quên béng luôn cả sự tồn tại của cũng nên."
Ôn Nhiên toan mở miệng phản bác, nhưng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Cố Quân Trì, bỗng khựng . Ánh mắt hiếm khi dịu dàng đến thế, loé lên một tia rõ ràng, chả giống như đang tung hoả mù, mà giống một lời chúc phúc chân thành hơn.
Bước lên chuyên cơ, Ôn Nhiên tá hoả phát hiện Cố Quân Trì còn chu đáo bố trí hẳn một bác sĩ và một y tá kèm. Cậu ngoan ngoãn dỏng tai cơ trưởng thuyết trình một tràng, cắm đầu thẳng phòng ngủ.
Đêm qua thức trắng nên máy bay cất cánh là Ôn Nhiên lăn ngủ như c.h.ế.t, làm một giấc say sưa hơn sáu tiếng đồng hồ. Đám y bác sĩ với tiếp viên hàng sợ xanh mặt, cứ chốc chốc mò check xem còn thở , sợ bề mệnh hệ gì.
Mãi đến lúc sắp hạ cánh, hết cách đành lôi cổ Ôn Nhiên dậy. Cậu lơ mơ bò khỏi giường, lết xác khu vực phòng khách. Giữa cơn ngái ngủ, tọng gọn lẹ phần bít tết, thịt nướng và tráng miệng bụng, lúc hồn phách mới dần tụ về.
Máy bay hạ cánh. Chỗ vĩ độ cao vãi chưởng, Ôn Nhiên đưa mắt xa, chỉ thấy những ngọn núi tuyết trắng xoá phủ kín một vùng.
Vừa bước khỏi nhà ga, Ôn Nhiên xe chuyên dụng tấp tới đón. Chiếc xe bon bon chạy dọc theo con đường nhựa băng qua đồng bằng bát ngát, tiến thẳng về một thị trấn nhỏ nép chân núi nơi biên cương hẻo lánh.
Ôn Nhiên móc điện thoại , đập mắt là tin nhắn của Cố Quân Trì gửi từ hai tiếng : Hạ Uý tỉnh .
Cố Quân Trì: Tới nơi nhớ hú một tiếng.
Ôn Nhiên: Chúc mừng cảnh sát Hạ nha! [Pháo hoa]
Ôn Nhiên: Tôi lên xe , chả bao lâu nữa [Buồn ngủ]
Vài phút Cố Quân Trì rep : Máy bay ngủ ngáy khò khò cả chặng mà vẫn còn than buồn ngủ.
Ôn Nhiên: [Xấu hổ] [Xấu hổ] [Xấu hổ]
Trôi qua một tiếng rưỡi đồng hồ, chiếc xe thắng két tại một bãi đỗ xe ngay trung tâm thị trấn. Ôn Nhiên dán mắt ngoài cửa sổ, chợt khựng , đẩy cửa xe bước xuống. Cậu cất giọng gọi, mang theo chút hồ nghi: "Cô Ngô ạ?"
Ngô Nhân đang cạnh một chiếc ô tô, nở nụ hiền hậu : "Có cháu sốc lắm khi thấy cô ở đây ."
"Dạ, cháu bất ngờ thật." Ôn Nhiên xốc balo lên vai, chạy lon ton tới mặt bà: "Cô lặn lội tới đây một ạ? Thầy Chương cô?"
"Cuối năm lão cứ bám trụ cùng dàn nhạc lưu diễn suốt, nên cũng chả sắp xếp thời gian về thủ đô thăm cháu. Tối mai, ngay đêm Giao thừa lão sô diễn, thể nào dứt , thành chỉ một cô mò tới đây thôi." Ngô Nhân ân cần sửa chiếc khăn quàng cổ cho Ôn Nhiên, ánh mắt toát lên vẻ trìu mến: "Lần giáp mặt cháu cách đây bảy năm trời, hồi đó cô vẫn mù tịt, cháu là cốt nhục của Khinh Vãn. Thấm thoắt mà thời gian trôi nhanh như ch.ó chạy ngoài đồng, may mắn làm , đúng là trời Phật phù hộ."
Mặc dù nhiều cơ hội tiếp xúc với Ngô Nhân và Chương Phưởng Ý, nhưng bởi họ từng là những thầy, những bậc tiền bối của , nên trong thâm tâm Ôn Nhiên, họ mang một ý nghĩa vô cùng thiêng liêng. Cảm thấy sống mũi cay xè, Ôn Nhiên thỏ thẻ hỏi: "Cô là cháu sẽ tới đây ạ?"
"Ừ." Ngô Nhân khoác tay lên vai , vỗ về: "Đi nào, cô dắt cháu tới một chỗ ."
thèm hỏi han xem đó là cái xó xỉnh nào, Ôn Nhiên răm rắp lóc cóc bám đuôi bà. Tiến sâu trung tâm thị trấn, dọc hai bên đường, mấy cái biển hiệu của các cửa hàng vẫn còn treo lủng lẳng dăm ba món đồ trang trí Giáng sinh kịp gỡ xuống. Những ô cửa sổ kính sáng choang, dải đèn led dài ngoằng nhấp nháy liên hồi bầu trời âm u, vẽ nên một bức tranh lung linh, náo nhiệt.
Dẫm lên lớp tuyết xốp mịn, lướt qua hàng tá những tiệm sách, tiệm bánh ngọt, cửa hàng đồ chơi, quán cà phê san sát , y chang một thị trấn thanh bình bước từ truyện cổ tích. Ôn Nhiên dán mắt ngắm nghía từng ngóc ngách, cho đến khi Ngô Nhân dắt quẹo một con phố khác im ắng hơn. Đằng mặt hình như lù lù một ngôi trường học.
thể kiềm chế nổi sự phấn khích, Ôn Nhiên rút điện thoại , hí hoáy nhắn tin cho Cố Quân Trì.
Ôn Nhiên: Chỗ cảnh sắc tuyệt cú mèo luôn, tuyết rơi ngập đầu gối, dọc đường còn cả đống hàng quán thú vị lắm [Ngón cái]
Ôn Nhiên: Tôi kéo quẩy banh chành cái con phố mới [Mặt trời] [Cà phê] [Bắt tay]
Cố Quân Trì rep nhanh như một cơn gió: rảnh dạo phố với ông già.
Mồm thì chê bai dạo phố với ông già, thế mà tay bấm gọi điện thoại cho ông già ngay tắp lự, Tin nhắn send , màn hình điện thoại hiện lên cuộc gọi đến của Cố Quân Trì.
"A lô? Cố Quân Trì, vô tình đụng độ cô Ngô , hai cô cháu đang tản bộ cùng ."
"Đã tới gần cái trường học ."
"Vừa mới mò tới nơi, ?"
Câu hỏi dứt lời, Ôn Nhiên sực nhận Ngô Nhân chôn chân tại chỗ từ lúc nào, ánh mắt bà đăm đăm hướng về phía cổng trường.
Vài giây , bầu trời u ám bỗng nhiên bừng sáng. Những tia nắng mặt trời x.é to.ạc tầng mây đen xịt, rọi thẳng xuống cái cánh cổng gỗ cao ngất ngưởng, nhuốm màu thời gian mang tên 'Trường Trung học Trường Thanh'.
"Bước trong ngó thử xem." Giọng Cố Quân Trì vang lên đều đều, bình thản qua điện thoại.
Ôn Nhiên nhích tới vài bước, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh cổng gỗ. Cậu ngoái đầu , và bất ngờ đến sững sờ khi chứng kiến cảnh tượng Ngô Nhân đang lấy tay bụm chặt miệng, rớt nước mắt thút thít.
Dường như lờ mờ giác ngộ điều gì đó, chỉ là dám chắc chắn một trăm phần trăm. Ôn Nhiên chớp chớp mắt liên hồi, dồn sức đẩy toang cánh cổng gỗ nặng trịch.
Tuyết đọng trĩu nặng cành cây, trắng muốt hệt như những chiếc lá tuyết. Cả khuôn viên trường như bao phủ bởi một rừng cây trắng xóa, lấp lánh phản chiếu những tia nắng mặt trời chói lọi. Một phụ nữ khoác chiếc áo măng tô màu xám tro, ôm khư khư một xấp sách vở và bài kiểm tra trong lòng, đang rảo bước lớp tuyết dày hướng phía cổng. Mỗi bước của cô phát những tiếng cọt kẹt giòn giã lớp tuyết.
Và , âm thanh bỗng nhiên im bặt.
Mọi dòng suy nghĩ trong đầu Ôn Nhiên đóng băng ngay tắp lự. Tiếng ong ong ù ù dội lên từ phía gáy, lan toả và bít bùng thính giác. Cậu cứ trơ đó như pho tượng, một tay vẫn giữ chặt tư thế điện thoại, tay vẫn đè lên cánh cổng. Hai cánh môi mấp máy vô thức, nhưng thể nào rặn nổi nửa lời.
"Cơ thể vẫn còn yếu, cấm lóc sướt mướt đấy." Cố Quân Trì thấy nhịp thở mỗi lúc một dồn dập của Ôn Nhiên qua điện thoại, bèn cất lời dỗ dành: "Tiến tới ."