[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 77: Phẫu thuật
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:50
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai hôm ngày mổ, Ôn Nhiên xách vali viện vùng theo lệnh bác sĩ. Đợt thì khỏi lo c.h.ế.t chán, vì Cố Quân Trì áp tải 339 tới túc trực tận phòng bệnh.
Đây là đầu tiên 339 xuất cung, nên cu phấn khích tột độ, cứ rảnh rỗi là lẽo đẽo theo Ôn Nhiên lượn lờ khắp chốn. Mới một ngày mà nó thám thính nát bét cái Viện 195 . Sáng nay nó còn tình cờ tóm Hạ Uý lượn lờ ở khoa Răng Hàm Mặt tận hai bận.
"Cái răng nát bét cỡ nào thì một buổi sáng mới cắm cọc ở phòng khám nha khoa tới hai cơ chứ!" 339 há hốc mồm kinh ngạc.
Hạ Uý lườm nó một phát xéo xắt: "Thằng thùng rác rảnh háng thế, ai cho phép mày xách bệnh nhân lông nhông hả? Cút về phòng ngay!"
Vừa c.h.ử.i đổng lùa Ôn Nhiên và 339 về phòng bệnh, khi sập cửa Hạ Uý còn tì tay lên nắm cửa, mặt hằm hằm cảnh cáo: "Còn dám lảng vảng linh tinh nữa tao mách Trung tá Cố tới vắt cổ tụi mày đấy."
Cậu lượn một lúc thì Ôn Duệ đẩy cửa bước . Gã vớ lấy quả táo bàn, cẩn thận gọt vỏ sạch trơn.
Xong xuôi thì gã... tọng thẳng họng .
Ôn Nhiên cạn lời: "..."
"Dòm cái gì mà dòm, lé mà dòm." Ôn Duệ c.ắ.n rộp rộp hai miếng táo: "Họp hành sấp mặt cả buổi sáng, cơm nước hột nào trong bụng tao phóng qua đây thăm mày , tao xơi tí trái cây của mày thì làm ."
"Anh té cho khuất mắt ." Ôn Nhiên xua tay: "Bạn với... Phương Dĩ Sâm sắp tới đấy."
Nghe thấy cái tên quen thuộc, Ôn Duệ lập tức phịch m.ô.n.g xuống sô pha.
339 bình phẩm: "Kém sang vãi."
lường vụ Ôn Duệ mò tới sớm thế , Ôn Nhiên hoảng. Cậu lén lút vẫy 339 gần giường, hạ giọng thì thào: "Cậu nhắn tin cho Phương Dĩ Sâm , bảo là Ôn Duệ đang cắm cọc ở phòng bệnh, đừng tới."
"Rõ."
Thế nhưng 339 còn kịp send tin nhắn, Chu Chước đẩy cửa xông thẳng chả thèm gõ: "Để tao coi xem thằng nhỏ giờ tàn tạ cỡ nào ."
Phương Dĩ Sâm theo sát gót phía . Ngay khoảnh khắc bước phòng bệnh, Ôn Nhiên tinh mắt thấy Ôn Duệ phắt dậy.
Giờ mới thấy cay cú cái cặp mắt cận lòi của , thể nào soi rõ biểu cảm mặt từng .
Chu Chước tiến gần giường bệnh, hỏi han tình hình sức khoẻ của Ôn Nhiên với cái thái độ cộc lốc quen thuộc. Ôn Nhiên mồm thì ừ hử ậm ờ đáp lời, nhưng cái cổ thì ngoẹo hẳn 90 độ, rướn qua eo Chu Chước để ngóng tình hình Phương Dĩ Sâm và Ôn Duệ.
"Tao đang chuyện với mày đấy, cái thái độ gì đây?" Chu Chước móc trong túi một cái thẻ ném bẹt xuống chăn: "Cầm lấy, cầm lấy."
Ôn Nhiên nhặt cái thẻ cứng ngắc lên. Mặc dù mắt mờ tịt, vẫn nhận ngay cái màu xanh lam nhạt đặc trưng của thẻ thành viên Blue Glass. Cậu lập tức tỉnh như sáo, lật qua lật ngắm nghía cái thẻ, hớn hở mặt: "Đội ơn sếp nha!"
"Sao , mai lên thớt rén ." Phương Dĩ Sâm bước tới rót đầy ly nước ở đầu giường, đưa cho Ôn Nhiên.
"Cũng ạ." Ôn Nhiên đón lấy ly nước, ngẩng đầu mỉm với : "Phiền bay một chuyến xa thế tới thăm em."
"Tiện đường hai bữa nữa công tác ở thành phố bên cạnh, nên ghé sớm một chút, phiền hà gì ."
Từ phía sô pha vang lên tiếng xoẹt xoẹt xoẹt, Ôn Duệ đang hì hục gọt táo.
Chu Chước lúc mới tia thấy 339 đang xớ rớ phía bên giường bệnh, ồ lên một tiếng: "Công nghệ của bệnh viện quân y giờ đỉnh cao thế cơ , cái thùng rác cũng VIP vãi chưởng. Mà để sát giường thế mất vệ sinh nhỉ."
339 phán xanh rờn: "Lại thêm một đứa kém sang."
Câu Chu Chước rõ. Điện thoại gã bỗng reo vang, gã hiệu cho Ôn Nhiên và Phương Dĩ Sâm bước ngoài máy. Căn phòng bệnh bỗng chốc yên ắng hẳn. Ôn Nhiên ngoan ngoãn tựa thành giường, dòm Ôn Duệ gọt xong quả táo thoăn thoắt, đưa tận tay Phương Dĩ Sâm: "Ăn miếng táo ."
"Không cần." Phương Dĩ Sâm lạnh lùng từ chối.
Ôn Duệ bèn chuyển hướng, chìa quả táo mặt Ôn Nhiên: "Mày ăn ?"
Ôn Nhiên lập tức ngưng màn giao lưu ánh mắt với 339, kéo chăn lên tận cổ che chắn: "Éo ăn."
"..."
Lát Chu Chước , ba buôn dưa lê thêm một chập. Ôn Duệ cứ đóng cọc cái sô pha ở góc phòng, ánh mắt dán chặt Phương Dĩ Sâm như keo 502. Đợi đến lúc Phương Dĩ Sâm mớ tin nhắn công việc giục giã chuồn về khách sạn xử lý, gã lập tức bật dậy bám đuôi theo , chả thèm mở miệng chào Ôn Nhiên lấy một tiếng.
"Nghe đồn lão là trai cũ của mày hả." Chu Chước liếc bóng lưng Phương Dĩ Sâm và Ôn Duệ: "Hai đó drama gì thế?"
Ôn Nhiên làm bộ làm tịch thở dài thườn thượt: "Chuyện dài lắm."
"Bớt làm màu , thích thì thích thì lượn." Chu Chước bĩu môi khinh bỉ, hỏi: "Cố Quân Trì bao giờ mới vác mặt tới?"
"Cậu họp, chắc sắp tới , tìm chuyện gì ?"
"Tao thì chuyện gì để tìm nó." Cái vụ đám vệ sĩ của Cố Quân Trì trói như đòn bánh tét ở hành lang nhà Ôn Nhiên đợt vẫn làm Chu Chước cay cú vì mất mặt, thà gặp còn hơn. Gã : "Ăn ngoan ngủ kỹ , sáng mai tao tới, tiễn mày lên bàn mổ."
" mà cá là sẽ nốc rượu say bét nhè ở quán bar đến trưa trật trưa trờ mới lết nổi xác dậy cho xem."
"Mày câm cái mỏ mày !"
Khách khứa về hết, phòng bệnh vắng tanh vắng ngắt. Ôn Nhiên vớ lấy cái radio, bấm tạch một cái, cùng 339 bình phẩm truyện.
Trước đó uống t.h.u.ố.c , thiu thiu buồn ngủ tác dụng của thuốc. Mơ mơ màng màng cảm nhận gian xung quanh tối sầm , chắc là 339 kéo rèm cửa. Vài phút , những bước chân cực khẽ vang lên, tiến sát đến bên giường, ai đó vuốt ve mái tóc và khuôn mặt .
Ngửi thấy mùi pheromone quen thuộc, Ôn Nhiên an tâm chìm giấc ngủ.
Khi tỉnh dậy thì đèn bàn đang bật sáng. Cố Quân Trì tựa lưng chiếc ghế cạnh giường, tay cầm một tập hồ sơ và một cây bút. Ôn Nhiên ngáp một cái rõ to, hỏi: "Cậu đang cày bản kiểm điểm ?"
" ." Cố Quân Trì thể nào hiểu nổi tại Ôn Nhiên ám ảnh cái vụ bản kiểm điểm của đến thế. Cứ hễ thấy cầm bút là y như rằng b.ắ.n ngay câu hỏi "Đang cày bản kiểm điểm ?".
"Thế định chừng nào mới , cho thật oách nhé." Ôn Nhiên lồm cồm bò dậy, giọng điệu chiều lớn lắm: "Tôi 339 buôn dưa lê , cuối năm nay quân đội đợt phong hàm phong tước đấy, lỡ mà bản kiểm điểm nộp kịp là rớt cái lon Thượng tá luôn cho xem... Ủa mà 339 ?"
"Đi buôn chuyện với mấy cô y tá ." Cố Quân Trì lật sang trang tài liệu khác: "Nó hóng hớt ở cái tin đấy."
"Hôm qua nó tung tăng dạo trong bệnh viện, đụng mặt Lục Hách Dương tái khám. Lục Hách Dương dặn nó nhớ nhắc bản kiểm điểm đấy." Mới hóng quả tin động trời là Lục Hách Dương mất trí nhớ, Ôn Nhiên cảm thán: "Lục Hách Dương đúng là chu đáo hiếm khó tìm, công nhận ?"
"Chỉ mong cái cô y tá lát nữa cạo đầu cho cũng chu đáo như thế." Cố Quân Trì quăng xấp tài liệu xuống bàn, đậy nắp bút : "Ngủ đủ giấc , dậy thì cạo đầu ."
Giờ mà bảo tỉnh ngủ thì muộn màng quá . Ôn Nhiên rũ vai xuống, im lặng mấy giây: "Được thôi." Rồi thắc mắc: "Thế sắm mũ cho ?"
Cố Quân Trì cầm cái remote bấm nút mở toang rèm cửa, vớ cái túi giấy bàn ném cho Ôn Nhiên.
Sột soạt sột soạt một hồi, Ôn Nhiên lôi đống đồ trong túi , dí sát mặt cách hai phân để soi cho kỹ: Một con ch.ó màu be, một con gấu màu nâu, một cái cây màu xanh lá, và một con heo màu hồng, Nếu mắt mờ đến mức độ tàn phế, thì chắc mẩm là mấy cái sinh vật .
Điều trái ngược với mộng tưởng về một cái mũ len đen ngầu lòi, lạnh lùng cool boy của . Ôn Nhiên tức xì khói: "Cậu săn cái mớ mũ tai dị hợm thế?"
"Cửa hàng quần áo trẻ em cỡ lớn." Cố Quân Trì trả lời tỉnh bơ, lý do cực kỳ thuyết phục: "Cái đầu vốn bé tẹo , cạo trọc lóc thì càng teo tóp ."
"Thế cũng thể nào...!" Ôn Nhiên vớ lấy cái mũ màu hồng chói lọi: "Sao rước cái của nợ về? Đây là con heo đúng , phát ngay heo ?"
" ." Cố Quân Trì vẫn giữ nguyên tông giọng nhạt toẹt: "Đấy là con hồng hạc."
"..."
Rốt cuộc Ôn Nhiên cũng đành bấm bụng đội cái mũ hình con chó, lếch thếch bước khỏi phòng bệnh. Làm xong mớ thủ tục kiểm tra mổ, ngoan ngoãn ngay ngắn ghế, quấn khăn choàng kín mít chuẩn lên thớt cạo đầu. 339 cứ lượn lờ quanh cái ghế, máy ảnh nháy liên tục, chụp lấy chụp để từ đủ góc độ để làm kỷ niệm "quả đầu cuối cùng" của Ôn Nhiên.
Cái tông đơ rung lên những tiếng bzz bzz ồn ào, chầm chậm lia sát rạt da đầu. Ôn Nhiên nheo nheo mắt về phía chéo bên . Trong tầm mờ ảo, Cố Quân Trì đang tựa lưng bệ cửa sổ, đầu cúi dán mắt điện thoại bộ đàm gì đó, cái dáng vẻ chả tí ti bận tâm nào.
Đợi y tá dọn dẹp sạch sẽ mớ tóc vụn tháo khăn choàng , Ôn Nhiên lập tức chụp ngay cái mũ lên đầu, lí nhí 'Cảm ơn chị' dắt 339 lủi thẳng ngoài. Cố Quân Trì bấy giờ mới thong thả nhét điện thoại túi, thẳng lưng lên tà tà bước theo .
Về phòng bệnh, suất ăn dinh dưỡng ship tới tận giường. Xơi xong bữa là tám giờ tối bắt đầu cấm cung đồ ăn, mười giờ thì cấm tiệt cả nước non. Chắc do tâm lý tác động, Ôn Nhiên ăn uống chả thấy ngon miệng tí nào, chỉ gắp vài miếng cho lệ. Rồi bác sĩ lải nhải dặn dò mấy cái lưu ý mổ, gật gù hứa hẹn sẽ ngủ một giấc thật sâu.
339 lạch bạch theo bác sĩ lĩnh thuốc, Cố Quân Trì thì ban công buôn điện thoại. Ôn Nhiên lủi thủi trong phòng một lúc, xách bộ đồ ngủ chuẩn phi nhà tắm thì Cố Quân Trì thình lình bước , chìa cái điện thoại mặt : "Tư lệnh Bùi dặn dò vài câu."
Ôn Nhiên mắt tròn mắt dẹt, rén rẩm nhận lấy cái điện thoại, rụt rè cất tiếng gọi: "Dạ, Tư lệnh Bùi ạ?"
"À, Lý Thuật đấy hả." Giọng điệu hệt như đang chuyện với thằng cháu cưng trong nhà, Bùi Diễn ân cần hỏi han: "Mai lên bàn mổ , thấy rén cháu? Mấy hôm nay chú kẹt lịch công tác, chắc tuần mới ghé thăm cháu ."
Ôn Nhiên chột liếc trộm Cố Quân Trì một cái, lật đật đáp lời: "Dạ cháu Tư lệnh Bùi, tiểu phẫu thôi mà, ngài đừng nhọc công bay qua đây làm gì ạ."
"Cậu gọi cái vụ mổ sọ là tiểu phẫu ." Cố Quân Trì bên cạnh đế thêm một câu xanh rờn, ăn ngay một cú lườm cháy máy của Ôn Nhiên.
Bùi Diễn ở đầu dây bên bật sảng khoái: "Nghe khẩu khí thế là tinh thần vẫn vững vàng lắm. Thôi chú làm phiền cháu nữa, ngủ sớm lấy sức nhé, chúc ca mổ tròn con vuông."
"Cháu cảm ơn Tư lệnh Bùi ạ."
Cúp máy xong, Ôn Nhiên hỏi: "Có cố ý nhờ Tư lệnh Bùi gọi điện buff tinh thần cho ?"
"Trong mắt nâng cấp thành tâm lý đến mức độ đó cơ ."
"..." Cạn lời, Ôn Nhiên xách bộ đồ ngủ lầm lũi về phía nhà vệ sinh. Đường lối rành rọt, đầu vẫn nhất quyết chịu lột cái mũ hình con ch.ó xuống.
Cái lợi lộc duy nhất của việc cạo trọc là gội đầu nhanh như chớp. Ôn Nhiên tắm táp xong xuôi, diện bộ đồ ngủ bước khỏi buồng tắm kính. Cậu bồn rửa mặt đ.á.n.h răng rửa mặt, khâu cuối cùng là vớ lấy cái máy sấy hong khô cái đầu nhẵn thín.
Nhìn cái quả đầu tròn xoe, nhẵn thín lờ mờ trong gương, liên tưởng ngay tới một mảnh đất trống trơn đang mòn mỏi chờ những mầm xanh đ.â.m chồi nảy lộc, cần tưới tắm thật nhiều năng lượng tích cực, Ôn Nhiên giơ ngón tay cái like mạnh một phát cho chính trong gương.
Like xong tròng cái mũ lên đầu, toan bước ngoài. Vừa bước tới cửa, trợn ngược mắt, c.h.ế.t trân tại chỗ.
Cố Quân Trì đang tựa lưng vách tường chìm trong bóng tối, khẽ khom xuống, cụng nhẹ chóp mũi chóp mũi Ôn Nhiên, phán một câu xanh rờn: "Tôi thấy cái gì sất."
Ghim thù trong bụng, thề khi bình phục nhất định sẽ gọi điện lên đường dây nóng quân đội để tố cáo Cố Quân Trì một trận bã. Ôn Nhiên lẳng lặng lết khỏi phòng tắm. 339 mang t.h.u.ố.c về, ngoan ngoãn tọng từng viên miệng, lồm cồm bò lên giường tẹp.
Mười phút , Cố Quân Trì tắm xong bước , đập mắt là cảnh Ôn Nhiên đang nghiêng lưng ngoài, chăn đắp kín mít t.ử tế, lòi mỗi cái sọ dừa đội mũ ch.ó con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-77-phau-thuat.html.]
Hắn tiến gần, giật phăng cái mũ đó xuống. Ôn Nhiên lập tức ôm đầu ngoắt lườm : "Mắc mớ gì lột mũ ?"
"Đội cái ngủ vướng víu lắm." Cố Quân Trì lia mắt sang 339.
Trên màn hình của 339 hiện lên hai cục má hồng chúm chím, đôi mắt cũng biến hình thành hai hình trái tim hường phấn. Nó rúc rích hai tiếng: "Tôi lượn đây, chúc hai ngủ ngon nha."
Cố Quân Trì vặn đèn mờ , chỉ chừa một ngọn đèn ngủ đầu giường ánh sáng leo lét. Sau đó vén chăn lên giường, tiện tay bóp bóp gáy Ôn Nhiên: "Lại dỗi cái gì nữa."
Dạo Ôn Nhiên vẻ đa sầu đa cảm hơn hẳn, Cố Quân Trì thầm nghĩ đây là một dấu hiệu đáng mừng.
Chả buồn đáp lời, Ôn Nhiên im thít mấy giây, xoay Cố Quân Trì. Rồi dùng cả tay lẫn chân lồm cồm bò lên , ườn đó.
Ôn Nhiên làm mặt nghiêm tra khảo: "Cậu lén lút nhạo , khẽ một cái cũng tính là ."
"Cười nhạo để làm cái vẹo gì."
"Thế cớ vác về mớ mũ dị hợm đó."
Bàn tay Cố Quân Trì yên vị thắt lưng : "Thấy cưng thì mua thôi."
Nghe xong câu , Ôn Nhiên đơ họng luôn, sượng trân một lúc mới rặn một câu: "Cái đầu lạnh toát ."
Tự dưng mất sạch tóc, cảm giác hụt hẫng, trống trơn. Ôn Nhiên vùi mặt hõm cổ Cố Quân Trì, cọ cọ lung tung một cách loạn xạ. Những cọng tóc lởm chởm ngắnn củn cọ xát quai hàm và sườn cổ Cố Quân Trì. Môi dán chặt xương quai xanh của , bỗng nhiên thỏ thẻ: "Nói thật thì vẫn còn rén lắm."
"Ừ." Cố Quân Trì ôm trọn lấy : "Bình thường mà."
"Cậu thể mấy câu dỗ dành ."
Bàn tay nhè nhẹ vỗ về tấm lưng gầy gò của omega, Cố Quân Trì hỏi: "Có từng mơ tưởng đến việc gia nhập quân đội ."
Câu sặc mùi đ.á.n.h lạc hướng hơn là dỗ dành, cơ mà độ hiệu quả thì max binh, Ôn Nhiên lập tức ngóc đầu lên: "Cái gì cơ?"
"Tầm tháng Ba năm , mấy trường quân sự chuyên ngành kỹ thuật hàng vũ trụ sẽ mở đợt tuyển sinh. Cậu cứ thi đỗ cao học , nhập học tầm nửa năm là phân công thực tập ở căn cứ quân ."
Nghe cái điệu thi cao học nhẹ tựa lông hồng, Ôn Nhiên chỉ lấn cấn duy nhất một điều: "Thế còn vụ xét duyệt lý lịch chính trị của thì tính ?"
"Lúc nhận nuôi thì lấy tên Ôn Nhiên, khi đoàn tụ với ruột thì đổi tên thành Lý Thuật." Cố Quân Trì phán: "Đây là câu chuyện cuộc đời ."
Dễ như ăn kẹo ? Chuẩn , dễ thế đấy. Chỉ là hồi còn sống ẩn dật, tên đổi họ, dám mơ tưởng tới. Rõ rành rành từ cái tên Ôn Nhiên đến Lý Thuật, đều là những quãng đời đích nếm trải.
"Tôi... suy nghĩ cho kỹ ." Lời đề nghị đến quá đỗi bất ngờ, Ôn Nhiên đ.â.m lắp bắp: "Không , hôm nay muộn quá , ngày mai... đợi mổ xong xuôi, sẽ vắt óc suy nghĩ nghiêm túc."
Cố Quân Trì xoáy mắt : "Thế thì chờ vượt ải phẫu thuật thành công."
Dù mồm bảo suy nghĩ kỹ càng, nhưng nội cái việc mường tượng viễn cảnh đó thôi cũng đủ làm sướng rơn . Ôn Nhiên ôm riết lấy mặt Cố Quân Trì, thơm chóc một phát lên môi : "Hồi mơ mộng hão huyền học cao học lắm, khát khao nhồi nhét thêm thật nhiều kiến thức."
Trước năm mười mấy tuổi, cắp sách đến trường đếm đầu ngón tay. Lên cấp ba mài đũng quần ở trường dự gom góp cũng chỉ độ nửa học kỳ, mà còn đè bẹp bởi áp lực, gánh nặng và những mưu hèn kế bẩn. Mãi cho đến khi bước chân giảng đường đại học, theo như Cố Quân Trì vùng, mỗi thi rinh giải thưởng lớn, Ôn Nhiên bao giờ dám vác mặt lên bục vinh quang nhận cúp, Cậu sợ lọt ảnh ngoài bóc phốt. Đến cái lễ nghiệp đại học cũng lủi mất tăm, dám hó hé.
Đáng nhẽ Ôn Nhiên tận hưởng những năm tháng thanh xuân vườn trường vô tư lự, quang minh chính đại như bao bình thường khác.
"Giờ thì tự tin đầy ." Ôn Nhiên chống hai tay xuống giường ngay sát sườn mặt Cố Quân Trì, cúi gầm mặt xuống , hỏi một câu ăn nhập gì: "Cố Quân Trì, cái thẻ quân nhân của vứt xó nào ?"
"Nằm trong túi áo khoác ."
Ôn Nhiên phi ngay xuống giường nhanh như chớp, lon ton chạy tới chỗ cái mắc áo, thò tay móc cái thẻ quân nhân từ trong túi áo quân phục .
Cậu xoay lưng phía Cố Quân Trì, mở cái thẻ . Mắt mũi tèm nhèm cộng thêm chả rành rẽ cấu tạo cái thẻ, cứ sờ soạng quờ quạng một hồi, bóc cái lớp lót bảo vệ thẻ thông tin , lôi tọt cái thứ kẹp bên ngoài.
Nhờ ánh sáng nhờ nhợ của cái đèn ngủ, Ôn Nhiên lờ mờ nhận hình bóng hai đang kề vai sát cánh trong bức ảnh. Cậu đăm đăm một lúc, nhét bức ảnh chỗ cũ, gấp thẻ quân nhân , cầm tay lon ton chạy về giường.
Nhét cái thẻ quân nhân xuống gối , Ôn Nhiên vỗ vỗ cái gối cho xẹp xuống ngả lưng , vẻ mặt viên mãn: "Ngon lành."
Cố Quân Trì gác tay lên bụng , hỏi: "Ngon lành ở điểm nào."
Ôn Nhiên thì nhắm nghiền mắt, tuyên bố đình công ngủ luôn và ngay. Cố Quân Trì đành xoay với tay tắt cái đèn ngủ.
Nằm trong bóng tối tĩnh mịch lắng nhịp thở của một hồi lâu, Ôn Nhiên chợt lên tiếng: "Hôm nọ soi thấy cái bản hợp đồng đó , cũng chứ gì? Thú thực là đến giờ vẫn dám tin."
Cố Quân Trì cụng trán vai Ôn Nhiên, giọng trầm thấp và phẳng lặng: "Cậu tin cái gì."
"Trước khi cái bản hợp đồng đó, cứ đinh ninh là bảy năm cũng tí tình cảm với , chỉ là bao giờ ý định rước về làm vợ thôi." Nói xong còn vội vàng chữa cháy bằng trò "lạy ông ở bụi ", “Tôi ý ép buộc cưới xin gì , chỉ là nếu tính đến chuyện trăm năm thì cũng thể coi là yêu đương sâu đậm ."
Và kết cục là cái câu chữa cháy đó Cố Quân Trì túm thóp ngay tắp lự, phán: "Thế hoá lúc đó nảy sinh ý định cưới ."
Ôn Nhiên chối bay chối biến: "Không ."
"Thế chứng tỏ cũng yêu sâu đậm gì cho cam."
Dưới lớp chăn ấm, Ôn Nhiên cào cào lòng bàn tay, cuối cùng đành đầu hàng thú tội: "Thôi , thừa nhận là lén lút mơ tưởng đến chuyện đó."
Bàn tay Cố Quân Trì trượt theo lòng bàn tay trái của Ôn Nhiên xuống , tóm gọn lấy ngón giữa gầy guộc của , dùng ngón cái mơn trớn một vòng quanh đó.
Hắn rủ rỉ: "Sau cứ việc quang minh chính đại mà mơ tưởng."
Sáng hôm , Ôn Nhiên vẫn làm công tác vệ sinh cá nhân như thường lệ, ngoan ngoãn leo lên chiếc xe cáng. Ông bác sĩ khoa ngoại thần kinh dùng bút vẽ mấy cái đường loằng ngoằng đ.á.n.h dấu lên cái sọ dừa của , xong xuôi thì đẩy cáng khỏi phòng bệnh.
Băng qua lối nội bộ vắng tanh vắng ngắt, xe cáng dừng cửa phòng phẫu thuật. Tầm chục mạng đang chờ sẵn ở đó đồng loạt phắt dậy. Đào Tô Tô liếc mắt cái sọ dừa của Ôn Nhiên, sụt sịt mũi nhận xét: "Nhìn vẽ vằn vện y chang quả dưa hấu."
Ôn Nhiên ngả đầu gối, nhoẻn miệng : "Chuẩn bổ dưa đây."
Tống Thư Ngang khuyên can: "Nói gở miệng."
"Đợi lúc nào mày khoẻ , tao quẹt thẻ bao mày thêm một củ ở Blue Glass nữa." Chu Chước hứa hẹn.
"Anh bớt xạo ." Ôn Nhiên lia mắt sang Ôn Duệ: "Này ông cũ, sống cho hồn ."
Chắc tại mắt tèm nhèm quá nên soi vết bầm tím nơi khoé miệng Ôn Duệ, di tích của việc hôm qua gã làm t.ử tế. Bị Ôn Nhiên đ.â.m chọt trúng tim đen, Ôn Duệ hắng giọng một cái, chống chế: "Cái thằng nhãi ranh , chuyện của lớn mày bớt chúi mũi , im mà m.ổ x.ẻ cho ."
Phương Dĩ Sâm chỉ bắt tay Ôn Nhiên một cái thật chặt, chả lời nào.
Cậu còn tia thấy Hạ Uý lấp ló ở vòng ngoài, bên cạnh là một omega mặc áo blouse trắng hai tay đút túi áo blouse, chắc mẩm là Trì Gia Hàn. Thấy hai rảnh rỗi nên ghé qua động viên, Ôn Nhiên vẫy tay chào nhiệt liệt.
Hạ Uý búng tay cái chóc: "Thầy Lý Thuật ơi, mổ xong bao khám răng ở khoa Răng Hàm Mặt nha."
Trì Gia Hàn ngoắt đầu lườm gã cháy xém mắt.
Nãy giờ im thin thít bám gót theo , 339 bỗng vươn cánh tay máy móc , rón rén đặt lên thành cáng, đôi mắt tròn xoe chớp chớp liên hồi. Nó kề sát tai Ôn Nhiên, thều thào cực kỳ bé: "Tiểu Thụ , bình an trở về đấy nhé, thể chịu đựng thêm một mất trí nhớ về nữa ."
Nó là cái thùng rác đần độn, làm mà nó nhận cơ chứ. Ngay từ cái đầu tiên chạm mặt Ôn Nhiên, 339 dám cá một ngàn phần trăm, nó tìm thấy bạn thiết nhất, mà trong hệ điều hành tối cao của nó hề gán cho một cái tên nào cả.
Ôn Nhiên chìa tay , ngoắc ngoéo với nó một cái.
Màn chia ly sướt mướt giờ G hạ màn. Đội ngũ y bác sĩ đẩy chiếc cáng lách qua lớp cửa đầu tiên của khu vực phẫu thuật. Cố Quân Trì cũng chỉ phép tháp tùng tới đây. Hắn cúi xuống, thủ thỉ tai Ôn Nhiên: "Đánh một giấc là tỉnh thôi."
"Ừm." Ôn Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt vô cùng nghiêm túc: "Trong cái... cái balo vàng chói lọi , giấu một món đồ cho . Nếu mà..." Khắc cốt ghi tâm cái lời khuyên 'bớt gở' của Tống Thư Ngang, Ôn Nhiên nuốt ngược vế bụng, ấp úng dặn dò: "Cậu nhớ móc xem nhé."
"Biết ."
Buông tay , Ôn Nhiên tiếp tục hành trình đẩy sâu bên trong. Cậu ngước mắt dòm lên trần nhà sáng rực ánh đèn trắng loá, kéo dài tít tắp, hệt như một dòng sông ánh sáng vô tận. Trong dòng sông , từ một Ôn Nhiên bơ vơ, ngây ngô đầu quăng lên bàn mổ, chìm nổi lênh đênh, cuối cùng cũng dạt bến trở thành một Lý Thuật bao bọc bởi những lời cầu nguyện bình an.
Cõi lòng tĩnh lặng và yên ả đến lạ thường, Ôn Nhiên khép đôi mi .
Cánh cửa thứ hai tự động đóng sập , Cố Quân Trì gót bước ngoài. Mặt lạnh tanh, hờ hững liếc về cuối hành lang, Cố Bồi Văn, tay chống cây gậy gỗ t.ử đàn, đang sừng sững từ xa với sự tháp tùng của tay trợ lý.
Vài phút , phía bên ngoài cánh cửa khép kín, chiếc đèn đỏ 'Đang phẫu thuật' loé sáng.
Suốt gần sáu tiếng đồng hồ đằng đẵng, 339 hoá đá cửa phòng mổ. Còn Cố Quân Trì thì chễm chệ băng ghế sát tường, vẫn duy trì cái phong thái dửng dưng như , tay lật tài liệu, mồm điện thoại, bên cạnh là chiếc balo vàng cũ mèm.
Chiếc đồng hồ treo tường vẫn nhịp nhàng vòng, phát những tiếng tích tắc đều đều, chả thèm đoái hoài đến sự sốt ruột của ai. Ca phẫu thuật lố giờ dự kiến gần bốn chục phút. Chu Chước băng ghế đối diện vẻ mất bình tĩnh, tay cứ thò túi quần móc bao t.h.u.ố.c , tia thấy cái biển cấm hút t.h.u.ố.c to chà bá lẳng lặng nhét .
Gập tập tài liệu , Cố Quân Trì xách chiếc cặp lên, kéo toạc cái khoá kéo.
Cái cặp cũ kỹ chứa đựng bộ gia tài quý giá nhất của Ôn Nhiên: đống giấy tờ tùy , cuốn sổ tiết kiệm, cái điện thoại "cục gạch", và một cái bọc nhung đen bé tí xíu.
Hắn mở cái bọc nhung , đập mắt là chiếc ghim cài áo nạm kim cương hình gợn sóng lấp lánh.
Chính là chiếc ghim từng đồng hành cùng hai trong chuyến vượt biển giữa đêm đen bảy năm về , Ôn Nhiên nâng niu giấu kỹ gối trong căn phòng trọ tồi tàn ở làng chài năm xưa.
Nằm chễm chệ chiếc ghim cài áo là một mảnh giấy gấp gọn gàng thành nhiều nếp. Cố Quân Trì bỗng nhớ cái đêm hôm nọ, Ôn Nhiên chui tọt thư phòng chốt cửa , t.ử thủ trong đó một lúc lâu. Sau đó khi bước , vô tình tia thấy trong thùng rác cạnh bàn làm việc một đống giấy lộn vo tròn.
Hắn vuốt phẳng tờ giấy . Có lẽ vì thị lực của Ôn Nhiên quá tệ nên bức "di thư" khá vắn tắt, chữ nào chữ nấy to chà bá. Nổi bần bật ở trống cùng là dòng tít: "Di thư Lý Thuật gửi Cố Quân Trì
Cố Quân Trì, còn nhớ cái ghim cài áo ? Chắc mẩm là quên béng mất , đại gia thế cơ mà, rảnh mà nhớ dăm ba cái đồ trang sức vặt vãnh . Cơ mà thì luôn đinh ninh nó là tín vật định tình đấy, còn lý do tại thì cần .
Cố Quân Trì, thú thật là sợ c.h.ế.t lắm, dạo càng sợ tợn. mà làm . Tôi tự an ủi bản , khi cái mạng quèn của đáng nhẽ kết thúc từ bảy năm . Trúng quả độc đắc nên mới lếch thếch sống thêm bảy năm nữa, coi như là lời to . Cậu đừng nhè vì nhé.
Cố Quân Trì, lúc c.h.ế.t nhớ rải tro cốt của xuống cái bia mộ ngoài vườn nhé, kết cái view đó lắm. Đừng quên dặn con 339 năng đó buôn dưa lê với .
Cố Quân Trì, nếu kiếp , thề sẽ đầu t.h.a.i làm một đứa trẻ khoẻ mạnh trong một gia đình ngập tràn tình yêu thương, sống một đời vui vẻ, để ở bên mãi mãi bao giờ chia xa.
Cạch...
Mọi đồng loạt bật dậy. Cố Quân Trì, một cách hiếm hoi, phản ứng chậm một nhịp. Hắn ngẩng đầu lên, thấy hai cánh cửa phòng mổ đang từ từ mở toang hai bên. Đèn báo phía từ lúc nào chuyển sang màu xanh 'Phẫu thuật kết thúc'. Một vị bác sĩ bước , đôi mắt ánh lên nụ lớp khẩu trang y tế, hướng về phía và một câu gì đó.