[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 76: Mời khách

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:49
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Với một cái tiêu đề vượt ngoài tầm hiểu , đến mức chẳng thể đoán nổi nội dung bên trong, Ôn Nhiên khẽ mở to hai mắt, đực đó, ngơ ngác hỏi: "Cái là gì , dành cho omega nào thế?"

"Ngoài thì còn thể là ai?" Đào Tô Tô đưa ngón tay trỏ lên môi hiệu cho 339 im lặng, lôi phịch bộ tập tài liệu , mạnh tay lật mở.

"Là một bản kế hoạch lập từ bảy năm đấy. Tớ cái cơ quan , dễ hiểu thì nó giống như một quản gia cao cấp, chuyên giải quyết rắc rối và sắp xếp chu thứ cho ." Đào Tô Tô vẫy tay gọi Tống Thư Ngang gần xem chung: "Mục lục dài ngoằng luôn, cái gì cần đều đủ, thời hạn là mười năm."

Lần đầu tiên Ôn Nhiên cảm thấy bồn chồn vì đôi mắt kém tinh tường của . Cậu cúi gập đầu, kẹp một tờ giấy lật lật , chau mày gặng hỏi: "Ý , đây là bản kế hoạch dành cho tớ ? Mục đích của nó là gì?"

"Đương nhiên là để đảm bảo một cuộc sống vô lo vô nghĩ !" Đào Tô Tô đến đây bỗng lên một tiếng như ngộ chân lý: "À há, hồi đó chẳng Cố Quân Trì ý định thi trường quân đội ? Có cái văn bản trong tay thì dù mặt, vẫn chăm bẵm từ đầu đến chân."

"Tính từ lúc bước chân trường quân đội, mười năm tiếp theo chính là giai đoạn sinh t.ử của một đời binh nghiệp." Tống Thư Ngang bồi thêm, lật sang một trang các điều khoản bổ sung: "Chỗ còn ghi rõ mồn một, giả sử bề mệnh hệ nào trong thời gian đó, bản hợp đồng sẽ tự động gia hạn vô thời hạn, cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay."

Đào Tô Tô tóm tắt cho Ôn Nhiên: "Nói toạc móng heo là, lỡ như Cố Quân Trì hy sinh, thì cái tờ giấy thừa sức nuôi ăn sung mặc sướng cả đời."

Phản ứng đầu tiên của Ôn Nhiên là cực kỳ bài xích cái giả thiết xui xẻo đó. cũng thừa gân cổ lên cãi với Đào Tô Tô và Tống Thư Ngang thì cũng vô ích. Ôn Nhiên mím chặt môi, thầm nhủ trong bụng, tới gặp nhất định túm cổ áo Cố Quân Trì mà cấm cản, cấm mở miệng mấy lời gở miệng đó, cũng cấm tiệt việc đưa ba cái thứ xui rủi bất kỳ bản kế hoạch nào nữa.

"Chưa hết ." Tống Thư Ngang chỉ tay một điều khoản bổ sung khác: "Bốn năm , tức là lúc nghiệp trường quân đội và hai kết hôn, cái dự án sẽ ảnh hưởng bởi quan hệ hôn nhân. Nó vẫn tiếp tục phục vụ như thường. Hơn nữa, bộ bất động sản, xe cộ và tiền bạc liệt kê trong đều tính là tài sản cá nhân hôn nhân của , ngoài , cấm ai phép đụng ."

Đào Tô Tô "Oa" lên một tiếng đầy ngưỡng mộ: "Hoá cái bản kế hoạch còn ôm đồm luôn cả mấy điều khoản của hợp đồng tiền hôn nhân nữa."

Đầu óc Ôn Nhiên lúc cứ như mây, những lời họ cứ lùng bùng lỗ tai chứ chả lọt đầu bao nhiêu. Kể từ lúc thấy hai chữ "kết hôn", dòng suy nghĩ của đóng băng. Mãi cho đến khi Đào Tô Tô và Tống Thư Ngang mải mê phân tích xẻ dọc xẻ ngang một hồi lâu, Ôn Nhiên mới lơ ngơ cất tiếng hỏi, giọng điệu vẫn còn lâng lâng: "Nghĩa là , cái gì mà nếu tụi kết hôn khi nghiệp?"

"Xin đính chính một chút, chữ 'nếu' nào ở đây cả." Đào Tô Tô khẳng định chắc nịch: "Văn bản ghi rành rành đấy, Cố Quân Trì nghiệp xong là rước về rinh ngay. Cưới liền tay, bắt buộc cưới, chắc chắn sẽ cưới."

"... Thật ?" Mười ngón tay đan chặt đến mức trắng bệch, Ôn Nhiên mang một vẻ mặt hoang mang tột độ, lẩm bẩm như đang tự vấn bản .

Thế ? Chẳng Cố Quân Trì từng gào lên là bao giờ chuyện kết hôn với ? Chẳng cái màn đính hôn đó chỉ là một vở kịch lừa bịp ? Chẳng đ.â.m đầu trường quân sự là để trốn tránh cái vụ hôn nhân ?

Ngực như hàng ngàn nút thắt vô hình siết chặt, chỗ một cái, chỗ một cái, là những mớ bòng bong chả gỡ từ , Bất thình lình, Ôn Nhiên phắt dậy, nhịp thở dồn dập hơn hẳn. Cậu đưa mắt quanh cái phòng khách mờ ảo, lẩm bẩm một : "Tôi, gọi cho một cuộc..."

"Thiếu gia về !" 339 bỗng nhiên rú lên một tiếng the thé đầy mừng rỡ.

Nghe tin sét đánh, Đào Tô Tô nhanh như chớp gập pặp tập tài liệu , phi như bay nhét tọt nó khe chứa dữ liệu của 339. Cú chọc bạo lực làm 339 phát một tiếng "Ọe" khan rõ to.

Cố Quân Trì đẩy cửa bước đập ngay mắt cảnh tượng Đào Tô Tô và Tống Thư Ngang đang nghiêm trang ngay ngắn như tượng phật. Còn Ôn Nhiên thì hai mắt mở thao láo, trân trân sô pha y chang một con chồn cầy meerkat đang làm nhiệm vụ gác cửa, ánh mắt cứ dán chặt rời.

"Chuyện là..." Đào Tô Tô kéo tay Ôn Nhiên một cái dậy: "Tụi xin phép về nha, hôm nào làm phẫu thuật tụi sẽ ghé bệnh viện thăm."

Chẳng đợi Ôn Nhiên ú ớ tiếng nào, cả hai co giò chạy thẳng sảnh chờ. Cố Quân Trì khoanh tay tựa lưng tường, vẫn vận nguyên bộ quân phục oai phong lẫm liệt, ánh mắt lạnh lùng như đang dò xét tội phạm. Cái điệu bộ khiến Đào Tô Tô khỏi rùng ớn lạnh, cảm giác chột lén trộm bản kế hoạch đầy thâm tình của gã alpha . Cô nàng gượng gạo nở một nụ xã giao: "Lâu quá gặp Trung tá Cố, tạm biệt Trung tá Cố nhé."

So với cô bạn đang quéo cò, Tống Thư Ngang vẻ điềm tĩnh hơn, chỉ khẽ gật đầu chào Cố Quân Trì một cái.

Đợi bóng hai khuất hẳn, Cố Quân Trì mới thẳng lưng dậy, phán xanh rờn: "Nhìn cái mặt bạn cứ như nẫng năm triệu ."

"Làm gì , tuyệt đối chuyện đó." Ôn Nhiên chối bay chối biến theo phản xạ. Đứng ngây vài giây, bỗng lớn giọng một cách khó hiểu: "Cậu bận thì cứ làm việc , mới họp xong chắc còn cả núi việc giải quyết, làm việc ."

Cố Quân Trì chằm chằm một lúc, cũng chả buồn vặn vẹo xem ăn nhầm t.h.u.ố.c gì . Hắn chỉ ừ hữ một tiếng gót tiến về phía thang máy.

Nghe tiếng cửa thang máy đóng sập , Ôn Nhiên mới hồn. Cậu xoay , quờ quạng tóm lấy 339, dí sát mặt tận màn hình của nó: "339, search gấp cho cái nhà hàng nào đắt đỏ nhất, view xịn xò nhất thủ đô."

"Có ngay!" 339 load kết quả trong một nốt nhạc: "Tìm thấy ! Nhà hàng xoay 360 độ tầng thượng, view ôm trọn cảnh đêm thủ đô bá cháy, bill trung bình sương sương 1 củ đổ lên. Ngon lành cành đào !"

"Ồ?" Ôn Nhiên hạ nhiệt đôi chút, gãi gãi má: "Thế quán nào mềm giá hơn tí ti ?"

"Tí ti là cỡ nào? 800k 600k?"

Ôn Nhiên hạ giọng thỏ thẻ: "Tầm 500k đổ thôi."

Ngồi trong thư phòng xử lý tài liệu ngót nghét nửa tiếng, Cố Quân Trì thấy tiếng gõ cửa, bèn đặt bút xuống: "Cửa khoá ."

Cánh cửa từ từ hé mở, Ôn Nhiên nháy nháy đôi mắt mất tiêu cự, lách chui tọt trong, bỏ mặc 339 bơ vơ ngoài cửa.

Ôn Nhiên tựa lưng cửa, hai tay giấu tịt trong ống tay áo. Trông vẻ như dồn hết can đảm, ngập ngừng lên tiếng: "Tối nay rảnh , mời ăn... Đợt hứa đấy."

Cố Quân Trì lấy tay chống cằm, đăm đăm : "Bill năm trăm ngàn thì miễn bàn nhé."

"Ừm ừm." Ôn Nhiên gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Tôi , cứ yên tâm , tầm giá đó là áp ."

Cậu đưa tay lưng vặn nắm cửa, lùi dần ngoài, mồm vẫn liến thoắng: "Vậy để chuẩn , bộ đồ khác." Trước khi khép cửa còn quên bồi thêm một câu: "Rất mong chờ bữa tối cùng ."

Cánh cửa khép nhẹ nhàng, ngăn cách luôn cả tiếng rú ầm ĩ của 339 ngoài hành lang: "Trời đất ơi, hẹn hò hả? Có là hẹn hò !"

Cố Quân Trì vẫn dán mắt cánh cửa, ngón trỏ gõ gõ lên mặt bàn theo nhịp. Thiết liên lạc chợt réo vang, đưa tay nhấc máy.

"Chào Trung tá Cố, bên Cục Quản lý Quân vụ Lục quân đây ạ. Về cái vụ mà ngài nhờ vả đợt , tụi rà soát . Khổ nỗi hồi đó điều kiện thiếu thốn, vụ giải ngân di sản của mấy sĩ quan t.ử sĩ ghi chép bằng tay, còn thất lạc thông tin tè le hột me. Thế nên tra cho ngô khoai chắc mất thêm tí thời gian nữa ngài ạ."

"Được , làm phiền các ."

Sáu giờ chiều, Ôn Nhiên trùm kín mít như Ninja Lead leo lên ghế phụ, tự giác thắt đai an , mặt mũi nghiêm trọng như sắp chiến trường. Cố Quân Trì đóng cửa xe cho vòng sang ghế lái.

Nhìn cái địa chỉ đầu tiên mà 339 cài đặt sẵn GPS, Cố Quân Trì nhướng mày: "Ngân hàng Công thương Liên minh á?"

"Ừm." Ôn Nhiên gật đầu cái rụp: "Tôi ghé rút ít tiền mặt để lát nữa ăn xong thanh toán."

Xem chừng quả quyết chơi lớn "năm trăm ngàn" thật đây, Cố Quân Trì đạp ga, châm chọc: "Kỹ sư Lý hôm nay chịu chơi gớm nhỉ."

Mười mấy phút xe tấp cây ATM. Cố Quân Trì xuống xe mở cửa cho Ôn Nhiên. Ôn Nhiên nép sát , mắt mũi lèm nhèm mà còn tỏ vẻ cảnh giác cao độ ngó nghiêng tứ phía. Sau đó nhanh như chớp mở cửa lủi tọt buồng ATM, quên lôi tuột cả Cố Quân Trì theo để nhờ dòm hộ màn hình.

Nhìn cái dáng vẻ Ôn Nhiên nâng niu lôi cuốn sổ tiết kiệm khỏi túi, Cố Quân Trì nhớ tới mấy bức ảnh chụp lén mà tụi vệ sĩ gửi về hồi . Trong ảnh, thao tác cứ như dân chuyên cạy trộm máy ATM . Hắn từng cứ đinh ninh là do góc chụp của bọn vệ sĩ vấn đề, ai dè nay chứng kiến tận mắt, hoá là y xì đúc bản gốc lệch .

"Vui lòng chọn tiền cần rút."

Ôn Nhiên kéo kéo tay áo Cố Quân Trì: "Bấm hộ một trăm ngàn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-76-moi-khach.html.]

Cố Quân Trì: ?

Hắn hỏi cho chắc: "Chắc chắn là đủ đấy?"

"Đủ mà." Ôn Nhiên quả quyết: "Tôi... còn găm thêm ít tiền mặt trong , gộp là dư sức."

Xoẹt xoẹt xoẹt, cái máy nhả một xấp tiền mỏng dính. Ôn Nhiên cầm lấy, trợn trừng mắt đếm đếm ba vòng cho chắc ăn, mới vuốt phẳng phiu nhét cái túi trong của áo khoác phao: "Xong xuôi , xuất phát thôi."

Lên xe, GPS tự động chuyển hướng sang địa điểm tiếp theo. Cùng lúc đó, giọng quảng cáo hào sảng của nhà hàng cũng vang lên lanh lảnh: "Nhà hàng Fusion Ngàn Sao Một Dòng Nước, cửa kính panorama view sông, bắt trọn cảnh đêm thủ đô say đắm lòng . Tưng bừng khai trương, phòng VIP giá chỉ từ 66.600 đồng..."

Cố Quân Trì một tay vần vô lăng, một tay liếc xéo Ôn Nhiên. Còn thì giả điếc làm ngơ, mặt tỉnh bơ ngó ngoài cửa sổ, say sưa thưởng thức cái cảnh vật mờ tịt ngoài .

Đến nơi, Ôn Nhiên điện thoại đặt bàn. Cậu phục vụ đon đả dẫn hai một phòng VIP. Sau màn "PR" ngừng nghỉ về cái view triệu đô "đỉnh của chóp" của căn phòng, sang hỏi Ôn Nhiên: "Anh Lý, vẫn chốt menu 68.800 đồng như hẹn đúng ạ?"

Hai tay Ôn Nhiên đút sâu túi áo khoác, cố nặn vẻ mặt điềm tĩnh: " , đúng ."

Hai đối diện chiếc ghế ăn đặt sát vách kính. Ôn Nhiên rướn ngó ngoài, lờ mờ thấy một vùng ánh sáng rực rỡ của đèn neon. Cậu ngập ngừng hỏi Cố Quân Trì, giọng run run: "Thế nào, view đêm nay làm say đắm ?"

"Ừ." Ít nhất thì Cố Quân Trì cũng buông lời cay đắng: "Phong cảnh cũng tạm ."

Vị trí và gian cũng chả đến nỗi nào. chắc do mới khai trương, đúng ngày thường nên quán khá vắng khách. Cũng nể phục độ kiên nhẫn của Ôn Nhiên và 339 khi lục tung cả cái bản đồ mới moi cái nhà hàng "ngon bổ rẻ" thế .

"Thế là ." Ôn Nhiên toe toét , làm như thể chính cũng đang chiêm ngưỡng một cảnh đêm lung linh huyền ảo .

Thức ăn lên khá nhanh, hương vị cũng khá khẩm. Ôn Nhiên xơi nhiệt tình lắm, một phần cũng nhờ Cố Quân Trì cứ như "bảo mẫu" gắp đồ ăn lia lịa cho . Đến lúc no ứ hự, Ôn Nhiên mới buông đũa, phắt dậy, tuyên bố: "Tôi vận động xíu cho xuôi bụng ."

Cậu bắt đầu tới lui tấm kính cường lực khổng lồ, lúc thì bám tay kính phóng tầm mắt xa, lúc ngoái đầu Cố Quân Trì. Cái màn "tập thể dục" kéo dài cả mấy phút đồng hồ.

Cố Quân Trì kiên nhẫn đó. Hắn thừa tinh ý để nhận từ chiều đến giờ Ôn Nhiên cứ bồn chồn, căng thẳng một cách kỳ lạ, như thể đang ấp ủ một tâm sự gì đó nghiêm túc và hệ trọng nhưng chần chừ dám . Dĩ nhiên là thể hối thúc bóc mẽ , để tự Ôn Nhiên tìm thời điểm "thiên thời địa lợi nhân hoà" để mở lời.

Và cái khoảnh khắc cuối cùng cũng đến, cái khoảnh khắc mà Ôn Nhiên cho là "chín muồi" nhất.

Cậu xoay , lưng về phía tấm kính, dùng đôi mắt tuy mờ mịt nhưng ánh chân thành đến lạ thường đăm đăm Cố Quân Trì, cất tiếng hỏi: "Cố Quân Trì, hồi đó... quyết định thi trường quân sự?"

"Là để chuẩn cho cuộc đại thanh trừng sắp tới của giới quân sự. Đâu chỉ riêng nhà họ Cố, cả nhà họ Lục cũng đang rục rịch cắm rễ, bành trướng thế lực trong quân đội. Cậu cũng mà, dù là ông nội ông Chủ tịch Liên minh , bề ngoài tư cách gì để nhúng mũi chuyện của quân đội, chỉ thể để thế hệ mở đường thôi." Cố Quân Trì tung một lý do vẻ vĩ mô, mang tầm chiến lược, nhưng ngay đó tự tay dập tắt nó bằng một thái độ bất cần đời: " mấy cái đó thì liên quan quái gì đến ."

"Mục đích duy nhất của là nắm trong tay những thứ do chính làm chủ."

"Vậy nên, mới phũ phàng với rằng bao giờ chuyện kết hôn, là để đ.á.n.h tiếng cho ."

Cố Quân Trì im lặng, coi như là ngầm thừa nhận. cái câu cay nghiệt năm xưa chỉ là lời cảnh tỉnh dành riêng cho Ôn Nhiên, mà còn là lời nhắc nhở cho chính bản nữa.

"Tôi từng gặng hỏi định thi trường đại học nào, nhưng cứ ậm ừ chịu . Có ngay từ đầu chả định cho ." Giọng Ôn Nhiên trầm hẳn xuống. Thực thông suốt , cái phe phái mà đang phục vụ mặc định là kẻ thù cần che giấu. Một khi cái bí mật Cố Quân Trì thi trường quân sự rò rỉ, điều đó đồng nghĩa với việc giương cờ trắng, từ bỏ ngai vàng thừa kế Bách Thanh. Nếu , cái kế hoạch thâm độc của Cố Sùng Trạch và Trần Thư Hồi cũng sẽ dập tắt, vĩnh viễn chôn vùi trong bóng tối.

"Đã từng ý định đó." Câu 'Sau chuyện với ' qua điện thoại năm nào là lời chót lưỡi đầu môi. Cố Quân Trì ngừng một chút mới tiếp: "Chỉ là... kịp nữa thôi."

"Vậy thì..." Ôn Nhiên khẽ l.i.ế.m môi, lấy hết can đảm hỏi thẳng cái vấn đề làm đau đáu suốt ngần năm trời: "Việc đ.â.m đầu trường quân sự, là để trốn tránh cái đám cưới đó, đúng ?"

Nguyên nhân thực sự khiến thể nào quên chuyện , chả ở việc thi trường quân sự, mà là cái ẩn ý đằng nó. Liệu đúng như lời Trần Thư Hồi đay nghiến, Cố Quân Trì tính toán sẵn nước cờ từ thuở nảo thuở nào, và chỉ là một thang t.h.u.ố.c giải tạm bợ để chữa bệnh cho ?

Cố Quân Trì dậy, sải bước về phía Ôn Nhiên, gằn từng chữ: "Nếu cưới, chả rảnh mà vẽ vời mấy cái mưu kế rườm rà ."

"Cũng hợp lý." Đôi bờ vai đang gồng cứng của Ôn Nhiên bỗng chốc buông thõng xuống. Cậu sụt sịt mũi, ngẩng đầu lên, nở một nụ : "Cậu , cái đợt bảy năm lúc hôn mê bất tỉnh nhân sự , Trần Thư Hồi mò đến chỗ . Bả phán xanh rờn là cái bệnh của cái dấu ấn vĩnh viễn chữa khỏi . Bả còn khai âm thầm chuẩn thi trường quân sự từ lâu ."

Xèo một tiếng, cảm giác như dòng điện xẹt qua từng dây thần kinh. Cố Quân Trì đưa mắt cảnh đêm hoa lệ ngoài cửa sổ, cả cứng đơ, đầu óc hiếm hoi trở nên trống rỗng trong chớp mắt.

Trong lúc đang thập t.ử nhất sinh, Ôn Nhiên tỏ tường chuyện ?

Biết khi cao chạy xa bay, và khi cao chạy xa bay, là hai khái niệm khác bọt.

"Bả c.h.ử.i là cái bã t.h.u.ố.c phế liệu. Tôi ngẫm , thấy bả c.h.ử.i cũng sai. Bệnh của khỏi, thể đường hoàng trường quân sự , thế thì đến lúc lượn thôi." Ôn Nhiên vẫn cứ thao thao bất tuyệt, mảy may nhận sự đổi của Cố Quân Trì: "Thế nên khi thoát c.h.ế.t, cũng vác mặt tìm làm gì. Tôi nghĩ bản chả còn giá trị lợi dụng gì với nữa, vác mặt tới chỉ tổ làm hai đứa thêm sượng trân."

Cổ họng nghẹn đắng, Cố Quân Trì giờ mới ngộ lý do vì trong cái đêm hội ngộ , lúc đề cập đến hai chữ "kết hôn", Ôn Nhiên phản ứng dữ dội và sốc óc đến . Bởi lẽ trong suy nghĩ của Ôn Nhiên, từ đầu chí cuối, nhà họ Cố chỉ lợi dụng cái pheromone và độ tương thích của . Bóc lột xong xuôi là vứt xó như rác rưởi, mặc xác tự sinh tự diệt.

Cái gọi là kết hôn, dù là của bảy năm bảy năm , đối với Ôn Nhiên mà , đều là một lời đề nghị nực và hoang đường đến tận cùng.

Cậu tỏng cái vụ trường quân sự ngay khi dứt áo , còn lăng mạ là cái bã t.h.u.ố.c phế liệu, Cố Quân Trì hồi tưởng cái cuộc gọi cuối cùng đó, cái giọng điệu ráo hoảnh, tuyệt vọng và kiên quyết thèm ngoái đầu của Ôn Nhiên.

Vậy trong vô vàn những bàn tay tàn nhẫn xô đẩy Ôn Nhiên cái hố sâu t.ử thần đó, liệu một bàn tay của chính ?

Cố Quân Trì, tự do , mừng cho .

Rốt cuộc ôm cái tâm trạng thê lương nhường nào để thốt cái câu từ biệt đoạn tuyệt đó cơ chứ.

"Cơ mà hôm nay, lúc tình cờ phát hiện mấy cái thứ , mới bắt đầu hồ nghi, liệu giữa chúng một sự hiểu lầm to đùng nào đó ..."

Ôn Nhiên vẫn cứ líu lo ngừng, trông vẻ hớn hở lắm. Cố Quân Trì dán chặt mắt đôi mắt . Mặc dù thừa đôi mắt chả thể soi rõ nét mặt lúc , vẫn vươn tay che khuất nó. Bị bịt mắt bất thình lình, Ôn Nhiên lập tức nín bặt.

Mãi cho đến cuộc đối thoại , Cố Quân Trì vẫn đinh ninh rằng Ôn Nhiên rủ ăn là vì sợ ca phẫu thuật rủi ro gì, thể thực hiện lời hứa . hoá , Ôn Nhiên chỉ đơn thuần là vì quá đỗi vui sướng. Cái omega bề ngoài vẻ trong sáng, dễ nắm bắt, nhưng lắm lúc tốn mớ chất xám mới thấu hiểu nội tâm của .

Bàn tay còn vòng qua eo Ôn Nhiên, Cố Quân Trì ôm gọn bằng một tay. Hắn gục đầu xuống, vùi sâu khuôn mặt hõm cổ .

"Xin ."

Ôn Nhiên sững .

Tối qua mộng thấy Cố Quân Trì buông lời xin , lúc tỉnh dậy ngẫm thấy hoang mang tột độ . thể ngờ giờ phút câu đó rành rọt bằng xương bằng thịt.

Ngoài khung cửa kính khổng lồ, gió đêm buốt giá rít gào qua những toà nhà rực rỡ ánh đèn neon, tạo nên những thanh âm nức nở, thê lương. Ôn Nhiên lóng ngóng vòng tay ôm Cố Quân Trì, vỗ nhè nhẹ lưng .

Rồi tự dưng, một nỗi sợ hãi từng bỗng xâm chiếm tâm can , Vừa mới chộp câu trả lời mà hằng khao khát, còn kịp nhấm nháp dư vị hạnh phúc bao lâu, thì đối mặt với một ca phẫu thuật sinh t.ử tương lai .

Ôn Nhiên chớp chớp mắt trong lòng bàn tay Cố Quân Trì, tựa cằm lên vai , thỏ thẻ: "Cố Quân Trì , tự dưng bây giờ thấy sợ c.h.ế.t vãi chưởng."

Loading...