[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 70: Ăn đêm

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:41
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trung tá, Trung tá, ngài cảm thấy ?"

Cố Quân Trì mở bừng mắt. Căn phòng bệnh sáng choang, nắng chan hoà. Đã sáng bảnh mắt . Hắn lia mắt sang bên trái. Từ gối đến chiếc giường gấp đối diện, vắng hoe vắng hoắt chả mống nào.

"Theo như tình hình phẫu thuật hôm qua, ca lọc m.á.u thành công rực rỡ. Hiện tại đường hô hấp của ngài là mối bận tâm hàng đầu, cần theo dõi sát . Trước mắt chúng sẽ tiến hành xông khí dung cho ngài." Bác sĩ dõng dạc : "Sẵn tiện ngài ăn bữa sáng, chúng sẽ lấy m.á.u xét nghiệm luôn."

Cô y tá bưng khay đựng cồn I-ốt và kim tiêm lạch bạch tiến tới lấy máu. Vị bác sĩ tiếp lời: "Mấy ngày tới ngài cứ yên tâm tĩnh dưỡng. Tư lệnh Bùi ban lệnh cấm cung, hạn chế tối đa khách khứa thăm để tránh làm ồn ào đến ngài."

"Ừ."

Đám y bác sĩ kéo ngoài, trả gian yên tĩnh. Cố Quân Trì nhắm mắt , thở hắt một ngắn. Một chốc , tiếng lạch cạch mở cửa. Hắn ngoái đầu .

Ôn Nhiên thò nửa cái đầu qua khe cửa, tóc tai rối bù dựng ngược như cái tổ quạ. Cậu lia cặp mắt cú vọ quét một vòng quanh phòng. Xác nhận kẻ lạ mặt nào, mới mạnh dạn đẩy cửa bước .

Cố Quân Trì cứ trân trối , dáng vẻ như đang lạc trôi mây.

"Sao cứ chằm chằm thế." Ôn Nhiên vẫn đóng bộ đồ ngủ hôm qua. Hai cái túi hai bên nhét lù lù hai cái điện thoại, nặng trịch đến mức kéo trễ cả vạt áo xuống, hở luôn mảng xương quai xanh trắng ngần. Trông cái bộ dạng lúc hài hước chịu .

Cậu thuộc đường thuộc lối mò tới sát giường Cố Quân Trì, móc một cái điện thoại , điện thoại của Cố Quân Trì, quăng cái phịch lên giường. Còn thì lùi , phịch xuống cái giường gấp, lôi nốt cái điện thoại còn để sang một bên.

Một lúc lâu , Cố Quân Trì mới lên tiếng: "Cậu mò tới đây từ lúc nào."

"Tối hôm qua." Trả lời xong, Ôn Nhiên bỗng trợn tròn mắt: "Cậu làm đấy? Sao tự dưng hỏi câu , quên sạch sành sanh ?"

Cậu bật dậy như lò xo, mặt nhăn nhó đầy vẻ lo âu. Đang định ba chân bốn cẳng chạy gọi bác sĩ thì Cố Quân Trì thủng thẳng đáp: "Nhớ mà."

Việc Ôn Nhiên túc trực bên đến tận nửa đêm, lải nhải lo lắng cho , rớt nước mắt vì , cuối cùng lăn ngủ khò khò bên cạnh , tất cả đều là sự thật 100%.

Cứ ngỡ ảo giác giống bao , hoá là thật.

Bị Cố Quân Trì chằm chằm đến mức nổi da gà, Ôn Nhiên thọc hai tay túi quần, kéo cái áo ngủ giãn thòng lọng, đ.á.n.h trống lảng: "Lúc nãy lết cái giường gấp ngủ . Tại nửa đêm tỉnh dậy phát hiện mớ ngủ quẫy đạp lung tung, suýt thì hất luôn cái mặt nạ dưỡng khí của xuống đất."

"Hất thì hất, sợ gì." Cố Quân Trì làm vẻ bất cần đời. Hắn hít sâu hai nhịp, mặt nạ dưỡng khí mờ mờ một lớp sương mỏng, mới điềm nhiên hỏi: "Ăn sáng ."

"Ăn . Ăn ké bên phòng Vệ Hành. Tiện thể sạc luôn điện thoại bên đó."

Cố Quân Trì hất hàm chỉ bức tường đầu giường: "Kia là cái gì."

Ôn Nhiên ngơ ngác: "Ổ cắm điện chứ còn gì nữa."

"Thế cớ lết sang phòng Vệ Hành sạc điện thoại."

"..." Ôn Nhiên chữa cháy: "Tại phòng nườm nượp, nên qua phòng Vệ Hành lánh nạn tạm."

"Lánh nạn cái gì."

Cái cảnh một omega nửa đêm nửa hôm mò tới thăm một alpha ngủ gục luôn trong phòng bệnh, dù lăng kính nào thì cũng lý do gì để "lánh nạn". Ôn Nhiên đồ rằng Cố Quân Trì đang cố tình chơi khăm , bèn làm mặt nghiêm: "Việc đó mướn bận tâm."

Cố Quân Trì khịt mũi một cái, như tiếng mỉa.

"Cậu thấy đỡ hơn tí nào ? Tôi về đây."

"Chưa." Cố Quân Trì đáp gọn lỏn.

"Thế thì cũng chịu thôi." Ôn Nhiên chỉnh cổ áo ngủ, ráo hoảnh: "Tôi còn cày cuốc kiếm cơm nữa."

Cố Quân Trì liếc một cái, với tay bấm chuông gọi y tá ở đầu giường: "Để kêu đưa về, chiều tan làm cho qua rước."

"Ờ... nhưng mà dạo công việc ngập đầu, chắc tăng ca sấp mặt. Tốt nhất là mày đừng đợi." Ôn Nhiên vẻ đạo mạo nhắc nhở. Vớ lấy cái điện thoại, nghiêm trang đợi lệnh.

"..."

Một tên lính hớt hải chạy . Cố Quân Trì dặn dò đưa Ôn Nhiên về, bồi thêm câu: "Lấy thêm cái áo khoác cho ."

Và thế là, Ôn Nhiên khoác cái áo bự chảng rộng thùng thình từ từ lết ngoài. Lúc ngang qua phòng Vệ Hành, gã đang dựa cửa, soi Ôn Nhiên từ đầu đến chân, dùng cái giọng khàn như vịt đực phán một câu: "Nhìn y chang hạt hướng dương nhét nhầm vỏ hạt dưa hấu."

Ôn Nhiên phản đòn: "Cậu uống nhiều nước cho bớt sảng."

như dự đoán, Kỹ sư Lý bận bịu tối tăm mặt mũi cày cuốc tăng ca đến tận 10 giờ đêm mới lết xác xuống lầu. Vừa thầm c.h.ử.i rủa cái mỏ quạ của ban sáng, rep tin nhắn hỏi giờ tan ca của Cố Quân Trì.

Ôn Nhiên: Tôi mới tan làm, qua , nghỉ ngơi cho khoẻ [Mặt trăng]

Cố Quân Trì: Có đồ ăn khuya

Ôn Nhiên: Tôi lướt qua dòm mặt một phát lượn ngay [Hoa hồng]

Cố Quân Trì: Tắm rửa sạch sẽ, đồ ngủ hẵng tới

Ôn Nhiên: Để Làm gì [Hỏi chấm]

Cố Quân Trì: Đồ ăn khuya dọn

Ôn Nhiên: Ờ ờ [Cười nhe răng]

Cố Quân Trì: Ra sảnh chờ, xe tới trong 5 phút

Tác phong của quân đội đúng là đỉnh của chóp, bảo 5 phút là y như rằng 3 phút xe đỗ xịch mặt. Ôn Nhiên leo lên xe, vút về nhà tắm rửa, rửa mặt sạch sẽ, diện bộ pijama , khoác thêm cái áo khoác. Trước khi còn quên ngắm nghía cái mô hình hai phút, mới lóc cóc xuống lầu, thẳng tiến tới bệnh viện quân y.

Rón rén đẩy cửa bước phòng bệnh, Ôn Nhiên thấy đầu giường nâng lên cao. Ngọn đèn sách vàng nhạt tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Cố Quân Trì đang nửa nửa tựa lưng gối, mặt nạ dưỡng khí tháo , tay đang cầm một xấp tài liệu chăm chú .

Trên chiếc bàn di động giường gấp bày la liệt các món ăn đêm nóng hổi bốc khói nghi ngút. Ôn Nhiên há hốc mồm: "Gì mà nhiều thế?"

"Chuẩn theo sức ăn của đấy."

thèm chấp nhặt, Ôn Nhiên chỉ quan tâm hỏi: "Hôm nay thấy đỡ hơn tí nào ?"

Theo như sách vở ghi chép, khả năng hồi phục của đám cấp S trâu bò gấp 6 thường.

Cố Quân Trì đặt xấp tài liệu xuống, lia mắt : "Giờ thì đỡ ."

"Thế thì ngon." Ôn Nhiên thả phịch xuống chiếc giường gấp, cởi phăng cái áo khoác ngoài: "Cậu cứ làm việc tiếp , hứa sẽ im thít như thóc."

Bình thường tăng ca về tự túc úp gói mì tôm lót , đào cái diễm phúc xơi bữa đêm thịnh soạn thế . Tranh thủ lúc Cố Quân Trì để ý, Ôn Nhiên móc điện thoại , giấu nhẹm ngang bụng, lén lút "tạch" một bô ảnh.

Chụp xong mới tá hoả phát hiện dính luôn cả Cố Quân Trì khung hình. Nền ảnh mờ ảo, gã alpha đang nửa nửa tài liệu, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống, rọi rõ đường nét góc nghiêng thần thánh.

Ôn Nhiên dán mắt bức ảnh vài giây, lẳng lặng nhét điện thoại túi, bắt đầu cắm cúi ăn.

Cậu nhai nhồm nhoàm, tập trung cao độ, thèm làm gì khác ngoài việc đ.á.n.h chén, và quét sạch sành sanh đống thức ăn bàn.

Ôn Nhiên dậy thu dọn "bãi chiến trường", mồm lẩm bẩm tự nể phục cái dày đáy của : "Vãi thật, ăn nốc thế mà thấy no căng bụng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-70-an-dem.html.]

"Mai order thêm cho ." Cố Quân Trì gạt phắt cái xấp tài liệu nãy giờ chả thèm sang một bên, phán: "Gắng vỗ béo cho nhanh xuất chuồng."

"Cái miệng độc địa vãi." Ôn Nhiên buộc túm cái túi rác , xách lên, lững thững cửa vài bước, ngoắt đầu chằm chằm cái giường bệnh, mặt hằm hằm: "Cố Quân Trì."

Cố Quân Trì: "Có việc gì lẹ."

Quay ngoắt đầu 180 độ, Ôn Nhiên xách theo bịch rác lẻng xẻng lủi mất hút khỏi cửa. Tầm mười phút , Cố Quân Trì hất hàm: "Trong nhà vệ sinh bàn chải đ.á.n.h răng đấy, bóc mà xài."

Ôn Nhiên lủi thủi đ.á.n.h răng. Đang kỳ cọ răng miệng mới sực nhớ , về nhà đ.á.n.h cũng . Bước khỏi nhà vệ sinh, thò tay định vớ lấy cái áo khoác vắt giường thì Cố Quân Trì dõng dạc tuyên bố: "Chỗ cái nhà hàng, đừng tư tưởng đ.á.n.h chén xong là quẹt mỏ chuồn."

"Thế giờ làm ?" Há miệng mắc quai, Ôn Nhiên đành hạ giọng hỏi cung.

Cố Quân Trì kéo ngăn kéo tủ đầu giường, móc một khẩu s.ú.n.g lục, vứt toẹt xuống mép giường nhẹ tựa lông hồng như vứt cái điện thoại. Mắt Ôn Nhiên sáng rực như đèn pha ô tô, toan thò tay lượm thì chạm cái cục cứng ngắc trong túi áo khoác. Cậu chôn chân suy nghĩ vài giây, như thể đang đấu tranh tư tưởng quyết liệt lắm, cuối cùng cũng lôi cái thứ đó .

Cậu phịch xuống mép giường, lật mở cuốn sổ tiết kiệm, chìa mặt Cố Quân Trì với tốc độ ánh sáng, đảm bảo kịp con nào, huênh hoang: "Hôm nay nhận lương, lén lút tạt ngân hàng gửi tiết kiệm ngay tắp lự."

Cố Quân Trì cũng chả nể nang gì: "Mời ăn một chầu ."

Thật thì chả soi rõ cái khỉ gì, chỉ cảm giác Ôn Nhiên đang dùng cái sổ tiết kiệm quạt mát cho . Hắn thừa Ôn Nhiên thèm khát khoe khoang cái "cục tiền" lâu lắm , ngặt nỗi tóm đối tượng nào xứng tầm để loè.

"Chơi luôn, triển thôi." Ôn Nhiên gật đầu cái rụp, bỗng phanh gấp: "À mà thôi, đợi lúc nào khoẻ hẳn hẵng ăn."

Nói xong, mân mê ngắm nghía cái ruột sổ tiết kiệm với vẻ mặt mãn nguyện cùng cực. Cố Quân Trì tò mò: "Hớn hở thế , chắc cất tiền tỷ chứ gì."

"..." Tí nữa thì quên mất cái tên alpha mặt mang họ Cố, mở mồm là tiền triệu tiền tỷ. Ôn Nhiên c.ắ.n cắn môi , đáp lời: "Còn thiếu một tí ti nữa, cơ mà đối với thì đó là một gia tài đồ sộ , mồ hôi nước mắt cày cuốc cả đấy."

Nụ môi dần vụt tắt, gấp cuốn sổ , vuốt ve mấy cái thủ thỉ: "Mỗi gửi tiền ảo tưởng, nhỡ ngày tìm , sẽ tiền phụng dưỡng ."

Ban đầu chả ý định bới móc cái chủ đề lên, ít nhất là đêm nay. chuyện lỡ lời đến mức , Ôn Nhiên ngẩng đầu thẳng mắt Cố Quân Trì: "Từ lúc đụng độ , linh cảm, nếu mà hóng cái tin tức lành nào về , chắc chắn sẽ cho đầu tiên, chuẩn ?"

Cố Quân Trì im thin thít, mãi chả thèm hé răng, cái sự im lặng c.h.ế.t chóc chính là một tín hiệu chẳng lành.

"Nói thật thì vẫn thủ sẵn tinh thần để đón nhận sự thật ." Ôn Nhiên cất cuốn sổ túi áo khoác, mép giường, vớ lấy khẩu s.ú.n.g nhưng thèm tháo lắp, chỉ ôm khư khư trong tay, đ.á.n.h mắt lảng tránh ánh của Cố Quân Trì: "Cơ mà nghĩ nghĩ , cái chuyện vắt óc chuẩn tinh thần thì cũng bao giờ là đủ, thế nên sớm muộn thì cũng như cả thôi."

" giống ." Cố Quân Trì phản bác.

Hắn mở khoá điện thoại, bật một đoạn video dúi tay Ôn Nhiên.

Trước khi Ôn Nhiên kịp dán mắt màn hình, Cố Quân Trì đưa tay che khuất nó: "Lúc đó ngờ sẽ ngày chiếu cái clip cho xem, thì lau sạch đống m.á.u ch.ó mặt ổng ."

Nhịp thở của Ôn Nhiên bỗng chốc trở nên gấp gáp, lẩm bẩm: "Tôi yếu bóng vía đến ."

Cố Quân Trì rút tay về.

Video bắt đầu phát. Bối cảnh trông giống hệt phòng thẩm vấn, một gã alpha bầm dập, thoi thóp đang còng tay ghế. Máu tươi be bét từ trán xuống má, nhuộm đỏ cả cổ và áo sơ mi. Đôi mắt gã sưng húp, tím bầm, chỉ còn he hé mở một nửa.

Dù khuôn mặt biến dạng đến mức khó nhận , Ôn Nhiên vẫn lập tức nhận đó chính là Cố Sùng Trạch.

"Lý Khinh Vãn đang trốn ở xó nào." Một giọng lạnh lẽo, vô cảm vọng từ ngoài khung hình. Chả là cớm của Cố gia đang tra khảo.

Cơ thể Cố Sùng Trạch khẽ run rẩy, như thể đang khẩy. Hàm răng gã vẻ bẻ rụng hết, nên giọng thều thào, nhừa nhựa: " tao khai , c.h.ế.t ."

Cái giọng điệu ráo hoảnh, khinh khỉnh khiến hai tay Ôn Nhiên run lên bần bật. Mỗi ép bản đối diện với cái viễn cảnh tàn nhẫn , chỉ dám tự nhủ trong thâm tâm rằng ' thể xa '. Thế mà Cố Sùng Trạch phun vỏn vẹn hai chữ 'C.h.ế.t ' nhẹ tựa lông hồng, x.é to.ạc lớp vỏ bọc uyển chuyển, phơi bày sự thật phũ phàng, đẫm máu.

"Con ả đó đ.á.n.h cái bí mật động trời giữa tao và Thư Hồi, tao làm gì thể tha mạng cho nó." Cố Sùng Trạch ho sặc sụa vài tiếng, một dòng m.á.u rỉ từ khóe miệng: "Đã cao chạy xa bay nước ngoài , giỏi thì chui rúc cả đời , cớ còn vác cái mạng cùi về thủ đô, đòi bới móc tìm thằng con hoang đó."

"Thế là tao tiện tay xử lý luôn cả ả và thằng chả Ôn Ninh Uyên, đem chôn thây ở núi Quan Thu. Ngặt nỗi khu đó giờ quy hoạch thành khu du lịch , xới tung đất lên để tìm xác thì trát của chính quyền mới xong."

Lúc sủa mấy lời , mắt Cố Sùng Trạch cứ ghim chặt một góc nào đó: "Mày định làm thật đấy chứ, thằng ranh Ôn Nhiên mà mày cưng chiều nó đến , liệu nó còn cam tâm tình nguyện c.h.ế.t nữa ?"

Không ai đáp lời, Cố Sùng Trạch khùng khục: "Quên mất, cho dù nó c.h.ế.t thì cũng đường lùi, ? Tao cũng ngờ trùng hợp đến thế, mày tỉnh dậy đúng cái ngày định mệnh đó, trơ mắt nổ tan xác... Có một điều tao cứ thắc mắc mãi, mày vớt cái xác thối của nó biển , chỉ đành ngậm ngùi lập cái mộ gió?"

"Mày đội ơn tao mới đạo, để nó c.h.ế.t hoành tráng, thế thì mày mới khắc cốt ghi tâm đến muôn đời chứ."

Màn hình phụt đen ngòm, đoạn video chấm dứt.

Cố Quân Trì giật lấy cái điện thoại. Ôn Nhiên vẫn cúi gầm mặt, bất động như tượng gỗ. Một hồi lâu , mới khẽ so vai, hít một sâu, ngước đôi mắt đỏ au lên, thẫn thờ Cố Quân Trì. Hình bóng lúc y hệt cái bé năm sáu tuổi trong tấm ảnh cũ kỹ, tay nắm chặt hòn đá, ngẩn ngơ gốc cây.

Một đứa trẻ lạc lối ngay từ khi mới lọt lòng , ngừng đ.á.n.h mất thứ, dường như luôn hạnh phúc bỏ rơi.

Thế nên Cố Quân Trì mới phán ' giống '. Ôn Nhiên cứ tưởng sớm muộn gì cũng thế, nhưng thực chất thế.

Hắn luôn chôn vùi cái bí mật đó càng lâu càng . Suốt ba năm đằng đẵng ở Chiến khu Bắc, thừa Ôn Nhiên luôn nhờ vả Chu Chước đào xới tung tích của Lý Khinh Vãn, nhưng vẫn câm như hến tuồn nửa chữ manh mối. Hắn sợ Ôn Nhiên sự thật sẽ gục ngã trong đau đớn tột cùng, nên quyết định đợi đến khi gặp mặt mới tận miệng kể rõ ngọn ngành.

Đến lúc tương phùng, Ôn Nhiên tìm đủ cách lẩn tránh. Nếu tung con át chủ bài cái lúc đang mong manh, dễ vỡ nhất, là cơ hội vàng để rút ngắn cách. lấy chuyện làm mồi nhử thì bỉ ổi quá mức quy định, Cố Quân Trì khinh bỉ thèm làm và cũng bao giờ làm, thế là tiếp tục trì hoãn.

Và ngay lúc đây, cục diện mới le lói chút ánh sáng hoà bình, kịp tận hưởng thêm vài phút giây thì tàn nhẫn phơi bày cái sự thật đẫm m.á.u cho Ôn Nhiên.

Trên đời vốn dĩ chả cái phương án nào là vẹn cả. Ôn Nhiên định sẵn là gánh chịu nỗi đau thương tột cùng vì chuyện , thể nào né tránh .

Cố Quân Trì giơ tay lên, lòng bàn tay áp chặt má Ôn Nhiên, cảm nhận rõ sự run rẩy kịch liệt từ hàm răng đang đ.á.n.h lập cập của .

"Vậy bây giờ tìm một nấm mồ để bái vọng đây?" Ôn Nhiên thều thào, giọng lạc lõng như kẻ mất hồn.

"Trong nghĩa trang ở núi Quan Thu dựng một cái bia mộ."

"Tôi đến đó viếng bà."

"Được."

Ôn Nhiên rũ mắt xuống, nhấc khẩu s.ú.n.g lục lên, chả còn tâm trí mà hí hoáy tháo lắp nữa. Cậu lẳng lặng leo lên giường, chui tọt trong chăn, cuộn tròn như một con nhím xù lông, nép chặt Cố Quân Trì.

Cậu cảm nhận sự đau đớn nhân đôi, nỗi đau đớn của chính ngay lúc , và cả nỗi đau đớn của Cố Quân Trì bảy năm về .

Một lúc thật lâu , mới cất giọng thì thào: "Lão Cố Sùng Trạch vẫn còn ngáp ngáp chứ?"

Cố Quân Trì khựng một nhịp: "Ngỏm ."

"Giá như lúc đó cũng mặt ở đấy." Ôn Nhiên ôm khư khư khẩu s.ú.n.g lục trong lòng, khao khát cháy bỏng mang theo nó ngược thời gian, trở cái phòng thẩm vấn khốn nạn đó. Cả run lên bần bật, giọng điệu pha lẫn tiếng nức nở thể kìm nén: “Tôi thề sẽ tự tay bóp cò kết liễu lão , chắc chắn sẽ tự tay bóp cò..."

Cố Quân Trì vòng tay ôm trọn lấy cơ thể đang run rẩy của . Ôn Nhiên vùi mặt vòm n.g.ự.c vững chãi của Cố Quân Trì. Chẳng mấy chốc, chiếc áo bệnh nhân loang lổ một vệt nước mắt sẫm màu.

Vài ngày đó, tinh thần Ôn Nhiên vẫn cứ ủ rũ như tàu lá chuối. Đi làm về là ru rú ở nhà một tẹo, tắm rửa, đồ ngủ xong phi bệnh viện. Cậu cũng chả còn mặn mà với ba cái trò ăn đêm nữa. Cứ đợi bác sĩ tuần xong là lủi thủi bò lên giường Cố Quân Trì, trùm mền kín mít, thu lu thành một cục bên cạnh , y hệt một con thú nhỏ đang khao khát ấm và sự vỗ về.

Sang tuần là đến đợt team building của phòng ban, Ôn Nhiên nộp đơn xin nghỉ phép với sếp từ đời thuở nào . Vì vốn định bụng cày thêm ở quán bar, vả cũng book lịch khám sức khoẻ tổng quát, nên giờ chỉ một ước duy nhất là về thủ đô viếng một chuyến.

Cái đêm ngày Cố Quân Trì xuất viện, Bùi Diễn, một nùi công việc ngoại giao của quân đội níu chân, rốt cuộc cũng hộc tốc bay đến thành phố S. Lão phong thanh một bé omega ngày nào cũng túc trực bên giường bệnh của Cố Quân Trì, trong bụng chất chứa cả một rổ thắc mắc, chỉ chực chờ tới bệnh viện quân y để bắt tại trận. Ai dè giữa đường nhận tin nhắn của Cố Quân Trì, đại ý là cảnh cáo Tư lệnh Bùi đến thăm thì bớt cái tính tọc mạch , nếu làm sợ chạy mất dép thì cứ chuẩn tinh thần nhận trát hầu toà.

Bùi Diễn vỗ đùi đ.á.n.h đét, m.á.u nóng bốc lên tận não. Lão oang oang với đám thuộc hạ là hôm nay tra hỏi cho ngô khoai mới hả . Cơ mà đẩy toang cửa phòng bệnh , đập mắt là cái cảnh Cố Quân Trì chỉ thu lu một góc giường, nhường hẳn hai phần ba diện tích còn cho em omega xếp hình... s.ú.n.g lục. Bùi Diễn tự nhiên não cá vàng, quên béng mất cái kịch bản tra khảo cất công soạn sẵn.

Ôn Nhiên, mù tịt về sự hiện diện của lạ, vẫn chễm chệ ở cuối giường bệnh, lưng cửa. Cậu đang dồn tâm ý việc xếp ngay ngắn từng bộ phận to nhỏ của khẩu súng. Giờ còn khoái cái trò tháo nhanh nữa , mà chuyển sang hệ tháo banh chành từng linh kiện một, mới hì hục ráp từ đầu.

Cố Quân Trì dựa lưng thành giường, tay lăm lăm cái điện thoại để bấm giờ cho Ôn Nhiên. Vừa tia thấy bóng Bùi Diễn thò mặt , đưa ngón trỏ lên miệng "Suỵt" một cái rõ kêu, hiệu cho ông lão bớt cái mồm , để yên cho tập trung.

Loading...