[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 7: Đồ ngốc hàng thật VS Đồ ngốc người máy

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:13
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhật nghỉ ngơi thêm một ngày mà cổ vẫn đỡ là bao. Sáng thứ Hai, Ôn Nhiên vác cái cổ vẹo xe đến nhà Cố Quân Trì. 339 chào đón một cách nồng nhiệt, quan tâm bằng sự chân thành, đồng cảm bằng sự lương thiện, thả một câu: "Đợi làm xong việc sẽ tìm ", đó lao thẳng bếp.

Mấy ngày nay cô giáo đều đến muộn một chút. Cố Quân Trì đang sofa uống cà phê lướt điện thoại. Ôn Nhiên yên tĩnh một lát, vẫn cảm thấy ở cạnh 339 sẽ thoải mái hơn. Cậu bước về phía nhà bếp, nhưng mấy bước mới sực nhớ vẫn còn việc làm. Thế là từ góc tường, nghiêng cái cổ đau về phía Cố Quân Trì: "Chào buổi sáng."

Cố Quân Trì cũng chẳng thèm để ý đến , Ôn Nhiên chào xong thì thẳng đến chỗ 339, thấy nó đang cặm cụi xay hạt cà phê bằng tay.

"Dùng máy xay điện ?" Ôn Nhiên hỏi.

"Cậu bắt xay bằng tay, xay đủ mười pound!" 339 túm chặt lấy tay , hì hục xoay mạnh vài vòng, tức giận mắng: "Mười pound! Cậu định uống đến mức biến thành xác c.h.ế.t khổng lồ chắc!"

"Chắc là lượng dùng cho cả năm đấy." Ôn Nhiên an ủi nó, nhưng xong bèn hối hận. Với tình hình của 339, đến đời nào mới xay xong. Có lẽ nên về phòng khách thì hơn.

Như một nhánh cỏ nghiêng ngả mọc tường, Ôn Nhiên lủi về phòng khách. Để tiện cho việc giải bài tập, bệt luôn xuống t.h.ả.m bàn , bày sách vở cắm cúi . Rất nhanh, kẹt ở một bài tự luận lớn. Loay hoay mãi tìm hướng giải, Ôn Nhiên ngẩng đầu lên, do dự vài giây cất tiếng hỏi Cố Quân Trì đang phía bên sofa: "Cậu thể chỉ bài ?"

Phòng trường hợp Cố Quân Trì nghĩ nghiêng đầu chuyện là đang làm nũng tỏ vẻ đáng yêu, Ôn Nhiên vội giải thích: "Tôi vẹo cổ nên mới thế, chứ cố tình chuyện với bằng tư thế ."

Cậu lo xa quá , Cố Quân Trì thậm chí còn chẳng buồn ngẩng lên : "Hỏi cô giáo ."

"Dạng bài cô từng giảng cho , nhưng quên mất." Ôn Nhiên vô cùng hổ. Rõ ràng bài dạy ngay ngày đầu tiên, nhưng vì lúc đó tâm trạng căng thẳng nên tiếp thu hết: “Tôi ngại nếu hỏi nữa."

"Mặt chẳng dày lắm ." Cuối cùng Cố Quân Trì cũng liếc một cái.

"Chắc chỉ dày với thôi." Ôn Nhiên thật. Nhiệm vụ của là lấy lòng Cố Quân Trì, mặt dày .

Sắc mặt Cố Quân Trì tối sầm : "Đừng làm buồn nôn."

"Xin ." Ôn Nhiên ngờ câu của gây phản ứng mạnh đến , bèn cẩn thận xin một cách chân thành: “Cậu đừng giận."

"Á, đến đến ." 339 bỗng từ trong bếp chạy ùa , lao thẳng cửa chính: “Thiếu gia, thợ chỉnh âm đến ạ."

Hai vệ sĩ theo thợ chỉnh âm bước , khẽ gật đầu chào Cố Quân Trì, đó cùng tiến về phía góc của phòng khách, nơi đặt cây đại dương cầm đen bóng chuyên dùng cho biểu diễn chuyên nghiệp. Ôn Nhiên cứ tưởng đó chỉ là vật trang trí, hóa . Thấy Cố Quân Trì đang cắm mặt điện thoại sẽ chú ý, tò mò bò dậy, tới xem thử.

339 cũng chán ngấy việc xay hạt cà phê nên chạy hóng hớt cùng. Vừa hóng hớt, nó bắt chuyện với Ôn Nhiên: "Cậu chơi piano ?"

"Biết một chút." Ôn Nhiên đáp.

Cậu vẫn nhớ năm đó bước chân nhà họ Ôn, Trần Thư Hồi nắm lấy tay xem xét phán: "Bảy tuổi, muộn quá . Đốt ngón tay cứng hơn bọn trẻ bốn năm tuổi nhiều, học đàn sẽ vất vả." cuối cùng, bà vẫn bắt học. Không để bồi dưỡng sở thích gì, mà chỉ để dát lên chút vàng, nặn vẻ trưởng giả phong lưu, mang ngoài cũng chút thể diện chứ đến mức vô tích sự.

"Cây đàn hơn tám triệu tệ đấy, âm sắc cực kỳ hảo, chỉ tội đỏng đảnh, quanh năm duy trì nhiệt độ và độ ẩm định." 339 liến thoắng: “Lát nữa thử đ.á.n.h vài bản xem."

Ôn Nhiên âm thầm lùi nửa bước, né xa cái vật thể tám triệu tệ : "Như ."

Việc chỉnh âm thành nhanh. Đợi vệ sĩ và thợ rời , Ôn Nhiên vẫn lặng bên cạnh ngắm nghía. Quả thực đó là một cây đàn tuyệt mỹ, trông như một tác phẩm nghệ thuật cổ điển. Cuối cùng, kìm sự cám dỗ, xoay Cố Quân Trì, rụt rè hỏi: "Tôi thể đ.á.n.h thử một chút ? Tôi sẽ cẩn thận."

Cậu chuẩn sẵn tinh thần mỉa mai, ai dè Cố Quân Trì chẳng thèm ngẩng đầu lên, buông một câu: "Đánh hỏng thì đền tiền."

Thế là đồng ý . Ôn Nhiên thậm chí quên cả lời cảm ơn. Cậu tới xuống, những ngón tay cẩn trọng đặt lên phím đàn. Mất vài giây để tìm cảm giác, ngón tay khẽ dùng sức nhấn xuống.

Cửa sổ sát đất khổng lồ lau chùi định kỳ nên trong vắt như gương, lọc ánh nắng chiếu trở nên thuần khiết, rải nhẹ lên ngọn tóc, hàng mi và mười đầu ngón tay thon dài của Ôn Nhiên. Hôm nay mặc một chiếc áo phông màu xám, mái tóc nâu sẫm mềm mại, bồng bềnh. Lúc biểu lộ cảm xúc, trông vẻ lạnh lùng. đôi mắt đen lay láy, nốt ruồi giọt lệ khóe mắt và đôi môi vểnh xua tan sự lạnh nhạt . Vì trật khớp, nghiêng đầu. Chiếc vòng cổ chokker màu đen bám sát lấy phần cổ trắng ngần, ôm trọn lấy miếng cao dán màu nâu nhạt da.

339 cách Ôn Nhiên vỏn vẹn một mét, ngoan ngoãn đến lạ thường. Thực chất là nó đang lén dùng camera chụp hàng tá bức ảnh của .

Đánh xong một khúc nhạc, Ôn Nhiên nhẹ nhàng buông tay. Cậu cảm giác đ.á.n.h sai vài nốt, nhưng nhờ âm sắc quá xuất sắc của cây đàn chảy trôi như dòng nước, che lấp những khuyết điểm , giúp đỡ cảm thấy thất bại.

Cậu đầu . Do chiều cao của 339 đủ để cản tầm , ánh mắt của Ôn Nhiên vượt qua cách hơn mười mét, chạm thẳng ánh mắt của Cố Quân Trì, Ôn Nhiên sững , ngờ Cố Quân Trì nãy giờ vẫn đang .

Toát mồ hôi hột, Ôn Nhiên cảm giác như múa rìu qua mắt thợ và đang đối phương khinh bỉ mặt.

339 lén lút lưu giữ đoạn video biểu diễn của Ôn Nhiên làm của riêng, đó tiến gần , thắc mắc: "Khúc nhạc đ.á.n.h tên là gì thế? Tôi dùng tính năng nhận diện mà tìm ."

"Đấy là bản nhạc do giáo viên dạy piano đây của tự sáng tác." Ôn Nhiên giải thích: “Tên là 'Đêm Trắng Ngày 19'."

"Oa..." 339 thốt lên đầy kinh ngạc: “Trùng hợp quá, sinh nhật của thiếu gia cũng là ngày 19 đấy."

lúc đó điện thoại của Cố Quân Trì đổ chuông. Hắn dậy ngoài phòng khách máy.

"Hơn nữa, lúc chào đời cũng đúng đêm trắng (đêm địa cực)." 339 huyên thuyên tiếp: “Ngày phu nhân sinh, ông Cố đang tham gia một dự án khảo sát ở Vòng Cực. Lúc đó đang trong thời kỳ đêm địa cực, nên họ đặt tên là 'Quân Trì'. Trong cổ văn, chữ 'Quân' (昀) nghĩa là ánh sáng mặt trời đấy."

Quân Trì, Mặt trời vắng bóng quá lâu, nên mới sinh đêm trắng.

Sao sự trùng hợp đến mức khó lường như . Ôn Nhiên ngẩn , còn 339 thì đắm chìm trong niềm hạnh phúc, xoay vòng tại chỗ, cảm thán đầy sung sướng: " là duyên phận do trời định mà~", đồng thời tung một loạt bong bóng màu hồng tràn ngập màn hình.

Vì cô giáo vẫn đến, khi điện thoại xong, Cố Quân Trì thẳng thư phòng. Ôn Nhiên cũng thu dọn sách vở bàn chuẩn lên tầng. 339 cọ cọ , đột nhiên lên tiếng: "Cậu đặc biệt lắm, chẳng giống bất kỳ Omega nào từng quen. Cậu mang cho một cảm giác xa cách, vô cùng cô đơn, cứ lúc gần lúc xa..."

"?" Ôn Nhiên nhịn bèn ngắt lời nó: "Có chuyện gì nhờ ?"

"Hơi ..." Hai đốm hồng ngượng ngùng hiện lên màn hình, 339 ấp úng: “Cậu thể giúp hỏi Cố Quân Trì xem điện thoại hiện tại của Aimee là gì ?"

"Aimee là ai?"

"Cô máy nghiên cứu cùng đợt với , là bạn của . Trước đây chúng giữ liên lạc điện thoại lâu. Sau đó cô bỗng nhiên mất tích, mà Cố Quân Trì nhất quyết chịu cho mới của cô ." 339 ngước Ôn Nhiên với vẻ mặt vô cùng đáng thương: “Cậu hỏi giúp ?"

"Đến còn thèm thì làm cho ?"

"Tôi linh cảm dạo hai vẻ hơn một chút , nhỡ thì ? Đi mà, Aimee là bạn duy nhất của , thực sự gọi điện thoại cho cô ."

"Được , để hỏi thử xem."

"Yêu ! Yêu nhất!" 339 bắt đầu phun bong bóng màu hồng tứ tung.

Cố Quân Trì đang giải bài tập. Ôn Nhiên ở đầu bàn bên , dám làm phiền, chỉ đành dán mắt vắt óc suy nghĩ xem nên mở miệng thế nào. Nhìn chằm chằm hơn nửa phút, Cố Quân Trì ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ vẻ bực bội: "Cậu rảnh rỗi quá nhỉ?"

"339... nhờ hỏi điện thoại của Aimee." Ôn Nhiên mở miệng một cách thận trọng: “Anh ?"

"Không ."

Ôn Nhiên tin lắm: "Sao ?"

Bình thường ít dùng từ ngữ khí khi chuyện, chữ "" vô tình kéo dài một cách thành thạo. Cộng thêm tư thế nghiêng đầu vì vẹo cổ, cứ như đang cầu xin và khẩn thiết làm nũng.

Cố Quân Trì cúi đầu xuống tiếp tục : "Vì 339 mà diễn đến mức , đừng tỏ cao cả quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-7-do-ngoc-hang-that-vs-do-ngoc-nguoi-may.html.]

Ôn Nhiên chẳng hiểu lấy một từ trong câu . Cậu định hỏi ý gì, thì Cố Quân Trì tiếp lời: "Hai năm Aimee bán cho khác. Trước khi bán khôi phục cài đặt gốc, cô quên mất 339 từ đời nào ."

"Hóa ." Ôn Nhiên mở sách giáo khoa , nghĩ ngợi một lát hỏi tiếp: "Vậy thẳng cho nó ?"

Đợi mãi thấy trả lời. Cố Quân Trì vẫn đang làm bài thoăn thoắt, mặc xác . Ôn Nhiên cũng dần nhận câu hỏi của quá đỗi thừa thãi. Trong mắt Cố Quân Trì, 339 chỉ là một cỗ máy, làm gì nhiều "tại " đến thế. Không , lười giải thích, cố tình treo niêu nó, tóm chỉ dựa tâm trạng của bản , cần bận tâm đến cảm xúc của một con robot.

Ôn Nhiên cúi đầu xuống, tiếp tục vật lộn với bài tự luận đang quên cách giải.

Dưới nhà tiếng động truyền lên, cô giáo đến. Cửa phòng sách kêu tiếng cạch bật mở, là 339 mở cửa sẵn cho cô. Chẳng mấy chốc, cửa thang máy vang tiếng ‘ting’, tiếng bước chân vang lên hành lang. Cố Quân Trì làm xong một bài, gom mấy tờ giấy nháp kín chữ sang một bên, lật mở sách giáo khoa cần dùng cho hôm nay.

Trang sách lật mở làm làn tóc trán khẽ bay. Hắn nhạt nhẽo buông một câu: "Nó sẽ buồn."

Một câu trả lời trễ tới vài phút, Ôn Nhiên ngẩn một thoáng. Cô giáo đẩy cửa bước và chào hỏi hai .

Ăn trưa xong, trong đầu Ôn Nhiên vẫn cứ luẩn quẩn câu "nó sẽ buồn" của Cố Quân Trì, càng nghĩ càng mở lời với 339 thế nào.

Phát hiện qua camera giám sát thấy Cố Quân Trì phòng chiếu phim chơi game, 339 lập tức ngừng xay cà phê, phi ngay khỏi bếp: "Bảo bối bảo bối! Cậu hỏi giúp , của Aimee !"

Không nỡ sự thật để 339 đau lòng, Ôn Nhiên đành bịa một câu trả lời cho hợp với tính cách của Cố Quân Trì: "Cậu bảo lo chuyện bao đồng, bảo ..."

Cậu còn đang phân vân nên dùng từ 'bảo câm miệng' 'bảo bớt lo chuyện thiên hạ', thì 339 cướp lời: "Hắn bảo cút đúng !"

Ôn Nhiên: "Ờ thật ..."

"Cậu đừng đỡ cho nữa!" 339 giờ chẳng màng đến việc đau lòng, nó đang cực kỳ phẫn nộ: “Không thì thôi, tại c.h.ử.i chứ!" Khựng một chút, nó sang an ủi Ôn Nhiên: "Không , thật mỗi ngày mắng cút ít nhất mười , chúng quen ."

"Chúng á?"

"Ừ, và 28 nhân cách khác của ."

"... À."

Lời dứt, Cố Quân Trì bỗng vòng trở , lệnh cho 339: "Tìm điện thoại ."

339 vẫn đang ôm cục tức, lớn tiếng phản kháng: "Cái gì cũng sai , là ch.ó của chắc!"

"Mày còn bằng chó." Cố Quân Trì chẳng nể nang chút nào: “Tìm."

Tìm thì tìm, còn tìm ngay tắp lự. 339 chộp lấy chiếc điện thoại ghế sofa, trượt tới mặt Cố Quân Trì: "Cầm lấy!"

Cố Quân Trì liếc màn hình: "Có cuộc gọi nhỡ, báo tao?"

Lỗi lầm tày đình , 339 điều mà trở nên khúm núm: "Dạ, là Hạ Úy gọi tới ạ. Lúc đó thiếu gia đang học, nên gọi thẳng cho . Sau đó mải xay đậu quá nên quên khuấy mất. Thành thật xin , giờ sẽ phát đoạn ghi âm cuộc gọi cho thiếu gia ạ."

Tút, tút...

Alo, thầy 339, Cố Quân Trì làm cái quái gì mà máy thế?

Xin chào thầy Hạ Úy, thiếu gia nhà đang trong giờ học ạ.

Học á? Nghe buồn đấy, cúp học thì đúng hơn.

Thầy Hạ Úy vui lòng chú ý ngôn từ nhé.

Sao cũng , mày nhắn với là hôm nay tao về nước, tối nay bảo bao tao ăn chơi nhảy múa nhé, cảm ơn.

Thầy Hạ Úy, ngài thế là !

Gì cơ? Nó với Lục Hách Dương ngày nào chả lượn lờ bên ngoài hoa thiên tửu địa, tìm hoan mua vui, đêm đêm ca hát, giấy túy kim mê, chắc chắn chỗ nào ở thủ đô vui nhất.

Thầy Hạ Úy dùng thành ngữ chuẩn đấy, nhưng xin đừng công kích cá nhân, nếu sẽ liên hệ luật sư khởi kiện ngài!

Cái đồ thùng rác như mày lên mặt với ai đấy?

Cậu mới là thùng rác! Đồ giá áo túi cơm!

Mày c.h.ử.i ai đấy? Phụt!

Phụt!

Phụt!

...

Phần còn là màn hai bên nhổ nước bọt "phụt phụt" suốt gần hai phút đồng hồ, cuối cùng phe Hạ Úy cụp máy .

"Cái loại ghi âm vô bổ cũng đáng để mở cho tao ?" Cố Quân Trì hỏi.

"Anh thấy quá đáng lắm ?"

"Kẻ tám lạng nửa cân." Cố Quân Trì cất điện thoại, lưng trở phòng chiếu phim: “Bảo tài xế sáu giờ tối nay lái chiếc xe ở bãi 19 qua đây."

"Ngày nào cũng lượn lờ bên ngoài hoa thiên tửu địa, tìm hoan mua vui, đêm đêm ca hát, giấy túy kim mê, đồ công t.ử bột!" 339 mắng với theo. Xong xuôi, nó khựng một chút, lén lút ngoái Ôn Nhiên. Cậu vẫn đang lặng lẽ t.h.ả.m trải sàn hí hoáy lách. 339 trượt tới, thấy tờ giấy nháp bàn là một bản vẽ phác thảo sơ đồ mặt bằng của một con tàu biển.

"Cậu thích cái ?" 339 hỏi.

"Cũng tàm tạm." Ôn Nhiên dừng bút, bổ sung thêm: “Tôi vẽ bừa cho vui thôi."

"Vậy ... thấy những lời ?"

"Có chứ." Ôn Nhiên tiếp tục phác họa, tay ngừng bút, chẳng cần dùng thước cũng vạch những đường thẳng tắp: “Chuyện đó chẳng bình thường ."

Độ tương thích chẳng quyết định gì, cũng chẳng ràng buộc gì, huống hồ đó là Cố Quân Trì. Cố Quân Trì ghét bỏ , khinh thường , còn cũng chỉ vác theo tham vọng của nhà họ Ôn mà đến đây. Tất cả chỉ là một nhiệm vụ.

Chưa ăn đòn trong suốt thời gian qua là điều đáng ăn mừng. Hôm nay thể nhờ mức độ tương thích 97,5% để ở đây, ngày mai khi vứt bỏ như cỏ rác chỉ vì xuất hiện một ai đó đạt 98%, 99% thậm chí 100%. Trên đời thiếu gì Omega sinh độ phù hợp hảo với Cố Quân Trì.

con gì cũng c.h.ế.t, nếu thể c.h.ế.t sớm một chút, Ôn Nhiên cũng chẳng ý kiến gì.

Vẽ xong, cầm bản thảo lên, đùa với 339: "Sau lái con tàu đưa chơi nhé, chịu ?"

"Oa..." 339 tưởng thật. Nó giơ cả hai tay nhận lấy tờ giấy, nước mắt tuôn rơi như trứng ốp la: “Chúng thể tàu tìm Aimee..."

Nghe xong, Ôn Nhiên cảm thấy chạnh lòng. Đôi khi sự lãng quên còn để nhiều nuối tiếc hơn cả sự tuyệt giao. Không nỡ phá vỡ ước mơ của 339, chỉ khẽ xoa đầu nó.

Loading...