[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 68: Ôm một cái

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:39
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình an.

Những mong mỏi của Ôn Nhiên dường như lúc nào cũng mộc mạc và chân thành đến nao lòng. Bảy năm , mong Cố Quân Trì mau chóng bình phục, bảy năm , nguyện cầu cho bình an.

Mọi thứ đều xoay quanh Cố Quân Trì.

Trong đầu Cố Quân Trì thể vẽ bộ dạng thành tâm của Ôn Nhiên khi nắn nót những dòng chữ lên tấm thẻ cầu bình an đó, cái bộ dạng mà từng chứng kiến từ lâu về .

"Ế từ từ... Ý là cái đính hôn hồi cấp ba hả, là cái ý nghĩa mà đang nghĩ tới đấy ? Còn rụng hết răng sữa mà bày đặt đính hôn á, bốc phét cũng nghệ thuật chứ..." Chu Chước vẫn đang lơ lửng mây, ánh mắt đảo điên loạn xạ: "Hai đủ tuổi mà chơi trò đính hôn, định loè thiên hạ ..."

Cố Quân Trì chả thèm lọt tai nửa lời ba cái thắc mắc lảm nhảm của gã, rũ mắt xuống, tĩnh lặng một lúc phẩy tay hiệu cho vệ sĩ tháo dây trói.

"Về đấy." Hắn phán một câu.

Chu Chước xoa xoa bóp bóp cánh tay ê ẩm, moi thêm thông tin cho tỏ ngọn ngành. cái bản mặt lạnh như tiền, sát khí đằng đằng của tay sĩ quan , sợ chọc điên lên ăn kẹo đồng thì oan mạng, nên đành nhắm mắt làm ngơ, miễn cưỡng tin tưởng: "Vậy liệu mà chăm sóc nó cho cẩn thận, kích hoạt thẻ cho nó đây." Lúc dậy gã còn loạng choạng suýt ngã, mới lò dò lết xuống cầu thang.

Trở trong nhà, Ôn Nhiên say giấc nồng. Mí mắt và chóp mũi vẫn còn phơn phớt sắc hồng lặn hẳn, bàn tay trái thò khỏi chăn, những ngón tay gầy guộc khẽ co . Cố Quân Trì xuống mép giường, nắn nắn bàn tay mềm mại nhét chăn ấm.

Chắc là do dư âm của đ.á.n.h dấu , cơ thể Ôn Nhiên trong cơn mê man cũng nhanh chóng đ.á.n.h mùi alpha. Cậu ngọ nguậy, trở , hai tay quờ quạng vòng ôm chặt lấy eo Cố Quân Trì, đầu rúc thẳng đùi .

Cái tư thế mà ngủ thì chắc sái cổ mất. Cố Quân Trì lặng lẽ ngắm Ôn Nhiên một lát, với tay vuốt vuốt tấm chăn mỏng, quấn như một đòn bánh tét. Cuối cùng, ôm gọn cả lẫn cái chăn, ngả lưng xuống.

Suốt quá trình đó, Ôn Nhiên chả vẻ gì là đ.á.n.h thức. Nửa khuôn mặt vùi lấp trong lớp chăn, trông giống hệt con sâu bướm ngoan ngoãn gọn trong kén, thở nhẹ nhàng, nhịp nhàng.

Cố Quân Trì mặt đối mặt, đăm đăm hàng lông mi của Ôn Nhiên. Hắn nhớ từng bản báo cáo khám sức khoẻ của gửi về đều đặn mỗi nửa năm trong suốt ba năm qua. Đều là ké cẩm mấy đợt khám của trường công ty, dựa mấy chỉ cơ bản thì chả thấy gì bất thường.

khám cơ bản thì đồng nghĩa với việc chuyên sâu, đặc biệt là với cái tuyến thể của Ôn Nhiên. Những bài kiểm tra thông thường quá ư là hời hợt đối với trường hợp của , Vấn đề nan giải nhất hiện tại là sự tự nguyện của Ôn Nhiên. Bởi vì chỉ cần can thiệp sâu một chút, cái sự thật về tuyến thể nhân tạo và ca phẫu thuật chuyển giới sẽ lột trần.

Điều ngược với khao khát cháy bỏng sống như một bình thường của . Ngay cả khi cam đoan đinh ninh rằng kết quả sẽ giữ kín tuyệt đối, thì việc đó vẫn sẽ dìm xuống đáy của sự hụt hẫng, chán chường và hoang mang tột độ.

Lúc tia thấy hộp t.h.u.ố.c ức chế dạng tiêm , định tóm cổ lôi thẳng đến bệnh viện. Mặc kệ Ôn Nhiên lóc, gào thét cỡ nào, cũng đè ngửa bắt làm xét nghiệm cho bằng . khi hạ hoả, như ngay khoảnh khắc đây, ai nỡ lòng nào giở trò bạo lực với một con sâu bướm bé nhỏ chứ.

Cố Quân Trì nắm trong tay hàng tá mưu hèn kế bẩn để ép Ôn Nhiên ngoan ngoãn cúi đầu lời, dù là quá khứ hiện tại. cũng chả ai thấu hiểu hơn , Ôn Nhiên nhẫn nhịn, cam chịu cái sự lời suốt bao nhiêu năm ròng rã.

Ngón tay khẽ vuốt ve khoé mắt Ôn Nhiên. Cố Quân Trì ôm trọn lấy , và trong căn phòng nhỏ bé cách biệt với những cơn gió lạnh lẽo của mùa thu, chìm một giấc ngủ ngắn ngủi nhưng trọn vẹn.

Hai giờ chiều, Cố Quân Trì choàng tỉnh. Ôn Nhiên xoay đổi tư thế trong vòng tay , từ nghiêng sang ngửa, nhưng vẫn ngủ say sưa như một khúc gỗ.

Bên ngoài trời vẻ như đang đổ mưa, tiếng tí tách đều đều dứt. Cố Quân Trì rón rén dậy, vén mép chăn cho Ôn Nhiên. Lúc buông tay, vô tình chạm bụng của . Ôn Nhiên nãy giờ im lìm bỗng lấy tay ôm khư khư bụng lớp chăn, lật sang hướng khác.

Bước phòng khách, vớ lấy thiết liên lạc và điện thoại bàn ăn, Cố Quân Trì đẩy cửa sổ . Trời mưa thật, cả khu dân cư chìm trong làn sương mù xám xịt mờ ảo.

Sau khi lướt và trả lời hàng loạt tin nhắn thiết liên lạc, Cố Quân Trì mở điện thoại, đập mắt là tin nhắn của Hứa Tắc gửi từ buổi trưa.

Hứa Tắc: Xin , sáng nay em bận sấp mặt.

Hứa Tắc: Trung tá Cố, cho em xin tài khoản ? Hồi học cấp 3, Đại tá Lục nạp vô tài khoản viện phí của bà ngoại em hơn hai triệu. Giờ em nhờ chuyển trả cho .

Để né tránh mấy cái rắc rối đáng , giao dịch tiền nong khủng của Lục Hách Dương và Hạ Uý đều chạy qua tài khoản của Cố Quân Trì. Trước ngày nhập học trường quân sự, Lục Hách Dương chu cấp một khoản tiền kha khá cho bệnh viện và viện điều dưỡng để lo chi phí điều trị cho bà ngoại Hứa Tắc.

Thế câu chuyện diễn biến ? Cố Sùng Trạch ngã ngựa, nhà họ Nguỵ thanh trừng, Đường Phi Dịch lặn sủi tăm. Lục Hách Dương thì lấy làm mồi nhử, một rời khỏi căn cứ huấn luyện để dụ địch. Ông bố Chủ tịch Hội đồng Quản trị cao cao tại thượng tính bài mài mòn ý chí của thằng con, chọn cách án binh bất động, há miệng chờ sung đợi Lục Hách Dương hạ cầu cứu.

Kết quả tất nhiên là tính già hóa non, Lục Hách Dương tổn thương não bộ, mất sạch trí nhớ, và Hứa Tắc cũng thế mà tống khứ dĩ vãng.

Sau đó, họ của Hạ Uý do dính líu đến Đường Phi Dịch, bỏ mạng trong vụ lật xe lao xuống vực lúc đang trốn chạy. Hạ Uý chui rúc ở Vân Loan nốc rượu giải sầu. Lúc Trì Gia Hàn tới tìm, Cố Quân Trì quăng cho cái thẻ phòng.

Hắn nghĩ bụng, kiểu gì cũng vỗ về. Nếu và Lục Hách Dương, thì đó là Hạ Uý.

đáng buồn , Trì Gia Hàn và Hạ Uý cuối cùng cũng lướt qua đời .

Mùa thu đông năm chứng kiến quá nhiều biến cố động trời. Cái c.h.ế.t của Ôn Nhiên, chứng mất trí nhớ của Lục Hách Dương, sự gục ngã của Hạ Uý. Vận mệnh chỉ cần tung một cú lật bàn tay nhẹ nhàng, là tất cả ngã ngựa đau đớn, vỡ vụn thành trăm mảnh. Lúc lồm cồm bò dậy thì những con đường định sẵn đều chệch hướng, toan tính đều đổ sông đổ biển.

Chẳng một ai thể thây, nở nụ kiêu hãnh mà thoát khỏi cái ván cờ nghiệt ngã đó.

Điểm sáng duy nhất là, bảy năm xa cách, những con đang dần dà, dẫu đôi chút chông gai, nhưng đang hướng về một quỹ đạo thể nào cản nổi.

Chưa vội reply Hứa Tắc, Cố Quân Trì bốc máy gọi thẳng cho Lục Hách Dương. Một lúc lâu mới bắt máy.

"Hứa Tắc liên lạc với tao ."

Bên Lục Hách Dương khựng một nhịp, hỏi: "Có chuyện gì thế."

"Xin tài khoản của tao. Tao hiểu ý mày là gì, nên gọi hỏi cho chắc." Cố Quân Trì ngoái đầu , liếc Ôn Nhiên đang cuộn tròn giường qua khe hở của kệ sách: "Xem Đại tá Lục cũng cùi bắp phết, làm bác sĩ Hứa trả tiền cũng thông qua cò mồi."

Lục Hách Dương hỏi vặn: "Thế cái bản kiểm điểm vắng họp của Trung tá Cố nặn xong ? Nghe đồn bét nhất cũng 5000 chữ đấy."

"Sao, định múa bút làm thơ hộ tao ?"

"Chưa kinh nghiệm kiểm điểm bao giờ. Không giúp , xin nha."

Cố Quân Trì mặt lạnh tanh: "Thế thì dẹp ."

"Mày cứ bảo bác sĩ Hứa chuyển tiền qua tài khoản của mày ." Lục Hách Dương chủ đề chính.

Theo thói quen, Cố Quân Trì rút điếu t.h.u.ố.c , thuận miệng hỏi: "Ý mày là chốt sổ ở đây luôn ."

"Chỉ là để dùng cách thấy thoải mái nhất để dọn dẹp mớ bòng bong thôi."

Ngậm điếu t.h.u.ố.c môi, Cố Quân Trì hừ một tiếng, Tách, tiếng bật lửa vang lên.

"Cậu đừng hút t.h.u.ố.c ?"

Một giọng bất thình lình vang lên từ phía , chút rén rẩm nhưng cực kỳ đanh thép.

Hoàn khác bọt với cái omega vài tiếng còn lệnh cấm hút t.h.u.ố.c bằng cái giọng điệu của một ông nội.

Cố Quân Trì ngoảnh , thấy Ôn Nhiên đang ngay cạnh kệ sách. Đầu tóc thì rối tinh rối mù, đôi mắt vẫn còn sưng húp. Chiếc áo thun thì rộng thùng thình, cổ áo cũ mèm nhăn nhúm trễ nải để lộ nguyên mảng xương quai xanh. Cậu còn cẩn thận tròng thêm cái quần ngủ dài thòng lọng, ống quần mềm oặt trùm lấp cả đôi dép lê.

Nói chung là trông như một cục giấy nháp vò nát bét, t.h.ả.m thương vô cùng nhưng vẫn kiên cường vững.

Ba bên rơi im lặng. Vài giây , Cố Quân Trì vứt điếu thuốc, với Lục Hách Dương: "Cúp đây."

Tắt máy xong, Cố Quân Trì cặm cụi nhắn tin. Gửi xong xuôi mới ngước mắt lên, thấy Ôn Nhiên đang trố mắt . Có vẻ tiến gần nhưng tự kiềm chế một cách khó hiểu, khiến cái hình cò hương cứ đung đưa lắc lư một cách chéo ngoe.

Cố Quân Trì bèn hỏi: "Thấy trong thế nào ."

Câu hỏi ném thẳng mặt Ôn Nhiên khiến hoang mang ngơ ngác: "Cái... cái gì thế nào cơ?"

Xem tỉnh táo trở . Cố Quân Trì kéo ghế xuống, tiện tay lôi thêm một cái ghế nữa, hướng ánh mắt về phía Ôn Nhiên.

Ôn Nhiên ngập ngừng chừng mười giây, cũng rón rén bước tới xuống. Cơ mà m.ô.n.g chạm ghế, liền lấy hai tay bấu chặt lấy thành ghế nhích lùi một tí. Lúc liếc mắt sang, mới tá hỏa phát hiện bàn hai khẩu s.ú.n.g ngắn đen ngòm.

Trong đầu chỉ loé lên một ý nghĩ duy nhất, Xong phim . Không Cố Quân Trì định dùng nhục hình để moi thông tin vụ t.h.u.ố.c ức chế, là kề s.ú.n.g sọ ép bớt lo chuyện bao đồng, vân vân và mây mây.

Đang lúc ruột gan rối bời, Cố Quân Trì đột ngột giơ tay , dùng đầu ngón tay sờ nắn cẩn thận lên tuyến thể của Ôn Nhiên. Ngay lập tức, một luồng điện chạy dọc khiến Ôn Nhiên giật b.ắ.n , rụt cổ , đôi mắt mở to thao láo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-68-om-mot-cai.html.]

"Còn đau ." Cố Quân Trì hỏi.

"Hơi ." Hai khẩu s.ú.n.g chình ình bàn khiến Ôn Nhiên ngoan ngoãn như cún con, dè dặt hỏi: "Cậu tiêm t.h.u.ố.c tuyến thể của ?"

"Là đ.á.n.h dấu đấy." Cố Quân Trì đáp: "Loại tạm thời thôi, một tuần là bay màu."

Ôn Nhiên ngạc nhiên há hốc miệng, lí nhí: "Thế ." Suy nghĩ một chút thắc mắc: "Thế phát ngôn linh tinh gì ."

"Thế nào là phát ngôn linh tinh." Cố Quân Trì chằm chằm mắt : "Bảo là nhớ thì tính ."

Câu doạ Ôn Nhiên suýt thì nhảy dựng lên. Cậu giật nảy , đạp ghế lùi cả chục phân, ma sát với sàn nhà tạo một âm thanh chói tai đến rợn .

"Làm gì chuyện đó...!" Mặt mũi, tai, cổ đỏ lựng như tôm luộc. Ôn Nhiên thở gấp, lắp bắp chối bay chối biến: "Tôi... làm mà thổ lộ với cái trò đó , bớt xạo !"

Cái từ 'thổ lộ' đúng là đáng để mang m.ổ x.ẻ phân tích. nể tình Ôn Nhiên vẫn đang trong kỳ phát tình, Cố Quân Trì quyết định tha mạng, châm chọc thêm nữa. Hắn túm lấy cái ghế, lôi cả lẫn ghế của Ôn Nhiên xích gần, ấn một khẩu s.ú.n.g tay : "Nhìn cho kỹ đây."

Sau đó, vớ lấy khẩu còn , bấm nút tháo băng đạn, bóp cò mở chốt tháo nòng, vặn thanh gạt rút nòng s.ú.n.g ... Một quy trình tháo lắp nhanh như chớp vốn chỉ mất tới năm giây, nay Cố Quân Trì "câu giờ" diễn xiếc mất gần một phút. Cuối cùng, khẩu s.ú.n.g biến thành một đống linh kiện ngổn ngang bàn.

"Làm thử coi." Hắn hất cằm về phía Ôn Nhiên.

Lần đầu tiên sờ s.ú.n.g thật, cảm giác nặng trịch, lạnh ngắt truyền qua tay. Ôn Nhiên liếc Cố Quân Trì, cúi gằm mặt xuống, bắt tay tháo tung khẩu s.ú.n.g của .

Vốn là dân rành rẽ mấy khoản tháo lắp, cộng thêm việc mắt và não chụp rành rọt từng bước Cố Quân Trì làm mẫu, dễ dàng tháo tung khẩu s.ú.n.g thành công, xếp từng bộ phận ngay ngắn lên bàn. Tiếp đó, chẳng cần đợi Cố Quân Trì lệnh, Ôn Nhiên tự động tua ngược quy trình, nhanh chóng lắp ráp thành một khẩu s.ú.n.g chỉnh, nặng trịch.

Nhìn thành quả, Ôn Nhiên giấu nổi vẻ đắc ý, khẽ mím môi sang Cố Quân Trì.

Cậu cái bộ dạng thành xuất sắc nhiệm vụ, ưỡn n.g.ự.c chờ tuyên dương của lúc trông tự hào ngầm đến mức nào. Không phụ sự kỳ vọng, Cố Quân Trì buông lời nhận xét: "Xứng đáng điểm A."

Ôn Nhiên hỏi: "Thế điểm tối đa là mấy?"

"Điểm A là kịch trần ."

"À." Ôn Nhiên mím môi, cúi xuống mân mê khẩu súng.

"Làm một ván nhé." Cố Quân Trì thách thức: "Để cho công bằng, sẽ nhắm mắt ."

Lúc mới vỡ lẽ mục đích thực sự của Cố Quân Trì, Ôn Nhiên từ từ thẳng lưng, hỏi : "Phân thắng bại xong thì tính ?"

"Ai thắng quyền đưa một yêu cầu, kẻ thua chấp hành vô điều kiện." Cái kiểu thi thố đ.á.n.h trúng cái tính quy củ của Ôn Nhiên, chắc chắn sẽ từ chối. Cố Quân Trì , tiếp: "Nếu thắng, thể yêu cầu biến mất vĩnh viễn, bao giờ xuất hiện nữa."

Rũ mắt im lặng một lúc lâu, Ôn Nhiên đáp: "Được."

Đợi tháo tung khẩu s.ú.n.g và bày biện linh kiện xong xuôi, Cố Quân Trì nhắm mắt .

Ba giây , Ôn Nhiên hô to 'Bắt đầu'.

Tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ, trong phòng chỉ còn những tiếng lạch cạch giòn giã của linh kiện s.ú.n.g lắp ráp . Dù nhắm tịt mắt, thao tác của Cố Quân Trì vẫn nhanh gọn lẹ, đấy. Việc tháo lắp s.ú.n.g trong bóng tối mù mịt cũng là một bài tập quen thuộc của lính tráng.

Đẩy băng đạn báng súng, một tiếng cạch vang lên. Cố Quân Trì mở mắt, đập ngay mặt là nòng s.ú.n.g đen ngòm đang chĩa thẳng giữa trán.

Ôn Nhiên nắm chặt s.ú.n.g bằng hai tay, tư thế sẵn sàng nhả đạn, khuôn mặt đằng đằng sát khí.

Cố Quân Trì nhếch mép nửa miệng, phối hợp giơ hai tay lên đầu hàng, ánh mắt lướt qua nòng súng, dừng khuôn mặt Ôn Nhiên.

"Ra điều kiện ." Hắn : "Nếu bốc khỏi cuộc đời , thì đây là cơ hội ngàn năm một đấy."

Ôn Nhiên chĩa s.ú.n.g đọ mắt với một lúc hạ s.ú.n.g xuống. Cậu hé răng nửa lời, xoay , chống khuỷu tay lên bàn, cúi đầu chăm chăm khẩu súng.

Mười mấy giây trôi qua, mới thốt lên: "Cậu cố tình nhường ."

Cố Quân Trì thừa nhận, chỉ nhắc khéo: "Vậy là định bỏ lỡ cơ hội ."

Ôn Nhiên vẫn mải miết nghịch súng, thèm , lảng tránh câu trả lời: "Tôi thắng ."

Lạch cạch lạch cạch, tiếng gõ cửa vang lên. Cố Quân Trì, kẻ tuy thua cược nhưng chiến thắng trong canh bạc tình ái , dậy mở cửa. Nhân viên phục vụ mặc đồng phục của Vân Loan xách theo hộp đồ ăn bước , đặt lên bàn. Sau khi dọn sạch mớ thuỷ tinh vỡ vụn của lọ t.h.u.ố.c tiêm góc phòng, nhân viên nhanh chóng rút lui.

Cố Quân Trì lượt mở các hộp đồ ăn. Mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp căn phòng. Ôn Nhiên một bên, dán mắt đống thức ăn. Khi Cố Quân Trì đưa đũa cho, lễ phép 'Cảm ơn' cắm cúi thưởng thức bữa ăn đảm bảo vệ sinh an thực phẩm .

Cậu ăn ngon lành, hề nhồm nhoàm như ma đói, mà lịch sự và khơi gợi sự thèm ăn. Trông đúng chất là năng khiếu làm mukbang.

Ăn uống no nê và mãn nguyện, Ôn Nhiên bỏ đũa xuống, lấy khăn lau miệng, Cố Quân Trì một giây mới lên tiếng: "Tôi ăn no ."

"Mắt đui ." Cố Quân Trì : "Lát nữa sẽ bác sĩ qua lấy m.á.u và xét nghiệm pheromone cho , tiện thể kê đơn t.h.u.ố.c luôn. Nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ. Mấy hôm nay, bên Vân Loan sẽ phụ trách ship ba bữa ăn mỗi ngày đến tận nhà hoặc công ty cho ."

"Đây là điều kiện áp đặt cho với tư cách là chiến thắng ?"

"Không ."

"Vậy ." Biết thừa là chuyện đơn giản thế , Ôn Nhiên đành gật đầu.

"Ngày mai làm nhiệm vụ, chắc tầm một tuần. Lúc nào về sẽ báo, cấm giả mù làm lơ đấy."

"Cậu kể cho mấy cái ... chi tiết thế để làm gì."

Cố Quân Trì lấy tay chống cằm, thẳng mắt : "Báo cáo."

Mới đầu nhầm hai chữ thành 'Bảo bối', Ôn Nhiên giật đ.á.n.h thót, đơ một lúc mới load . vẫn thấy hoang mang: "Sao báo cáo với ?"

Dùng ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn, Cố Quân Trì đáp: "Đi công tác mà báo cáo với nhà một tiếng thì còn thể thống gì nữa."

"Cái..."

Ôn Nhiên kịp bình luận gì về cái từ ' nhà' , Cố Quân Trì dọn dẹp đồ đạc, phắt dậy: "Tôi đây, chiều còn cuộc họp."

Đi đến cửa, mở cửa đầu thì thấy Ôn Nhiên lon ton theo. Thấy Cố Quân Trì , Ôn Nhiên lúng túng mặt : "Tôi giữ một khẩu s.ú.n.g để chơi ?"

"Cậu tống nhà đá của quân đội gỡ lịch hả?"

Ôn Nhiên hồn nhiên hỏi: "Bị nhốt bao lâu cơ?"

"..." Cố Quân Trì cạn lời: "Lần mang cho chơi."

"Lần , là khi làm nhiệm vụ về ?" Ôn Nhiên vòng vo một hồi cuối cùng cũng thẳng vấn đề: "Vậy nhớ bình an trở về sớm đấy."

Nói xong, khoanh tay như trời trồng. Cố Quân Trì một hồi xoay , bảo: "Ôm một cái."

Ôn Nhiên với cái đầu bù xù ngây , mãi mới thốt lên: "Ý gì đây?"

"Sau khi đ.á.n.h dấu, alpha cũng dính cái hội chứng ỷ omega, thông cảm chút ."

"Thế ?" Ôn Nhiên ngại ngùng dám thú nhận, thực từ lúc mở mắt thấy Cố Quân Trì, sán gần . Càng kìm nén thì càng thấy bứt rứt, ngứa ngáy từ lồng n.g.ự.c lan hai bàn tay, khó chịu vô cùng. Chả ngờ alpha cũng cái triệu chứng hành hạ. Như vớ cái cớ trời cho, Ôn Nhiên cố làm vẻ dửng dưng: "Thế cũng ."

Cậu ngước mắt Cố Quân Trì một cái, dang tay ôm nhẹ eo , tì cằm lên vai.

Cố Quân Trì giơ tay ôm trọn tấm lưng Ôn Nhiên. Hơi ấm từ làn da của omega xuyên qua lớp áo thun mỏng manh truyền thẳng lòng bàn tay .

"Bình an nhé." Ôn Nhiên nhắc nữa.

Loading...