[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 66: Thuốc ức chế

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:14:36
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đội 7 Sư t.ử Trắng, hai nhiệm vụ cốt lõi: Hạ gục đầu sỏ của các lực lượng vũ trang từ A đến F; Phong tỏa và chiếm đóng hai kho vũ khí của lực lượng C và E tại vùng núi phía Tây quốc gia Y. Rõ ?"

"Rõ!"

Trong phòng họp cơ mật, chín thành viên của Đội 7 Sư t.ử Trắng, những triệu tập khẩn cấp cho một chiến dịch quân sự quốc tế, đang dán mắt màn hình lớn, tốc ký nhận diện khuôn mặt và thông tin tình báo của các mục tiêu. Cố Quân Trì, Xạ thủ b.ắ.n tỉa chủ lực kiêm Đội trưởng, chễm chệ ở vị trí đầu bàn. Ngay phía bên trái là Vệ Hành, lính gác kiêm chuyên gia tháo gỡ b.o.m mìn.

"Trưa mai xuất kích. Hành động lực lượng Lục quân một ngày. Thời gian dự kiến: 7 ngày." Phó Tư lệnh Lục quân chống hai tay lên bàn: "Tất nhiên, nếu các mạng trở về sớm hơn dự kiến, sẽ càng mừng."

"Rõ!"

Vừa lê bước khỏi phòng họp, Vệ Hành ngáp ngắn ngáp dài liên tục: "Bảo là lên đây họp nhẹ cái thôi, ai dè tống chiến trường nữa."

Hắn mới đú đởn ở thành phố S hai đêm, mà đêm nào cũng cắm chốt ở quán bar. Sáng nay xách xác họp, ngợm vẫn còn nồng nặc mùi hèm. Bị Phó Tư lệnh xả cho một trận té tát, vuốt mặt kịp, sút thẳng phòng họp.

"Anh Cố chắc cũng đang bốc hoả trong lòng chứ gì? Mới về ấm chỗ cuốn gói tiếp. Cái ngọn lửa tình mới nhen nhóm..." Vệ Hành chu mỏ thổi phù một cái: "Xèo... Tắt ngúm."

"Nhậu nhẹt nát bét thềm cuộc họp chiến dịch, về bản kiểm điểm một ngàn chữ nộp lên đây." Cố Quân Trì dán mắt thiết liên lạc, lạnh lùng phán: "Đây là mệnh lệnh của Đội trưởng."

Vệ Hành: ?

Trở về văn phòng, chiếc điện thoại bàn bỗng rung lên một tiếng. Cố Quân Trì vớ lấy, màn hình khoá hiện lù lù một tin nhắn từ lạ hoắc: Chào Trung tá Cố, là Hứa Tắc. Nếu tiện, phiền rep tin nhắn nhé. Cảm ơn .

Một cái tên xa xăm nhưng chả xa lạ chút nào, dù thì mới mấy tháng Lục Hách Dương còn nhắc tới. Cố Quân Trì mở khoá, bấm khung chat, gõ lạch cạch: Tìm việc gì?

Thoát ngoài mới để ý thấy tin nhắn báo cáo từ vệ sĩ gửi cách đây lâu: Ông chủ quán bar đến rước về .

Kèm theo đó là một bức ảnh chụp Ôn Nhiên đeo vòng cổ, mặt mũi rũ rượi như tàu lá chuối héo, Chu Chước xách cổ quăng xe.

Cố Quân Trì tắt ngấm điện thoại, một tay giật phăng phù hiệu vai, tay bấm điện thoại nội bộ: "Đánh một chiếc xe xuống sảnh, cần dùng."

"Đã bảo , tăng ca khuya lơ khuya lắc thì đừng đú đởn đạp xe về, giờ thì , trúng gió cảm lạnh, kỳ phát tình còn ập đến sớm hơn dự kiến, đáng đời mày." Chu Chước ôm vô lăng, mồm cằn nhằn ngớt: "Tao chỉ tiện mồm rủ mày tối nay quán làm ly, ai dè mày kêu sắp đến kỳ phát tình. Làm tao áy náy quá lặn lội rước mày về, c.h.ử.i tao vô tình vô nghĩa..."

Ôn Nhiên chỉ thấy như con ruồi nhặng vo ve bên tai, nhức đầu kinh khủng. Cậu thu lu ở băng ghế , rụt cổ : "Anh lải nhải nhiều quá đấy."

"Lòng rước mày về mà mày còn dám chê tao lải nhải!"

"Cái thẻ thành viên Blue Glass 500 tệ vẫn nạp cho ..." Đầu óc Ôn Nhiên ong ong: "Anh làm ngay ."

"Ăn với chả uống! Lúc nào cũng chỉ nhớ đến cái bánh mì c.ắ.t c.ổ đó! Cái thẻ đó là tao nạp cho khách VIP, mày bớt ảo tưởng !"

Về đến đầu hẻm, Chu Chước tắt máy, nhảy xuống xe lôi cổ Ôn Nhiên khỏi ghế . Gã lôi xềnh xệch, bước như gió. Ôn Nhiên chạy lạch bạch theo, thở hồng hộc . Trong lòng trào dâng một nỗi hối hận tột cùng vì quyết định làm sáng nay.

Tối hôm Cố Quân Trì cảnh báo kỳ phát tình sắp tới. Dù bán tín bán nghi, nhưng hai hôm nay Ôn Nhiên vẫn ngoan ngoãn đeo vòng cổ phòng hờ. Tối qua cày cuốc tăng ca đến tận mười một giờ đêm, lỡ mất chuyến tàu cuối, đành xách con xe đạp công cộng đạp về nhà. Gió thu về đêm lạnh buốt thổi thấu xương, về đến nhà là cổ họng đau rát.

Sáng nay thức dậy thấy khang khác, cứ đinh ninh là cảm xoàng, nốc hai viên t.h.u.ố.c xách cặp làm. Ai dè đang hì hục dựng mô hình 3D thì cái vòng cổ réo bíp bíp inh ỏi, báo động đỏ: Kỳ phát tình sắp đổ bộ.

Omega khi ngấm pheromone của alpha dễ kích thích phát tình, đặc biệt là mấy cặp độ tương thích cao ngất ngưởng, Trong cơn mê sảng, câu xẹt qua não Ôn Nhiên. Chả nhớ nổi là ở xó xỉnh nào ai bô bô, nhưng kỳ quái , câu vang lên bằng chính chất giọng của Cố Quân Trì.

Lết tới chân cầu thang, cánh tay giật đau điếng. Ôn Nhiên hết sức chịu đựng cái điệu bộ "lùa heo" của Chu Chước, giật phắt tay : "Được , tự lết lên."

"Thuốc ức chế vẫn còn trữ chứ?" Chu Chước dõi theo bóng lưng Ôn Nhiên đang bám chặt cầu thang, ì ạch leo từng bậc: "Có biến gì alo tao ngay, cơ mà tao hứa sẽ máy nhé."

"Biết , nhớ vụ thẻ Blue Glass đấy."

"Nạp cái củ cải!"

Chờ đến khi tiếng cửa sập từ tầng 4, Chu Chước mới gót bỏ .

Vừa ngược con hẻm, gã lia mắt thấy một gã alpha đang lững thững tới. Cách cả ba chục mét mà cái nhan sắc sát thủ của gã đập thẳng mắt. Gió lùa từ đầu hẻm luồn cuối hẻm, mang theo mùi pheromone của alpha phả mặt Chu Chước. Gã khựng một nhịp, đ.á.n.h ngay đây là một tay sừng sỏ cấp S.

Và gã cũng nhận cái mùi pheromone , nó ám ảnh gã từ cái đêm ở quán bar cách đây hai hôm.

Cái gã sinh viên đại học hạch sách đòi Ôn Nhiên pha rượu đây mà.

Chu Chước lập tức chậm . Soi kỹ bộ cánh đối phương đang diện, gã chắc mẩm đây sinh viên, mà cái bộ áo quần cũng chả giống đồ dân văn phòng bình thường.

Khoảng cách ngày càng thu hẹp, ánh mắt của tay alpha chả thèm đậu mặt Chu Chước lấy nửa giây, ngó lơ như tàng hình.

Lúc chuẩn lướt qua , chả hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Chu Chước phanh réng , ngoắt đầu hỏi: "Anh tìm Lý Thuật ?"

Gã alpha cũng khựng , ngoái đầu liếc gã một cái: "Ra đường thấy ai cũng túm hỏi câu đấy ?"

Giọng điệu đủng đỉnh, chậm rãi nhưng chọc thẳng họng Chu Chước khiến gã cứng họng. Gã khựng một nhịp, khẩy: "Trí nhớ của thì khỏi bàn, đêm hôm mò tới quán Mười Hai Giờ đúng ? Tôi ý gì , nhưng hôm nay Lý Thuật khoẻ. Nếu định tìm thì xin mời xe."

"Thế theo , vì cớ gì mà xuất hiện đúng lúc ." Gã alpha thủng thẳng vặn .

Quả thì Chu Chước hình tập. Hôm nay là ngày thường, Ôn Nhiên mới xin nghỉ ốm vác xác về nhà, thế mà cái lão alpha mặt ngay tắp lự, còn nắm rõ địa chỉ nhà cửa ngóc ngách, Điều chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ đích Ôn Nhiên b.ắ.n tin cho chứ còn gì nữa.

"Vãi nhái..." Cái cây si ngàn năm tự dưng bung nở mà thèm báo cáo một câu, lẽ nào vụ trúng tiếng sét ái tình hôm nọ là thật? Vẻ mặt Chu Chước rối rắm, xoắn xít: "Hai ... hợp lý tí nào, trong mộng cơ mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-66-thuoc-uc-che.html.]

Gã alpha mặt lạnh tanh phán một câu xanh rờn: "Tốt nhất là ."

Nói xong chả thèm để ý gì thêm, gã gót bỏ thẳng. Còn Chu Chước thì lầm bầm c.h.ử.i rủa suốt quãng đường xe. Ngẫm nghĩ một hồi thấy yên tâm, gã móc điện thoại gọi cho Ôn Nhiên. Chuông reo nửa ngày mới bắt máy, đầu dây bên rào rào tiếng nước, chắc mẩm là đang rửa mặt.

thèm quan tâm gì sất, Chu Chước bô bô xả một tràng: "Chốt chặt cửa nẻo ?! Quen ngoài quán bar thì Làm gì đứa nào t.ử tế! Mày còn khai toẹt cả địa chỉ nhà , hào phóng vãi nồi nhỉ? Hôm nay chắc mày là đứa tuồn tin chứ gì, chả nhẽ thằng alpha rảnh háng thuê bám đuôi mày, chắc cũng đến mức biến thái thế ... Tiêm t.h.u.ố.c ức chế mau, tao canh xe, mười phút nữa gọi báo cáo tình hình, là tao đạp tung cửa xông đấy!"

Lúc khoá vòi nước, Ôn Nhiên chỉ kịp câu chốt hạ cuối cùng. Chả hiểu hôm nay Chu Chước ăn nhầm t.h.u.ố.c s.ú.n.g gì mà phiền phức thế. Cậu ậm ừ một câu 'Anh về , đừng bận tâm đến ' cúp rụp máy.

Lúc Cố Quân Trì leo lên tầng bốn, pheromone của omega bắt đầu rỉ qua khe cửa, mùi hương ngọt ngào lan toả khắp cầu thang. Một tên vệ sĩ đang hì hục xịt t.h.u.ố.c khử mùi lên cửa nhà Ôn Nhiên để chặn sự phát tán của pheromone. Thấy Cố Quân Trì vác mặt tới, gã vệ sĩ gật đầu chào, cất lọ t.h.u.ố.c rút êm xuống lầu.

Vặn vòng tay lên mức cản trở tối đa, Cố Quân Trì gõ cửa.

Chờ mười giây chả thấy động tĩnh gì, móc chìa khoá , tự mở cửa bước .

Đập thẳng mắt là cái mô hình chiến đấu cơ chễm chệ bên phòng khách. Căn nhà bé bằng cái lỗ mũi, thế mà vẫn ráng chen chúc dọn một chỗ cạnh tủ để dựng cái kệ, đặt mô hình lên đó, đảm bảo mở cửa là đập ngay mắt, Chắc ảnh cưới cũng chả trưng bày trang trọng và tâm huyết đến mức .

Đóng sầm cửa , Cố Quân Trì lách qua kệ sách ngăn cách, bước khu vực giường ngủ. Cửa tủ quần áo cạnh giường mở toang hoác, che khuất một phần cơ thể Ôn Nhiên, chỉ để lộ đôi chân đang quỳ gối sàn, giường vứt la liệt vài bộ quần áo.

Hình như đang bới móc tìm kiếm thứ gì đó trong tủ. Lục lọi mãi thấy, nhịp thở của ngày càng dồn dập, xen lẫn những tiếng rên rỉ sốt ruột phát từ mũi, cứ như sắp oà đến nơi.

Cố Quân Trì tiến đến lưng , lia mắt thấy một hộp t.h.u.ố.c tiêm vứt chỏng chơ sàn nhà. Hộp bóc toang, mười cái khay bên trong rỗng tuếch, lăn lóc bên cạnh là một cái ống tiêm chỏng trơ.

"Sao thấy nhỉ..." Ôn Nhiên sụt sịt mũi lật tung tủ quần áo, miệng lầm bầm: "Rõ ràng cất trong hộp cơ mà..."

Cố Quân Trì dán mắt tấm lưng gầy gò của , và cả cái tuyến thể đỏ ửng lấp ló cổ áo len. Hắn cất tiếng hỏi: "Tìm cái gì đấy."

Ôn Nhiên giật b.ắ.n như điện giật, ngoái đầu ngước Cố Quân Trì. Khuôn mặt trắng bệch của nhuốm một màu đỏ rực, hai mắt lờ đờ tiêu cự.

Phải mất mấy giây mới định thần . Bàn tay trái đang nắm chặt vô thức giấu nhẹm lòng, chầm chậm lóp ngóp bò dậy từ sàn, tiện tay giấu luôn tay trái lưng. Môi Ôn Nhiên mấp máy, ấp úng: "Tìm... tìm t.h.u.ố.c ức chế."

Cố Quân Trì chằm chằm một lúc, cúi xuống nhặt cái vỏ hộp rỗng tuếch sàn lên. Ôn Nhiên như sực nhớ điều gì, tay khẽ nhúc nhích định cản , nhưng muộn màng.

Dung dịch tiêm ức chế cực mạnh nhóm C, t.h.u.ố.c kê đơn chỉ định của bác sĩ.

Chẳng cần mấy cái tác dụng phụ dài dòng loằng ngoằng, chỉ cần tóm mấy cái từ khoá thôi là đủ hiểu cái loại t.h.u.ố.c ức chế dành cho omega bình thường xài trong kỳ phát tình bình thường. Kể cả bác sĩ kê đơn chăng nữa, thì cũng chỉ dám kê một đến hai ống một , chứ đào chuyện kê cả hộp thế .

Hai chân bủn rủn chả vững, Ôn Nhiên tựa lưng tủ quần áo. Cậu bắt gặp Cố Quân Trì khẽ nhếch mép nhạt, nụ mà lạnh lẽo và quỷ dị đến thế. Rồi Cố Quân Trì : "Cứ tưởng sống lắm cơ đấy."

Cứ đinh ninh rằng chỉ làm việc bán mạng, chi tiêu tằn tiện, nhưng ít cũng ăn no mặc ấm, tháng nào cũng đều đặn gửi tiết kiệm, ốm đau thì khám bác sĩ, trông vẻ tự lập tự cường, nề nếp đàng hoàng.

Thế nên chỉ cắt cử vệ sĩ âm thầm theo đuôi bảo vệ an , tuyệt nhiên nhúng mũi chuyện đời tư.

Biết thế , can thiệp từ sớm, lột trần từng cái bưu phẩm nhận, soi mói từng món đồ xài.

Cố Quân Trì kéo tay trái của Ôn Nhiên . Ngón tay cái của luồn lòng bàn tay đang cố nắm chặt nhưng bất lực của . Trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi và nóng rực , sờ thấy ống t.h.u.ố.c ức chế cuối cùng.

"Nó đây cơ mà." Cố Quân Trì hất mắt : "Còn tìm cái gì nữa."

"Đá mài..." Trong tình trạng lú lẫn hiện tại, Ôn Nhiên chả tài nào vị nổi cảm xúc của Cố Quân Trì. Trơ mắt tịch thu ống thuốc, nuốt nước bọt, thành khẩn thú nhận: "Mài cái cổ ống một tí thì sẽ dễ bẻ hơn."

Cậu từng thử bẻ ống t.h.u.ố.c bằng tay , kết quả là đứt tay chảy máu. Lúc đấy quýnh quáng chả nên tiêm t.h.u.ố.c cầm m.á.u , tóm là bôi một mớ hỗn độn.

"Không cần xài cái nữa." Giọng Cố Quân Trì đều đều, chả rõ là đang vui đang giận: "Tôi mang t.h.u.ố.c ức chế dạng uống cho ."

Ôn Nhiên thở dốc hai nhịp, trong lòng trào dâng một sự khao khát tột độ, chỉ mong Cố Quân Trì trả ống t.h.u.ố.c cho . Cậu nôn nóng vò vò vạt áo, cự nự: "Cái đó vô dụng."

"Vô dụng chỗ nào." Cố Quân Trì bình thản .

"Chậm lắm, t.h.u.ố.c uống tác dụng chậm rì..." Ôn Nhiên túm lấy ống tay áo Cố Quân Trì, cố giằng ống t.h.u.ố.c tiêm trong tay : "Cái mới tác dụng nhanh, xài cái ."

Cố Quân Trì mặc xác sức bẻ ngón tay chuốc lấy thất bại, tiếp tục tra hỏi: "Chậm cỡ nào? Công ty chế độ nghỉ phép đặc biệt cho kỳ phát tình ."

Ôn Nhiên bỗng khựng , gục đầu xuống, thở dốc liên hồi. Một lúc lâu mới thều thào: "Cho nghỉ nhiêu đó thì ăn thua gì."

"Mấy đồng nghiệp khác đến kỳ phát tình chỉ cần xin nghỉ hai ba bữa, uống t.h.u.ố.c ức chế cái là êm ru." Ôn Nhiên ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ nhưng nhất quyết để trào . Cậu lớn giọng, nhưng thanh âm run rẩy: " mất tới mười ngày mới hồi phục, công ty nào rảnh háng chứa chấp một đứa nhân viên lâu lâu xin nghỉ liền tù tì mười ngày cơ chứ!"

"Chỉ xài cái mới giống bình thường , chỉ như bao bình thường khác thôi!"

Hồi còn mài đũng quần giảng đường đại học, còn thể hì hục cày cuốc để đuổi kịp bài vở mỗi kỳ phát tình. chốn công sở thì chẳng ai rảnh mà rước cực chờ đợi . Lỡ dở làm tuột mất dự án là cái tội tày trời chả thể cứu vãn. Sau khi chính thức làm hơn một năm , Ôn Nhiên mới tá hoả nhận cái chân lý đó. Thế là lật tung sổ y bạ, moi móc cái đơn t.h.u.ố.c hồi làm phẫu thuật xoá dấu ấn, tìm loại t.h.u.ố.c ức chế mà bác sĩ từng xài cho . Cậu lùng sục đủ ngóc ngách mạng, cuối cùng cũng tìm mối nhập hàng sỉ nguyên hộp nguyên kiện.

Chuyện động trời ngay cả Chu Chước và Phương Dĩ Sâm cũng mù tịt.

Căn phòng chìm tĩnh lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng thở dốc của . Tầm mờ mịt, Ôn Nhiên chả tài nào soi rõ cái biểu cảm mặt Cố Quân Trì.

"Tôi moi hết ruột gan kể rõ ngọn ngành cho đấy." Cậu rũ vai xuống, chìa tay về phía Cố Quân Trì, ngửa lòng bàn tay lên, sụt sịt mũi một cái rõ tội nghiệp, khẽ khàng hỏi: "Giờ trả t.h.u.ố.c ức chế cho ?"

Cố Quân Trì trừng trừng mắt , bất thình lình giơ tay lên, phang thẳng ống t.h.u.ố.c ức chế bức tường đối diện.

Một tiếng xoảng khe khẽ vang lên, một vệt nước trong veo trượt nhanh từ tường xuống sàn nhà.

Ôn Nhiên trợn tròn đôi mắt đỏ ngầu, sững sờ và thể tin nổi Cố Quân Trì. Những giọt nước mắt bắt đầu lã chã tuôn rơi.

Loading...