[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:09:01
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bọt khí nổi lên lùng bùng, chú cá hề quẫy đuôi hối hả, sượt qua Ôn Nhiên lặn sâu xuống đáy nước.

Khuôn mặt Cố Quân Trì phủ một lớp ánh sáng xanh lạnh lẽo, Ôn Nhiên chằm chằm, thanh âm vô cảm: "Vì ?"

, mà cũng hẳn. Nỗi giằng xé khởi nguồn từ sự áy náy, từ thứ tình cảm trái khuáy đáng dành cho Cố Quân Trì, nhưng tuyệt nhiên, tất thảy đều chẳng do .

Ôn Nhiên đáp: "Là do bản ."

Ngày , còn thể bấu víu cái mác con nuôi ép buộc để tự lừa dối . giờ thì hết cách . Nếu như dòng m.á.u chảy trong huyết quản thực sự thuộc về nhà họ Ôn, thì chỉ đơn thuần là "viên gạch lót đường". Cậu chính là một mắt xích cắm sẵn từ mười năm .

Một mắt xích mang tính chất quyết định, Vụ nhận nuôi mờ ám, màng thủ tục, hệt như một cuộc ngã giá đổi chác chính là phát s.ú.n.g mở màn. Nối tiếp đó là cái c.h.ế.t của Ôn Ninh Uyên, cuộc đại phẫu cấy ghép tuyến thể đổi giới tính, để đường hoàng lượn lờ mặt Cố Quân Trì lớp vỏ bọc một omega độ tương thích cao ngất ngưởng.

Cậu thể già mồm kêu oan, nhưng thể chối bỏ sự thật rằng nhúng tay từng đường nước bước. Những lấy lòng, che giấu, diễn kịch lúc đầu đều do chính tự biên tự diễn. Cánh cửa là do tự tay đẩy , đến bản còn chả tự thuyết phục nổi nữa là.

Trong cái bẫy giăng thiên la địa võng nhằm tước đoạt quyền lực Bách Thanh và trói buộc thừa kế: “Ôn Nhiên" chính là lưỡi d.a.o đúc riêng cho Cố Quân Trì, tẩm đẫm thứ mùi hương pheromone giả tạo, từng nhát, từng nhát cứa những thứ vốn dĩ thuộc về . Sự thoả mãn của Cố Sùng Trạch và Trần Thư Hồi đồng nghĩa với sự mất mát của Cố Quân Trì. Lúc đó, trong mắt , chỉ là một đứa con rơi mang một đống dối trá và lừa lọc.

Một đứa con rơi bẩn thỉu như thế, còn mặt dày mộng tưởng nếm thử mùi vị của "tình yêu", đúng là một trò nực đến điên rồ.

"Tại cùng hội cùng thuyền với bọn họ cơ chứ." Giọng Ôn Nhiên lý nhí như đang tự lẩm bẩm với chính : "Lúc , thấy kinh tởm và đáng ghét lắm ?"

Cố Quân Trì điềm nhiên đáp: "Tôi bao giờ hôn và lên giường với kẻ mà ghét."

Ôn Nhiên ngơ ngác hỏi : "Vậy tại ghét ?"

"Cậu khát khao ghét đến thế ?"

Bị vặn đến cứng họng, Ôn Nhiên bấu chặt lấy lòng bàn tay, chẳng diễn đạt thế nào: "Không , ghét thì sẽ buồn lắm. nếu đối xử với , càng c.ắ.n rứt lương tâm hơn. Dường như dù tiến gần lùi xa , đều thấy dằn vặt. Tại thế hả ?"

Một con cá mập đuôi dài vảy xám lướt qua đỉnh đầu Cố Quân Trì một tiếng động. Hắn vẫn bình thản xoáy Ôn Nhiên: "Nếu làm thế nào cũng thấy dằn vặt, chọn cách tiến gần lùi xa?"

Cơ thể Ôn Nhiên vô thức phản ứng, dường như chỉ trực chờ để lao lòng Cố Quân Trì, Đó là đáp án mà con tim gào thét tuân theo. lý trí bắt ép kiềm chế. Cậu hỏi , hoài nghi bấp bênh: "Tôi... quyền lựa chọn ?"

"Ở chỗ , tự do." Sắc mặt Cố Quân Trì phẳng lặng, tư thế ung dung như thể sẵn sàng đón nhận sự giãy giụa và bất an của : "Đừng bận tâm gì khác, chuyện sẽ thu xếp thoả, chỉ việc chọn một đáp án thôi."

Không gian tĩnh lặng kéo dài. Đột nhiên, Ôn Nhiên nhào tới, vòng tay ôm ghì lấy cổ Cố Quân Trì, Đó chính là lựa chọn của .

phía vẫn là muôn vàn đau đớn, thậm chí còn thê t.h.ả.m hơn, nhưng trong quãng thời gian ngắn ngủi khi thứ vỡ lở, Ôn Nhiên tài nào dứt áo . Đối với , điều đó thực sự quá đỗi tàn nhẫn.

Làm sai thì đền tội, tình yêu c.ắ.n rứt chính là hình phạt dành cho . Số phận quả thật công bằng.

"Chắc vẫn còn kịp một chút thời gian." Ôn Nhiên dụi mặt hõm cổ Cố Quân Trì, siết chặt vòng tay, như thể đang tự vỗ về bản : "Không ."

Cố Quân Trì đặt tay lên eo , giọng đều đều: "Còn nhiều thời gian lắm."

Ôn Nhiên im lặng, cọ cọ má cho cái lắc đầu, hỏi: "Bệnh tình của ông nội Cố trở nặng lắm ? Sao ông xe lăn thế?"

"Chỉ là ông lười thôi, cần tịnh dưỡng thêm."

"Cậu nhất định đề phòng bác của ... và cả nữa. Bọn họ mà nắm thóp công ty, kiểu gì cũng sẽ giở trò với ."

"Biết ." Cố Quân Trì vỗ nhẹ lưng Ôn Nhiên: "Đói ."

Ôn Nhiên xốc tinh thần, nới lỏng vòng tay, mỉm với : "Hơi ."

Rời khỏi khu vực tầng hầm, cả hai tiến lên nhà hàng ở toà nhà chính để dùng bữa. Đang ăn dở, Cố Quân Trì chạy ngoài điện thoại. Lúc , thấy Ôn Nhiên no nê, liền bảo: "Đi thăm Dolu ."

Ôn Nhiên gật gù, ngoan ngoãn leo lên xe điện cùng . Chợt nhớ cái đầu tiên chung xe điện với , vẫn còn Cố Quân Trì đay nghiến, mỉa mai đủ đường. Ôn Nhiên tò mò hỏi: "Lần đầu tiên chung xe , đá văng xuống ?"

"Đạo đức đến nỗi tha hoá ."

"Thế lúc con Dolu chồm lên , thấy hả ."

Cố Quân Trì "ừ" một tiếng, liếc một cái: "Sướng rơn , mừng như bắt vàng."

"..." Ôn Nhiên bĩu môi: "Tôi tin."

"Đếch tin thì hỏi làm gì."

Đến bãi đất trống, gian vắng lặng như tờ. Hai đẩy cổng bước . Cố Quân Trì huýt sáo một tiếng. Chỉ lát , từ phía bìa rừng truyền đến tiếng sột soạt, một bóng trắng vụt khỏi màn đêm ánh trăng.

Dolu l.i.ế.m liếm vuốt , lắc lắc cái bờm, đủng đỉnh tiến gần. Ôn Nhiên chìa tay cho nó ngửi, bệt xuống cỏ. Dolu ghé sát cái mặt bự chảng , l.i.ế.m một cái rõ kêu lên má của .

Ôn Nhiên ngoái Cố Quân Trì đang xuống bên cạnh, nhận xét: "Tê tê."

Cố Quân Trì nhăn mặt chê bai: "Thối òm."

Vừa dứt lời, Dolu liền sang l.i.ế.m luôn mặt . Cố Quân Trì tặc lưỡi đẩy cái đầu nó , nhưng Dolu vẻ khoái chí. Nó ngửa tễnh tòang cỏ, cọ cọ cái lưng xuống đất, cuối cùng chễm chệ gác cằm lên đùi Ôn Nhiên.

"Dolu sẽ nhốt ở đây mãi ?" Ôn Nhiên hỏi.

"Nó mồ côi từ lúc mới hơn tháng tuổi, suýt thì bầy linh cẩu làm thịt. Tôi nhặt nó từ khu bảo tồn về." Cố Quân Trì kể: "Đợi nó lên ba tuổi, sẽ đưa nó huấn luyện thích nghi hoang dã. Còn việc nó sinh tồn ngoài tự nhiên thì do bản lĩnh của nó."

Rõ ràng là nắm trong tay quyền sinh quyền sát, nhưng ngần ngại trao trả quyền tự quyết cho đối phương. Đây lẽ là một kiểu "kén chọn" cực độ về mặt tinh thần, Không thèm cái kiểu phục tùng gượng ép, cam chịu ấm ức, mà tâm tâm niệm niệm, tự nguyện và tỉnh táo chọn duy nhất .

Và thứ tình cảm tinh khiết vẩn đục , chính là thứ mà Ôn Nhiên thiếu thốn nhất, một thứ mà từ lúc sinh định sẵn là bao giờ thể cho .

Ôn Nhiên nhè nhẹ vuốt ve đầu Dolu, sâu đôi mắt xám xanh của nó: "Nếu Dolu mà tiếng , chắc chắn nó sẽ 'Cảm ơn '."

"Không chi." Cố Quân Trì đủng đỉnh đáp.

Ngồi hóng gió đêm mười mấy phút, Cố Quân Trì liếc đồng hồ tay: "Đi thôi."

Đến giờ về . Lòng Ôn Nhiên chùng xuống, đầy vẻ luyến tiếc. vẫn gật đầu dậy, phủi phủi quần, cúi xuống xoa xoa đầu Dolu mấy cái, thủ thỉ: "Dolu tối nay ngủ ngon nhé."

Dolu chớp chớp mắt, thè lưỡi l.i.ế.m nhẹ lòng bàn tay .

Thay vì theo đường cũ, chiếc xe điện lăn bánh sang một hướng khác. Dọc đường, Ôn Nhiên bắt đầu thấy tiếng pạch pạch đều đặn vang lên, mỗi lúc một gần. Cuối cùng, khi xe vòng qua một toà nhà, đập mắt là một chiếc trực thăng màu đen bạc đang chễm chệ bãi đáp rộng thênh thang, sáng rực ánh đèn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-46.html.]

Bước xuống xe một cách vô thức, tiếng cánh quạt tít chát chúa làm đầu óc Ôn Nhiên ong ong. Trong khi đó, Cố Quân Trì yên vị khoang máy bay, cúi chìa tay về phía .

Không một giây chần chừ, Ôn Nhiên đưa tay bắt lấy tay Cố Quân Trì, để kéo tuột lên máy bay.

Vừa cài xong dây an , Cố Quân Trì tháo tai hàng chụp thẳng lên tai Ôn Nhiên. Tiếng ồn lập tức giảm hẳn. Qua tai , Ôn Nhiên thấy giọng phi công thông báo chuẩn cất cánh.

Cửa khoang máy bay vẫn mở toang, họ cứ thế bay vút lên, êm ru lao bầu trời đêm.

Phải mất một lúc lâu, Ôn Nhiên mới lấy bình tĩnh, hỏi: "Chúng thế?"

Giọng Cố Quân Trì vang lên rõ mồn một trong tai : "Đi xem pháo hoa."

Bay qua dãy Loan Sơn bao la, tiến vùng phận trung tâm thành phố. Những toà nhà cao tầng lên đèn lấp lánh như sa. Dòng sông uốn lượn vắt ngang thủ đô, hai bên bờ rực rỡ ánh đèn hắt xuống mặt nước. Ôn Nhiên khẽ thò chân ngoài một chút, từ cửa khoang máy bay mở toang phóng tầm mắt xuống . Cậu bao giờ cảnh đêm của thủ đô lộng lẫy và tráng lệ đến nhường .

Vài phút , Cố Quân Trì thông báo: "Bắt đầu ." Hắn tháo tai của Ôn Nhiên , quàng xuống cổ .

Mọi âm thanh ùa màng nhĩ. Ôn Nhiên theo phản xạ túm lấy cái tai , còn kịp hiểu "cái gì bắt đầu", thì, BÙM!, hàng trăm bông pháo hoa vàng rực như băng x.é to.ạc bầu trời, bung nở cách đó chừng trăm mét. Tiếp đó là những chùm khói màu khổng lồ cuộn trào, rực rỡ giữa cơn mưa ánh bạc lấp lánh chịu tắt.

Bầu trời đêm thủ đô sáng bừng như ban ngày. Ôn Nhiên ngây , tay nắm chặt tai . Lẫn trong tiếng gió rít là tiếng động cơ máy bay gầm gừ và tiếng pháo hoa nổ đì đùng.

Từ lúc cha sinh đẻ tới giờ, đây là đầu tiên tận mắt chiêm ngưỡng một màn trình diễn pháo hoa hoành tráng đến thế. Lại còn ở cái độ cao chót vót , chiếc trực thăng lộng gió, và... cùng Cố Quân Trì.

Cậu ngoái đầu . Mái tóc Cố Quân Trì gió thổi tung, để lộ vầng trán và đôi lông mày sắc sảo. Nơi đáy mắt phản chiếu ánh sáng lộng lẫy của chùm pháo hoa phía xa. Bốn mắt giao , tim Ôn Nhiên đập loạn nhịp, nhanh đến mức tưởng chừng như ngừng thở, ép há miệng hớp từng ngụm khí.

Những phản ứng cơ thể mãnh liệt , lúc bấy giờ vẫn nhận đó là sự rung động của con tim. Mãi lâu , mới ngộ .

Đeo tai , Ôn Nhiên thắc mắc: "Hôm nay là ngày kỷ niệm gì ?"

Thường thì chỉ những dịp lễ Tết trọng đại, khu trung tâm mới b.ắ.n pháo hoa rình rang cỡ . lục lọi trong trí nhớ, hôm nay rõ ràng chả ngày lễ nào sất.

"Một ngày bình thường thôi." Cố Quân Trì đáp nhạt toẹt: "Đẹp ."

"Đẹp, lắm." Ôn Nhiên ngắm pháo hoa, sang Cố Quân Trì. Giọng run rẩy: "Lần đầu tiên thấy nhiều pháo hoa như thế ."

Cố Quân Trì phóng mắt về phía xa xăm, vẻ vẫn thật sự ưng ý: "Lần sẽ còn hoành tráng hơn."

"Thế là tuyệt vời nhất ." Ôn Nhiên , lén lấy tay dụi dụi khoé mắt, lầm bầm: "Tôi sẽ nhớ mãi quên."

Làm mà quên cho nổi. Chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi, Cố Quân Trì đưa từ tận đáy đại dương lên đồng cỏ xanh, vút thẳng lên bầu trời đêm. Từ đàn cá bơi lội, chú sư t.ử trắng, đến màn pháo hoa rực rỡ, những điều từng dám mơ tưởng trong đời, nay Cố Quân Trì dễ dàng ban phát, mà chẳng hề đòi hỏi bất kỳ sự báo đáp nào.

Ôn Nhiên cúi đôi chân đang treo lơ lửng của , ống quần bay phần phật trong gió. Tít mặt đất xa xôi , hàng vạn bàn tay vô hình đang vươn lên từ địa ngục, tuyệt vọng cố níu kéo, giam hãm tại chỗ, ép làm một con rối ngoan ngoãn. Chỉ duy nhất Cố Quân Trì là chịu cúi xuống, tháo gỡ gông cùm cổ , ban cho gian để thở, để tự do.

Biết làm đây. Ôn Nhiên bỗng chúi về phía , bất thình lình cánh tay túm chặt. Cậu đầu , Cố Quân Trì đang trừng mắt , như thể chỉ chực chờ rơi tự do xuống .

"Không ." Ôn Nhiên mỉm với : "Có dây an mà."

"Thu chân ." Cố Quân Trì vẫn giữ nguyên nét mặt sắt đá.

Ôn Nhiên đành thu chân , xoay ôm chầm lấy Cố Quân Trì: "Tôi cũng giống Dolu, cảm ơn ."

Cố Quân Trì vòng tay ôm eo , phóng tầm mắt qua vai Ôn Nhiên những chùm pháo hoa phía xa, châm chọc: "Đã tiến hoá thành mà vốn từ vựng vẫn nghèo nàn thế."

Màn pháo hoa kết thúc, lượn lờ thêm nửa tiếng đồng hồ trung, chiếc trực thăng cuối cùng cũng đáp xuống bãi đỗ nóc khu sinh hoạt chung của câu lạc bộ biệt thự. Ôn Nhiên tháo dây an định bước xuống thì Cố Quân Trì lên tiếng: "Không tính ngó qua buồng lái ?"

"Hôm nay thôi, muộn ." Ôn Nhiên ngoảnh mặt , : "Đến nhà ."

Tài xế đưa họ đến tận cổng biệt thự rời . Băng qua khu vườn, bước qua cánh cửa lớn, Ôn Nhiên ôm chầm lấy cổ Cố Quân Trì, kiễng chân đặt lên môi một nụ hôn. 339 lạch bạch chạy đón, thấy cảnh tượng đó liền câm như hến, ngoắt đầu lủi thẳng bếp.

Cố Quân Trì dứt khỏi nụ hôn lộn xộn của Ôn Nhiên, thở dốc: "Vì chuyện nên mới thèm ngó ngàng đến buồng lái ?"

"Ừm."

Ôn Nhiên nhắm nghiền mắt, rải những nụ hôn từ khoé môi lên má , nhưng Cố Quân Trì đầu né tránh: "Dolu l.i.ế.m ."

"Tôi chê hôi."

Cố Quân Trì bóp nhẹ cằm , ép môi chạm môi: "Cậu mới hôi ."

"Tôi tắm cái ."

"Cậu vẫn còn sức cơ ."

"Còn một tí." Ôn Nhiên chật vật lồm cồm bò dậy khỏi giường, ngó quanh quất chẳng thấy quần áo của , đành vớ đại cái áo sơ mi của Cố Quân Trì tròng . Vừa thẳng lên, đưa tay sờ phía , thứ gì đó dinh dính chảy . Chẳng là "sản phẩm" của là gel bôi trơn từ bao cao su, hốt hoảng cà nhắc phi thẳng phòng tắm.

Đang tắm dở thì cửa đẩy , Cố Quân Trì lù lù bước . Ôn Nhiên giật thót, qua vách kính phòng tắm mờ mịt nước, giọng nghẹt mũi cất lên: "Cậu dùng nhà vệ sinh ? Tôi xong ngay đây, đợi một chút."

Cố Quân Trì vẻ chả rảnh để chờ, kéo toạc cửa phòng tắm bước , đóng sập .

Gần rạng sáng, Ôn Nhiên sửa soạn xong xuôi, ở cửa chính lời tạm biệt Cố Quân Trì. Quần áo nhăn nhúm, mặt mũi, mắt, mũi đều ửng đỏ, tóc tai toả mùi hương thanh mát của dầu gội.

Cố Quân Trì rũ mắt : "Chắc chắn về ."

"Ừm, mai học."

"Tôi chuyện đêm nay."

Ôn Nhiên sững vài giây, khẽ mỉm : "Ừm, về."

Cậu nâng mặt Cố Quân Trì lên một chút, nghiêm túc đặt một nụ hôn. Cố Quân Trì cúi đầu, một tay chống lên cánh cửa, ở cách gần đôi mắt nhắm mở . Khi đôi mắt mở , Ôn Nhiên kết thúc nụ hôn, cất lời: "Tối nay vui lắm, cảm ơn ."

"Lần thể đòi hỏi cao hơn một chút." Cố Quân Trì xoa đầu mấy cái, vò mái tóc của Ôn Nhiên rối bời như cái tổ quạ.

"Tôi chả đòi hỏi gì cả, những gì dành cho là điều tuyệt vời nhất ." Ôn Nhiên mở cửa, vẫn nhịn ngoái Cố Quân Trì thêm một lát: "Cậu nhớ lời dặn đấy, nhất định cẩn thận."

"Không mất trí nhớ, nhớ ."

"Vậy nhé." Ôn Nhiên vẫy tay chào màn đêm tĩnh mịch: "Tạm biệt, Cố Quân Trì."

Loading...