[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:58
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm lúc tỉnh dậy, hai mắt Ôn Nhiên sưng húp đến mức mở nổi. Cả cơ thể như một đống máy móc tháo rời lắp ráp cẩu thả, chỗ nào cũng sai bét, lệch lạc. Chỉ cần khẽ cựa quậy là những cơn đau nhức buốt óc lan tỏa, làm tai ù .

Cậu cố gắng chắp vá ký ức, xem đêm qua kết thúc như thế nào, chính xác hơn là lúc rạng sáng nay. Nghĩ mãi một lúc, mới lờ mờ nhớ hình như ngất lịm .

Ngất cũng là một cách giải thoát , Ôn Nhiên tự nhủ với vẻ mừng thầm trong lòng.

Trong khí còn vương vấn chút hương pheromone nhạt nhòa của Alpha. Khó nhọc nghiêng đầu sang một bên, thấy Cố Quân Trì vẫn đang yên giấc bên cạnh. Ôn Nhiên thẫn thờ một lát, bắt đầu chậm rãi quan sát căn phòng tối tăm. Đây là phòng ngủ dành cho khách. Còn về việc "di dời" sang đây bằng cách nào thì Ôn Nhiên mù tịt.

Cậu thò tay xuống chăn sờ lên bụng . Trống . Ôn Nhiên gượng chua chát, nhưng nụ nhếch lên cơn đau xé rách môi phản pháo. Không là do c.ắ.n cọ xát đến sưng vù nữa. Cậu lập tức mím chặt môi .

Quá đỗi kinh hoàng, trong đầu Ôn Nhiên giờ chỉ còn đọng bốn chữ . Cậu lề mề lết cơ thể xuống giường. Quỳ gối tấm t.h.ả.m cạnh giường một lúc, với tay lấy bộ đồ ngủ sạch sẽ, khó nhọc và cẩn trọng tròng . Sau đó, chống cả tứ chi xuống sàn, bò trườn vài bước.

Dẫu cố tình di chuyển bằng tư thế để hạn chế tối đa cử động, những cơn đau nhức vẫn thi giáng xuống cơ thể từng cú một, trái liên . Ôn Nhiên đau đến nhăn nhó mặt mày. Mà hễ nhăn nhó là cơn đau xé rách ở môi bùng phát. Rơi tình cảnh tiến thoái lưỡng nan , tủi đến mức bật .

Giữa lúc đang c.ắ.n răng hít sâu chịu đựng, giọng của Cố Quân Trì bất chợt vang lên từ phía lưng: "Chó ở chui đây."

Ôn Nhiên giật b.ắ.n . Mất một lúc lâu mới khàn giọng bịa một lý do: "Tối quá, rõ đường, nên bò sờ soạng tìm đường chút thôi."

Cố Quân Trì cầm lấy chiếc điều khiển từ xa, mở rèm cửa sổ.

Ánh ban mai rực rỡ ùa căn phòng. Ôn Nhiên đang sàn nhà đành gượng khan một tiếng. Cậu cố gắng dậy tỏ vẻ bình thường nhất thể, nhưng thực chất là đang loạng choạng, nghiêng ngả. Quay lưng với Cố Quân Trì, khuôn mặt méo mó vì đau đớn, c.ắ.n răng : "Tôi rửa mặt đây."

Đứng bồn rửa mặt, Ôn Nhiên ngẩng đầu lên. Cậu cứ đinh ninh sẽ thấy một khuôn mặt nhợt nhạt, tiều tụy, nhưng bất ngờ , sắc mặt hồng hào, tràn đầy sức sống hơn cả ngày thường. Cậu gương, tiện tay sờ lên vùng cổ trống trơn. Chắc hẳn Cố Quân Trì tháo vòng cổ chokker của , hèn gì ban nãy ngửi thấy mùi pheromone của Alpha.

Cậu sờ gáy, chẳng vết thương dấu răng nào. Cố Quân Trì hề đ.á.n.h dấu .

Một tay vịn bồn rửa mặt, tay run rẩy cầm bàn chải đ.á.n.h răng. Đánh răng xong, Ôn Nhiên cúi mặt rửa mặt. Bất thình lình, ngửi thấy mùi pheromone đang tiến gần. Với khuôn mặt ướt nhẹp, . Cố Quân Trì đang khoanh tay tựa lưng khung cửa. Anh mặc quần ngủ, khoác hờ một chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo.

Chỉ nửa giây chạm mắt, Ôn Nhiên vội vã , giật chiếc khăn mặt lau lấy lau để. Lau suốt nửa phút đồng hồ, liếc qua khóe mắt, thấy Cố Quân Trì vẫn cứ điềm nhiên tựa ở đó, hề ý định rời . Ôn Nhiên khựng , tự lẩm bẩm một câu "Vẫn sạch", cúi xuống hì hục rửa mặt thêm nữa.

Khi đang dùng khăn lau mặt thứ hai nửa phút, cuối cùng Cố Quân Trì cũng cất lời: "Phương Dĩ Sâm chuồn nước ngoài , hiện tại an ."

Ôn Nhiên dán mắt chiếc khăn: "...Vâng, cảm ơn ."

Cố Quân Trì bèn thẳng , rời . Ôn Nhiên rửa mặt xong xuôi, chậm chạp lết về mép giường xuống. Nhìn thấy chiếc điện thoại của tủ đầu giường, cầm lấy nhắn tin cho dì Phương, báo rằng trưa nay về ăn cơm.

Chưa bao lâu, cửa phòng mở , 339 đẩy xe thức ăn bước : "Chào buổi sáng ha ha ha ha ha thực thì sắp trưa . Thiếu gia bảo mang cho chút hi hi hi hi ha ha ha đồ ăn... Thực tình mà chuyện đối với quá sức đột ngột ha ha ha gá gá gá ha ha ha trong lòng thực sự vui. Lỡ cẩn thận nghĩ xong cả tên cho con của hai ..."

Vừa lải nhải, nó nén nổi tiếng mãn nguyện. Cố Quân Trì sải bước phòng, buông một câu gọn lỏn: "Một là câm miệng, hai là cút."

339 lập tức im bặt. Thế nhưng nó vẫn chịu yên, liên tục thả vô trái tim hồng bay lả tả màn hình, kèm với dòng phụ đề chạy ngang: 'Cố Ôn 99' (Cố Ôn mãi bên ).

Xấu hổ đến mức chỉ đào lỗ chui xuống đất, nhưng cơn đói cồn cào lấn át tất cả. Ôn Nhiên quẳng sự ngượng ngùng sang một bên, càn quét bộ thức ăn xe đẩy. Cuối cùng, đặt nĩa xuống, lịch sự : "Tôi no ."

Cố Quân Trì đưa mắt một đống bát đĩa trống trơn xe đẩy: "Sao nứt bụng nhỉ."

"Thực cũng no căng ." Ôn Nhiên dám thẳng : “Ngại ghê, đói quá."

339 phát âm thanh trêu ghẹo: "Ây da, chắc chắn là đêm qua..."

"Cút ngoài." Cố Quân Trì cắt ngang lời nó.

"Tuân mệnh!" 339 lén lút nháy mắt với Ôn Nhiên một cái, kéo chiếc xe đẩy leng keng lảng vảng khỏi phòng.

Căn phòng chìm im lặng. Ôn Nhiên vô cớ ngáp một cái dài, từ từ dậy, cố kiếm chuyện để : "Tôi ngủ thêm một giấc nữa."

"Thế thì dậy làm gì."

"No quá, cho tiêu hóa chút ." Chắc nhờ ăn no nên thêm sức lực, cơ thể dường như còn đau nhức thấu xương nữa. Ôn Nhiên cúi gằm mặt, bắt đầu men theo mép tường bộ loanh quanh trong phòng, thực hiện một kiểu dạo trong nhà.

Điện thoại đổ chuông, Cố Quân Trì ngoài ban công máy. Ôn Nhiên lẳng lặng bộ một suốt mười phút, sẵn tiện súc miệng luôn. Xong xuôi, lên giường và thanh thản nhắm mắt .

Trong cơn lơ mơ, lờ mờ cảm nhận Cố Quân Trì , kéo rèm cửa sổ , căn phòng chìm bóng tối. Sau đó, Cố Quân Trì cũng xuống, đặt tay lên trán vài giây, vẻ như đang kiểm tra xem sốt .

Ý thức nửa tỉnh nửa mê, Ôn Nhiên thầm nghĩ, may mà Cố Quân Trì trông vẻ gì là đang hối hận.

Cậu sợ Cố Quân Trì sẽ cảm thấy hối hận.

Mở mắt nữa, Ôn Nhiên vớ lấy chiếc điện thoại bật sáng màn hình. Đã hơn một giờ chiều. Cậu lật , ngắm góc nghiêng cận cảnh của Cố Quân Trì. Thấy hàng lông mi của khẽ rung rinh, cũng tỉnh, Ôn Nhiên lên tiếng: "Hôm đó định đưa cho Phương Dĩ Sâm ít tiền tiêu vặt, nhưng từ chối, bảo là mang theo tiền . Lúc đó còn tin lắm, nhưng bây giờ ở nước ngoài, mới tin là mang theo tiền thật, cũng yên tâm hơn phần nào."

"Ba cái đồng bạc lẻ của , từ chối cũng là lẽ thường tình thôi."

"Anh đúng." Ôn Nhiên gật gù tán thành, tiếp lời: " việc thể xuất ngoại nhanh gọn như khiến khá bất ngờ. Hay đúng hơn, việc dễ dàng trốn thoát khỏi tay hai tóm cổ là một chuyện vô cùng kỳ lạ ."

Cố Quân Trì phân tích: "Dựa sức một thì quả thực là điều bất khả thi."

là, đang âm thầm giúp đỡ ?" Ôn Nhiên suy tư một lúc: “Là ai nhỉ?"

"Gọi là hợp tác thì chính xác hơn."

"Liệu là đám Đường Phi Dịch và Ngụy Lăng Châu ? Bọn họ đang đối phó với nhà họ Ôn, nên mượn tay Phương Dĩ Sâm làm bàn đạp chăng?"

"Đó là vấn đề mà trai lo, chẳng cần hao tâm tổn trí vì bọn họ." Cố Quân Trì lạnh lùng phán: “Dành cái nửa bộ não còn của cho kỳ thi cuối kỳ ."

Ôn Nhiên khựng , khẽ : "Tôi chỉ nghĩ là, nếu nhà họ Ôn xảy chuyện gì, họ thể sẽ tìm đến nhà họ Cố nhờ vả."

"Thế thì , liên quan gì đến ." Cố Quân Trì sang : "Cậu nghĩ giống bọn họ chắc?"

"Tôi cũng nữa." Có lẽ thực sự tham lam lợi lộc như Trần Thư Hồi và Ôn Duệ, nhưng dù nữa, hiện tại vẫn đang trói buộc chung một chiến tuyến với họ. Chẳng cứ mở miệng một câu " giống" là thể rũ sạch quan hệ. Ôn Nhiên bùi ngùi : "Tôi cũng giấu giếm nhiều chuyện."

"Cậu lập trường riêng, những nỗi khổ tâm khó . Chẳng cả, ai ép uổng phơi bày tất cả." Cố Quân Trì ngoảnh mặt , một lát mới tiếp: "Tôi cũng thế."

"Không ." Ôn Nhiên giấu tay lớp chăn, khẽ nắm lấy tay : “Anh giấu giếm cũng là điều đương nhiên. Vốn dĩ nghĩa vụ kể chuyện cho ."

Nếu là khác câu , chắc chắn sẽ cho là đang mỉa mai, móc mỉa. với Ôn Nhiên, đó là sự chân thành từ tận đáy lòng. Cố Quân Trì cong ngón cái , dùng vân tay khẽ gãi gãi đầu ngón tay của Ôn Nhiên, châm chọc: "Móng tay ngắn cũn cỡn thế mà cào đau phết đấy."

"Tôi cào ở..." Ôn Nhiên đang định hỏi thì chợt nhận , vội vàng im bặt, rút tay về. Hai má đỏ lựng lên như bốc khói: "Anh chuyển chủ đề nhanh quá đấy."

Cố Quân Trì bèn chằm chằm : "Không bàn chuyện trai giường, vấn đề gì ?"

Chẳng hiểu lấy dũng khí từ , lẽ do căn phòng đang chìm trong bóng tối, Ôn Nhiên hề né tránh. Nhìn thẳng mắt Cố Quân Trì, đáp: "Không vấn đề gì."

Sau đó, nhích tới, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi .

Cố Quân Trì bất động chừng hai giây, vươn tay giữ lấy gáy Ôn Nhiên. Anh lật đè xuống, cuồng nhiệt đáp trả bằng một nụ hôn sâu.

Khi nhiệt độ lớp chăn tăng lên đến mức khó mà chịu đựng nổi, và Ôn Nhiên cũng lột phăng chiếc quần ngủ, thì từ màn hình tủ đầu giường bất chợt vang lên hai tiếng "bíp bíp". Giọng hớt hải của 339 vọng : "Thiếu gia! Thật vô cùng xin làm gián đoạn thời gian riêng tư của và Tiểu Nhiên. Hạ Úy thiếu gia đến , đang chễm chệ ngoài phòng khách kìa! Cậu Tiểu Nhiên đang ở đây, còn dọa nếu chịu xuống nhà gặp mặt, sẽ vác loa phát thanh tận vườn để gào thét gọi đấy!"

Cố Quân Trì tặc lưỡi một tiếng bực dọc ngắt kết nối. Ôn Nhiên thở hổn hển, đẩy đẩy : "Chắc là việc gì gấp đấy."

Chẳng thèm ừ hử thêm câu nào, Cố Quân Trì tụt khỏi giường, vớ lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên . vội rời , mà ngoái đầu liếc Ôn Nhiên.

Không chịu nổi ánh mắt săm soi , Ôn Nhiên kéo chăn che kín mặt, chỉ để hở hai con mắt: "Sao ?"

"Chẳng lẽ để cứ thế mà chờ ." Cố Quân Trì buông một câu đầy ẩn ý.

Hai mươi phút , khi tống khứ thành công cái tên Hạ Úy, kẻ chẳng việc gì khẩn cấp, chỉ đến kiếm cớ sinh sự lúc nông nhàn, Cố Quân Trì trở phòng ngủ dành cho khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-44.html.]

Trong căn phòng vắng lặng, văng vẳng một tiếng "rè rè" rung động khẽ. Cố Quân Trì tiến đến bên giường. Dưới lớp chăn là một hình đang cuộn tròn, chốc chốc run rẩy từng cơn.

Vừa lật tấm chăn lên, tiếng rung lập tức trở nên rõ ràng hơn hẳn, kèm với đó là một luồng nóng hực mang đậm mùi pheromone của Omega phả mặt. Ôn Nhiên đang co quắp giường, hai chân trần trụi. Đôi tay trói chặt bằng chính chiếc quần ngủ. Dưới ánh chằm chằm của Cố Quân Trì, bỗng rùng dữ dội, c.ắ.n chặt môi để nén tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Đôi mắt đỏ hoe ngước , những giọt lệ long lanh lấp lánh trong bóng tối.

"Đã hứa là mười phút nữa ." Cố Quân Trì chống một gối lên nệm, đè lên đùi Ôn Nhiên, lôi cái vật dụng đang rung bần bật với cường độ cao , tắt máy quăng sang một bên: “Thế mà mới năm phút trôi qua thôi."

Ôn Nhiên há hốc miệng, thở hắt từng nặng nhọc. Mãi một lúc mới thều thào run rẩy: "Đồ dối trá..."

"Ừ." Cố Quân Trì chẳng mảy may tỏ hối . Anh dậy, xé vỏ một chiếc b.a.o c.a.o s.u mới mang , tiến đến mép giường, kéo hai chân Ôn Nhiên về phía . Vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng của , chầm chậm đưa trong.

Trọn một ngày rưỡi, Ôn Nhiên từng bước chân khỏi cửa phòng. Trong suốt thời gian đó, liên tục nhắn tin cho dì Phương thông báo: về ăn tối, về ăn sáng, về ăn trưa. Mãi cho đến chiều Chủ nhật, bẹp giường, đến cả việc nhấc một ngón tay cũng thấy rã rời. Cậu thều thào: "Tôi về nhà đây, bài tập còn làm xong... Mai học ."

"Chăm chỉ gớm." Cố Quân Trì bình phẩm một câu.

"..." Ôn Nhiên cái thái độ đáng ghét của chọc cho tức ách, bực dọc : "Từ nay về , ... nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ đấy."

Cố Quân Trì đáp trả: "Cảm ơn nhắc nhở."

Cứ cái đà chắc ngày chọc cho tức c.h.ế.t mất. Ôn Nhiên kiên cường lồm cồm bò dậy, bộ đồ ngủ bước xuống lầu. 339 bưng một đĩa bánh ngọt nhỏ, giục ăn lót khi về.

Tâm trạng của 339 lúc đang cực kỳ phơi phới, còn xen lẫn chút ngượng ngùng bẽn lẽn. Nó xán gần Cố Quân Trì, màn hình hiện lên hai vệt ửng hồng e thẹn: "Thiếu gia ơi, chịu cho ? Số điện thoại của Aimee ... hi hi."

Ôn Nhiên khựng , ngước lên Cố Quân Trì.

Cố Quân Trì gật đầu một cái thật khẽ, cắm mặt điện thoại. Chẳng cần một lời giải thích, Ôn Nhiên lập tức hiểu ý . Cậu đặt đĩa bánh xuống, ngập ngừng nhưng vô cùng nghiêm túc: "339 , lẽ thông báo cho một tin vui cho lắm."

"Aimee đem bán từ hai năm . Bọn họ khôi phục bộ cài đặt gốc của cô ."

Nghe xong, 339 im bặt một hồi lâu, mới cất tiếng hỏi: "Nghĩa là, cô sẽ chẳng bao giờ nhớ nữa, cũng chẳng thể nào trò chuyện điện thoại với nữa, đúng ?"

Cùng là robot, 339 thừa hiểu khôi phục cài đặt gốc đồng nghĩa với điều gì, nhưng nó vẫn cố chấp hỏi . Ôn Nhiên gật đầu xác nhận: " . Mong đừng quá buồn bã."

"Tôi hiểu , buồn ." 339 lách đến cạnh Ôn Nhiên, dụi dụi chân : “Mục đích chúng đến với thế giới , suy cho cùng cũng chỉ để chia ly mà thôi."

"Có lẽ cả hai chúng đều cần một khởi đầu mới." Trên màn hình nhấp nháy một nụ , nó tự phát câu lệnh hệ thống: “Xóa bỏ bộ dữ liệu liên quan đến Aimee."

Rất nhanh, một giọng cơ khí vô hồn vang lên: "Đã xóa dữ liệu thành công."

Chưa đầy hai giây ngắn ngủi, 339 xóa sạch sành sanh ký ức về bạn thiết nhất của .

Nó sẽ bao giờ mè nheo, lẵng nhẵng bám lấy Cố Quân Trì để vòi vĩnh xin điện thoại của Aimee nữa.

Như thể chẳng gì xảy , 339 ngân nga hát lăn bánh nhà bếp. Ôn Nhiên vẫn kịp hồn. Cậu thẫn thờ một lúc lâu, nhấm nháp hương vị bánh ngọt còn vương vấn trong miệng, bỗng nhiên thấy đắng ngắt lạ thường.

"Tôi về đây." Ôn Nhiên .

Cố Quân Trì bỏ điện thoại xuống, dậy, tiễn tận sảnh . Trước khi mở cửa, chợt nhớ Cố Quân Trì sắp sửa nước ngoài, Ôn Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa nhưng vội bước . Cậu ngoái đầu .

"Chẳng đang vội vã chạy về làm bài tập ." Cố Quân Trì hai tay đút túi quần, điệu bộ lười biếng, hờ hững hỏi .

Ôn Nhiên đáp, giữ im lặng một lúc. Cậu xoay bước gần thêm một chút, kiễng chân lên định đặt một nụ hôn. Nào ngờ Cố Quân Trì nghiêng đầu tránh né.

"Sao né? Hai đứa đều... đều ... Rõ ràng còn là Alpha trong trắng gì nữa, cớ hôn? Anh làm thế chẳng mâu thuẫn lắm ?" Vất vả lắm mới gom góp đủ can đảm để chủ động hôn một cái cho đàng hoàng, thế mà cự tuyệt phũ phàng, Ôn Nhiên thấy bẽ mặt vô cùng, lắp bắp chất vấn.

"Ngay từ đầu là Alpha trong trắng ."

Nói xong, Cố Quân Trì cúi xuống trao cho Ôn Nhiên một nụ hôn. Sau đó, thẳng lên , hỏi với giọng điệu chẳng mấy bận tâm: "Vừa ý ."

Chẳng hiểu cảm thấy nhục nhã hơn cả lúc nãy. Ôn Nhiên mím chặt môi, đẩy mạnh cửa lách bước ngoài.

Trước khi bước chân nhà, Ôn Nhiên mường tượng đủ kịch bản và chuẩn sẵn tinh thần hứng chịu những lời mỉa mai, tra hỏi, thậm chí là c.h.ử.i rủa nếu như Trần Thư Hồi đang nhà. Quả nhiên, đẩy cửa bước , thấy giọng giận dữ lôi đình của bà , điều là phát từ cuộc điện thoại.

"Đây chính là mà mày tâm tâm niệm niệm đòi cưới đấy! Trong lúc mày vì nó mà hồn xiêu phách lạc, thì nó ôm theo tài liệu mật bán một cái giá hời bỏ trốn nước ngoài ! Mày , nó chỉ lục lọi két sắt và máy tính của tao, mà còn cài cả thiết lén trong văn phòng tao nữa?!"

Ôn Duệ phịch xuống ghế sofa, nhắm nghiền mắt mệt mỏi, khuôn mặt vô hồn chẳng lộ chút cảm xúc nào, chỉ cất tiếng hỏi: "Sao bà trốn nước ngoài ."

"Mày nghĩ nó còn dám nán trong nước ? Đừng bảo là mày vẫn còn đang lo cho sự an nguy của nó đấy nhé?" Trần Thư Hồi tức giận đến bật : “Ôn Duệ, mày vẫn nhận nó đang trả thù mày ? Chẳng vụ bắt cóc nào của Đường Phi Dịch Ngụy Lăng Châu sất, mà là nó tự tay dâng bí mật công ty cho bọn chúng!"

"Nếu do mày dở chứng bắt cóc về, thì xảy cớ sự ?" Trần Thư Hồi nghiến răng nghiến lợi: “Cái món nợ tao sẽ tính sổ với mày . Còn về Phương Dĩ Sâm, tao cho điều tra . Chỉ cần đ.á.n.h tung tích của nó ở , tao sẽ lập tức khiến nó biến mất dấu vết."

"Bà nên điều tra xem chép bao nhiêu bí mật thì hơn." Ôn Duệ lên tiếng bằng giọng đờ đẫn: “Mà thôi, chắc cũng chẳng kịp nữa . Tôi từ lâu, ác giả ác báo, ai cũng gánh lấy hậu quả thôi."

Từ đầu dây bên vang lên một tiếng "choang" chát chúa, tiếp đó là tín hiệu ngắt kết nối. Có lẽ Trần Thư Hồi ném vỡ điện thoại.

Ôn Duệ vẫn bất động như một cái xác hồn. Ôn Nhiên gã một cái, lẳng lặng bước lên lầu.

Trở về phòng, Ôn Nhiên phịch xuống ghế bàn học. Mọi chuyện rõ ràng mười mươi. Phương Dĩ Sâm nhận sự trợ giúp từ một thế lực nào đó, trốn thoát khỏi vòng kìm kẹp của Ôn Duệ. Để đổi lấy sự tự do, y bán bí mật công ty cho đối phương và tẩu thoát thành công nước ngoài.

Đối với cái gọi là "quả báo", Ôn Nhiên tán thành. Trần Thư Hồi nổi điên lẽ phần lớn là do cay cú vì một Beta vốn luôn hiền lành, nhẫn nhịn như Phương Dĩ Sâm qua mặt và phản bội. Suy cho cùng, bà cũng chẳng mấy bận tâm đến Thịnh Điển. Dù rủi ro gì xảy , thì cả màn hợp tác với Cố Sùng Trạch lẫn cuộc hôn nhân dàn xếp với nhà họ Cố đều đủ để bà kê cao gối ngủ, chẳng cần e ngại lời đe dọa từ hai nhà họ Đường và Ngụy.

Ôn Nhiên thực sự khâm phục Phương Dĩ Sâm. Cậu thành tâm mong y thể ẩn náu an , bình an vô sự.

Cậu mở ngăn kéo, lôi xấp bản thảo thiết kế từ tận cùng đáy ngăn kéo . Mô hình chuột túi làm cho Đào Tô Tô bước giai đoạn chế tác cuối cùng. Chỉ cần xưởng gửi bộ linh kiện đến, Ôn Nhiên định sẽ cùng Đào Tô Tô mang lên trường lắp ráp.

Trọng tâm bây giờ là món quà sinh nhật dành tặng Cố Quân Trì. Cậu chốt xong xuôi về màu sắc, chất liệu và các thông kỹ thuật. Trong vài ngày tới sẽ gửi cho xưởng để dựng mô hình 3D sơ bộ.

Vừa ngắm nghía những bản thiết kế một lát, liền cất gọn chúng chỗ cũ. Cậu lôi mớ đề thi làm trong cuối tuần . Trước khi đặt bút, mở điện thoại, đổi tên danh bạ của Cố Quân Trì thành "Một Alpha trong sáng", kèm theo tin nhắn: Tôi về đến nhà [Mỉm ]

Một Alpha trong sáng: Tài xế báo cáo từ mười phút , ngờ đoạn đường từ cổng phòng mà cũng mất thời gian lâu đến thế.

Ôn Nhiên: Phiền bớt soi mói đời tư của , hãy tập trung tác phẩm của nhé [Chắp tay]

Một Alpha trong sáng: Tác phẩm gì, "Cẩm nang chăn nuôi heo" .

Ôn Nhiên: Anh sẽ sớm thôi [Nhảy nhót]

Vừa thoát khỏi ứng dụng chat, một tin nhắn từ lạ đột ngột bật lên. Ôn Nhiên mở xem, tin nhắn bất kỳ nội dung nào, chỉ chứa một địa chỉ email và mật khẩu.

Phản ứng đầu tiên là lừa đảo. Ôn Nhiên chằm chằm tin nhắn vài giây, cuối cùng vẫn quyết định copy địa chỉ đó, dán trang web chính thức của email và nhập mật khẩu đăng nhập.

Hộp thư đến và hộp thư đều trống trơn. Duy chỉ hộp thư nháp báo "1". Ôn Nhiên click , phát hiện một file ghi âm dài hơn một phút.

Một linh cảm bất an ập đến. Cậu tài nào đoán nội dung đoạn ghi âm là gì.

Cậu khẽ chạm nút play. Đoạn ghi âm dường như cắt ghép, đoạn dạo đầu trống, âm thanh lập tức phát .

Một giọng quen thuộc đến gai . Chỉ vài phút thôi, Ôn Nhiên mới thấy nó phát từ chiếc điện thoại của Ôn Duệ.

"Từ lúc nhận nuôi nó mang về nhà, bắt nó làm Ôn Nhiên, bắt nó làm Omega. Đến cả Ôn Ninh Uyên cũng nghĩ phát điên . Ổng thắc mắc tại tàn nhẫn đẩy một đứa trẻ vô tội cảnh ngộ như thế. ổng cho rằng hành động như vì quá đau khổ cái c.h.ế.t của con trai, nên mới nỡ can ngăn."

Lại đang bàn tán về chuyện ? Ôn Nhiên nín thở, bất động, tiếp tục lắng tai .

"Hồi đó chẳng bận tâm gì . Suy cho cùng, mục đích nó bước chân nhà họ Ôn cũng chỉ để làm công cụ thôi. Thậm chí, còn từng cảm thấy áy náy với nó. kể từ lúc ông tiết lộ sự thật cho , ông hiểu , cảm thấy ghê tởm đến buồn nôn. Tôi thà rằng ông cứ giữ im lặng, vĩnh viễn đừng bao giờ ."

"Mỗi phút mỗi giây trong suốt bốn năm qua, hễ thấy mặt nó, chỉ nó c.h.ế.t quách cho khuất mắt."

"Tôi giống như một con ngốc, để cho cái thằng con hoang đó dùng tên của con trai , nghiễm nhiên trở thành con trai suốt mười năm trời."

Thình thịch! Thình thịch! Trái tim đập thảng thốt như phá lồng n.g.ự.c mà xông ngoài. Ôn Nhiên chống hai tay lên mép bàn, bật dậy. Đầu gối va chiếc ghế, lảo đảo lùi mấy bước trong vô thức. Kétttt, Chân ghế cọ xát với mặt sàn gỗ tạo nên một âm thanh chói tai, đứt quãng, lấn át cả tiếng hít thở gấp gáp vì hoảng sợ tột độ đang mắc kẹt trong cổ họng .

Loading...