[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 38: Thợ dởm Ôn Nhiên quay lại nghề cũ
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:51
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bị túm cổ ném mạnh băng ghế, Ôn Nhiên còn kịp định thần rõ mặt mũi kẻ bắt cóc thì một cái trùm đầu đen ngòm ụp xuống từ cao, che kín bộ tầm .
Không gian trong thùng xe sặc sụa mùi khói t.h.u.ố.c lá lâu năm quyện với mùi xăng dầu nồng nặc. Ôn Nhiên cứng đờ , đôi bàn tay vạm vỡ kéo gập hai tay về phía . Cậu cảm nhận rõ sợi dây thừng thô ráp quấn quanh cổ tay hết vòng đến vòng khác, siết chặt đau điếng. Cuối cùng, gã alpha thò tay sờ soạng dọc theo đùi , lùa túi quần và móc chiếc điện thoại.
May , đó chỉ là chiếc điện thoại "cục gạch" cũ mèm vô dụng. Tim Ôn Nhiên thót lên tận cổ, cố tình làm bộ sợ hãi co rúm lùi về phía , cố gắng che giấu chiếc cặp sách lưng để nó bớt thu hút sự chú ý.
"Trông mặt búng sữa thế mà gan lỳ phết nhỉ." Một gã alpha hừ lạnh châm biếm.
Gã cũng hùa theo khả ố: "Chắc sợ đến tè quần chứ gì."
Hai tiếng tách tách vang lên từ chiếc bật lửa, khói t.h.u.ố.c lá sặc sụa xộc thẳng khoang mũi. Ôn Nhiên mím chặt môi, cố gắng kìm nén sự hoảng loạn, vận dụng bộ nơ-ron thần kinh để phân tích hướng di chuyển của chiếc xe.
Nửa phút , gã tài xế hạ giọng cất lời: "Có xe bám đuôi kìa?"
"Mẹ kiếp." Gã alpha cạnh chồm ngó kính một chốc, đè đầu Ôn Nhiên xuống, dí sát mặt: "Mày còn cả vệ sĩ theo cơ ?"
"Tôi làm gì ..." Thân cô thế cô, bộ đổi chuyến xe buýt còn chẳng xong lấy vệ sĩ. Bản Ôn Nhiên cũng ngơ ngác chả hiểu mô tê gì, bèn thuận nước đẩy thuyền, nặn vài giọt nước mắt cá sấu, giọng run rẩy: "Tôi thề là chuyện gì hết, xin các tha cho , về nhà..."
"Câm mồm." Gã alpha c.h.ử.i thề một câu thô tục: "Đi xe buýt mà cũng vệ sĩ hộ tống, tao thấy mùi khét đấy, khéo là cái bẫy cũng nên?"
"Mặc xác nó, nhiệm vụ của chúng là bắt thằng . Mày gọi điện cho sếp báo cáo tình hình , hỏi xem cần đổi địa điểm . Tao lo cắt đuôi cái đuôi đằng ." Gã tài xế gắt.
Vừa dứt lời, chiếc xe tăng tốc đột ngột, lao vút trong gió. Ôn Nhiên cố gắng tựa lưng ghế để giữ thăng bằng, đồng thời vểnh tai lên lén cuộc điện thoại của gã alpha.
"Anh Thiệu, bắt mục tiêu . mà... hình như vệ sĩ bám theo. Mình cần đổi chỗ ?... Vâng, em hiểu , yên tâm, em nhất định sẽ cắt đuôi bọn nó."
Anh Thiệu chắc mẩm là Thiệu Bằng . Rõ ràng vụ bắt cóc do Nguỵ Lăng Châu nhúng tay, nhưng gã và Đường Phi Dịch vốn là cá mè một lứa, ai là chủ mưu cũng chả khác biệt là bao.
Chiếc xe tải lạng lách, rẽ ngoặt liên tục, đ.á.n.h võng vòng vèo khiến Ôn Nhiên hoa mắt chóng mặt, mất khả năng xác định phương hướng. Cho đến khi gã tài xế thốt lên câu 'Cắt đuôi ', trái tim mới chìm nghỉm. Cậu tự hiểu, từ giờ trở chắc chỉ còn nước tự lực cánh sinh, tự tìm đường tẩu thoát.
Cứ tưởng sắp chở thẳng rừng sâu núi thẳm để m.ổ b.ụ.n.g moi gan ném xác, cuối cùng chiếc xe cũng chịu dừng . Gã alpha túm cổ áo đồng phục của Ôn Nhiên, lôi xuống xe như lôi một con ch.ó con, xách lên cầu thang lột phăng cái trùm đầu, đẩy mạnh một phát. Ôn Nhiên ngã nhào lên đống thùng carton chất chồng ngổn ngang. Mắt kịp quen với ánh sáng, chỉ đành nheo mắt quan sát tình hình xung quanh.
Đó là tầng hai của một xưởng máy hoang phế. Căn phòng rộng thênh thang, phảng phất mùi ẩm mốc và bụi bặm lâu ngày. Bên ngoài cửa sổ chỉ một màu đen đặc quánh, chẳng le lói nổi ánh đèn nào từ những toà nhà cao tầng.
Bắt cóc là ba gã alpha: một gã đầu đinh, một gã tóc vàng choé và một gã xăm trổ đầy tay. Ôn Nhiên liếc mắt bọn chúng vội vàng dùng chân đạp đạp trượt lùi về phía chân tường. gã tóc vàng choé nhanh tay lật ngửa , toan lột cái cặp sách lưng. Ác nỗi, hai tay đang trói chặt cứng, cặp tháo .
"Mẹ kiếp." Gã tóc vàng choé c.h.ử.i thề, thò tay kéo khoá cặp, lục lọi tìm kiếm một cách thô bạo.
Tim Ôn Nhiên đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực, nơm nớp lo sợ gã sẽ phát hiện chiếc điện thoại xịn và hộp dụng cụ mini giấu trong ngăn phụ bí mật. Cậu run rẩy kịch liệt, giả đò sợ hãi tột độ: "Đó là... bài kiểm tra của ... Xin đừng làm rách nó ..."
"Cái mạng quèn sắp lìa đời đến nơi mà vẫn còn lo làm bài tập , mọt sách chăm chỉ gớm nhỉ." Gã tóc vàng choé tuỳ tiện bới móc vài cái thả cái cặp . Gã bóp chặt cằm Ôn Nhiên, ép mặt : "Chi bằng lo lắng xem cái tàn sắp bán xó xỉnh nào thì hơn, hả? Mẹ kiếp, cái bản mặt cũng nuột nà phết đấy chứ. Chắc dựa cái mới câu thằng ranh Cố Quân Trì đúng ? Hay là dựa cái lỗ đít?"
Nói đoạn, gã hô hố, điệu dâm đãng bỉ ổi hết sức. Gã xăm trổ châm một điếu thuốc, nhắc nhở: "Anh Thiệu còn thẩm vấn nó, mày bớt nghĩ mấy cái trò bệnh hoạn ."
"Thì cứ đợi thẩm vấn xong tính ." Gã tóc vàng choé bóp chặt má Ôn Nhiên thêm vài giây buông tay: "Chắc gì tụi nó định dùng thằng để khống chế nhà họ Cố thật . Tao thấy cái thằng Cố Quân Trì đó cũng chả loại chung tình gì cho cam, khéo chơi chán chê đá đ.í.t cũng nên."
Gã đầu đinh nãy giờ vẫn im ỉm quan sát, giờ mới lên tiếng cảnh cáo: "Bớt cái mồm ."
Ôn Nhiên cúi gằm mặt, co rúm rút sâu góc phòng. Những lời thô tục, bẩn thỉu của gã tóc vàng choé tuy thật kinh tởm, nhưng cũng phần nào tiết lộ những manh mối quan trọng. Dựa đó, thể suy đoán đám Thiệu Bằng vẫn nắm thông tin về độ tương thích cao ngất ngưởng của , và thể Nguỵ Lăng Châu cùng Đường Phi Dịch cũng mù tịt về tình trạng bệnh tình của Cố Quân Trì.
Giả thuyết cơ sở. Chẳng ai rõ nhà họ Ôn moi bí mật về tình trạng sức khoẻ của Cố Quân Trì, nhưng chắc chắn họ sẽ sống để c.h.ế.t mang theo, đố dám hé nửa lời cho Đường, Nguỵ . Bằng , làm đến lượt nhà họ Ôn độc quyền "sản xuất" một omega độ tương thích "hàng thửa" cho Cố Quân Trì . Chỉ riêng hai gã Nguỵ Lăng Châu và Đường Phi Dịch thôi cũng đủ mưu hèn kế bẩn để vin điểm yếu mà chơi sát ván nhà họ Cố .
Thế nên, Nguỵ Lăng Châu và Đường Phi Dịch chắc chắn đang cay cú và ức chế tột độ, vắt óc suy nghĩ hiểu nhà họ Ôn dùng ma thuật gì mà một bước lên tiên, trèo cao bám chặt lấy nhà họ Cố như .
Đầu óc đang rối bời, cơn sốt bùng lên dữ dội. Ôn Nhiên lắc mạnh đầu để duy trì sự tỉnh táo. Trong đầu vạch hai mục tiêu sống còn: một là tuyệt đối để lộ chuyện đang ở bờ vực của kỳ phát tình, hai là chớp lấy cơ hội để mật báo cho 339.
"Anh Thiệu sắp tới ?" Gã xăm trổ hỏi vọng .
Gã đầu đinh liếc đồng hồ: "Bên phía Tây thành chút rắc rối, dời chín giờ ."
"Chín giờ á? Thế tao tranh thủ chợp mắt xíu." Gã tóc vàng choé uể oải bước đến chiếc sô pha cũ rách nát cách đó vài mét, thả cái phịch xuống, tiện tay móc điện thoại vuốt vuốt.
Gã xăm trổ ném cho gã đầu đinh một điếu thuốc, cả hai cùng bước hành lang gác.
Ôn Nhiên lén lút dán mắt gã tóc vàng choé. Gã bắt đầu cày game, chẳng mấy chốc nhập tâm , hai mắt trợn trừng dán chặt màn hình, ngón tay bấm lấy bấm để, miệng lầm bầm c.h.ử.i thề. Trong khi đó, gã xăm trổ và đầu đinh thì đưa lưng về phía , lù lù ngoài cửa.
Cơ hội ngàn năm một đây ! Ôn Nhiên để mắt tới bọn chúng, khéo léo nhấc hai tay trói lưng, luồn qua quai cặp bên . Cậu dồn sức ấn mạnh xuống, khiến chiếc cặp trượt dần lên cao. Sau đó, di chuyển hai tay đến gần vai , từ từ thò tay sâu trong ngăn phụ của cặp.
Đột nhiên, gã xăm trổ ngoắt liếc một cái sắc lẹm.
Tim Ôn Nhiên như ngừng đập, lập tức đông cứng cử động, rũ rượi cụp mắt xuống, tạo cho một cái tư thế giả tạo y hệt như đang gục đầu ngủ gật tay, tựa bức tường.
May phước là gã xăm trổ chẳng thèm sinh nghi, mặt ngay tắp lự. Ôn Nhiên lấy tinh thần, mồ hôi vã như tắm ướt đẫm áo. Cậu chật vật vặn vẹo đôi tay phía , cẩn thận luồn ngón trỏ và ngón giữa ngăn phụ. Khi đầu ngón tay chạm bề mặt mát lạnh của chiếc điện thoại, khéo léo kẹp chặt nó kéo lên, đó gập ngón tay để kẹp chặt điện thoại lòng bàn tay.
Khẽ khàng nhích , Ôn Nhiên men theo bức tường giấu nhẹm chiếc điện thoại sang một bên hông.
Dùng cánh tay quệt vội những giọt mồ hôi túa trán, Ôn Nhiên thở phào nhẹ nhõm nhưng dám lãng phí dù chỉ một tích tắc. Cậu xoay với biên độ nhỏ nhất thể, bấm nút nguồn. Quay đầu cúi gằm xuống để dùng Face ID mở khóa. Ngay lập tức, kéo độ sáng màn hình xuống thấp nhất, ứng dụng tin nhắn.
Qua khóe mắt, loáng thoáng thấy hai gã ngoài cửa ném mẩu t.h.u.ố.c lá xuống sàn giẫm nát. Không còn thời gian nữa, Ôn Nhiên nghiến răng, thao tác nhanh như chớp, ngay cửa sổ chat với 339, gửi vị trí định vị. Ngay đó, khoá màn hình, nhét vội chiếc điện thoại xuống gầm đống thùng các-tông. lúc , gã đầu đinh và xăm trổ cũng xoay bước .
Hai bàn tay Ôn Nhiên run rẩy nhẹ, mồ hôi thi ròng ròng chảy dọc hai thái dương. Cảm giác căng thẳng tột độ khiến buồn nôn đến trào nước mắt.
Hai mươi phút trôi qua như một thế kỷ, điện thoại của gã đầu đinh chợt réo vang. Gã bắt máy, vài tiếng cúp rụp, tuyên bố: "Anh Thiệu đang đường tới, dẫn thằng bến tàu tụ tập."
"Mẹ kiếp! Mãi mới win một ván!" Gã tóc vàng choé cất điện thoại, dậy sấn sổ tới mặt Ôn Nhiên, vỗ bôm bốp má : "Nhóc cưng , đời mày đến đây là tàn , xem phận an bài cho mày làm mồi cho cá mập đấy."
Gã xốc nách Ôn Nhiên lôi xềnh xệch ngoài. Ôn Nhiên cố gắng hết sức kìm nén cơn khát khao ngoái , chiếc điện thoại vẫn im lìm trong góc kẹt, thể lấy nữa .
Bị tống lên xe thêm một nữa, cả đám nhắm thẳng hướng bến tàu thẳng tiến. Chạy ròng rã mười mấy phút, vượt qua một khúc cua cùi chỏ, gã đầu đinh bỗng đạp thắng cháy cả phanh. Gã tóc vàng choé thò đầu ngoài dòm dòm ngó ngó: "Cớm ? Mẹ kiếp, nhà họ Cố hành động nhanh thế, mới đó mà phong toả bến tàu ?!"
Cách đó tầm năm chục mét, dàn đèn xe cảnh sát chớp nháy loạn ngầu. Tinh thần Ôn Nhiên bỗng chốc hưng phấn trở , đan hai tay thật chặt.
"Bấm gọi cho Thiệu ngay." Gã đầu đinh tắt phăng đèn pha, đ.á.n.h lái đầu một cách chuyên nghiệp. Đen đủi , cảnh sát kịp tóm động tĩnh, lập tức hú còi hụ truy đuổi sát nút.
"Không liên lạc ." Gã xăm trổ c.h.ử.i thề một tràng dài: "Mẹ kiếp, đường dây của Thiệu chắc chắn cũng chặn ."
"Tụi mày tống cổ thằng xưởng . Báo cáo tình hình cho sếp lớn ngay. Để tao lái xe đ.á.n.h lạc hướng đám cớm." Gã đầu đinh đạp lút cán ga, chiếc xe lao vút xé gió.
Chẳng mấy chốc trở bãi đất trống xưởng. Gã xăm trổ và gã tóc vàng choé lôi xềnh xệch Ôn Nhiên xuống xe, hớt ha hớt hải dẫn lên một căn phòng khác tầng hai. Gã tóc vàng choé vớ lấy cuộn băng dính bàn, xé rẹt rẹt vài đường, quấn chằng chịt lên miệng Ôn Nhiên. Gã tiếp tục quấn chặt đôi chân , cùng gã xăm trổ nhét một cái hòm rỗng tuếch ở góc tường.
Gã xăm trổ dậm một chân lên vai Ôn Nhiên, rút một khẩu s.ú.n.g đen ngòm dí thẳng thái dương , gầm gừ cảnh cáo: "Im cái mồm , hó hé một tiếng là tao tiễn mày về chầu ông bà ông vải ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-38-tho-dom-on-nhien-quay-lai-nghe-cu.html.]
Vai giẫm đau điếng, Ôn Nhiên sợ hãi gật đầu lia lịa, co rúm , im thin thít dám cựa quậy.
Rầm, nắp hòm đóng sập , tiếng ổ khoá lách cách vang lên. Tiếp đó là vài tiếng động lịch kịch, chắc mẩm là hai gã đang tìm đồ đạc chất lên đè nắp hòm.
Tiếng bước chân gấp gáp dần xa. Ôn Nhiên co ro trong bóng tối chật hẹp, thở hồng hộc từng nặng nhọc. Cậu nhanh chóng lấy bình tĩnh, luồn tay kéo chiếc cặp về phía . Lục lọi trong ngăn phụ, lấy hộp dụng cụ mini, mở nắp, lôi con d.a.o xếp bé xíu , hì hục cắt đứt sợi dây thừng trói tay.
Do quá hấp tấp, lỡ tay rạch một đường lòng bàn tay. Mặc kệ cơn đau rát, Ôn Nhiên bung đứt sợi dây, cắt luôn mớ băng dính quấn quanh miệng và chân. Cậu xoay , mò dọc theo mép trong của nắp hòm, nhưng chẳng thấy tung tích ổ khoá . Chắc chắn bọn chúng lắp khoá bên ngoài, bó tay thể cạy từ bên trong. Cậu tiếp tục dò dẫm sang phía bên , và may , sờ thấy bản lề.
Lấy chiếc tua-vít , Ôn Nhiên bắt đầu công cuộc tháo dỡ từng con ốc vít bản lề. Không gian trong hòm ngột ngạt bí bách, thiếu oxy trầm trọng. Cậu bắt đầu cảm thấy khó thở, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, cơn chóng mặt ập đến cưỡng . Máu từ vết thương lòng bàn tay chảy ròng ròng xuống cổ tay, mùi tanh nồng nặc sặc sụa.
Sau khi tháo tung tám con ốc vít, Ôn Nhiên nhét gọn bộ dụng cụ cặp sách, dồn hết sức bình sinh đẩy bật nắp hòm lên. Cậu tham lam hít một khí trong lành qua khe hở.
Tiếng còi cảnh sát văng vẳng bên tai, nhưng tình hình vẫn an tuyệt đối. Gã xăm trổ và gã tóc vàng choé thể sẽ tóm làm con tin. Ôn Nhiên vận dụng bộ sức lực đẩy tung nắp hòm, hất tung luôn mấy tấm ván gỗ đè bên . Cậu trèo khỏi hòm, hé cửa ngó nghiêng. Xác định bên ngoài an , khom lưng lách qua cầu thang, cắm đầu chạy lên tầng .
Vừa mới qua khúc cua, thấy tiếng bước chân rầm rập chạy lên lầu. Vài giây , từ tầng vọng lên tiếng rống giận dữ của gã xăm trổ: "Mẹ kiếp! Thằng khốn nạn đó tẩu thoát !"
Tiếng còi cảnh sát hú ầm ĩ ập đến tận chân toà nhà. Ôn Nhiên chút chần chừ, lao thẳng về phía hành lang đầu bên , bám chặt lấy cái lan can bám đầy bụi bặm, trượt dốc phanh. Dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo, chỉ còn đôi chân là đang ngừng sải bước. Tiếng thở dốc nặng nề lấp đầy màng nhĩ, Ôn Nhiên há hốc miệng đớp lấy từng ngụm khí. Cậu kiệt sức, nhưng trong lòng rạo rực một niềm vui sướng, một khát khao sinh tồn mãnh liệt và lạ lẫm, đầu tiên cảm thấy hạnh phúc vì vẫn còn sống.
Sống để gặp Cố Quân Trì, để thực hiện lời hứa dang dở: gặp là sẽ chạy tới ôm một cái thật chặt.
Vừa lao khỏi cầu thang, bước xuống mấy bậc thềm cuối cùng, đôi chân Ôn Nhiên rốt cuộc cũng đình công, nhũn như bún. Dưới hàng tá tia laser đỏ chót chĩa thẳng cùng luồng ánh sáng chói loà của đèn pha, Ôn Nhiên ngã quỵ xuống đất.
Cậu đầu . Phía là một rừng đèn chớp xanh đỏ, tiếng còi cảnh sát x.é to.ạc màn đêm u tịch. Ai đó đang rảo bước về phía , ngược ngược sáng, những bước chân ngày càng vội vã.
Cảnh sát rầm rập kéo toà nhà truy quét. Những ngón tay Ôn Nhiên khẽ nhúc nhích, lảo đảo dậy. Ánh mắt mất tiêu cự, đăm đăm dáng dong dỏng cao . Bị ngược sáng nên chẳng thể rõ mặt mũi, nhưng thừa đó là ai.
Chỉ tiếc là lúc , thực sự chẳng còn chút sức lực nào để chạy tới ôm chầm lấy như lời hứa.
Khoảng cách chỉ còn nửa mét. Ôn Nhiên gục đầu, ngã nhào vòng tay Cố Quân Trì, cảm nhận rõ nhịp tim đập liên hồi và mạnh mẽ của .
"Tôi xin ." Câu đầu tiên buột khỏi miệng là một lời tạ . Ôn Nhiên khàn giọng hỏi: "Tôi làm phiền chuyến du lịch của ?"
Cố Quân Trì ôm rịt lấy , thở nặng nhọc, trầm giọng đáp: "Không ."
"Thế thì ." Ôn Nhiên đưa bàn tay trái rướm m.á.u lên quệt mồ hôi mặt, vô tình quệt luôn cả m.á.u bê bết: "Cậu nhờ ai đó lên phòng mấy cái thùng các-tông tìm giúp cái điện thoại ? Tôi giấu nó gầm thùng ở góc tường , tầng hai."
"Biết ." Cố Quân Trì nắm lấy bàn tay trái của để kiểm tra vết thương.
"Chỉ là rạch nhẹ một đường thôi, ngoài cả... À, còn một chuyện nữa, tối nay ăn cơm, đói quá."
"Đi, đưa ăn." Cố Quân Trì ôm eo , dẫn về phía xe.
Lách qua dàn xe cảnh sát, trong đám đông, Ôn Nhiên loáng thoáng thấy gã đầu đinh và gã tóc vàng choé đang mấy gã vệ sĩ áp giải. Gã đầu đinh nửa bầm dập như từ cõi c.h.ế.t trở về một t.a.i n.ạ.n giao thông t.h.ả.m khốc. Chân gã tóc vàng choé thì trúng vài phát đạn, m.á.u tuôn xối xả.
Một bàn tay vươn từ bên cạnh, che khuất tầm của Ôn Nhiên. Cậu ngoan ngoãn đầu , rèm mi chớp chớp cọ lòng bàn tay Cố Quân Trì, nhắm mắt để dẫn .
Đột nhiên Cố Quân Trì khựng , buông tay . Ôn Nhiên mở mắt, thấy Trần Thư Hồi bước xuống từ một chiếc xe mới đỗ. Bà lia mắt từ Cố Quân Trì sang Ôn Nhiên, tất tả bước tới hỏi han: "Con chứ, Ôn Nhiên?"
Ôn Nhiên bà , điềm nhiên đáp: "Con ."
"Không là ." Trần Thư Hồi nhoẻn miệng : "Vậy hai con về nhà thôi."
Ôn Nhiên còn kịp phản ứng, Cố Quân Trì lạnh lùng cắt ngang: "Cháu đưa đến bệnh viện kiểm tra ."
"À, đúng , xem thương tích gì ." Trần Thư Hồi đoạn, vươn tay định kéo Ôn Nhiên: "Đưa đây, cô đưa nó viện."
Cố Quân Trì đưa tay gạt phắt , giọng đều đều nhưng mang sắc thái mệnh lệnh cho phép từ chối: "Cháu sẽ đích đưa ."
"Được, thế làm phiền cháu ." Trần Thư Hồi rụt tay , môi vẫn giữ nụ hảo tì vết.
Lách qua bà , tiến về phía xe. Ngay khoảnh khắc lướt qua, giữa gian nồng nặc mùi m.á.u tanh và đủ thứ tạp âm, Ôn Nhiên lờ mờ ngửi thấy một mùi hương mỏng manh quen thuộc.
Mùi thanh tao pha chút chát chát, là mùi .
Ôn Nhiên khẽ chau mày. Cái mùi ngửi ở nhỉ... mùi tinh dầu ... Xoẹt! Như một dòng điện xẹt qua dây thần kinh, sực nhớ ...
Đó chính là mùi tinh dầu xông đặc trưng trong trang viên của ông ngoại Đào Tô Tô.
Ôn Nhiên ngoái đầu . Trần Thư Hồi đang ung dung bước lên xe, tài xế kính cẩn đóng cửa .
"Có chuyện gì ." Cố Quân Trì hỏi.
"Không gì..." Ôn Nhiên thẫn thờ lắc đầu, bước lên xe.
Cố Quân Trì vẫn nán bên ngoài trao đổi vài câu với vệ sĩ. Bác sĩ xe thì thoăn thoắt xử lý vết thương cho Ôn Nhiên. Cậu xòe bàn tay , dường như đ.á.n.h mất cảm giác đau, chỉ thẫn thờ thả hồn lơ lửng.
Cái trang viên u tịch mà Cố Sùng Trạch mỗi tháng đều cất công ghé thăm vài bận, Trần Thư Hồi cũng đặt chân đến đó. Và chắc chắn kiểu dạo chơi thoảng qua, nếu mùi hương tinh dầu thể bám riết lấy bà , dai dẳng đến mức giữa một mớ hỗn độn thế vẫn phảng phất bay .
Thế nên, một giả thiết vẻ cực kỳ hợp lý cho việc vì nhà họ Ôn tường tận ngọn ngành về bệnh tình của Cố Quân Trì đến . Những dữ liệu y tế cơ mật dùng để nghiên cứu chế tạo pheromone độ tương thích cao, thứ đáng lẽ phong toả tuyệt đối trong nội bộ nhà họ Cố, chính tay Cố Sùng Trạch tuồn cho Trần Thư Hồi.
Nếu giả thiết là sự thật, thì cái gọi là mục tiêu liên hôn cũng chẳng còn đơn giản như bề nổi của tảng băng trôi. Cố Sùng Trạch rảnh rỗi mà ban phát ân huệ công cho Trần Thư Hồi. Chắc chắn họ bắt tay trong một thương vụ mờ ám nào đó từ lâu .
Một luồng khí lạnh lẽo như con rắn độc trườn dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi ập đến, còn kinh hoàng hơn cả lúc đám côn đồ bắt cóc.
Rầm! Tiếng sập cửa xe khiến Ôn Nhiên giật nảy . Cậu hồn, lúc mới để ý thấy Cố Quân Trì yên vị xe.
Vết thương tay băng bó kỹ lưỡng. Ôn Nhiên tháo cặp sách xuống. Khoá kéo bung bét, cái cặp toác miệng như con ếch ộp, đống bài kiểm tra nhàu nhĩ nhét bên trong suýt thì rớt lộp bộp ngoài. Cậu luống cuống vuốt ve, cố gắng vuốt phẳng chúng .
"Đừng sờ nữa." Cố Quân Trì nhắc nhở: "Về bảo giúp việc lấy bàn ủi là ủi phẳng phiu là ."
"Ý kiến đấy." Thoát c.h.ế.t trong gang tấc, cảm giác mệt mỏi rã rời, hoa mắt chóng mặt và cơn sốt hầm hập ập tới bủa vây. Ôn Nhiên mệt mỏi nở một nụ nhợt nhạt: "Cũng may là đám đó nghĩ là một thằng nhóc học sinh ngờ nghệch, chả thèm lục soát kỹ cái cặp. Nếu là cái điện thoại với bộ đồ nghề của chúng nó cuỗm ."
Cậu cẩn thận cất con d.a.o xếp và chiếc tua-vít còn dính m.á.u hộp: "Cái hộp đúng là bảo bối. Nếu nó, cạy nắp cái hòm đó . Nếu nhanh chân tẩu thoát mà trốn, giờ chắc túm cổ làm con tin , gã đó s.ú.n.g đấy."
Cố Quân Trì lặng lẽ quan sát dọn dẹp thứ ngăn nắp. Ôn Nhiên thậm chí còn vuốt cổ áo đồng phục nhăn nhúm vì đám côn đồ xách xách suốt cả đêm. Cậu lấy mu bàn tay dụi dụi mắt và xoa xoa mặt. Cuối cùng, chỉnh tư thế thật nghiêm túc, nghiêng đầu hỏi: "Bây giờ ôm ?"
Không rằng, Cố Quân Trì vòng tay qua lưng Ôn Nhiên, ôm chặt lòng.
Ôn Nhiên vòng tay qua eo Cố Quân Trì, vùi trọn khuôn mặt vòm n.g.ự.c vững chãi, để trán áp sát nhịp tim đập mạnh mẽ của . Cơ thể căng cứng cuối cùng cũng buông lỏng, cảm giác như một con thú nhỏ lạc lõng rốt cuộc cũng tìm nơi trú ngụ an .
trong thâm tâm trĩu nặng sự áy náy và xót xa. Tại , tại cuốn vòng xoáy của những âm mưu bẩn thỉu, để dạt tận bến đỗ bình yên ?
Giá như chuyện như thì mấy.