[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 36: Lật mặt nhanh hơn lật sách

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:48
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng mưa rả rích lọt qua khe cửa sổ, nhơm nhớp, ướt át, mà cồn cào cả ruột gan.

Cố Quân Trì chống một tay lên mép bàn, vẻ mặt phẳng lặng như tờ, dán mắt Ôn Nhiên: "Lý do."

"Cậu tặng mô hình, vui lắm." Thực , điều đáng giá hơn cả món quà quý giá chính là vì nó trao từ tay Cố Quân Trì. Ôn Nhiên tiếp: "Với , chúng nửa tháng gặp , đúng ?"

Cố Quân Trì phán: "Chưa đủ thuyết phục."

"Chưa đủ á?" Ôn Nhiên ngẩn tò te: "Thế làm bây giờ, hiện tại thực sự, thực sự ôm ."

Cố Quân Trì gật gù: "Bây giờ thì đủ ."

Chẳng hiểu mô tê gì tự dưng "đủ ", Ôn Nhiên sinh nghi chắc mẩm là đang đem làm trò tiêu khiển. thôi, cũng chả thèm bận tâm. Cảm giác hưng phấn cứ rần rần trong lồng n.g.ự.c xúi giục vươn tay , vòng qua cổ Cố Quân Trì ôm chầm lấy . Cú ôm mạnh bạo đến mức làm ngửa , va lưng mép bàn đ.á.n.h rầm một tiếng mờ mịt.

Nửa áp sát kẽ hở. Ôn Nhiên cảm nhận rõ mồn một từng nhịp rung động nơi lồng ngực. Đó là tiếng tim đập, mà cũng chẳng phân định nổi là của của Cố Quân Trì nữa.

Dụi mặt hõm vai , chóp mũi cọ cọ lên vùng da bên cổ, Ôn Nhiên vô thức cọ quậy thêm mấy cái, thốt một câu chân thành từ tận đáy lòng: "Cậu đúng là nhất thủ đô ."

Cố Quân Trì vòng một tay ôm lấy eo , tay thì chèn giữa hai , ấn nhẹ lên cổ Ôn Nhiên để đẩy cái mặt đang dính như sam xa một chút, tặc lưỡi: "Nói chuyện thì bớt dí sát mặt ."

Hít một căng tràn mùi hương vương vấn trong lòng bàn tay , Ôn Nhiên lỳ lợm dán mặt , tỳ cằm lên vai Cố Quân Trì ngước lên dòm. Cậu mải miết ngắm đôi môi, chóp mũi, đến đôi mắt . Cuối cùng, đắm chìm đôi đồng t.ử đen láy đang khẽ đảo xuống . Hàng lông mi rủ xuống hắt bóng mờ ảo, giống hệt cơn mưa rả rích đêm nay.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm , vòng tay quanh eo bỗng siết chặt . Cảm giác căng trướng nơi lồng n.g.ự.c ép , khiến trong đầu Ôn Nhiên chợt loé lên một ý đồ còn quá đáng hơn thế.

ý đồ kịp triển khai, thì nhanh như chớp giật, từ sâu thẳm ký ức bỗng trồi lên dăm ba mảnh ghép vụn vặt, mờ mịt nhưng hao hao giống hệt cái tình cảnh ngay lúc , chỉ khác mỗi cái địa điểm là ở giường. Cậu rúc sát cổ Cố Quân Trì, thầm thì sát sàn sạt bên tai , còn tay Cố Quân Trì thì đặt hờ hững eo .

Đứng hình mất năm giây, Ôn Nhiên hoảng hốt buông tay, nhảy lùi một bước, nhiệt độ mặt tăng vọt như núi lửa phun trào.

Cố Quân Trì cũng từ tốn buông tay, chống lên mép bàn, nhận xét: "Cậu lật mặt nhanh hơn lật sách đấy."

"Không ... Tôi nhớ vài chuyện." Khung cảnh đó chân thực đến mức chẳng giống mơ chút nào, nhưng ngặt nỗi chẳng đào đoạn ký ức trọn vẹn nào ngoài đời thực. Ôn Nhiên chữa cháy: "Chắc là , lẫn lộn lung tung mà."

"Mơ thấy cái gì."

"Dạ chẳng ." Ôn Nhiên quyết tâm sống để c.h.ế.t mang theo, đập c.h.ế.t cũng hé răng nửa lời cho Cố Quân Trì mơ thấy cái cảnh ướt át sến súa đó. Cậu vội vàng bẻ lái: "Cậu du lịch về ?"

"Ngày mốt ."

"Nhanh thế á, nữa." Ôn Nhiên phịch xuống mép giường. Để giấu nhẹm sự bối rối, dứt khoát ườn luôn: "Cậu chơi vui ?"

Cố Quân Trì bước tới cuối giường, từ xuống đ.á.n.h giá khuôn mặt : "Cũng tàm tạm."

"Vậy chúc chuyến tới của sẽ vui nổ trời nhé." Ngẫm nghĩ một lúc, Ôn Nhiên hỏi: "Cậu định học đại học nào thế, nước ngoài ?"

Không gian im ắng tĩnh mịch. Cố Quân Trì đ.á.n.h mắt sang chiếc bàn học, ngập ngừng một lát mới đáp: "Vẫn chốt."

"Chắc ông nội Cố sẽ tôn trọng ý kiến của , để tự quyết định thôi nhỉ? Chứ thì chịu, còn chả định tống cổ trường nào nữa."

Cố Quân Trì phắt , đột ngột chống hai tay xuống nệm, cúi gầm mặt xuống. Hắn bóp chặt lấy hai bên má Ôn Nhiên, ép ngẩng lên đối diện với . Mắt trừng trừng: "Việc gì cũng răm rắp lời bà , đang làm con trai làm ch.ó cho bà thế."

Bị cái khí thế bức đó làm cho hoảng hồn, Ôn Nhiên giơ tay đẩy đẩy cánh tay Cố Quân Trì nhưng sức như mèo quào, chẳng mảy may suy suyển. Cậu ấp úng hỏi: "Cậu thế?"

Nhìn chằm chằm mấy giây, Cố Quân Trì cuối cùng cũng nới lỏng tay. Ôn Nhiên lồm cồm dậy ngước : "Cậu tức giận , vì chẳng tí chính kiến nào đúng ?"

Cho dù Cố Quân Trì gật đầu cái rụp thì Ôn Nhiên cũng chả buồn cãi bướng. Bởi lẽ chẳng thể nào phun cái sự thật trần trụi rằng sống chui rúc sự thao túng của Trần Thư Hồi bao nhiêu năm nay. Thế nên đành c.ắ.n răng chấp nhận cái mác "kẻ hèn nhát vô dụng, bảo " trong mắt ngoài.

"Cậu chính kiến." Cố Quân Trì vươn tay , khớp ngón tay cong cong trượt từ cằm xuống, kẹp hờ cổ Ôn Nhiên: "Mà là chỗ của đang xích bằng một sợi dây chuyền sắt."

Ôn Nhiên ngây , Cố Quân Trì tiếp: "Đến khi nào quyết định giật đứt nó, cứ báo một tiếng, sẽ giúp một tay."

Hắn chẳng toạc móng heo , nhưng Ôn Nhiên thì thấm thía từng chữ. Cái sự bất lực, cam chịu, sống kiếp con rối giật dây của , xem chừng thấu tim đen .

chắc cũng chỉ dừng ở mức nghi ngờ bóng gió thôi. Chứ nếu Cố Quân Trì mà nắm thóp bằng chứng cụ thể gì đó, thì nhà họ Cố chắc phái quân đoàn đến san phẳng nhà họ Ôn từ tám đời .

"Cứ làm như mất nửa góc não bằng." Thấy Ôn Nhiên đực mặt như khúc gỗ, Cố Quân Trì thẳng lưng dậy: "Tôi về đây, cứ ôm cái mô hình đó mà ngủ."

Ôn Nhiên rốt cuộc cũng kéo hồn phách: "Để tiễn ."

"Đợi tí, nhét cái mô hình tủ quần áo ." Cậu lật đật lên, mở toang cửa tủ, tất tả chạy bàn học đóng nắp hộp mô hình , nâng niu bê nó y như báu vật.

Trong tủ chỉ lèo tèo vài bộ lễ phục đắt tiền và dăm ba cái áo thun cũ mèm. Ôn Nhiên cẩn thận đặt hộp mô hình , hì hục lật tung mấy cái quần xếp gọn gàng đáy tủ lên, để lộ cái laptop đang chình ình đó. Cậu hí hửng ngoái đầu khoe với Cố Quân Trì: "Nhìn nè, cả máy tính cũng giấu ở đây luôn."

Cố Quân Trì hờ hững liếc cái laptop một cái, chĩa mắt sang Ôn Nhiên, nhưng xoay lưng chỉ chừa cho cái ót. Cậu loay hoay tìm cách lấy quần lót để nguỵ trang che lấp cái hộp mô hình, nhưng loay hoay mãi vẫn thất bại tập, đành bất lực lên đóng sầm cửa tủ : "Mai moi mấy bộ đồ mùa đông đắp lên mới ."

Thấy Cố Quân Trì cứ chằm chằm mà chẳng ho he nửa lời, Ôn Nhiên mới sực nhớ cái mớ hành động lén lút vụng trộm trong mắt đại thiếu gia chắc phèn chua và bủn xỉn c.h.ế.t . Cậu mím môi, nặn một nụ sượng trân, pha chút nịnh bợ gượng gạo.

"Tại nhà tặng quà cho nên mới giấu giếm thế." Ôn Nhiên thanh minh: "Chứ ý gì khác ."

"Tôi , não vẫn còn nguyên vẹn."

Ôn Nhiên gật gù tán thành rắp lự, lon ton mở cửa phòng.

Trước khi bước xuống cầu thang, Ôn Nhiên còn đang lóng ngóng quờ quạng tìm công tắc đèn gắn tường thì Cố Quân Trì sượt qua , định cứ thế mà cắm đầu thẳng. Sợ lạ nước lạ cái trượt chân lăn lông lốc xuống lầu, Ôn Nhiên cuống cuồng với tay cản. Vừa vặn chộp trúng cổ tay , bèn siết chặt , thì thào bằng giọng gió: "Đợi bật đèn hẵng ."

Tiếng cạch vang lên, ngọn đèn ốp tường bừng sáng. Ánh sáng vàng vọt nhợt nhạt hắt lên những bậc cầu thang bằng gỗ màu nâu sẫm. Nhìn từ xuống, cái cầu thang âm u lạnh lẽo hệt như con đường dẫn xuống mười tám tầng địa ngục. Cố Quân Trì phán xanh rờn: "Nhà ma thật đấy."

Vốn dĩ đang mang cái tâm lý làm việc khuất tất nên thần hồn nát thần tính, Ôn Nhiên giật thót , theo phản xạ bấu chặt lấy cổ tay Cố Quân Trì. Cậu cố gắng đè nén nỗi sợ hãi đang dâng trào, nghiêm túc thì thầm phản bác: "Làm gì , đời làm quái gì ma. Tôi là theo chủ nghĩa duy vật."

"Có tận bốn con lận." Cố Quân Trì thong dong bước xuống lầu, đủng đỉnh : "Một con đang chễm chệ sô pha, hai con đang đu lủng lẳng đèn chùm kìa."

Ôn Nhiên sởn hết cả gai ốc, tóc gáy dựng . Khi sắp bước hết những bậc cầu thang cuối cùng, Cố Quân Trì hất cằm hiệu: "Còn một con đang chình ình ngay chân cầu thang đón khách kìa."

Cú tung đòn chí mạng làm Ôn Nhiên nhắm tịt mắt ngay tức khắc. Cậu bấu víu, ôm trọn lấy cánh tay trái của Cố Quân Trì, hai lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Đôi chân chôn rễ tại chỗ, nhất quyết chịu nhấc thêm nửa bước nào.

Cố Quân Trì ghé sát tai , thì thầm: "Chẳng theo chủ nghĩa duy vật ."

Nhà duy vật học Ôn Nhiên lúc từ chối bình luận. Cậu nhắm nghiền mắt, đu bám cánh tay Cố Quân Trì mới dám lò dò lết từng bước một.

Lúc khỏi cửa não cá vàng quên bẵng việc mang ô. May mà Cố Quân Trì giày xong thì tiện tay cầm luôn theo. Hắn bung ô , che cho cả hai bước cạnh . Đến bên xe, Cố Quân Trì chui tọt ghế lái. Ôn Nhiên đón lấy cây ô, vịn tay lên cửa xe: "Cậu đường cẩn thận nhé, cảm ơn món quà của ."

Cậu ngập ngừng như thôi. Cố Quân Trì cũng chẳng vội đóng cửa xe, khoanh tay ngực, dựa lưng ghế ngước lên .

"Lần tới lúc du lịch về, ôm nữa ?" Bàn tay Ôn Nhiên siết chặt cán ô, tiếng mưa đập lộp bộp tán ô nặng trĩu. Giọng rụt rè, cẩn trọng, nhưng ánh mắt thì cương quyết hề né tránh: "Không cần quà cáp gì , chỉ cần ôm một cái thôi."

Không gian tĩnh lặng bao trùm một lúc lâu. Yết hầu Cố Quân Trì khẽ trượt lên xuống. Hắn dời tầm mắt qua lớp kính chắn gió, vặn chìa khóa nổ máy.

Chờ mãi thấy tín hiệu trả lời, Ôn Nhiên chút hụt hẫng, nhưng vẫn ý lùi một bước, định đưa tay đóng cửa xe giúp .

Khi cánh cửa chỉ còn cách mép độ mười phân, Cố Quân Trì đột nhiên giơ tay cản . Ôn Nhiên chớp chớp mắt, ngơ ngác hiểu.

Giữa tiếng mưa rào ồn ã, thấy giọng Cố Quân Trì cất lên: "Để xem xét ."

Ngay đó là tiếng Rầm, cánh cửa xe Cố Quân Trì kéo mạnh từ bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-36-lat-mat-nhanh-hon-lat-sach.html.]

Ôm một bụng tâm trạng còn lâng lâng chín tầng mây hơn cả lúc nhận cái mô hình, Ôn Nhiên thong thả rảo bước về phía cửa phụ, xoay vẫy tay chào nhiệt tình. Chiếc xe lùi , đầu lao vút màn mưa mù mịt phía xa. Ôn Nhiên lưng bước nhà.

Phi như trâu điên qua cái phòng khách đang chực chờ tận bốn con ma, Ôn Nhiên lao lên lầu phóng vọt về phòng . Tim đập liên hồi như nhảy khỏi lồng n.g.ự.c vì màn "vận động mạnh". Vẫn thấy đủ đô, chạy lăng xăng từ cửa phòng nhà vệ sinh, từ nhà vệ sinh phi thẳng bàn học.

Ting một tiếng, báo hiệu tin nhắn mới. Ôn Nhiên thở hồng hộc vồ lấy điện thoại xem.

Một : Lừa đấy, chẳng con ma nào .

Chủ nhật, căn nhà chìm trong tĩnh lặng. Từ trận cãi vã nảy lửa với Trần Thư Hồi dạo , Ôn Duệ dọn biền biệt chẳng thấy bóng dáng . Ôn Nhiên chỉ tình cờ thấy mặt gã một bài báo, Một công ty con chuyên mảng phát triển khu nghỉ dưỡng cao cấp thuộc Tập đoàn Bách Thanh tung dự án mới. Trần Thư Hồi và Ôn Duệ nghiễm nhiên ẵm luôn chức tổng giám đốc dự án.

Tại buổi lễ khởi công hoành tráng, hai con nâng ly rượu vang, xã giao thanh lịch, trông bề ngoài cứ như một gia đình êm ấm chẳng hề rạn nứt xích mích nào.

Ôn Nhiên dán mắt mẩu tin tức đó. Dự án chẳng dây dưa rễ má gì tới màn hợp tác giữa Bách Thanh và Thịnh Điển. Điều đồng nghĩa với việc, Trần Thư Hồi và Ôn Duệ Cố Bồi Văn gật đầu cái rụp, chính thức bước một chân hàng ngũ chóp bu của Bách Thanh.

Bọn họ đang từng bước, từng bước thâu tóm những thứ mà họ hằng thèm khát.

Sau bữa tối, Ôn Nhiên gạt đống đề thi làm mờ cả mắt sang một bên, lôi từ trong ngăn kéo xấp bản vẽ. Phác thảo món quà cũng hòm hòm một nửa . Riêng cái mô hình chuột túi thì vẫn đang chờ dài cổ đợi Đào Tô Tô cung cấp ảnh chụp mặt tiền, góc nghiêng và đằng lưng con chuột túi. Theo như lời Đào Tô Tô cằn nhằn thì cô nàng trổ tài phó nháy ròng rã cả ngày trời, ngặt nỗi bé chuột túi chảnh choẹ chịu hợp tác, nên tới giờ vẫn chộp pô ảnh nào hồn.

Tẩy tẩy xoá xoá, Ôn Nhiên cắm mặt vẽ say sưa, giác quan như phong bế chỉ trừ đôi mắt. Mãi cho đến khi tiếng giày cao gót lộp cộp vang lên từ hành lang vọng , mới giật bừng tỉnh. Ngồi thẳng lưng, cứng đơ như khúc gỗ, nín thở đợi tiếng bước chân đó lướt qua cửa phòng thẳng về phía phòng ngủ chính như khi.

hôm nay, tiếng bước chân đột ngột khựng ngay cửa phòng .

Ngay khoảnh khắc tay nắm cửa vặn xuống, Ôn Nhiên chỉ kịp luống cuống nhét vội chiếc điện thoại xuống tệp bài thi, hoảng hốt ngoái đầu . Trần Thư Hồi hùng hổ bước , ánh mắt sắc lẹm lướt qua vai , ghim thẳng xấp bản vẽ chi chít những thông kích thước bàn.

Ôn Nhiên chậm rãi đẩy ghế dậy, giọng khàn đặc: "Mẹ."

Trần Thư Hồi đến một tiếng "ừ" cũng keo kiệt buồn rặn . Bà tiến thẳng đến bàn học, cầm xấp bản vẽ lên, lật lướt qua vài trang một cách khinh khỉnh, xoay ngang chúng, nhẫn tâm x.é to.ạc làm đôi ngay chính giữa, quăng thẳng Ôn Nhiên.

"Tao nhớ tao cấm mày đụng mấy thứ rác rưởi từ lâu cơ mà." Bà gằn giọng, mặt lạnh tanh: "Thế mà mày dám rúc trong phòng cả ngày chỉ để làm mấy cái trò vớ vẩn ."

Từng mảnh giấy tả tơi bay lả tả rơi rụng xuống sàn nhà. Ôn Nhiên rũ mắt xuống, tầm dám lệch dù chỉ một ly, sợ rằng ánh mắt lỡ va tủ quần áo sẽ làm Trần Thư Hồi đ.á.n.h thứ gì đó đang giấu giếm bên trong.

"Mày tưởng mày thiên phú lắm hả?" Giọng Trần Thư Hồi the thé, ngập tràn sự mỉa mai châm biếm: "Mày hoang tưởng là con ruột của ổng, đang tiếp giấc mộng dang dở của ổng chắc?!"

Hình như đây là đầu tiên kể từ khi Ôn Ninh Uyên nhắm mắt xuôi tay, Trần Thư Hồi mới trực tiếp nhắc đến ông bằng cái thái độ thẳng thừng như . Ôn Nhiên ngước mắt lên, đăm đăm .

"Từ nay về con sẽ vẽ nữa." Ôn Nhiên thốt lên.

Nghe , Trần Thư Hồi bỗng bật một tiếng đầy khinh bỉ: "Tất nhiên là khỏi cần vẽ vời làm gì cho mệt xác, vì kẻ dâng tận miệng cho mày cái mô hình cơ mà."

Đến việc x.é to.ạc những bản thiết kế tâm huyết cũng làm Ôn Nhiên kinh hãi bằng khoảnh khắc . Tim đập chệch một nhịp, mười ngón tay vô thức cuộn chặt .

"Cái camera an ninh ngoài cổng sẽ tự động kích hoạt chế độ cảm biến chuyển động chín giờ tối. Bình thường tao chả thèm đoái hoài, nhưng đêm qua mưa gió bão bùng, hệ thống báo xe đang mon men tới gần. Tao cứ đinh ninh là thằng Ôn Duệ vác xác về nhà, tiện tay mở lên coi thử, ai dè thấy lù lù cái bản mặt Cố Quân Trì."

"Nửa đêm nửa hôm, đội mưa đội gió lặn lội mang mô hình đến cho mày, tao ngờ mối quan hệ của hai đứa mày mặn nồng đến mức đấy. Thế mà tao chẳng một tí tin tức gì." Trần Thư Hồi chằm chằm sâu mắt Ôn Nhiên: "Lần tao cảnh cáo mày giữ cách với nó, những lời tao mày ném thế hả? Hay là mày cao kiến gì tóm cả vị thiếu gia nhà họ Cố khó ở như thế, chơi xem nào?"

Ôn Nhiên hề lảng tránh ánh mắt sắc như d.a.o của bà , đáp: "Không ."

"Cũng thôi, dẫu mày cũng ôm cái độ tương thích cao chót vót 97.5% cơ mà, với nó mày còn là một thằng beta vô giá trị." Khuôn mặt Trần Thư Hồi khẽ méo mó, nặn một nụ kỳ quái: "Tao đập bao nhiêu tiền của để lo lót cho mày làm phẫu thuật, cuối cùng biến thành cái phao cứu sinh để mày đu bám trèo cao, nực thật đấy."

bước tới sát Ôn Nhiên nửa bước: "Mày khai thật , rằng mày chỉ là con nuôi của nhà họ Ôn, rằng mày vốn là một thằng beta, rằng mày m.ổ x.ẻ chán chê mới biến thành omega , mày hả?"

Câu trả lời quá rõ ràng, chẳng hiểu còn cố tình xoáy sâu làm gì. Ôn Nhiên đành câm nín.

"Đương nhiên là mày đố dám mở miệng , mày mượn gan hùm cũng chẳng dám! Mày lừa dối thằng nhãi đó, lừa gạt cả nhà họ Cố. Trong mắt bọn họ, mày chỉ là một công cụ lợi dụng hơn kém, mày nghĩ nó sẽ ban phát tình cảm cho mày chắc? Tất cả cũng chỉ vì cái pheromone và độ tương thích mà thôi, đồ ngu ngục!"

Phải công nhận Trần Thư Hồi là bậc thầy trong việc moi móc điểm yếu của khác. Bà dễ dàng chọc ngoáy nỗi canh cánh lớn nhất trong lòng Ôn Nhiên, sự thật bẽ bàng rằng là một tên lừa đảo chuyên nghiệp.

Thân phận là đồ rởm, giới tính là hàng fake, pheromone cũng là đồ nhân tạo. Bị dã tâm đen tối của nhà họ Ôn trói buộc, chẳng góc khuất nào trong cuộc đời gọi là trong sạch.

"Con hiểu." Giọng Ôn Nhiên nhẹ bẫng, thái độ vẫn cam chịu phục tùng y như bao ngày: "Từ nay về con sẽ chú ý hơn. Con xin ."

"Tuỳ mày thôi, cái bản mặt của mày tao cũng chán ngấy lên tận cổ ." Im lặng vài giây, Trần Thư Hồi buông một tiếng khẩy đầy ẩn ý: "Dù thì kết cục cũng đổi, để xem mày còn hí hửng mấy độ nữa."

Gom nhặt mớ giấy lộn xộn sàn, hì hục chắp vá từng mảnh với , nhưng những tờ giấy nhàu nhĩ, nhăn nheo đến t.h.ả.m hại, chướng mắt vô cùng. Ôn Nhiên quyết định dẹp vẽ từ đầu. Các chi tiết và thông khắc ghi sâu não bộ, việc bắt đầu chẳng gì khó khăn.

Tắm rửa xong xuôi leo lên giường, khi tắt đèn, Ôn Nhiên mò mẫm mở giao diện tin nhắn với Cố Quân Trì . Tiếc là lịch sử trò chuyện ngắn ngủn, vuốt lên vuốt xuống một cái là hết trơn. Cậu buồn bã tắt điện thoại.

Tưởng chừng đêm nay sẽ thức trắng, ai dè nhanh đến lạ, cảm giác như cơ thể cạn kiệt sinh lực.

Cậu mơ thấy Ôn Ninh Uyên. Ông đang thong dong bên bàn ăn, đưa cho một chiếc sandwich, hiền hậu: "Mô hình ba đặt mua sắp giao tới , học về con sẽ tự tay bóc tem đấy."

Dạo đó, một dự án tầm cỡ của Thịnh Điển đang gặp trục trặc, nguy cơ cao gánh khoản bồi thường khổng lồ. Ôn Ninh Uyên chạy đôn chạy đáo lo liệu đến kiệt sức, nhưng khi Ôn Nhiên, ông hề để lộ một chút phiền muộn nào, vẫn giữ nguyên vẻ điềm đạm, ấm áp thường ngày.

"Thật thế ạ?" Ôn Nhiên cuống cuồng vì sắp muộn học, nhồm nhoàm nhai bữa sáng, tu ừng ực ngụm sữa tươi: "Tối nay hai cha con cùng đập hộp nhé. Thôi con học đây, chào ba."

"Ừ, tài xế đang đợi ngoài cổng, việc gì cuống, cẩn thận nhé."

Thế nhưng buổi chiều kịp đến, hết giờ nghỉ trưa, Ôn Nhiên tài xế vội vã đưa thẳng đến bệnh viện, chỉ để chứng kiến t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của Ôn Ninh Uyên.

Cậu chạm bàn tay ông, lạnh ngắt. Rồi những khác ùa tới, xô đẩy văng một góc. Ôn Nhiên đeo cặp táp, thẫn thờ chôn chân tại chỗ.

Về đến nhà, chiếc mô hình mới cóng chễm chệ bàn . Đó là món quà cuối cùng Ôn Ninh Uyên để cho . Ôn Nhiên nỡ bóc vỏ, mà cẩn thận nâng niu cất giữ như một báu vật.

, mệnh lệnh cấm cản của Trần Thư Hồi vang vẳng bên tai. Ôn Nhiên trơ mắt chiếc mô hình tống khứ xuống căn hầm chứa đồ tạp nham tối tăm. Cánh cửa hầm chầm chậm khép , nuốt chửng chút ánh sáng le lói hắt lên mô hình.

Bánh xe thời gian ngưng bặt, tua ngược với tốc độ chóng mặt, trở cô nhi viện năm lên bảy. Vào một buổi chiều muộn u ám, tay trái Ôn Nhiên nắm chặt hòn đá, tựa hàng rào, ngây dại phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa.

"Cháu tên là gì ?"

"Cháu tên Tiểu Thụ."

Giọng cô giáo vọng từ đằng xa: "Tiểu Thụ, em đang chuyện với ai đấy? Xin hỏi cô là ai ạ?"

Người phụ nữ hoảng hốt phắt dậy, vội vã quấn chặt chiếc áo khoác măng tô, lầm lũi rời ...

Không, khoan , giấc mơ khác với những .

Trước khi rời , Ôn Nhiên rõ mồn một tiếng phụ nữ dặn dò: "Tiểu Thụ, con ráng đợi thêm chút nữa nhé."

Ôn Nhiên há hốc miệng, gào lên cho cô : mà con còn thời gian nữa .

Ba ngày , dẫn văn phòng Viện trưởng, giáp mặt một đôi vợ chồng lạ hoắc, Viện trưởng gọi họ là 'Ông Ôn' và 'Bà Ôn'. Bọn họ ngắm nghía lâu, lân la trò chuyện với một lúc, cuối cùng ký kết giấy tờ với Viện trưởng, giao hẹn sáng ngày thứ tư sẽ đến rước .

Thế nên làm gì còn thời gian nữa, sáng mai sẽ đón mất .

"Nghe dặn , Tiểu Thụ?" Giọng phụ nữ nghẹn ngào, run rẩy: "Con ngoan nhé, chờ , con?"

Gió nổi lên, thổi tung những lọn tóc lòa xòa hai bên má phụ nữ. Dưới bầu trời xám xịt, đôi mắt cô đỏ hoe, hằn lên khuôn mặt thanh tú, buồn bã.

Xoạc... Cảnh tượng mắt đột ngột x.é to.ạc như một tờ giấy mỏng manh. Cơ thể hẫng lên, cảm giác rơi tự do ập đến. Ôn Nhiên giật nảy mở trừng mắt, bàn tay trái nắm chặt thành nắm đấm. Giữa căn phòng tối om, bật dậy như chiếc lò xo, hoảng loạn thở hồng hộc.

Đó chính là khuôn mặt của Lý Khinh Vãn.

Loading...