[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 31: "Không phải nên tương trợ lẫn nhau sao TAT"

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:42
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mang theo hi vọng uống t.h.u.ố.c hạ sốt sẽ khỏi bệnh mà chìm giấc ngủ, nhưng sáng hôm tỉnh dậy, cả vẫn hầm hập nóng, Ôn Nhiên lờ mờ nhận chuyện chẳng lành.

Ngột ngạt. Dù đang trong phòng điều hòa mà vẫn thấy ngột ngạt. Trong cơ thể cứ lởn vởn một luồng khí nóng tài nào xua tan nổi, như thể nó đang tỏa từ tận trong tủy xương. Đầu óc lơ mơ, chẳng thể tập trung nổi, kèm với đó là một thứ cảm giác bứt rứt, bồn chồn khó tả, chính xác hơn, đó là một loại khát khao, một sự đòi hỏi. Có điều, Ôn Nhiên vẫn hiểu nổi cái thứ mà đang khát khao rốt cuộc là gì.

Đào Tô Tô tinh ý nhận sự bất thường, ghé sát hỏi nhỏ: "Cậu đến kỳ phát tình ? Mấy hôm trông chỉ vẻ đuối sức thôi, nhưng hôm nay vẻ nặng hơn đấy. Mặt với tai đỏ lựng lên kìa, cả tuyến thể nữa."

Ôn Nhiên tay cầm bút còn vững, dù trốn tránh đến mấy cũng đành thừa nhận sự thật: "Chắc là ."

"Để tớ xuống phòng y tế xin t.h.u.ố.c ức chế cho nhé. Rồi xin thầy cho nghỉ phép về nhà nghỉ ngơi vài hôm là sẽ thôi."

"Tớ dùng t.h.u.ố.c ức chế ." Ôn Nhiên lẩm bẩm tự với chính : “Bác sĩ dặn là dùng."

"Cậu gì cơ?"

"Không gì. Hết tiết tớ sẽ xin nghỉ. Thuốc ức chế... cần lấy , ở nhà tớ ."

"Ừ, nếu thấy khó chịu thì nhớ bảo tớ nhé."

Kết thúc một tiết học, Ôn Nhiên uể oải thu dọn sách vở, lết xuống văn phòng giáo viên xin phép nghỉ. Thầy giáo lo đường gặp chuyện , bắt Ôn Nhiên gọi điện cho tài xế nhà họ Ôn đến đón, tận tai thấy gọi điện mới chịu buông tha. Trùng hợp lúc đó Tống Thư Ngang cũng đến nộp tài liệu, thấy bèn nán chờ một lát để cùng Ôn Nhiên khỏi văn phòng.

Sắp đến giờ lớp, học sinh lục tục trở về phòng học, hành lang bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Ôn Nhiên đeo balo, cúi gằm mặt, bước chậm chạp. Sợ cứ thế ngã lăn mất, Tống Thư Ngang bụng đỡ lấy tay .

lúc , Ôn Nhiên thấy giọng của Hạ Úy vang lên: "Ôn Nhiên? Cậu thế?"

Ngẩng đầu lên, ánh mắt Ôn Nhiên ngay lập tức hút chặt vị Alpha đang cạnh Hạ Úy.

Giây phút ánh mắt chạm với Cố Quân Trì, trong đầu Ôn Nhiên bỗng vang lên tiếng ù ù chói tai, nhịp tim đập thình thịch liên hồi. Cậu thể cảm nhận rõ rệt nhiệt độ cơ thể đang tăng vọt, Ngay khoảnh khắc , chợt hiểu thứ mà đang khát khao, đòi hỏi bấy lâu nay là gì.

Kể từ ngày trở về thủ đô, từng gặp Cố Quân Trì. Dù mới trôi qua vài ngày ngắn ngủi, nhưng ngỡ như cách một thời gian dài đằng đẵng.

Mái tóc của Cố Quân Trì vẻ cắt ngắn hơn một chút, làm lộ rõ đôi lông mày sắc sảo. Ôn Nhiên trân trân khuôn mặt chẳng vương chút biểu cảm nào của . Đột nhiên, chứng mất kiểm soát tuyến lệ tái phát. Nước mắt cứ thế tuôn trào đôi mắt mở to, từng giọt lệ to đùng rơi lã chã xuống sàn nhà.

Tống Thư Ngang sững , luống cuống lục tìm khăn giấy trong túi quần, nhưng xui chẳng mang theo. Nhất thời, làm .

"Sao... lóc thế ." Hạ Úy cũng dọa cho giật b.ắ.n : “Lần gặp còn tươi rói cơ mà..."

Cố Quân Trì chỉ lặng lẽ Ôn Nhiên, hé răng nửa lời. Giữa mớ suy nghĩ rối rắm như tơ vò, Ôn Nhiên sực nhớ đến lời cảnh cáo của Trần Thư Hồi. Cậu đưa tay quệt vội nước mắt. Cổ họng nghẹn đắng chẳng thốt nên lời, chỉ đành cúi gập chào Cố Quân Trì và Hạ Úy, gắng gượng giơ tay vẫy vẫy Tống Thư Ngang. Sau cùng, lầm lụi bước cầu thang bộ bên cạnh, bám chặt lấy lan can, khó nhọc bước xuống lầu.

Sau lưng loáng thoáng vọng tiếng mắng nhiếc gay gắt của Hạ Úy: "¥&¥#!¥&……&!@¥…… Có tin tao méc ông nội Cố hả!"

Trên đường về, trời bắt đầu lất phất mưa. Ôn Nhiên tỳ trán lưng ghế phụ lái, hai tay ôm một xấp khăn giấy úp chặt mặt, hít hà lau khô những giọt nước mắt chịu ngừng rơi.

Thật may là ban nãy hành lang cả Hạ Úy và Tống Thư Ngang ở đó. Nếu , thể sẽ chẳng kiểm soát nổi bản mà sấn sổ tới hỏi xin Cố Quân Trì giúp đỡ, chuốc lấy tội danh quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c và c.h.ử.i xối xả.

Sắp về đến nhà, Ôn Nhiên sụt sịt mũi, ngẩng đầu lên thì thấy cổng vườn đang mở toang. Một chiếc xe đỗ xịch cửa biệt thự. Vài gã vệ sĩ đang lôi xệch một từ xe xuống. Nhìn rõ góc nghiêng của đó, Ôn Nhiên bừng tỉnh vài phần, Là Phương Dĩ Sâm.

Tài xế bấm nút mở khóa cửa, Ôn Nhiên lập tức bung cửa lao xuống xe. Cậu vác balo, tất tả chạy theo đám vệ sĩ nhà.

Phương Dĩ Sâm lôi đến cạnh ghế sofa, nhưng xuống mà chỉ lặng lẽ. Cậu đeo kính gọng, tuy nhiên vẻ gì là xảy xô xát thương tích gì nghiêm trọng. Ôn Nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Đám vệ sĩ lui túc trực ngoài cửa. Lúc dì Phương mới dám rón rén bưng một ly nước tới đặt lên bàn , hạ giọng hỏi Ôn Nhiên: "Sao cháu về sớm thế, trong khỏe ?"

"Cháu sốt, chiều nay dì cần nấu cơm phần cháu ạ. Chắc cháu dậy nổi."

"Vậy cháu nhớ uống t.h.u.ố.c nhé, lúc nào ngủ dậy đói bụng thì cứ gọi dì."

"Dạ , cháu cảm ơn dì."

Trời mưa rả rích, âm u, trong phòng khách càng thêm tối tăm, ảm đạm. Dì Phương lẳng lặng trở về phòng. Ôn Nhiên để ý thấy những ngón tay của Phương Dĩ Sâm đang co quắp , cơ thể vẻ cứng đờ. Cậu lo lắng hỏi: "Trợ lý Phương, thấy khỏe ở ?"

"Không ." Một nụ nhạt nhẽo xẹt qua khuôn mặt nhợt nhạt, Phương Dĩ Sâm : “Cậu thể phiền..."

Cậu còn dứt lời thì Ôn Duệ bước nhà. Vừa cửa, gã liếc Phương Dĩ Sâm một cái, hất cằm chiếc đèn chùm trần nhà, vươn tay bấm công tắc. Căn phòng khách bỗng chốc ngập tràn ánh sáng rực rỡ.

Quần áo và tóc tai của Ôn Duệ còn vương vãi những vệt nước mưa. Gã bước đến mặt Phương Dĩ Sâm, cất giọng đều đều: "Không cần bức di thư đó nữa đúng ?"

Cơ thể Phương Dĩ Sâm khẽ run rẩy như điện giật, nhưng mở miệng.

"Tao mà, nếu còn tái phạm một nữa, tao sẽ cấy ghép tuyến thể Omega mày, để mày hễ rời xa tao là sống bằng c.h.ế.t."

Tim đập thót một nhịp, Ôn Nhiên mở to mắt, trân trân Ôn Duệ với vẻ thể tin nổi.

Quả nhiên là nào con nấy. Gã và Trần Thư Hồi đúng là một cặp con điên khùng, m.á.u lạnh và tàn nhẫn đến đáng sợ.

Bức ép một Beta chịu muôn vàn đau đớn để biến thành Omega, gánh chịu những hệ lụy và di chứng đeo bám suốt đời. Có lẽ Ôn Duệ chẳng hề yêu thương Phương Dĩ Sâm, mà đó chỉ là sự bộc phát của d.ụ.c vọng chiếm hữu và khao khát chinh phục mãnh liệt của một Alpha. Gã chà đạp, tước đoạt triệt để lòng tự tôn của đối phương, bắt một kẻ chịu khuất phục cúi đầu trở thành vật sở hữu của riêng .

Phương Dĩ Sâm vẫn giữ thái độ im lặng, ánh mắt dán chặt ly nước bàn . Tiếng chuông điện thoại reo vang x.é to.ạc bầu khí tĩnh mịch. Ôn Duệ bắt máy, trao đổi vài câu cộc lốc cúp máy. Gã hướng về phía phòng giúp việc, cất giọng gọi dì Phương. Dì Phương lật đật mở cửa bước , Ôn Duệ lệnh: "Dọn dẹp phòng dành cho khách , bật đèn sáng lên, đưa lên đó nghỉ ngơi. Tiện thể chuẩn chút đồ ăn nhẹ luôn."

"Tôi làm ngay đây."

Trước khi , Ôn Duệ ném cái găm chặt Phương Dĩ Sâm trong vài giây, xoay bước khỏi phòng khách. Gã sang dặn dò đám vệ sĩ chầu chực ngoài cửa: "Canh chừng nó cẩn thận."

"Anh lên lầu nghỉ ngơi một lát ." Bản Ôn Nhiên lúc cũng đang chóng mặt, sốt hầm hập, chẳng lo nổi cho . thấy quầng thâm thâm sì mắt Phương Dĩ Sâm, đoán chắc thức trắng đêm lâu lắm : “Ăn chút gì lót chợp mắt một lúc sẽ thấy khỏe hơn đấy."

Phương Dĩ Sâm khẽ gật đầu. Ôn Nhiên bèn dẫn lên lầu. Đèn trong phòng ngủ dành cho khách bật sáng trưng. Dì Phương bước , ân cần : "Trợ lý Phương, để xuống bếp nấu chút đồ ăn, lát nữa bưng lên cho nhé."

"Không cần ạ, cảm ơn dì." Phương Dĩ Sâm khước từ: “Tôi đang thấy buồn ngủ, chỉ chợp mắt một lát thôi."

"Vậy cũng , lúc nào đói thì cứ ới một tiếng nhé." Dì Phương quên dặn dò Ôn Nhiên giữ gìn sức khỏe mới lui xuống nhà.

Vào phòng ngủ, Ôn Nhiên ân cần bảo: "Trong tủ sẵn đồ ngủ đấy, tắm rửa sạch sẽ ngủ cho ngon giấc."

"Cảm ơn ." Phương Dĩ Sâm khẽ gật đầu: “Đừng bận tâm đến , cũng nghỉ ngơi , nhớ uống t.h.u.ố.c nhé."

"Vâng."

Trở về phòng, Ôn Nhiên kiệt sức, lao thẳng xuống giường vùi đống chăn nệm. Bàn tay run lẩy bẩy, chật vật mở điện thoại, bấm gọi cho bác sĩ.

"Bác sĩ ơi, hình như cháu phát tình ... Cháu hỏi bác, liệu cách nào dùng t.h.u.ố.c ức chế ạ?"

"Nếu bây giờ cháu dùng t.h.u.ố.c ức chế, nó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến nồng độ và hoạt động của pheromone trong cơ thể cháu, thậm chí còn phá hủy cả chức năng của tuyến thể. Bác vẫn khuyên cháu nên tìm một Alpha độ tương thích cao để xin chút pheromone xoa dịu. Đó lẽ là cách nhất, cũng là cách duy nhất." Bác sĩ dứt lời, đợi vài giây thấy Ôn Nhiên phản hồi, bèn gọi lớn: "Cháu , rõ bác ?"

"Dạ , cháu ." Ôn Nhiên cố gắng mở mắt nhưng hai mí cứ dính chặt : “Cháu hiểu , cảm ơn bác ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-31-khong-phai-nen-tuong-tro-lan-nhau-sao-tat.html.]

Cúp máy, Ôn Nhiên gồng giữ chút tỉnh táo, gõ chữ "Kỳ phát tình" thanh tìm kiếm trình duyệt.

Những năm tháng lẽ cắp sách đến trường học môn Sinh học, giam lỏng trong viện nghiên cứu và bệnh viện. Bọn họ cấy ghép tuyến thể, tiêm pheromone , nhào nặn thành một Omega hảo. chẳng ai thèm dạy cách để làm một Omega thực thụ, cũng chẳng ai chỉ bảo giữ cách khi tiếp xúc với Alpha.

Chính vì , vẫn luôn ôm khư khư cái tư duy của một Beta nguyên thủy, để cuối cùng đón nhận kỳ phát tình đầu tiên trong sự ngu ngơ, thiếu hiểu .

Lướt nhanh qua các trang web, kết quả tìm kiếm nào cũng xoay quanh ba từ khóa: t.h.u.ố.c ức chế, đ.á.n.h dấu hoặc quan hệ tình dục. Chẳng phương án nào phù hợp với cả, Hóa bác sĩ đúng, cách nhất chính là nhờ cậy đến pheromone của Alpha.

Ôn Nhiên tắt màn hình điện thoại. Trong đầu vang vọng một giọng cứ lặp lặp cái tên "Cố Quân Trì", xen lẫn một giọng khác đang gào thét "Tuyệt đối ".

, tuyệt đối . Dù là vì lời răn đe của Trần Thư Hồi vì sợ hứng chịu sự kinh tởm và những lời lăng mạ từ Cố Quân Trì, cũng thể .

Cố ép bản nhắm mắt , Ôn Nhiên nhanh chóng chìm cơn mê man trong trạng thái ý thức mơ hồ.

Cậu lạc những giấc mơ lộn xộn, hỗn mang. Cuối cùng, thấy rơi tõm một khối vật thể mềm nhũn, ướt át và nóng hổi, tựa như đang bọc kín trong một chiếc chăn ngâm nước sôi.

Xung quanh tối om như mực. Không khí nóng bức ngột ngạt. Cổ họng khản đặc, chẳng thể thốt nên lời, chỉ từng luồng khí nóng bỏng liên tục ùa khoang miệng. Đôi môi Ôn Nhiên hé mở khép , hệt như một con cá quăng lên bờ, thoi thóp phơi cái nắng thiêu đốt.

Bất thình lình, một vật gì đó lạnh ngắt chạm mắt cá chân . Ôn Nhiên giật thót , đưa mắt xuống. Đó là một bàn tay, trắng trẻo, săn chắc, những ngón tay thon dài tinh xảo, các khớp xương ửng lên màu huyết sắc khỏe khoắn.

Chủ nhân của bàn tay bóng tối nuốt chửng, thể rõ mặt. Bàn tay khẽ khàng nắm lấy cổ chân , từ từ trượt lên . Lòng bàn tay mơn trớn vuốt ve làn da mỏng manh bắp chân. Đầu ngón tay lướt qua, gieo rắc những luồng điện tê dại dọc theo cơ thể.

Ôn Nhiên ngẩn ngơ chằm chằm đôi chân . Bàn tay vẫn tiếp tục cuộc hành trình, trượt qua bắp chân dừng , nhẹ nhàng đặt lên đầu gối .

Khi những ngón tay chạm đến phần đùi non nhạy cảm, Ôn Nhiên hoảng hốt trợn tròn mắt. cố gắng đến , vẫn chẳng thể xuyên thấu màn đêm để nhận diện kẻ đang phía . Đột nhiên, một tiếng thở hắt lọt tai .

Nghe như một tiếng thở dài tiếc nuối, giống như một tiếng nhạo khinh bỉ.

Cả cơ thể giật nảy lên một cái. Hình ảnh mờ ảo vỡ vụn. Ôn Nhiên choàng tỉnh, mở to mắt thở dốc trong căn phòng tối tăm tĩnh mịch. Toàn đầm đìa mồ hôi. Cậu thẫn thờ một lúc lâu, rụt rè đưa tay sờ xuống phía , Ướt đẫm, một vùng nhớp nháp.

Cố kìm nén nỗi hoảng loạn và sự ngỡ ngàng tột độ đang bủa vây, Ôn Nhiên vội vã chạy nhà tắm.

Tắm rửa sạch sẽ, bộ đồ ngủ mới, nhưng tình trạng cơ thể chẳng thuyên giảm chút nào, ngược còn trở nên nóng bức, bứt rứt hơn. Ôn Nhiên đưa tay áp lên mặt. Cả lòng bàn tay lẫn đôi gò má đều nóng rực như than hồng. Làn nước ứ đọng trong mắt ban đầu còn mang chút cảm giác man mát, nhưng chỉ tích tắc nung sôi, thiêu đốt hốc mắt rát bỏng.

Nhịp tim đập dồn dập liên hồi. Ôn Nhiên cảm nhận rõ rệt tuyến thể gáy cũng đang nóng bừng và giật bưng bừng. Từ đến nay, bao giờ ý thức sự tồn tại của nó một cách mãnh liệt đến thế.

Giống như một bản án vô tình, tuyên bố chính thức trở thành một kẻ chi phối bởi pheromone.

Lý trí sụp đổ . Bàn tay run lẩy bẩy, Ôn Nhiên lục lọi trong balo tìm một tấm danh , bấm gọi. Kết thúc cuộc gọi, cuống cuồng đeo vòng cổ chokker, khoác vội chiếc áo khoác. Mặc kệ ánh mắt tò mò của đám vệ sĩ, lảo đảo chạy thẳng xuống lầu, phi khỏi cửa.

Mưa tạnh. Hơn bảy giờ tối, Ôn Nhiên thu lu , run rẩy ở băng ghế xe ô tô. Đây là đầu tiên chủ động liên hệ với tài xế riêng của Cố Quân Trì, mục đích là để thể an , thuận lợi lọt qua cổng khu biệt thự.

Người tài xế hỏi han nhiều, chỉ tập trung lái xe êm ru, thoắt cái đưa Ôn Nhiên đến nơi.

Ôn Nhiên lời cảm ơn xuống xe, bước khu vườn. Xuyên qua lớp cửa kính sát đất, thấy trong phòng khách mấy vị Alpha đang tụ tập. Lục Hách Dương, Hạ Úy và vài gương mặt xa lạ đang nâng ly chúc tụng, rôm rả trò chuyện. Cố Quân Trì tựa lưng sofa, ánh mắt hờ hững thả trôi một vô định, dáng vẻ trông vẻ lạc lõng, chẳng mấy mặn mà với cuộc vui.

Chẳng ngờ chạm trán ngay lúc bạn bè của Cố Quân Trì đến chơi. Ôn Nhiên uể oải đưa tay vò đầu bứt tai. Cậu men theo lối hẹp, vòng hông biệt thự, thụp xuống tựa lưng tường, vùi mặt hai đầu gối.

Một lát , tiếng động sột soạt vang lên. Ôn Nhiên ngẩng đầu. 339 đang sừng sững mặt .

"Tôi thấy qua camera an ninh nên mới chạy đây." 339 tỏ vẻ lo lắng hỏi han: “Cậu gặp chuyện gì vui ?"

"Hình như đến kỳ phát tình ... Tôi định đến xin cho một ít pheromone."

339 tiến gần thêm một chút, dùng hình che chắn bớt những luồng gió lạnh buốt về đêm, thở dài não nề: "Tôi cá là sắp sửa ăn c.h.ử.i cho xem."

"Không , c.h.ử.i cũng là đáng đời mà."

Không là đáng đời, mà là sự bất lực khi dồn chân tường. Trong tình cảnh thể nhờ cậy đến t.h.u.ố.c ức chế, nếu pheromone của Cố Quân Trì, kỳ phát tình sẽ thể chấm dứt, và cuộc sống thường nhật của cũng sẽ đảo lộn .

"Đám bạn của thiếu gia hôm nay mới từ nước ngoài về, tạt qua đây chơi một lúc thôi, sắp về ." 339 động viên: “Đừng sợ, ở đây với ."

Chưa đầy năm phút , vài chiếc xe tiến đến đỗ xịch cổng vườn. Tiếp đó là những tiếng trò chuyện rôm rả vọng từ hướng cửa chính. Ôn Nhiên gắng gượng dậy, bám chặt bức tường, lén lút thò đầu ngó nghiêng. 339 nấp ngay lưng , cũng ló nửa cái đầu hóng hớt.

Đám đông bước khỏi cửa. Hạ Úy ngó đông ngó tây: "Ủa, thầy 339 của chúng ? Sao tiễn khách thế ." Cậu sang hỏi Cố Quân Trì: “Mày thật ? Hôm nọ hẹn ghé nhà mày chơi một lát kéo bar cơ mà."

"Không ." Cố Quân Trì đáp gọn lỏn.

Hạ Úy hậm hực hừ vài tiếng: "Thôi , bọn tao đây. Lần mày nhớ bù đấy nhé."

Đang bước xuống bậc thềm, Lục Hách Dương nãy giờ im lặng tiếng bỗng nhiên lia mắt về phía bên trái. Ôn Nhiên giật thót, vội vàng rụt cổ trốn bức tường. 339 cũng sợ hết hồn, lật đật lùi vài bước.

Đoàn xe nổ máy rời . Ôn Nhiên lê những bước chân nặng trĩu bước khỏi chỗ nấp. Dưới ánh đèn sáng rực của phòng khách hắt , Cố Quân Trì đang cúi đầu châm một điếu thuốc. Đợi đến khi Ôn Nhiên bước đến gần, mới thong thả ngoảnh đầu .

Khuôn mặt vị Alpha ánh đèn chiếu sáng một nửa, nửa còn chìm bóng tối mờ ảo. Hắn chẳng hề tỏ bất ngờ sự hiện diện của Ôn Nhiên.

Hắn cứ lặng thinh, chẳng chẳng rằng. Ôn Nhiên đành đ.á.n.h bạo mở lời : "Tôi... đến đây là nhờ giúp một chuyện."

"Cậu đến kỳ phát tình ." Cố Quân Trì đăm đăm .

Một câu trần thuật lạnh lùng, dửng dưng nhưng khiến tim Ôn Nhiên đập lỡ một nhịp. Ngay từ lúc thấy giọng của Cố Quân Trì, cơ thể kìm mà run lẩy bẩy. Giờ phút , đối diện với ánh mắt sắc bén của Alpha, não bộ gần như tê liệt . Cậu lắp bắp phủ nhận trong vô thức: "Chắc... chắc ."

Cố Quân Trì dụi tắt điếu t.h.u.ố.c mới hút vài , xoay bước phòng khách. Ôn Nhiên bấm bụng cào cấu lòng bàn tay, vòng qua khóm hoa, bước lên bậc thềm lẽo đẽo theo .

Vừa bước qua cửa, Ôn Nhiên như thể mất trí nhớ tạm thời, quên béng lời chối cãi cách đây hai mươi giây. Cậu thốt lên trong trạng thái đầu óc trống rỗng: "Tôi đến kỳ phát tình ."

Cố Quân Trì khựng , đầu .

Toàn Ôn Nhiên đỏ rực như tôm luộc vì cơn sốt phát tình. Từ khuôn mặt, đôi tai, cho đến bờ môi và xương quai xanh đều ửng đỏ. Dưới lớp áo khoác là bộ đồ ngủ xộc xệch, mái tóc bù xù rối bời, đôi mắt ướt át, đờ đẫn, lạc lõng.

Căn phòng khách thênh thang chìm sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. 339 như một kẻ câm điếc, lẳng lặng lướt ngang qua hai , mắt thẳng tắp, phát tiếng động, tiến thẳng về phía nhà bếp. Giữa chừng, nó còn vô tình đụng ngã hộp quà của bạn Cố Quân Trì mang tới, nhưng cũng chẳng thèm đoái hoài ngoái .

"Đang kỳ phát tình mà còn chạy rông ngoài đường, lên bản tin thời sự hằng ngày ?"

"Tôi chạy rông , thẳng đến nhà mà. Vì lo an , còn dám xe buýt, gọi điện nhờ tài xế của đưa đến." Ôn Nhiên dám chần chừ một giây nào, tuôn một tràng kịp thở: “Tôi phép lạm dụng t.h.u.ố.c ức chế. Bác sĩ bảo nếu pheromone của một Alpha độ tương thích cao xoa dịu thì sẽ hơn nhiều. Tôi hỏi , liệu thể xin một chút pheromone ?"

Ngay khi dứt câu, Cố Quân Trì cúi đầu, vặn vòng tay điều chỉnh pheromone lên mức tối đa. Sau tiếng ‘tít’ vang lên, ngẩng đầu lên, gằn giọng: "Mới hồi chiều ở trường còn vẻ quen , thế mà nửa đêm nửa hôm vác cái phát tình đến đây, bảo là chỉ ngửi chút pheromone. Cái cớ rách nát , nghĩ cũng thiếu não giống chắc? Cậu tự giác bước khỏi đây, để quăng ."

Nếu là bình thường, Ôn Nhiên chắc chắn sẽ gót bỏ ngay lập tức để làm phiền nữa. lúc , bản năng sinh lý lấn át lý trí. Lòng bàn tay bấm đến ửng đỏ, gắng gượng cầu xin: "Tôi thật mà, với ... cũng giúp mà."

Cố Quân Trì nhàn nhã đút một tay túi quần, hờ hững vặn : "Cậu giúp cái gì cơ."

Hai chằm chằm trong sự im lặng căng thẳng vài giây. Đôi vai Ôn Nhiên thõng xuống, lắc đầu ngán ngẩm. Cậu dám chắc Cố Quân Trì đang giả vờ quên , nhưng nên khơi chuyện ở làng chài nhỏ nữa. Nhất là trong một cảnh bẽ bàng nhường , việc nhắc đến những ký ức tươi đó quả thực là một sự xúc phạm.

"Tôi xin , nhưng thực sự lừa , cũng ý định quấy rối ." Ôn Nhiên cúi gằm mặt, giọng nghẹn ngào: “Vậy về nhà đây. Cậu đừng thức khuya quá, lúc nãy uống rượu thì ngủ sớm ."

Loading...