[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 3: Lần đầu chạm trán 339

Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:08
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bữa tối hôm đó kết thúc thì Cố Quân Trì rời tiệc. Cố Bồi Văn ngoài miệng thì trách cứ vài câu nhưng cũng ép cháu trai ở , chỉ dặn dò đừng chơi bời quá khuya. Ăn xong, nán hàn huyên thêm vài phút. Vị bác sĩ lấy m.á.u cho Ôn Nhiên lúc nãy mang theo một tờ báo cáo trở phòng giang tay giao cho Cố Bồi Văn xem xét.

Cố Bồi Văn lật xem báo cáo, gật đầu, sang với Ôn Nhiên: "Ngày mốt bắt đầu sang chỗ Quân Trì học nhé, tới lúc đó ông sẽ cho xe đến đón cháu."

Trong lòng Ôn Nhiên là một mảnh xám xịt, nhưng ngoài mặt vẫn cố rặn một nụ chút sơ hở: "Dạ , cháu cảm ơn ông Cố ạ."

Trên đường về, tâm trạng Trần Thư Hồi trông vẻ vô cùng rạng rỡ, hệt như lúc bà nhận tờ báo cáo tương thích 96.8% dạo : “Tăng lên 97.5% ." Bà cất giọng hài lòng, vươn tay vỗ vỗ lên vai Ôn Nhiên: “Bên phía Cố Quân Trì cứ giao cho mày đấy, liệu mà thể hiện cho , đừng chọc tức nó."

Ôn Nhiên rằng ngay bàn ăn ban nãy hình như Cố Quân Trì tức sẵn , nhưng bàn tay Trần Thư Hồi đang đặt vai , dịu dàng khích lệ hệt như một hiền động viên con cái thi hơn. Đây là đầu tiên Ôn Nhiên nhận sự khích lệ như thế, nên gật đầu, ngoan ngoãn lời.

Bàn tay vai nhanh thu . Trần Thư Hồi mở điện thoại xử lý công việc. Ôn Nhiên sườn mặt bà một chút, cúi đầu mười ngón tay đang xoắn chặt của chính .

Thấp thỏm lo âu ngày mốt cũng đến. Sáng sớm, Ôn Nhiên sửa soạn xong cặp sách chờ. Nghe tiếng dì Phương gọi ngoài vườn, lập tức chạy . Một chiếc xe tư nhân màu đen đỗ sẵn ngoài cổng, tài xế bước xuống mở cửa cho .

Việt Đình, một trong chín khu biệt thự đắt đỏ bậc nhất thủ đô, là lãnh địa riêng tư và thoải mái tuyệt đối giới siêu giàu khai phá ngay giữa tuyến đường nội đô tấc đất tấc vàng. Phóng tầm mắt , Ôn Nhiên chỉ thấy hoa cỏ, cây cối và những dòng suối nhân tạo, mật độ xây dựng thấp đến mức đáng sợ.

Chiếc xe dừng một căn biệt thự màu trắng ngà. Không dám phiền tài xế mở cửa, Ôn Nhiên nhanh nhảu bước xuống . Tài xế cũng bước lên vỉa hè, giúp mở cánh cổng vườn màu đen.

"Đây là danh của , nếu cần đưa đón cứ gọi bất cứ lúc nào nhé."

Ôn Nhiên nhận lấy tấm danh , cúi : "Cảm ơn chú, làm phiền chú ạ." Cậu men theo lối vườn, mãi cho đến tận cửa chính, dám gõ cửa mạo nghiên cứu cái thiết trông giống máy nhận diện khuôn mặt gắn cửa một hồi lâu.

Đột nhiên, từ trong nhà truyền một giọng điện tử: "Nhận diện khuôn mặt thành công."

Đang lúc ngơ ngác, cánh cửa lớn "cạch" một tiếng tự động hé mở. Ôn Nhiên rụt rè nắm lấy tay nắm, chậm rãi kéo cửa . Một bức tường kính màu xám ngăn cách giữa cửa chính và sảnh chờ. Cậu cứ thế trong, bỗng lưng vang lên tiếng : "Xin chào, thấy ?"

Theo lý mà , giàu thường chú trọng phong thuỷ, mới đến nhà Cố Quân Trì đầu gặp quỷ thế ? Ôn Nhiên hoảng hốt ngoắt , đập mắt là một vật thể hình trụ bằng kim loại mập mạp đang lù lù cánh cửa, cao cỡ nửa , cổ, cái đầu tròn vo với màn hình phía đang hiển thị một biểu cảm nhíu mày đầy vô tội.

Ôn Nhiên lẩm bẩm một : "... Thùng rác xịn xò ghê."

"Phẫn nộ!" Biểu cảm vô tội lập tức chuyển sang giận dữ, cái thùng rác lướt qua Ôn Nhiên nhanh như một cơn gió: “Cậu sẽ hối hận vì sự ngu dốt của !"

"Tôi xin ." Hoá là một con robot. Ôn Nhiên vội vàng xin , lẽo đẽo theo nó vòng qua bức tường kính.

"Thôi , khoan dung cũng chỉ là một trong vô vàn những phẩm chất xuất sắc nhưng khiêm tốn của thôi." Robot lên giọng: “Xin mời giày."

Ôn Nhiên tiến tới xuống chiếc sô pha ở sảnh, dép trong nhà. Con robot vẫn chôn chân bên cạnh, mang vẻ kiêu ngạo nhưng nhịn mà len lén đ.á.n.h giá , tóc Ôn Nhiên ngả nâu, lúc cúi đầu lộ góc nghiêng tĩnh lặng, lông mi dài, mắt một nốt ruồi lệ nhỏ xíu, màu môi nhạt, phơn phớt sắc hồng phai.

Rất sạch sẽ, xinh , nhưng khác biệt với vẻ phần yếu ớt của đa các omega khác.

Bốp! Một cặp chân dài từ bức tường rẽ ngoặt thò , đá thẳng con robot một cú. Giọng Cố Quân Trì uể oải vang lên: "Thùng rác. Cà phê."

"..." Robot nặn một nụ nhẫn nhịn: “Lần coi như thấy, gọi như thế nữa nha." Nói xong, nó ngúng nguẩy đầu chuồn bếp.

Ôn Nhiên vẫn đang sô pha, ngước mắt Cố Quân Trì. Trông gã vẻ mới ngủ dậy lâu, lúc rũ mắt xuống, vẻ khinh khỉnh, thiếu kiên nhẫn càng lộ rõ. Bốn mắt , Ôn Nhiên ép bản chủ động chào hỏi : "Chào buổi sáng."

Không ngoài dự đoán, ngó lơ. Cố Quân Trì đến cái miệng cũng lười nhếch, lê dép thẳng về phía bộ sô pha thiết kế trũng xuống giữa phòng khách, cau mày cuộn tròn xuống.

Robot bưng cà phê , đưa cho Cố Quân Trì, xoay đầu 180 độ giống hệt cú vọ để Ôn Nhiên, bắt đầu màn tự giới thiệu: "Xin chào vị khách đáng kính, là robot thông minh tương tác Tập đoàn CHM dốc lòng nghiên cứu suốt hơn mười năm, trải qua bao ngày đêm quên ăn quên ngủ, vắt óc suy nghĩ, nỗ lực phấn đấu, ngừng đột phá, ngừng sáng tạo mới thành công chế tạo . Tôi tích hợp đa chức năng từ an ninh, quản gia, chuyên gia tư vấn tâm lý, quản lý tài chính, cố vấn đầu tư, cho đến làm visa hộ, sửa điện thoại, cày game thuê, thi hộ chứng chỉ tiếng Anh cấp 4 cấp 6 và hàng loạt chức năng khác. Mã của là BDH gạch ngang 339, thể thiết gọi là thầy 339."

Ôn Nhiên đeo cặp táp đó nó c.h.é.m gió một tràng dài, nhịn hỏi: "Cho hỏi 'gạch ngang' nghĩa là ?"

"..." 339 gõ một chuỗi ký tự màn hình, hoá là: BDH-339.

Cố Quân Trì vẻ thích uống cà phê nóng, cứ cau mày thổi phù phù mãi. Đợi 339 nổ xong, mới nhấp một ngụm.

339 thâm tình đắm đuối Ôn Nhiên, dùng một chất giọng tang thương từng trải: "Cậu là omega đầu tiên thiếu gia đưa về nhà đấy."

Phụt! Cố Quân Trì phun thẳng ngụm cà phê trong cốc, sắc mặt lồi lõm hỏi tội 339: "Không bỏ đường ?"

"Hả? Tôi quên mất, xin nhé, để pha cốc khác cho ngài." 339 cuối cùng cũng chịu đầu : “Thực đường ngọt thì ngọt thật, nhưng thi thoảng thiếu gia cũng nên nếm thử chút dư vị đắng cay, suy cho cùng thì đời đủ đắng cay ngọt bùi mà."

Cố Quân Trì gắt gỏng phun một chữ ngắn gọn: "Cút."

339 câm nín lăn ngay bếp. Bầu khí quá đỗi căng thẳng, Ôn Nhiên sợ cũng c.h.ử.i "cút", thế nên lặng lẽ lùi về sảnh chờ, ngoan ngoãn chiếc sô pha giày, lôi sách vở tự học.

Lúc gia sư đến, Cố Quân Trì đang ăn sáng trong phòng ăn. Ôn Nhiên dậy chào hỏi, cô giáo mỉm hỏi: "Em là Ôn Nhiên đúng ? Cô lên phòng sách chuẩn bài , lát nữa em và Quân Trì lên nhé."

"Dạ ."

"Cô ơi..." 339 từ góc phòng ăn lết , dính chặt lấy chân cô giáo, nịnh nọt: "Để em mở cửa thang máy cho cô nha."

"Cảm ơn 339." Cô giáo xoa xoa cái đầu trọc lóc của 339 bước thang máy.

339 lộn trở , chớp chớp đôi mắt điện t.ử to tròn Ôn Nhiên, hỏi: "Cậu thích ăn món gì? Để báo cho đầu bếp, trưa nay nấu cho ăn."

"Không cần , về nhà ăn là ."

"Không nha, trợ lý của Chủ tịch gửi chỉ thị cho , yêu cầu đây ăn cơm."

"..." Ôn Nhiên đành tặc lưỡi: "Tôi kén ăn lắm, nấu món gì cũng ."

"Thế , nhận báo cáo sức khoẻ của ở đây. Để gửi cho chuyên gia dinh dưỡng, nhờ họ lên thực đơn cho nhé."

"Thế phiền quá ?"

"Không phiền , ngày nào bọn họ chẳng rảnh rỗi sinh nông nổi." 339 mặt về phía phòng ăn, vặn volume hết cỡ: "Cố đại thiếu gia! Đến giờ học ! Nhanh cái chân lên !"

Một lát , Cố Quân Trì xách theo cái mặt hằm hằm , băng qua phòng khách tiến thẳng về phía thang máy. 339 vội vàng dẫn Ôn Nhiên lẽo đẽo theo . Cửa thang máy tự động mở, Cố Quân Trì bước , Ôn Nhiên bước , 339 cũng lạch bạch chuồn theo.

Cửa thang máy đóng , Cố Quân Trì lườm: "Mày chui đây làm gì?"

Ôn Nhiên giật thót, còn tưởng đang chất vấn , ai dè 339 dõng dạc đáp: "Bảo vệ Ôn Nhiên!"

Đồ thần kinh. Cố Quân Trì khinh bỉ khẩy một tiếng.

Ấy mà 339 cứ như thể chờ đợi khoảnh khắc cả đời , lập tức kích động pha lẫn kinh hỉ gào lên: "Thiếu gia ...! Đã lâu lắm thiếu gia như !"

Con robot điên thật , Ôn Nhiên ngượng ngùng đến mức sắp nghẹt thở tới nơi. May mà cửa thang máy kịp thời mở . Cố Quân Trì cất bước thẳng, ném cho 339 một câu vô tình: "Mày sống qua nổi đêm nay ."

"Ai thèm quan tâm." 339 hề hề, sang cổ vũ Ôn Nhiên bước khỏi thang máy: "Cố gắng học tập cho nha!"

Bàn học rộng thênh thang như một chiếc giường đôi, Ôn Nhiên và Cố Quân Trì mỗi một đầu. Bắt đầu học, Ôn Nhiên mới tá hoả phát hiện Cố Quân Trì học xong chương trình cấp ba từ đời thuở nào , hiện tại đang giải các đề thi học sinh giỏi và tự học kiến thức đại học. Ôn Nhiên lén lên tấm bảng đen điện tử, những thứ chẳng hiểu mô tê gì. Thôi, đành vùi đầu làm bài tập của .

Cô giáo chỉ giảng những điểm cốt lõi, lướt nhanh qua kiến thức một lượt để Cố Quân Trì tự nghiền ngẫm. Hơn một tiếng , cô mới chuyển sang phía Ôn Nhiên, lật mở sách giáo khoa. Cô mỉm dịu dàng: "Chữ thế em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-3-lan-dau-cham-tran-339.html.]

Ôn Nhiên hổ lỗ nẻo mà chui: "... Dạ, đúng là ạ."

"Không , ít nhất thì vẫn ." Cô giáo bụng an ủi.

Chương trình học kỳ gần như học online hoặc tự học. Đội đầu áp lực khổng lồ rằng Cố Quân Trì chắc chắn đang coi như một thằng ngu, Ôn Nhiên lôi hết đống câu hỏi tồn đọng bấy lâu hỏi cô giáo.

Đến nhà Cố Quân Trì học kèm, đối với Trần Thư Hồi mà chỉ là một bước trong kế hoạch định sẵn, nhưng với Ôn Nhiên thì là nhiệm vụ sống còn. Cậu bộ não thiên tài, thể chỉ nhờ tự học mà leo lên đầu bảng. Nếu nhập học mà thành tích quá bết bát làm Trần Thư Hồi mất mặt, kẻ chịu trận cuối cùng vẫn là mà thôi.

Cô giáo chỉ mất hơn một tiếng để giảng bài cho Cố Quân Trì, nhưng tốn gần hai tiếng đồng hồ cho Ôn Nhiên. Trong suốt thời gian đó, Cố Quân Trì cứ im lìm ở đầu bàn bên cắm cúi sách, giải đề. Ôn Nhiên để ý thấy thậm chí còn mang điện thoại phòng, uống nước, cũng chẳng hề lơ đãng lấy một giây. Sự tập trung của cao độ đến mức khó tin.

Khác xa với tưởng tượng ban đầu, Ôn Nhiên cứ ngỡ Cố Quân Trì thuộc kiểu chỉ học mười phút là mất kiên nhẫn sẽ xách cổ giáo viên lên mắng c.h.ử.i cơ.

Đến giữa trưa, cô giáo uống cạn ly nước thứ ba, cảm thán: "Ôn Nhiên, em tinh thần học hỏi đấy."

Vớ món hời lớn, trong lòng Ôn Nhiên dâng lên một cảm giác áy náy như kẻ ăn chực, nhỏ giọng: "Cô vất vả ạ."

Đầu bếp chuẩn xong bữa trưa, ba cùng thang máy xuống lầu. Ra đến phòng khách, cô giáo lên tiếng: "Lát nữa cô việc bận, hôm nay ăn cơm ở đây . Chiều nay hai đứa tự ôn tập nhé, tối cô sẽ ."

"Dạ , em chào cô."

Điều đồng nghĩa với việc bàn ăn giờ đây chỉ còn và Cố Quân Trì, Ôn Nhiên hoảng hốt. Cố Quân Trì ở sảnh chờ, nhạt nhẽo buông một câu với cô giáo: "Cô thong thả."

"Ừ, hai đứa ăn cơm , ăn xong nhớ nghỉ ngơi một chút."

Tiễn cô giáo xong, Cố Quân Trì tiến thẳng phòng ăn. Ôn Nhiên do dự mãi, cuối cùng cũng đành lết xác theo . 339 đang bận rộn lăng xăng trong phòng ăn, chẳng rõ là đang làm cái quái gì, chung là trông vẻ bận rộn lắm.

"Xin mời dùng bữa, xin mời dùng bữa." Sư phụ 339 bận rộn bưng lên hai đĩa hoa quả cắt sẵn: “Ăn xong hai xem phim ? Để bật máy chiếu nhé. Thiếu gia, ngài xem phim gì?"

"Robot báo tử." Cố Quân Trì đáp.

"Làm gì phim nào tên như thế, yêu cầu ngài ngừng tung tin đồn nhảm nhé." 339 sang hỏi Ôn Nhiên: “Còn , xem phim gì ?"

"Cảm ơn, sách là ."

"Đáng ghét, ai cũng từ chối ." 339 cảm thấy vô cùng mất mặt: “Hai xem thì để xem!" Nói xong bèn ấm ức bỏ .

Ôn Nhiên còn đang tròn mắt ngạc nhiên tự hỏi robot mà cũng xem phim cơ , thì chợt nhận 339 rời , ở đây chỉ còn và Cố Quân Trì. Bầu khí lập tức căng như dây đàn. Cậu mất đứt hai phút chỉ cắm cúi nhai cơm trắng, cốt là để dò xét xem Cố Quân Trì gắp mấy đĩa thức ăn nào, hòng né xa "lãnh địa" của .

Năm phút , Cố Quân Trì buông đũa dậy bỏ . Từ đầu chí cuối, thèm liếc lấy nửa con mắt, đến một nửa chữ cũng lười .

Ôn Nhiên thấu hiểu điều . Trong căn biệt thự , quản gia là AI thông minh, giúp việc thì tàng hình, đầu bếp nấu xong là chuồn lẹ. Chứng chán ghét loài của Cố Quân Trì rành rành đấy. Thế mà bỗng dưng từ trời rơi xuống một thằng omega lạ hoắc, bắt học chung, ăn chung, ở chung với . Đối với , đây quả thực là một màn tra tấn dã man cả về thể xác lẫn tinh thần.

Ăn xong, Ôn Nhiên dọn dẹp bát đũa định mang rửa. Khổ nỗi chức năng của cái máy rửa bát phức tạp, lúc còn đang lúi húi nghiên cứu thì một giọng "Xin chào" vang lên. Ôn Nhiên đầu .

"Cậu cứ nghỉ ngơi , để dọn dẹp cho." Dì giúp việc bước tới: “Sau cần bận tâm mấy việc , sẽ xử lý hết."

"Xin dì." Ôn Nhiên vội nhường chỗ: “Vậy làm phiền dì ạ."

Phòng khách ai, chắc Cố Quân Trì lên phòng . Ôn Nhiên buông thõng hai tay, ngây một lúc chẳng làm gì, cũng dám tuỳ tiện . Suy tính , quyết định ghế sô pha ở sảnh chờ tạm, chỗ đó an nhất. Nào ngờ 339 lù lù xuất hiện, ngân nga hát tới mặt Ôn Nhiên: "Sao đây thế, bộ tiêu cơm ?"

"Tiêu cơm xong ." Ôn Nhiên chỉ tay sảnh: “Tôi một lát."

"Ra ghế sô pha lớn mà chứ, hoặc lên phòng dành cho khách lầu ngủ trưa một giấc cũng mà."

"Không cần, cần ."

"Vậy cứ đây , ." 339 đẩy Ôn Nhiên xuống mấy bậc thềm: “Dưới gầm bàn nhiều sách lắm, cứ tự nhiên chọn nhé."

Thế là Ôn Nhiên đành nép một góc của chiếc sô pha hình vòng cung. Thấy 339 vẫn , hỏi: "Dì giúp việc cũng sống ở đây luôn ?"

"Không , từ giúp việc, vệ sĩ, tài xế cho đến bác sĩ... đều sống ở mấy căn biệt thự đối diện hết."

Nhìn xuyên qua cửa kính sát đất, bên con đường rợp bóng cây quả nhiên mấy căn biệt thự nhỏ hơn: “Cậu sống khá khép kín, thích trong nhà lạ." 339 giải thích: “Nói trắng thì là tính tình tồi tệ, khó hầu hạ, lắm quy củ, còn dở nữa."

"Ông nhỏ tiếng một chút ." Ôn Nhiên bụng nhắc nhở.

"Không , đang đ.á.n.h game trong phòng chiếu phim ." 339 bắt đầu lân la tìm chủ đề buôn chuyện: “Cậu chơi game ?"

"Thi thoảng chơi nối thú với kẹo ngọt."

"Công nhận là game trí tuệ thật." Tốc độ bẻ lái của 339 đúng là thần sầu: "Hai độ tương thích 97.5% thật ?"

"... Hình như là ."

"Thảo nào hôm nay ở nhà cũng vặn vòng cổ tay lên mức cao nhất. Cậu đeo cái vòng cổ thấy khó chịu lắm ?" 339 đột nhiên hạ giọng, vẻ thần bí và điên điên: "Khó chịu thì cũng ráng mà đeo cho cẩn thận, nếu sẽ xảy chuyện cực kỳ đáng sợ đấy!"

Tất nhiên là đáng sợ . Cơ thể của một beta cấy ghép tuyến thể omega nhân tạo, chuyện chắc đến con robot như 339 cũng chấn động. Ôn Nhiên gật đầu: "Tôi ."

Ngồi sách sô pha một lúc thì buồn ngủ, Ôn Nhiên ngoẹo đầu ngủ lúc nào . Lúc mở mắt , thấy 339 bưng một ly nước ép lù lù mặt: "Gần một giờ , dậy học thôi nào!"

Trong cơn ngái ngủ, Ôn Nhiên uống cạn ly nước ép dậy về phía thang máy. Cửa thang máy mở sẵn, nút bấm tầng hai cũng tự động sáng đèn, chắc chắn là 339 đang điều khiển bộ hệ thống nhà thông minh trong căn biệt thự . là một cái thùng rác đa năng.

Không chắc trong phòng sách , Ôn Nhiên gõ cửa mấy cái khẽ khàng đẩy cửa . Bên cạnh bàn học, Cố Quân Trì đang đeo tai chống ồn, rèm mi rũ xuống, tay cầm cây bút đen, đang tập trung tiếng Anh. Rèm cửa màu trắng bên hông ban công kính trong suốt kéo một nửa, ánh nắng vàng cam của buổi xế chiều chiếu xiên qua, đổ dài đến tận chân .

Cố Quân Trì đến cái mí mắt cũng thèm nhấc lên. Ôn Nhiên rón rén đóng cửa , vị trí của .

Trong phòng sách chỉ còn tiếng bút sột soạt và tiếng lật sách. Nửa tiếng , cô giáo tới. Vẫn như buổi sáng, cô giảng cho Cố Quân Trì một tiếng, còn Ôn Nhiên thì hai tiếng. Từ một giờ chiều đến năm giờ chiều, trong suốt thời gian đó, Ôn Nhiên vệ sinh một , uống nước hai , lơ đễnh ba , buồn ngủ c.h.ế.t bốn . Còn Cố Quân Trì thì vẫn bất động ở đó, sách, giải đề, đống giấy nháp bên cạnh chất thành một xấp dày cộp.

Có lẽ đây là sự tự kỷ luật bẩm sinh của những alpha cấp S, Ôn Nhiên tự an ủi bản , chắc cách thực lực giữa với .

Trời chạng vạng, khi uống cạn ly nước thứ tư, cô giáo tan làm. Ôn Nhiên cũng tranh thủ dọn đồ té lẹ. 339 ép ăn tối nữa mà giúp gọi tài xế, là vài phút nữa xe sẽ đến.

Tiễn cô giáo xong, Ôn Nhiên lấy hết can đảm với Cố Quân Trì: "Vậy cũng về đây, hôm nay làm phiền ." Bất hạnh chắc chắn sẽ còn tiếp tục làm phiền.

Cố Quân Trì hé răng nửa lời, thậm chí bước chân cũng chẳng hề chậm nhịp nào, cứ thế làm ngơ lưng thẳng phòng khách.

339 và Ôn Nhiên cùng đưa mắt theo bóng lưng lạnh lùng vô tình . Hai ánh mắt chạm , Ôn Nhiên đành giữ trạng thái tâm lý cực kỳ lạc quan mà nhún vai một cái, cúi xuống giày. 339 lon ton theo: "Tôi tiễn ." Ra tới cửa, nó chắc chắn hỏi: "Hôm nay Cố Quân Trì với một câu nào thật ?"

"Hình như là thế." Phải là từ lúc gặp đầu tới giờ, từng mở miệng chuyện với .

"Chắc là điếc ." Không ai là 339 dám chửi, nó an ủi: "Cậu đừng để bụng nhé."

Ôn Nhiên nó chọc một cái. 339 tiếp tục cố gắng vớt vát hình tượng cho chủ: "Ừm... đừng thấy tính tình tồi tệ mà đ.á.n.h giá." Ngập ngừng một chút, chữa cháy thất bại, nó thực sự nghĩ điểm nào : "Ờ thì thực nhân phẩm của cũng chẳng ."

Nhờ phúc của 339, lúc lên xe Ôn Nhiên vẫn còn tủm tỉm, vẫy tay chào nó. 339 lấp ló ngoài cửa, hét lớn: "Ngày mai cũng đến nhé!"

Loading...