[ABO] Bị Giam Cầm Trong Đêm Thâu - Chương 29: Pheromone tà ác
Cập nhật lúc: 2026-03-07 15:08:40
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cánh cửa gỗ đóng sập , phát một tiếng bình bịch khô khốc. Cố Quân Trì bóp chặt cổ tay Ôn Nhiên, ép sát cánh cửa. Một tiếng ‘cạch’ vang lên, then chốt cài chặt.
Đầu óc Ôn Nhiên trống rỗng. Cậu cứ đinh ninh rằng Cố Quân Trì lôi đây là để tẩn cho một trận nhừ tử. Sợ hãi đến mức chẳng dám thở mạnh. Căn phòng tắm bé tẹo, thêm ô cửa sổ nhỏ xíu hướng rặng cây rậm rạp phía nhà, che khuất ánh trăng sáng tỏ. Bóng tối bao trùm, chỉ lờ mờ nhận những hình khối nhạt nhòa.
Khoảng cách giữa hai quá gần, gần đến mức thở của Cố Quân Trì phả thẳng chóp mũi Ôn Nhiên. Hơi nóng tỏa từ cơ thể Alpha giống như một làn sóng ập tới, bao trọn lấy . Giác quan nhạy bén mách bảo Ôn Nhiên rằng Cố Quân Trì đang chằm chằm trong bóng tối. Ánh mắt săm soi khiến vô cùng hoảng hốt. Cậu đưa tay chạm trán , nhưng vì cách quá hẹp, tay nhấc lên đụng ngay hông , chẳng thể vươn cao hơn nữa.
"Cậu khó chịu ở ?" Ôn Nhiên cố gắng vùng vẫy khỏi bàn tay sắt đá của Cố Quân Trì, nhưng vô ích. Cậu nuốt nước bọt cái ực, lờ mờ nhận tình hình hiện tại vẻ giống như sắp ăn đòn. Cậu bèn ướm hỏi: "Có cần vặn nhỏ vòng chokker xuống ? Hay là cảm nắng ?"
Cố Quân Trì lên tiếng, màng trả lời mà vặn ngược : "Suốt ngày bám đuôi làm cái quái gì thế."
"Tôi bám đuôi , thế chẳng là cách cư xử bình thường ?" Ôn Nhiên ngớ , chẳng hiểu bám đuôi chỗ nào. Cậu lầm bầm tự hỏi bản : "Bám đuôi á...?"
"Lắm lúc cứ nghĩ đang diễn kịch, mà diễn cũng dở tệ." Giọng Cố Quân Trì rề rà, trầm ấm: “ mãi mới nhận , khéo mất nửa não thật."
Chẳng hiểu giở trò công kích cá nhân. Ôn Nhiên quyết tâm thanh minh bảo vệ danh dự não bộ: "Kỳ thi cuối kỳ , xếp hạng hai mươi tám khối đấy." Cậu thậm chí còn vượt mặt cả đống học sinh cấp S, chí ít cũng đủ để chứng minh chỉ thông minh bình thường.
Cố Quân Trì chẳng thèm đoái hoài đến bảng thành tích học tập của : "Chẳng thừa ."
Khi câu , dường như cúi đầu xuống và nhích gần hơn. Ôn Nhiên rụt cổ . Trái tim đập thình thịch, muộn màng nhận tình huống đang chệch quỹ đạo. Cậu lí nhí hỏi: "Biết cái gì cơ?"
"Cậu tự đoán xem." Cố Quân Trì nắm tay Ôn Nhiên kéo trượt dần xuống , giọng lạnh lùng đến rợn : “Hôm qua chẳng còn thắc mắc vụ mang t.h.u.ố.c lá ."
Bị kéo tay chạm đúng chỗ nhạy cảm, Ôn Nhiên giật nảy , cứng đờ . Có mơ cũng thể tưởng tượng Cố Quân Trì hành động trắng trợn đến mức . Mặt và tai nóng ran như lửa đốt. Ôn Nhiên há hốc miệng nhưng quên béng mất cả việc hít thở. Trước mặt , Cố Quân Trì lúc nào cũng tỏ như một kẻ lãnh cảm. Ôn Nhiên quẳng sạch sành sanh chuyện mắc chứng nghiện t.ì.n.h d.ụ.c và chuyện mang theo t.h.u.ố.c lá khỏi đầu. Giờ ngẫm , lẽ đây mới là nguyên nhân sâu xa khiến Cố Quân Trì khó chịu mặt suốt cả một buổi chiều.
"Vậy..." Ôn Nhiên Cố Quân Trì cầm tay nắm chặt lấy thứ đó. Tinh thần suy sụp. Toàn toát mồ hôi hột, hỏi trong trạng thái hoảng loạn tột độ: “Vậy chuyện bơ , vì giận ... mà chỉ vì đang bức bối trong thôi đúng ?"
"Ngu quá mất." Cố Quân Trì dùng tay bịt chặt miệng , thì thầm: “Im mồm ."
Chẳng những ép câm nín, mà khi cảm nhận rõ mồn một hình dáng vật thể nọ trong lòng bàn tay và lắng những âm thanh ma sát ướt át đầy mờ ám, Ôn Nhiên còn nhắm nghiền hai mắt . Dẫu cho mở to mắt thì cũng chẳng thấy gì trong bóng tối mịt mùng cả.
Lưng áp sát cánh cửa gỗ, lồng n.g.ự.c Ôn Nhiên gần như dán chặt khuôn n.g.ự.c vạm vỡ của Cố Quân Trì. Hơi thở nóng hổi phả lòng bàn tay , đọng thành những giọt sương mờ. Nhắm mắt , hình ảnh đều gạt bỏ, chỉ còn thính giác trở nên nhạy bén khác thường. Cậu rõ tiếng thở dốc đầy nhục d.ụ.c của Cố Quân Trì vang vọng bên tai, phả nóng ran xuống tận xương quai xanh. Bàn tay Cố Quân Trì bao trọn lấy mu bàn tay . Thứ đó cứng căng phồng. Mỗi nhịp chuyển động lên xuống, Ôn Nhiên gần như thể hình dung từng đường gân nổi cộm đó.
Hơi thở ngày một dồn dập, áp sát gần. Mũi Cố Quân Trì cọ xát phần gáy của Ôn Nhiên. Giống hệt như một Alpha đang đ.á.n.h mất lý trí, vô thức c.ắ.n tuyến thể của con mồi, lẽ là đang thèm khát hít hà mùi hương pheromone. Thế nhưng vòng cổ chokker của Ôn Nhiên cài đặt ở mức độ bảo vệ tuyệt đối, Cố Quân Trì khẽ tặc lưỡi một tiếng tỏ vẻ bất mãn.
Thời gian trôi qua dài dằng dặc. Cuối cùng, bàn tay bịt miệng Ôn Nhiên cũng chịu buông . Cậu lập tức há miệng thở hổn hển, cố gắng hớp lấy khí. chỉ tích tắc , khuôn mặt siết chặt. Cố Quân Trì ngẩng đầu lên. Giây phút , một suy nghĩ quái gở xẹt qua đầu Ôn Nhiên: Liệu định cưỡng hôn ? Điều kỳ quặc hơn nữa là bản chẳng hề ý định né tránh. Cố Quân Trì trừng trừng vài giây, bất ngờ c.ắ.n phập một cái bên cổ . Đau điếng , mấy ngón tay Ôn Nhiên theo phản xạ siết chặt . Cùng lúc đó, lòng bàn tay ngập ngụa trong một đống chất lỏng ướt át dính nhớp nháp.
Tiếng côn trùng râm ran thường ngày bỗng chốc trở nên mờ nhạt những nhịp thở hổn hển đan xen của hai . Bóng tối che giấu biểu cảm khuôn mặt và ánh mắt. Ôn Nhiên cứng đơ như khúc gỗ. Còn kịp hồn, Cố Quân Trì kéo xệch bồn rửa mặt. Cố Quân Trì rửa sạch tay cho , mở chốt cửa, đẩy nhẹ khỏi phòng tắm.
Ôn Nhiên thừ cửa nhà tắm, chằm chằm chú ch.ó Tiểu Hắc một lúc lâu. Cậu đưa tay chùi vội quần, lững thững bước tới, phịch xuống chiếc ghế đẩu nhỏ nhắn, tiếp tục công cuộc vá lưới đ.á.n.h cá đang dang dở.
Vài phút , cửa nhà tắm hé mở. Cố Quân Trì bước . Ôn Nhiên sợ hãi dám ngẩng đầu lên. Dưới ánh trăng bàng bạc, cứ thoăn thoắt vá lưới hết mũi đến mũi khác. Cố Quân Trì thẳng một mạch trong nhà.
Sự nóng bừng mặt vẫn dấu hiệu hạ nhiệt. Ôn Nhiên quyết tâm vá lưới cho đến khi nào tâm tịnh , cho đến khi nào Cố Quân Trì chìm sâu giấc ngủ mới thôi. chẳng bao lâu , tiếng bước chân vang lên từ phía lưng. Một luồng ánh sáng chói lóa rọi thẳng đôi bàn tay đang thoăn thoắt vá lưới của . Ôn Nhiên ngoái đầu , nhận Cố Quân Trì đang cầm chiếc đèn pin soi đường cho .
Chẳng ai thốt lời nào. Trong một bầu khí tĩnh mịch đến kỳ lạ và thanh bình, Ôn Nhiên tỉ mẩn vá lưới, còn Cố Quân Trì soi đèn pin rọi sáng.
Đó quả thực là một đêm đầy rẫy những điều kỳ quặc và ngột ngạt.
Chẳng thèm ngó đồng hồ, nhưng Ôn Nhiên đồ chừng chắc mẩm gần sáng mới chợp mắt nổi. Cố Quân Trì thì vô tư lự, ngả lưng xuống bao lâu ngáy o o, bỏ Ôn Nhiên một trằn trọc trăn trở. Chốc chốc nhờ chút ánh trăng leo lắt ngoài cửa sổ để ngắm góc nghiêng của Cố Quân Trì. Lát vân vê lòng bàn tay , cứ ngỡ như cái cảm giác nhớp nháp ươn ướt vẫn còn vương vấn đây.
Hậu quả tất yếu của một đêm mất ngủ là sáng hôm thức dậy trễ. Trong cơn ngái ngủ, Ôn Nhiên lờ mờ thấy giọng Cố Quân Trì đang điện thoại ở cuối giường. Đáng tiếc là tai như nhét bông, ù ù cạc cạc chẳng rõ lời nào. Đến khi tỉnh táo hẳn hoi, bàng hoàng phát hiện chỉ còn trơ trọi một trong căn phòng vắng.
Ôn Nhiên bật dậy, đờ đẫn thừ một lúc lâu. Vừa trượt khỏi giường, kéo cửa bước , nào ngờ đụng sầm Cố Quân Trì đang định mở cửa bước .
Cố Quân Trì rụt tay , liếc Ôn Nhiên: "Ăn sáng thôi."
Bốn mắt đầy nửa giây, Ôn Nhiên cuống cuồng đ.á.n.h mắt chỗ khác. Hai tai nóng bừng, ánh mắt bối rối láo liên chẳng . Cậu lắp bắp đáp "Dạ" một tiếng rõ to, cúi gằm mặt lách qua Cố Quân Trì chuồn lẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/abo-bi-giam-cam-trong-dem-thau/chuong-29-pheromone-ta-ac.html.]
"Dậy hả cháu?" Thím Lưu bưng một cái xửng hấp từ bếp bước : “Thím hấp xong mẻ bánh bao, ăn lẹ cho nóng."
"Vâng ạ, để cháu đ.á.n.h răng ."
Lủi nhanh nhà tắm, Ôn Nhiên thậm chí dám liếc cánh cửa gỗ lấy một cái. Đánh răng qua loa cho lệ, lúc đang hì hục rửa mặt, liếc qua khóe mắt, thấy bóng dáng Cố Quân Trì đang ngoài sân. Vẫn ôm khư khư cái khăn mặt ướt nhẹp mặt, Ôn Nhiên chỉ he hé đôi mắt, lén lút ngoái đầu ngoài quan sát.
Cố Quân Trì đang diện chiếc áo thun đen cũ kỹ. Sau hai ngày dãi nắng dầm sương bẻ ngô, làn da dường như ngăm đen trông thấy. Hắn sừng sững giữa sân, tay cầm chiếc bánh bao nhâm nhi. Ánh nắng sớm mai trong trẻo, tinh khôi. Làn gió nhẹ vờn qua lọn tóc rối lòa xòa trán , khẽ tung bay.
Bị mùi thơm của bánh bao đ.á.n.h thức vị giác, Tiểu Hắc nghểnh cổ Cố Quân Trì, cái đuôi ngoáy tít thò lò như : "Xin một miếng coi".
Cố Quân Trì rủ mắt chú ch.ó vài giây, cất tiếng lệnh: "Ngồi."
Thật ngoan ngoãn, Tiểu Hắc răm rắp làm theo. Cố Quân Trì bèn bẻ một mẩu bánh bao ném về phía chú chó. Tiểu Hắc lập tức vươn cổ tợp gọn miếng bánh. Hắn chú chó, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ hiếm hoi: "Giỏi lắm."
Chiếc khăn mặt ủ nóng, Ôn Nhiên giật sực tỉnh, vội vàng thu hồi ánh .
Lúc ăn sáng, Thu Thu bên cạnh hí hoáy vẽ vời. Xong xuôi, cô bé bẽn lẽn chìa bức tranh khoe với Ôn Nhiên.
Trong bức tranh, hai bóng đang một ngôi nhà. Một đang nắm lấy tay , y hệt tư thế chụp ảnh chung của Ôn Nhiên và Cố Quân Trì chiều qua.
"Cháu vẽ giống lắm." Ôn Nhiên trầm trồ khen ngợi.
Thực tình thì tim đang đập thình thịch như đ.á.n.h trống. Chiều qua lúc nắm lấy ngón trỏ của Cố Quân Trì, một Alpha nổi tiếng là giữ , mơ cũng thể ngờ rằng đêm đó bắt cầm một thứ khác "khó " đến .
Húp nốt ngụm cháo cuối cùng, Ôn Nhiên bưng bát đũa bếp rửa dọn. Vừa bước , thấy Cố Quân Trì đang tiến phòng khách. Thừa lúc Thu Thu chạy khoe tranh với Cố Quân Trì, Ôn Nhiên lủi nhanh sân, xúm lột vỏ ngô phụ thím Lưu.
"Hai đứa vẫn còn dỗi ?" Thím Lưu ân cần hỏi han.
"Dạ? Dạ , ạ." Ôn Nhiên ấp úng chối bay chối biến: “Chỉ là đang chuyện bực bội trong lòng thôi, thím."
"Bọn thanh niên mấy đứa cứ thích làm làm mẩy, chuyện gì cũng ôm khư khư trong bụng, chịu . Trách mai mốt nghĩ hối hận cho mà xem." Thím Lưu tủm tỉm : “Tuổi trẻ tài cao, đường đời còn dài lắm. Gặp là cái duyên, trân trọng chứ."
Bà dậy: "Thím dẫn Thu Thu tiệm tạp hóa mua ít rau, sẵn tiện xem ông Lưu về . Lát nữa ông mà về thì thím kêu vô ăn sáng." Thím sang phía Cố Quân Trì đang bước từ trong nhà : “Tiểu Cố ăn xong hả cháu? Lại đây phụ Tiểu Ôn lột vỏ ngô , thím công chuyện chút."
Cố Quân Trì ậm ừ một tiếng, lững thững bước tới, phịch xuống chiếc ghế đẩu nhỏ.
Đợi thím Lưu và Thu Thu khuất, cả sân chỉ còn những tiếng xào xạc đều đều của lớp vỏ ngô lột .
Kỳ thực, Ôn Nhiên thấu hiểu cho hành động kỳ quặc của Cố Quân Trì tối qua. Do vấn đề sinh lý, vạn bất đắc dĩ mới c.ắ.n răng dùng tạm bàn tay của để giải quyết nhu cầu. Chứ nếu lúc đó bất kỳ một lựa chọn khả dĩ nào khác, Cố Quân Trì chắc chắn sẽ bao giờ nhẫn nhịn cảm giác ghê tởm để bắt làm cái việc đáng hổ đó.
Nói tóm , chuyện chắc chắn sẽ để bóng ma tâm lý lớn đối với một kẻ "sạch sẽ" như Cố Quân Trì.
Chính vì , Ôn Nhiên quyết định chủ động "bóc mẽ" vấn đề. Vừa lột vỏ ngô, cố giữ giọng điệu bình thản nhất thể: "Sáng nay gọi điện cho 339 ?"
"Gọi cho ông nội." Cố Quân Trì đáp cụt lủn: “Kêu ông phái chiều nay đến rước chúng về."
Ôn Nhiên sững kinh ngạc: "Gấp ."
Cố Quân Trì hờ hững vặn : "Thế ở đây bao lâu nữa."
Lắc lắc đầu, Ôn Nhiên hạ giọng: "Mọi việc đều tùy thuộc quyết định của ."
Đáng lẽ chuyện cần gấp gáp đến thế. Chắc mẩm Cố Quân Trì chịu đựng nổi cảm giác tội những gì xảy đêm qua, nên mới chuồn cho lẹ, về thủ đô tìm mấy em Omega ngon nghẻ khác giải quyết nhu cầu sinh lý.
Tự dưng thấy chán chường, chẳng gì thêm. Ôn Nhiên lặng thinh lột vỏ ngô, mở miệng thêm câu nào nữa.
Vòng cổ chokker bất chợt kêu bíp bíp hai tiếng sập nguồn . Cạn kiệt pin. Ôn Nhiên đơ mặt một giây. Ngay đó, hương pheromone đặc trưng của Cố Quân Trì tràn ngập khoang mũi. Mùi hương lập tức gợi nhớ hình ảnh len lén ghé sát Cố Quân Trì lúc đang say giấc hôm qua. Trái tim dở chứng, đập liên hồi kỳ lạ.
Pheromone quả thực là một thứ vũ khí tà ác, Ôn Nhiên thầm nghĩ.